
DẠY CON HƯ, AI NGỜ NUÔI THÀNH ĐẠI TƯỚNG
Ngày ta gả cho Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến làm kế thất, ta đã thề nhất định phải hủy hoại hai đứa con riêng của hắn. Đứa con trai lớn sinh ra với đôi mắt dị sắc, mắt trái xanh thẳm như biển, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy chẳng lành. Đứa con trai nhỏ thì ngây ngô khờ khạo, đã ba tuổi mà vẫn chưa biết nói. Ngày ngày ta dạy chúng tiêu tiền như nước, ỷ thế hiếp người, để sau này thiên hạ ai nấy đều chán ghét hai đứa quái vật này. Mười năm sau, đại quân địch áp sát biên cương, cả triều văn võ đều bó tay không tìm ra cách đối phó. Thiếu niên mắt xanh khoác giáp ra trận, một mũi tên xuyên thẳng qua yết hầu chủ soái quân địch. Hắn xoay người xuống ngựa, quỳ một gối trước mặt ta: “Công phu cưỡi ngựa bắn cung mẫu thân dạy nhi tử, hôm nay đều đã dùng đến.” Ta lảo đảo lùi về sau. Khoan đã, ta dạy hắn cưỡi ngựa bắn cung từ bao giờ? Đứa con trai nhỏ ngốc nghếch từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta. “Mẫu thân! Ca ca bảo con mang tới! Huynh ấy nói cái này là cho mẫu thân!” Ta nhìn nửa đoạn thánh chỉ lộ ra trong lòng nó, trước mắt tối sầm. Xong rồi, hắn xin cáo mệnh cho ta rồi.




