Ta bị hắn đuổi chạy vòng quanh sân.“Đào Hỉ! Mau ôm nó lại!”Đào Hỉ ngồi xổm dưới hành lang cười đến vui vẻ, căn bản không nhúc nhích.Lục Tử Uyên đứng trên sân luyện công, vẫn đang trung bình tấn mà khóe môi đã cong lên thật cao.Cuối cùng vẫn là thư nhà Lục Thời Yến gửi về từ biên cương cứu ta.Cuối thư còn thêm một câu:“Tinh Thần đã biết gọi nương rồi sao? Phu nhân vất vả. Đợi xuân ấm ta trở về, sẽ mang da lông phương Bắc tặng nàng.”Ta gấp thư lại nhét vào tay áo, cúi đầu nhìn Lục Tinh Thần đang ôm chân ta không chịu buông, rồi lại nhìn Lục Tử Uyên ở phía xa đang đứng trung bình tấn vững vàng.Ta cúi người bế Lục Tinh Thần lên, ước lượng một chút.Hình như nặng hơn ba tháng trước rồi.“Đi thôi ngoan bảo, chúng ta đi tìm ca ca ăn sáng.”Lục Tinh Thần ôm cổ ta, vùi mặt vào vai ta, mơ hồ lại gọi một tiếng:“Nương…”Ta vỗ lưng hắn, không nói gì.Đào Hỉ ở phía sau đuổi theo:“Tiểu thư, người đi ăn cơm hay đi nuông chiều vậy? Kế hoạch độc ác của người đâu rồi—”“Câm miệng!”07Mùa xuân đến rồi.Tuyết tan, trong sân nhú lên một lớp xanh non. Lục Tinh Thần cuối cùng cũng dám tự mình đi đến hoa viên.Mặc dù tay vẫn nắm chặt vạt áo ta không chịu buông.Lục Tử Uyên giờ đã có thể đứng trung bình tấn nửa canh giờ mà không hề lay động, ta bắt đầu dạy hắn những quyền cước đơn giản.Hắn học cực kỳ nghiêm túc, trong đôi mắt xanh tràn đầy ánh sáng chăm chú.Lục Thời Yến từ biên cương trở về, mang theo ba tấm da chồn thượng hạng cùng một túi lớn phô mai phương Bắc.Lục Tinh Thần lần đầu tiên nhìn thấy phô mai, đưa tay chọc chọc, nhét vào miệng, sau đó đôi mắt lập tức sáng bừng lên, ôm chặt cái đĩa không chịu buông.Lục Tử Uyên đã thay đổi.Hắn bắt đầu dám cười, dám nói chuyện, thậm chí còn dám cãi lại Lục Thời Yến.Chuyện là thế này.Một hôm, Lục Thời Yến nói muốn mời sư phụ dạy cưỡi ngựa bắn cung cho hắn.Lục Tử Uyên lắc đầu.“Không cần.”Lục Thời Yến cau mày.“Con đường đường là công tử Hầu phủ, không học cưỡi ngựa bắn cung thì còn ra thể thống gì?”Lục Tử Uyên ngẩng đầu nhìn phụ thân, từng chữ từng chữ nói:“Mẫu thân nói, nhi tử trước tiên phải học lập thân chính tâm. Thân đã chính rồi mới học cưỡi ngựa. Nếu không, cưỡi ngựa giỏi đến đâu cũng chỉ là cái dũng của kẻ thất phu.”Lục Thời Yến bị chặn đến không nói được lời nào, quay đầu nhìn ta.Ta đang cắn hạt dưa ngon lành.“Nhìn ta làm gì? Nó nói không đúng sao?”Lục Thời Yến im lặng hồi lâu, bỗng nhiên bật cười, đến những nếp nhỏ nơi khóe mắt cũng giãn ra.“Phu nhân nói đúng.”Lục Tử Uyên đắc ý chớp chớp đôi mắt xanh với ta.Đào Hỉ đứng bên cạnh chọc ta.“Tiểu thư, kế hoạch nuông chiều của người còn định bắt đầu không? Người nhìn tình trạng hiện giờ của đại công tử xem, nếu muốn nuôi phế cậu ấy, e rằng phải tăng liều rồi.”Ta nhìn đôi mắt xanh sáng lấp lánh của Lục Tử Uyên, há miệng.“…Để chậm thêm chút nữa.”Đào Hỉ trợn trắng mắt.Buổi tối, Lục Tinh Thần lại ôm lấy cánh tay ta không chịu ngủ.Một cục mềm mềm rúc trong lòng ta, mơ hồ lẩm bẩm:“Nương… kể chuyện…”Ta cứng đờ ôm hắn, lắp bắp bịa:“Ngày xưa… ngày xưa có một con hồ ly…”“Hồ ly?”Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Lục Tinh Thần ngẩng mặt lên.“Đúng, hồ ly. Nó trộm gà của thợ săn…”“Gà?”“Ừ, gà.”“Gà ngon.”Lục Tinh Thần nghiêm túc nói.Ta:“…Rốt cuộc con đang nghe kể chuyện hay gọi món vậy?”Hắn cười khanh khách, vùi mặt vào lòng ta, cười đến cả người run lên.Đúng là một tiểu quỷ thích làm nũng.Ta vỗ vỗ sau đầu hắn, bất lực thở dài.Lục Thời Yến đứng ngoài rèm, mỉm cười nhìn chúng ta.Qua rất lâu, hắn mới thấp giọng nói:“Phu nhân, đa tạ.”Ta không quay đầu.“Được rồi, ngủ sớm đi. Ngày mai chàng còn phải vào triều.”Hắn “ừ” một tiếng, tiếng bước chân dần xa.08Lục Tử Uyên đã sáu tuổi rưỡi, bắt đầu chính thức theo tiên sinh đọc sách.Tiên sinh nói đứa trẻ này tư chất cực tốt, chỉ là quá mức nghiêm túc. Một chữ viết lệch thôi cũng có thể luyện đi luyện lại cả trăm lần.Ta nhìn đống giấy luyện chữ chất đầy trên bàn, cao gần nửa người. Trên mỗi tờ đều là cùng một bài thơ, càng viết về sau nét chữ càng ngay ngắn.
