Đào Hỉ đi theo hắn, trở về lại báo với ta:“Hôm nay nhị công tử lại đứng ngoài cổng thành hai canh giờ.”Chiều tối ngày thứ mười, trước lúc đóng cổng, một con khoái mã từ phương Bắc lao tới.Người trên lưng ngựa phong trần mệt mỏi, áo giáp chưa tháo, đôi mắt xanh dưới ánh hoàng hôn sáng như sao.Lục Tinh Thần là người đầu tiên lao ra.“Ca…”Lục Tử Uyên xoay người xuống ngựa, dang tay đỡ lấy đệ đệ đang nhào tới, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía cổng phủ.Ta đứng trên bậc thềm, trong tay còn nắm một cuộn sách chưa kịp đặt xuống.Hắn buông Lục Tinh Thần ra, xuyên qua sân viện, từng bước đi đến trước mặt ta, sau đó quỳ một gối xuống.Hắn ngẩng đầu, đôi mắt xanh đầy tơ máu, nhưng nụ cười lại rực rỡ.“Mẫu thân, nhi tử trở về rồi. Bắc cảnh đã bình định. Ba ngày nữa phụ thân sẽ hồi kinh.”Ta cúi đầu nhìn hắn, tầm mắt dần mờ đi.“Đứng lên đi, dưới đất lạnh.”Hắn đứng dậy, còn chưa kịp nói gì, Lục Tinh Thần đã từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta.“Nương! Ca ca bảo con cầm! Huynh ấy nói cái này là cho nương!”Ta sững người.Lục Tử Uyên nhận lấy cuộn thánh chỉ, mở ra, từng chữ từng chữ đọc:【Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Lục thị Lâm thị Đường của phủ Trấn Bắc Hầu, ôn lương cung kiệm, dạy con có phương, dưỡng dục con cháu thành tài… Nay đặc phong Tam phẩm Thục nhân, để biểu dương khen thưởng.】Đọc xong chữ cuối cùng, hắn cuộn thánh chỉ lại, hai tay dâng đến trước mặt ta.“Nhi tử đã xin cáo mệnh cho mẫu thân.”Cả sân yên lặng trong chớp mắt.Ta cúi đầu nhìn đạo thánh chỉ vàng sáng kia, một chữ cũng không nói nên lời.Lục Tinh Thần đứng bên cạnh nhảy cẫng:“Nương! Nương nói gì đi!”Đào Hỉ che miệng, nước mắt rơi như mưa.Ta đưa tay nhận lấy thánh chỉ.Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào cuộn thánh chỉ, ta cảm nhận được tay Lục Tử Uyên đang khẽ run.“Mẫu thân, năm đó người từng hỏi con có muốn cưỡi đại mã, có muốn ăn những món điểm tâm ngon nhất, có muốn cả phủ trên dưới đều nghe lời con hay không. Khi ấy con nói không muốn.”“Bây giờ thì sao?”Giọng ta khàn đến mức gần như không giống chính mình.Hắn cười.Hai chiếc răng nanh nhỏ lộ ra, đôi mắt xanh ướt đẫm.“Bây giờ con muốn.”Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: “Con muốn đưa mẫu thân cưỡi đại mã, đưa mẫu thân ăn những món điểm tâm ngon nhất, để cả phủ trên dưới đều nghe lời mẫu thân.”“Còn muốn để mẫu thân… trở thành người mẹ kế phong quang nhất thiên hạ.”Đạo thánh chỉ trong tay ta suýt rơi xuống đất.Ta hít sâu một hơi, giơ tay dùng sức vỗ lên vai hắn.Ta nghiến răng:“Tiểu tử thối, con cố ý muốn chọc nương con khóc phải không?”Lục Tinh Thần đứng bên cạnh lập tức gào lên:“Ca! Nương khóc rồi! Lại khóc nữa rồi!”“Câm miệng!”Ta trừng hắn.Lục Tử Uyên cười, đưa tay lau khóe mắt cho ta.Đầu ngón tay hắn lạnh buốt, mang theo hơi lạnh của gió tuyết phương Bắc.Ta nắm lấy tay hắn, buồn bực nói:“Được rồi, được rồi. Trở về là tốt. Đi, về nhà ăn cơm.”Lục Tinh Thần lập tức lao tới ôm cánh tay còn lại của ta.Lục Tử Uyên đứng bên phải, Lục Tinh Thần đứng bên trái, một trái một phải, giống hệt mười mấy năm trước.Chỉ là bây giờ chúng đã trưởng thành, cao hơn ta cả một cái đầu, đến mức ta phải ngẩng lên mới nhìn rõ mặt chúng.Ta vừa đi vừa mắng:“Lục Tinh Thần, con ôm chặt quá rồi! Lục Tử Uyên, cầm thánh chỉ cho chắc, đừng để rơi! Đào Hỉ, ngươi khóc cái gì mà khóc! Về nhà nấu cơm!”Mọi người cười vang một trận.Màn đêm dần buông xuống, gió xuân xuyên qua hành lang, cuốn theo những cánh hoa rơi trong sân.Ta bỗng dừng bước, quay đầu nhìn lại.Lục Tử Uyên đứng ngay sau lưng ta, đôi mắt xanh được ánh chiều nhuộm thành màu vàng ấm.Lục Tinh Thần tựa trên vai ta, miệng còn lẩm bẩm đòi ăn thịt kho tàu.Lục Thời Yến vẫn chưa trở về, nhưng cũng không còn xa nữa.Ta đẩy cửa viện ra, bước một chân vào trong.(HẾT)
