Ta tựa vào khung cửa.“Tử Uyên, chữ viết đẹp hay không chẳng liên quan gì đến chuyện một người có tiền đồ hay không.”Hắn ngẩng đầu nhìn ta.“Vậy liên quan đến gì?”“Liên quan đến tâm có chính hay không. Tâm con chính, chữ kém một chút cũng chẳng sao.”Hắn suy nghĩ một lát, đặt bút xuống, nghiêm túc nói:“Vậy mẫu thân, con sẽ luyện cho tâm mình chính trước.”Ta: “…”“Được rồi, con tiếp tục đi.”Lục Tinh Thần ngồi bên cạnh cầm bút lông vẽ loạn, trên giấy toàn là những cục mực đen sì.Hắn giơ một tờ lên cho ta xem:“Nương! Chim!”Ta nhìn cục mực kia hồi lâu.“…Ừ, chim. Bay cao lắm.”Lục Tinh Thần vui vẻ chạy khắp phòng.Đào Hỉ thở dài:“Tiểu thư, mắt nhìn của người… rõ ràng đó là con gà mà.”“Ta nói là chim thì chính là chim.”Lục Tử Uyên cúi đầu cười bên cạnh rồi tiếp tục luyện chữ.Ta quay mặt đi, giả vờ ho hai tiếng.“Được rồi, ta ra tiền viện đối sổ sách. Hai đứa ngoan ngoãn luyện đi.”Đào Hỉ đuổi theo ra ngoài.“Tiểu thư, sổ sách vừa rồi nô tỳ đối xong hết rồi.”Bước chân ta khựng lại.“…Vậy ta xuống bếp xem bữa trưa.”“Thực đơn bữa trưa sáng nay chính người tự tay định rồi.”Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: “…Vậy ta ra hoa viên ngắm hoa.”“Hôm qua người vừa đi xem xong, còn mắng người làm vườn một trận.”Ta xoay người trừng Đào Hỉ.“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”Đào Hỉ mang vẻ mặt “người hiểu, ta cũng hiểu”.“Tiểu thư, người rõ ràng là thẹn quá hóa giận. Kế hoạch nuôi phế này của người e rằng sang kiếp sau cũng chẳng thực hiện nổi đâu.”Ta: “…”Bị nhìn thấu rồi.Ta bực bội phất tay, nghênh cổ nói:“Nói bậy! Tất cả đều nằm trong kế hoạch của bổn tiểu thư!”Đào Hỉ nín cười đi theo phía sau.Chiều hôm đó, ta ngồi dưới hành lang ngoài cửa sổ thư phòng Lục Tử Uyên, vừa bóc hạt sen vừa nhìn hắn luyện chữ.Hắn viết suốt một canh giờ, ta cũng bóc được đầy một bát hạt sen.Đến khi hắn đặt bút xuống, ta bưng bát đi tới.“Ăn đi.”Hắn nhìn hạt sen, rồi lại nhìn ta.“Mẫu thân bóc sao?”Ta nhét bát vào tay hắn.“Thừa lời. Bổ não đấy.”Hắn cúi đầu nhón lấy một hạt sen, cho vào miệng rồi chậm rãi nhai.Sau đó hắn ngẩng đầu, đôi mắt xanh tràn đầy ý cười.“Ngọt.”Ta đắc ý nói:“Thừa lời, đây là ta sai hạ nhân sáng sớm đi mua về đấy.”Hắn càng cười tươi hơn, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.Ta chưa từng biết hắn cười lên lại có răng nanh.“Mẫu thân.”Hắn gọi ta lại.“Ừ?”“Con rất thích người.”Chiếc bát rỗng trong tay ta suýt rơi xuống đất.Ta trừng hắn.Hắn lại thản nhiên nhìn ta, khóe môi vẫn cong lên, hai chiếc răng nanh lúc ẩn lúc hiện.Ta hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi:“…Luyện chữ của con đi!”Nói xong, ta lập tức quay người bỏ đi, bước chân nhanh đến mức chẳng khác nào chạy trốn.Đào Hỉ ở phía sau lon ton đuổi theo:“Tiểu thư, người đi chậm thôi!”“Câm miệng!”“Tiểu thư, tai người đỏ rồi!”“Ta bảo ngươi câm miệng!”Tai ta đỏ mãi đến tận tối.09Mùa thu, Lục Tinh Thần đã bốn tuổi, cuối cùng cũng có thể nói được những câu ngắn hoàn chỉnh.Câu hoàn chỉnh đầu tiên hắn nói là:“Nương ôm con.”Lúc đó ta đang ngồi xổm trong sân nhổ cỏ. Hắn từ phía sau lao tới ôm cổ ta, cả người treo trên lưng ta, mềm giọng nói:“Nương ôm con.”Rễ cỏ trong tay ta “rắc” một tiếng đứt lìa.Ta vớt hắn từ sau lưng ra phía trước, ôm vào lòng.“Ai dạy con nói câu này?”“Ca ca.”Hắn chỉ về phía Lục Tử Uyên đang luyện công ở xa.Ta nhìn sang.Lục Tử Uyên vừa thu thế, quay người nhìn ta, khóe môi mang theo ý cười.Hắn bước tới, xoa đầu đệ đệ.“Tinh Thần giỏi lắm.”Lục Tinh Thần ôm cổ ta, ghé sát tai ta, lén lút nói:“Ca ca nói… nói ‘ôm ôm’ thì nương sẽ mềm lòng. Nương mềm lòng rồi sẽ ôm con.”Ta: “…”Nụ cười của Lục Tử Uyên lập tức cứng đờ.“Lục Tử Uyên, con ngứa da rồi phải không!”Ta ngẩng đầu.“Mẫu thân, con đi luyện công đây!”Hắn xoay người bỏ chạy, nhanh hơn cả thỏ.Lục Tinh Thần ở trong lòng ta cười khanh khách.Ta ôm hắn, nhìn bóng lưng Lục Tử Uyên chạy xa, cố ép khóe môi xuống mấy lần, cuối cùng vẫn không nhịn được cong lên.Mùa thu năm ấy trôi qua rất nhanh.
