Ngày ta gả cho Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến làm kế thất, ta đã thề nhất định phải hủy hoại hai đứa con riêng của hắn.Đứa con trai lớn sinh ra với đôi mắt dị sắc, mắt trái xanh thẳm như biển, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy chẳng lành.Đứa con trai nhỏ thì ngây ngô khờ khạo, đã ba tuổi mà vẫn chưa biết nói.Ngày ngày ta dạy chúng tiêu tiền như nước, ỷ thế h**p người, để sau này thiên hạ ai nấy đều chán ghét hai đứa quái vật này.Mười năm sau, đại quân địch áp sát biên cương, cả triều văn võ đều bó tay không tìm ra cách đối phó.Thiếu niên mắt xanh khoác giáp ra trận, một mũi tên xuyên thẳng qua yết hầu chủ soái quân địch.Hắn xoay người xuống ngựa, quỳ một gối trước mặt ta:“Công phu cưỡi ngựa bắn cung mẫu thân dạy nhi tử, hôm nay đều đã dùng đến.”Ta lảo đảo lùi về sau.Khoan đã, ta dạy hắn cưỡi ngựa bắn cung từ bao giờ?Đứa con trai nhỏ ngốc nghếch từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta.“Mẫu thân! Ca ca bảo con mang tới! Huynh ấy nói cái này là cho mẫu thân!”Ta nhìn nửa đoạn thánh chỉ lộ ra trong lòng nó, trước mắt tối sầm.Xong rồi, hắn xin cáo mệnh cho ta rồi.01Tin Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến muốn tục huyền truyền đến khi ta đang ngồi trong sòng bạc lớn nhất Lạc Dương, lắc xúc xắc đến vui vẻ.Cha ta là thương nhân buôn muối ở Giang Nam, giàu có nức tiếng một vùng, vậy mà chẳng hiểu sao lại nuôi ta thành một kẻ vô pháp vô thiên.Năm mười tám tuổi, ta thua sạch ba cửa hàng, cha tức đến mức suýt đuổi ta ra khỏi nhà. Nào ngờ quay đầu đã nghe tin phủ Trấn Bắc Hầu đến cầu thân.Trấn Bắc Hầu góa vợ đã một năm, dưới gối có hai con trai, nay muốn cưới chính thê.Cha ta lập tức thu dọn ta, ngay trong đêm nhét lên xe ngựa đưa về phương Bắc.Trước lúc lên đường, cha nắm chặt tay ta, nước mắt giàn giụa.“A Đường, hai đứa con riêng kia của con, một đứa sinh ra đã có mắt dị sắc, nghe nói là yêu quái đầu thai, ba tuổi đã khắc chết mẹ ruột; đứa còn lại thì ngây ngô khờ khạo, đến giờ vẫn chưa biết nói. Con gả qua đó, nhất định phải nuôi hai đứa nghiệt chướng ấy thành loại người người ghét, chó thấy cũng chê. Tuyệt đối đừng để chúng cản trở tiền đồ của con ruột con sau này.”Ta vừa nhai kẹo hồ lô vừa gật đầu.“Cha cứ yên tâm. Việc làm mẹ kế độc ác này, con thành thạo lắm.”Phủ Trấn Bắc Hầu nằm nơi biên cương. Lúc ta đến nơi, vừa đúng lúc tháng tám tuyết rơi.Trước cổng phủ đã đứng sẵn một hàng người. Đứng đầu là một nam nhân áo đen, thân hình cao lớn thẳng tắp như tùng, giữa mày mang theo vẻ trầm túc đặc trưng của một vị tướng quanh năm trấn giữ biên cương.Phía sau hắn là hai củ cải nhỏ.Đứa lớn chừng năm sáu tuổi, quần áo trên người đã hơi ngắn, nó cúi thấp đầu, chỉ để lộ một đoạn cằm cùng đôi môi mím chặt.Ta tiến lại gần hai bước, nó bỗng ngẩng đầu lên.Mắt trái xanh thẳm như biển sâu, giữa trời tuyết trắng xóa lại sáng đến kinh tâm động phách.Ánh mắt ấy chỉ lóe lên trong thoáng chốc rồi lập tức thu về. Nó lại cúi đầu, bờ vai hơi co rúm.Đứa nhỏ bên cạnh còn bé hơn, chừng ba tuổi, được nhũ mẫu dắt tay. Khóe miệng nó còn vương nước dãi, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm tuyết rơi phía xa, chẳng biết đang nhìn thứ gì.Động tác nhai kẹo hồ lô của ta khựng lại.Nói thật, hai đứa này hơi khác với tưởng tượng của ta.Trong tưởng tượng của ta, con riêng phải là loại ngang ngược kiêu căng, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy chướng mắt.Nhưng hai đứa trước mặt—Một đứa thấp thỏm đến mức giống như cái bóng, một đứa mờ mịt đến mức giống như một cục bông.Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến chắp tay với ta, giọng nói bình thản:“Phu nhân đi đường vất vả.”Ta thu hồi ánh mắt, phun hạt kẹo hồ lô trong miệng ra ngoài, lấy tay áo lau khóe môi rồi nở một nụ cười tiêu chuẩn của nhân vật phản diện.“Không vất vả. Phu quân, từ nay về sau hai đứa nhỏ này giao cho ta quản.”Lục Thời Yến hơi khựng lại. Có lẽ hắn không ngờ ta lại nhiệt tình đến vậy, thần sắc lập tức dịu đi đôi chút.“Làm phiền phu nhân.”Ta cười càng thêm rạng rỡ.Chẳng phải sao? Từ hôm nay, hai đứa này thuộc quyền quản lý của ta, ta nhất định phải nuôi chúng thành phế vật hoàn toàn.Đêm đó, ta ngồi bên chậu than sưởi ấm tay. Đào Hỉ lục trong hành lý ra một quyển sách có tên 《Sổ Tay Nhanh Chóng Trở Thành Mẹ Kế Độc Ác》.Đây là thứ cha ta bỏ ra năm mươi lượng bạc thuê người viết, ngay trang đầu có chín chữ lớn:【Đoạt chí, mục tâm, hủy hình.】“Tiểu thư, chúng ta bắt đầu từ đâu?”Ta lật đến chương thứ ba.“Nuông chiều. Cho chúng muốn gì được nấy, nuôi thành tính tình xa hoa phung phí, sau này để người người đòi đánh.”“Cao minh!”Đào Hỉ giơ ngón cái.Sáng hôm sau, ta sai người mời đại công tử Lục gia đến.Tên hắn là Lục Tử Uyên, năm nay sáu tuổi, mẹ ruột là một vũ nữ người Hồ, qua đời vì khó sinh.Hắn thừa hưởng một bên mắt xanh của mẹ. Trong phủ, hạ nhân đều nói đó là yêu đồng, là điềm chẳng lành.Hắn được dẫn đến, vẫn cúi thấp đầu, đứng ngoài cửa không dám bước vào.“Vào đi.”Ta tựa trên giường mềm, vừa cắn hạt dưa vừa nói.Hắn bước vào, đôi giày dưới chân đã rách một lỗ, để lộ nửa đầu ngón chân.Động tác cắn hạt dưa của ta khựng lại.Đường đường là trưởng tử của Trấn Bắc Hầu, vậy mà lại đi đôi giày rách?“Đứng xa như vậy làm gì?”Ta vỗ vỗ chỗ bên cạnh.“Lại đây.”Hắn do dự một lát rồi mới nhích tới, chỉ dám ngồi một nửa bên mép giường.“Ngươi tên gì?”Ta biết rõ còn cố hỏi.“Lục… Lục Tử Uyên.”Giọng hắn rất nhỏ, giống như sợ làm kinh động thứ gì đó.Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: “Mấy tuổi?”“Sáu tuổi.”“Có muốn cưỡi đại mã không?”Ta ghé sát lại, cười đến cong cả mắt.“Có muốn ăn điểm tâm ngon nhất không? Có muốn cả phủ trên dưới đều nghe lời ngươi không?”Hắn đột nhiên ngẩng đầu. Trong đôi mắt xanh ấy tràn đầy kinh hãi, giống như một con thú nhỏ bị dồn đến chân tường.Hắn co người lùi lại, lắc đầu, môi run rẩy.“Không… không muốn… Ta… ta không cưỡi ngựa…”Ta ngẩn người.Phản ứng này không đúng.Theo như 《Sổ Tay》 viết, trẻ con nghe đến cưỡi đại mã, ăn điểm tâm đáng lẽ phải sáng mắt lên mới đúng.Sao hắn lại nhìn ta như thể ta sắp ăn thịt hắn vậy?Lục Tử Uyên nắm chặt vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu:“Cưỡi ngựa… sẽ ngã… Bọn họ nói ngã xuống… sẽ chết…”Nói đến chữ “chết”, cả người hắn run lên.Động tác cắn hạt dưa của ta hoàn toàn dừng lại.Ai nói với hắn cưỡi ngựa sẽ ngã chết? Ai ngày ngày dọa dẫm một đứa trẻ sáu tuổi như vậy?
