Truyện Ngắn
132 truyện
Lớp học của con cháu Bát Kỳ trong trường cấp 3 Đức Thượng có một học sinh chuyển đến theo công trình Hy Vọng.Nhìn đám học sinh ngỗ ngược lớp 11/13, Toán Lý Hóa cái gì cũng không được, lại đứng nhất về ăn nhậu chơi bời này.Tôi: “Học hành khó lắm à? Sao không chịu học?”
Mùa Hè Năm Ấy, Chúng Ta Đuổi Gió Bắt Trăng
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Thạc sĩ nông nghiệp xuyên không tới cổ đại, còn chưa kịp tham gia cung đấu, Hầu phủ đã bị tịch biên. Đám người khóc lóc thảm thiết, Lão phu nhân run rẩy hỏi: “Đó là vùng đất man di nào, làm sao mà sống nổi đây?” Ta nhìn thánh chỉ, trầm mặc. Nơi đó… chẳng phải là quê nhà của ta sao? Ông nội của ta đã thầu hai trăm mẫu đất ở đó, từ nhỏ ta đã biết cấy lúa, trồng cây ăn quả, nuôi ao cá. Nhị thiếu gia tuyệt vọng nói: “Đến đó, tất cả đều phải ch//ết đói!” Ta thật sự không nhịn được: “Nhị thiếu gia, ngài nghĩ nhiều rồi. Đến đó, ngài phải giúp ta làm việc mới đúng.” Còn chuyện ch//ết đói khi bên cạnh bổn cô nương? Đang mơ mộng hão huyền sao?
THẨM NOÃN - TIỂU QUÁI MIÊU LƯỜI BIẾNG
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Năm lên sáu tuổi, ta không may rơi xuống nước, từ đó trở thành cô nương khờ khạo nhất vùng Giang Nam. Nhưng ta lại là người có vận may tốt nhất, vì có một vị phu quân cái gì cũng tốt. Từ việc mặc y phục cho đến chuyện ăn uống, mọi thứ đều do chàng tự tay chăm lo cho ta. Cho đến một ngày, ta muốn ăn thêm một bát băng lạc trong tiệc rượu. Sau khi bị chàng từ chối. Biểu huynh, người vốn luôn không vừa mắt phu quân của ta, liền hỏi ta: “A Phúc, muội không thấy phu quân của muội quản lý muội hơi nhiều sao?” Phu quân lạnh lùng trả lời thay ta: “Nàng ấy không thấy thế.” Biểu huynh lại hỏi: “Huynh chưa bao giờ quản muội như vậy, có phải huynh tốt hơn không?” Phu quân nhíu mày, rồi thản nhiên lau miệng cho ta: “A Phúc ngoan, nghe ra chưa? Biểu ca muội đang ly gián đó, hắn xấu tính lắm.”
A PHÚC - THẬP TỨ CHÂU
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Ta mang thai con của phản diện.Chỉ là trước đó ta không hề biết hắn là phản diện.Ta cứ ngỡ hắn chỉ là một thư sinh dịu dàng có dung mạo đẹp đẽ.Nào ngờ hắn lại đỗ Trạng nguyên, đổi cả tên họ.Thẩm Từ An.Nhìn cái tên trên bảng vàng, ta sờ cây trâm bạc hắn tặng trên đầu, nghĩ về những lời đường mật hắn hứa hẹn với ta.Nhưng đây rõ ràng là tên của đại phản diện trong cuốn tiểu thuyết ta đọc trước khi xuyên không.Sau khi trúng Trạng nguyên, để cưới đích nữ của Tể tướng, hắn đã gi.ết thê.Về sau quyền khuynh thiên hạ, dưới một người trên vạn người, ngay cả Hoàng đế cũng trở thành bù nhìn của hắn.Cuối cùng bị nam chính tiểu thuyết Triển Vân Diễn thảo phạt dưới danh nghĩa thanh quân trắc, sau cùng phải uống rượu đ.ộc tự s.át.
NIỆM NÔ KIỀU - GIA KHẢI
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Ở cuối mỗi câu chuyện về hành trình truy thê hỏa táng tràng, người mà nam chính thực sự yêu luôn là kẻ thế thân đó.Còn tôi, lại là bạch nguyệt quang.Nhưng tại sao việc kẻ thế thân kịp thời rút lui lại là tỉnh táo giữa nhân gian, còn sự xuất hiện của bạch nguyệt quang lại là cố chấp bất minh?Không phải mỗi bạch nguyệt quang đều sẵn lòng nhận kịch bản vướng mắc tình cảm với họ.Người đàn ông như anh ta, tôi không hiếm lạ.Vở kịch nực cười của các người, tôi cũng chẳng thèm nhìn.
LỆCH QUỸ ĐẠO - THÁNH HỎA MIÊU MIÊU GIÁO
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đêm trước kỳ thi đại học. Bà ngoại đã mất ba năm, lại về báo mộng cho tôi. Bà ngồi bên mép giường, tay cầm một xấp đề thi. “Niệm Niệm, bà ngoại lấy được đề thi thật cho cháu rồi này.” “Cháu học thuộc từng câu từng chữ nhé.” “Ngày mai thi đứng đầu toàn tỉnh luôn.” Lúc đó, tôi tin sái cổ. Khi còn sống, bà ngoại thương tôi nhất. Mùa đông sợ tôi lạnh, nửa đêm bà lóc cóc dậy đắp chăn cho tôi. Tôi thi trượt, bà chưa bao giờ mắng, chỉ nấu cho tôi một bát chè trứng ngọt. Nên khi bà nói bảo đảm tôi thi đứng nhất, tôi không mảy may nghi ngờ. Đêm đó, tôi học thuộc lòng xấp đề trong mộng cho đến tận lúc trời sáng. Đề bài, đáp án, các lựa chọn. Thậm chí cả đề làm văn tôi cũng học thuộc sạch. Ngày hôm sau bước vào phòng thi, khoảnh khắc lật tờ đề ra, tôi suýt khóc. Giống hệt.
Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học, Bà Ngoại Lại Đến Lừa Tôi Học Thuộc Đáp Án
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Có những vở diễn, một khi đã mở màn, khán giả không được rời ghế, diễn viên không được thoát vai, người đứng sau cánh gà không được phát ra tiếng khóc. Bởi vì nơi đó là Nhà Hát Vô Thanh. Người sống bước vào, ký ức sẽ biến thành kịch bản. Người ch/ết ngồi dưới khán đài, nước mắt sẽ biến thành tiếng vỗ tay. Những tiếc nuối không nói ra sẽ hóa thành lời thoại. Những bí mật bị chôn dưới đất sẽ bị ánh đèn sân khấu chiếu sáng từng chút một, cho đến khi người trong cuộc không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là ký ức của mình, đâu là thứ Quỷ Chủ cố tình sửa lại để lừa mình bước vào kết cục đã định. Sau khi rời khỏi Chợ Âm Dương, tôi lấy lại được mảnh Mệnh Đăng thứ tư, cũng biết được người phụ nữ áo đen năm đó không phải Tần Nhã Lan thật. Bà ấy bị cướp mặt, bị kẻ khác dùng thân phận bước vào phòng sinh, trở thành cái bóng gánh tội suốt hơn bốn năm. Còn Tần Duệ, đứa trẻ bệnh nặng được cứu bằng một giao dịch sai lầm, từ lâu đã không còn là chính mình. Kính nô trong thân thể hắn bị đánh tan, nhưng trước khi biến mất, nó để lại một câu khiến cả Tần gia không thể yên lòng. Cửa dưới từ đường sắp mở. Đêm thứ ba sau khi mọi chuyện tạm lắng, từ đường Tần gia truyền ra tiếng hát hí. Bài vị tổ tiên rung lên, nền gạch nứt ra, một tấm vé xem kịch màu đen chậm rãi trồi lên từ khe đất. Người được mời là anh hai tôi, ảnh đế Tần Dạ. Trên vé viết: “Không lên sân khấu, mất giọng.” “Lên sân khấu, mất mạng.” Anh hai là diễn viên. Giọng nói, gương mặt, ánh mắt, từng câu thoại đều là mạng sống của anh ấy. Nhưng lần này, thứ Nhà Hát Vô Thanh muốn lấy không chỉ là giọng của anh. Nó muốn mượn vai diễn của anh để kéo cả Tần gia vào một vở kịch cũ, vở kịch tên là “Đêm Mưa Năm Đó”. Đó là đêm tôi vừa sinh ra. Đó là đêm mẹ tôi bất tỉnh trong phòng sinh. Đó là đêm Tần Nhã Lan bị lấy mặt, Ôn Dao xuất hiện, người phụ nữ có dấu mắt sau gáy dùng dao xương tách Mệnh Đăng của tôi. Cũng là đêm trong chiếc xe đen ngoài bệnh viện, có một người đeo chiếc nhẫn cổ của Tần gia lặng lẽ ngồi chờ. Sư phụ nói, Quỷ Chủ thứ tư Vô Thanh không mua mặt, không bán xương, không thu thuế. Nó lấy vai diễn. Chỉ cần bị nó chọn, người đó phải diễn đến khi màn hạ. Diễn sai, mất vai. Diễn đúng, mất hồn. Không diễn, mất giọng. Tôi vốn tưởng mình bước vào nhà hát để cứu anh hai. Nhưng khi tấm màn sân khấu đỏ như m/áu kéo lên, khi tiếng trống mở màn vang vọng trong bóng tối, tôi mới phát hiện vai chính của vở diễn này không phải anh ấy. Mà là tôi. Trên sân khấu, một chiếc nôi trẻ sơ sinh đặt giữa cơn mưa giả. Trong nôi là tôi của hơn bốn năm trước. Bên cạnh chiếc nôi, người phụ nữ áo trắng cầm dao xương cúi đầu mỉm cười. Còn dưới hàng ghế số mười ba, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, bàn tay đặt trên tay vịn, chiếc nhẫn cổ của Tần gia phản chiếu ánh đèn lạnh. Có người vỗ tay. Có người cười. Có người nói: “Diễn lại đêm đó đi.” “Lần này, để ta xem Tần gia còn cứu được đứa trẻ ấy không.”
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Có những bí mật không được chôn dưới mộ, mà được đặt ngay dưới bài vị tổ tiên, ngày ngày nhận hương khói của hậu nhân. Sau khi rời khỏi Nhà Hát Vô Thanh, anh hai tôi lấy lại được giọng nói, mảnh Mệnh Đăng thứ năm cũng trở về. Nhưng ngay khi mảnh đèn nhập vào ngọc bội, bài vị thứ bảy trong từ đường Tần gia tự nứt ra, để lộ một chiếc nhẫn cổ bị cắt làm đôi và một dòng chữ viết bằng m/áu khô: “Ta chưa từng phản bội Tần gia.” “Ta chỉ chọn để Tần gia sống.” Người để lại lời này tên là Tần Thủ Nghiệp. Người giữ từ đường đời trước. Một người đáng lẽ đã ch/ết hơn ba mươi năm. Sư phụ nói, năm đó kẻ mở đường cho Quỷ Chủ không phải người ngoài. Hắn biết ngày sinh của tôi, biết phòng sinh của mẹ, biết cách tách Mệnh Đăng, cũng biết dưới từ đường Tần gia có một cánh cửa không được mở. Cửa Hắc Uyên. Tôi vốn tưởng chỉ cần tìm ra Tần Thủ Nghiệp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng khi chúng tôi mở lại ghi chép cũ của Tần gia, mới phát hiện trong gia phả có một trang bị xé mất. Trên trang đó, từng ghi tên một đứa trẻ. Một đứa trẻ sinh ra trước tôi rất lâu. Cũng mang Mệnh Đăng. Cũng bị Tần gia tự tay đưa xuống dưới từ đường. Đêm thứ bảy sau khi Nhà Hát Vô Thanh sụp đổ, cửa dưới từ đường lại vang lên tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc. Giống như có người bị nhốt dưới lòng đất rất lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại. Tôi đứng trước bài vị thứ bảy, nghe thấy một giọng già nua từ dưới khe nứt truyền lên: “Đứa trẻ mang đèn.” “Con không nên trở về Tần gia.” Sư phụ bảo tôi đừng xuống. Mẹ ôm tôi khóc, anh cả phong kín từ đường, anh hai khàn giọng nói lần này anh đi thay tôi, anh ba thức trắng ba đêm để tìm cách khóa cửa. Nhưng vô dụng. Bởi vì từ giây phút mảnh Mệnh Đăng thứ năm trở về, cánh cửa dưới từ đường đã nhận ra tôi. Đêm đó, toàn bộ bài vị tổ tiên đồng loạt quay mặt vào trong. Hương trên bàn thờ cháy ngược. Dưới nền gạch cổ, một cầu thang đen chậm rãi hiện ra. Ở cuối cầu thang có ánh đèn đỏ. Và một đứa trẻ đang hát: “Đèn về rồi.” “Cửa mở rồi.” “Người bị bỏ dưới đó…” “Muốn lên rồi.”
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta mắc phải một chứng bệnh quái lạ, chỉ có thể nói lời thật. Trong thọ yến của Thái hậu, Hoàng thượng ban hôn cho ta, hỏi ta vừa ý ai. Ta nhìn Tiêu thế tử ốm yếu ngồi bên trái, lại nhìn Lục thống lĩnh mặt đen đang đứng trước điện. Ta nói: “Tiêu thế tử quả thực có dung mạo đẹp, nhưng một chén trà mà chàng ho đến ba lần, gả qua đó e rằng ngày ngày ta phải canh bên lò thuốc. Thân thể Lục thống lĩnh thì cường tráng, nhưng ánh mắt ngài nhìn người cứ như đang thẩm vấn phạm nhân, ban đêm cùng giường, ta sợ sẽ gặp ác mộng.” Tiếng chén rượu trong điện lập tức ngừng bặt. Rượu trong tay cha ta đổ ướt nửa tay áo. Tiêu Cảnh Hành đặt khăn xuống, trên gương mặt trắng bệch vì bệnh không có lấy một tia cười. Lục Tri Dã đặt tay lên chuôi đao bên hông, hỏi ta: “Khương Vãn Huỳnh, vừa rồi nàng nói gì?” Ta muốn nói hai vị đều là rồng phượng trong loài người, ta không dám trèo cao. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại biến thành: “Ta nói hai người, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể lo tang sự, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể tra án.”
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi là một đứa con trai lưỡng tính bị người người ghét bỏ. Cậu em trai sinh đôi Ninh Thừa Diệu thì ngược lại, là một tiêu điểm có vô số người theo đuổi. Ninh Thừa Diệu từng vờ vịt vẻ phiền não nói với tôi: "Người theo đuổi em nhiều quá, yêu không xuể luôn, hay là em chia cho anh một người nhé?" Dù biết cậu ta đang sỉ nhục mình. Nhưng tôi vẫn đồng ý. Đối tượng yêu qua mạng của tôi vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, ngày nào cũng gọi "bé cưng", "vợ ơi". Anh ấy còn không ngừng chuyển khoản cho tôi mỗi khi tâm trạng tôi sa sút. Tôi chẳng thể kiểm soát nổi bản thân mà chìm đắm vào phần ấm áp trộm cắp được này. Cho đến khi anh ấy đề nghị muốn gặp mặt. Ninh Thừa Diệu giật lấy điện thoại của tôi. "Cho anh mượn yêu đương lâu như vậy rồi, đến lúc phải trả lại cho em chứ." "Anh thật sự nghĩ anh ấy sẽ thích một con quái vật như anh sao?"
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”
Bùi Kinh Thu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ngày ta rời đi hôm ấy, trong phủ trên dưới đều đang bận rộn nghênh đón Tân phu nhân. Mấy nha hoàn nhìn bóng lưng ta cười khẩy: “Nàng ta cũng xứng đòi danh phận hay sao?” Về sau nghe nói, sau đêm tân hôn, Thiếu gia dặn dò gã sai vặt: “Gọi A Anh đến mài giũa tính tình một chút, sửa được rồi thì nâng lên làm di nương.” Gã sai vặt kinh ngạc tột độ: “A Anh? Nửa tháng trước nàng ta đã chuộc thân lập gia đình rồi ạ.”
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trên đường tìm em trai, ta vô tình cứu được thế tử Hầu phủ. Hầu phủ cảm kích ân cứu mạng, mời ta ở lại lâu dài. Kinh thành tin tức linh thông, thuận tiện cho ta dò hỏi tung tích em trai. Vậy là ta ở lại, ở một cái đã ba năm. Mãi không tìm được người, trong Hầu phủ dần dần nổi lên lời ra tiếng vào. Tạ Thế Trạch còn nói trước mặt người khác: “Nàng ta nào có tìm em trai gì đâu, rõ ràng là lấy ân cứu mạng ra ép báo đáp, mơ tưởng vị trí chủ mẫu Hầu phủ.” “Đám nữ tử giang hồ này đã từng thấy vinh hoa phú quý thế này bao giờ. Chẳng qua chỉ bịa ra cái cớ để ăn vạ không chịu đi mà thôi.” Đúng lúc Hầu phu nhân có ý định bàn chuyện hôn sự cho hắn, bà cũng muốn thay ta mai mối. Ta khéo léo từ chối. Sắc mặt Hầu phu nhân trầm xuống, hỏi ta: “Chẳng lẽ đúng như Thế Trạch nói, ngươi thật sự mơ tưởng vị trí chủ mẫu? Một kẻ bèo trôi không gốc rễ như ngươi, sao gánh nổi việc quản lý cả một phủ?” Lời bà ta nói rất cay nghiệt. Ta cũng không nhẫn nhịn nữa: “Ta đã tìm được tung tích em trai, vé thuyền cũng đã đặt xong. Chuyện hôn sự của ta không phiền phu nhân nhọc lòng.”
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Bố tôi cho anh họ vay năm mươi nghìn để nhận thầu căn-tin, ba năm sau anh họ mắng ông không biết xấu hổ. Ngày mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội, anh họ bao trọn nhà hàng tốt nhất trong huyện. Sáu bàn họ hàng, ai nấy đều khen anh ta có tiền đồ. Rượu qua ba tuần, anh ta bỗng lấy từ trong túi ra một xấp tiền, “bốp” một tiếng đập lên bàn. “Lâm Vãn, năm mươi nghìn, trả lại cô.” Tôi sững ra một lúc. Số tiền này là ba năm trước, để nhận thầu một quầy trong căn-tin, anh ta từng quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin bố tôi giúp anh ta gom đủ. Khi đó anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói đây là cơ hội trở mình duy nhất của anh ta. Mấy năm nay, anh ta kiếm được tiền, đổi xe, cưới vợ. Nhưng chưa từng nhắc đến chuyện trả tiền. Thấy cả bàn đều nhìn sang, anh ta càng cười đắc ý hơn. “Đỡ cho nhà cô cứ nhớ mãi, cứ như tôi nợ nhà cô ân tình lớn lắm vậy.” Tôi nhìn xấp tiền kia, không nói gì. Hôm nay là đại thọ của ông nội, cục tức này, tôi có thể nhịn. Nhưng anh họ lại nhìn về phía bố tôi, giọng càng lớn hơn. “Chú hai, cháu cho chú một lời khuyên.” “Sau này không có bản lĩnh thì đừng giả vờ làm người tốt, năm đó cho cháu vay năm mươi nghìn, làm như mình là ân nhân cứu mạng không bằng.” “Nực cười.” Nụ cười gượng gạo trên mặt bố tôi dần dần biến mất. Bàn tay thô ráp của ông siết chặt dưới bàn, rồi lại từ từ buông ra. Tôi không cãi, cũng không làm ầm. Chỉ cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn cho đối tác. “Quầy căn-tin mà anh họ tôi đang nhận thầu ở công ty các anh, hợp đồng sắp hết hạn rồi phải không?” Đối phương nhanh chóng trả lời tôi. “Sao thế? Anh ta chọc giận cô à?” “Chỉ cần cô nói một câu, ngày mai tôi sẽ cho anh ta cuốn gói.”
Tình Thân Không Răng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”
Bùi Kinh Thu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta chạy nạn mưu sinh, từ tay Giặc Oa cứu được Thái Phi và Tiểu Vương gia. Vương gia muốn lấy thân báo đáp, ta tự biết Vương gia và nữ nhi chài lưới có khác biệt một trời một vực. Ta không cảm thấy mình thấp kém hơn ai, nhưng suy cho cùng, hôn nhân là một thứ phức tạp. Ta chỉ một lòng muốn trở về làng chài của mình để mưu sinh mà thôi...
Nữ Ngư Minh Ngọc - Đồng Đồng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Khương Thế Tích bị phán sau thu vấn trảm. Khương gia vì muốn lưu lại hậu thế, đã bỏ ra số tiền lớn để đưa ta vào Thiên lao mượn giống. Đêm thứ nhất, hắn kiên quyết không chịu. Đêm thứ hai, thái độ của hắn đã nới lỏng. Đêm thứ ba, hắn cùng ta thẳng thắn trò chuyện về lý tưởng nhân sinh. Đêm thứ tư, hắn cùng ta đã hạ vài ván cờ năm quân. Đến đêm thứ bảy, ta đã có chút không kiên nhẫn: "Không phải, rốt cuộc ngươi có làm được hay không?"
Thế Tích Và Liên Thành
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi anh trai kế bị mù, tôi lập tức bay xuyên đêm về nước để tranh đoạt gia sản. Nhưng hết lần này đến lần khác đều thất bại. Để thử xem anh có còn nhìn thấy hay không, tôi gọi mười cô gái xinh đẹp nhảy quảng trường ngay trước mặt anh, thế mà anh hoàn toàn không phản ứng. Bạn thân còn xúi tôi thử không mặc quần áo đi thử một phen. “Nó dù sao cũng là anh kế, nếu thật sự mù rồi, thấy em gái kế trần truồng mà vẫn thờ ơ, thì chắc chắn là bi/ến th/ái rồi!” Cho đến khi tôi đi tắm mà quên mang đồ ngủ, cứ thế trần trụi đi ngang qua phòng khách. Anh trai kế đang ngồi trên sofa, mắt nhìn thẳng, không hề liếc sang. Thế nhưng chỗ nào đó lại âm thầm dựng lên. Hỏng rồi! Anh ta đâu có mù, mà còn là một tên bi/ến th/ái !
Gả Cho Anh Kế Giả Mù
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Bạn tôi đi biển, lúc về tặng tôi một vỏ ốc biển rất to.Tôi hào hứng ôm vỏ ốc, sau đó thành tâm ước:“Ước gì có chàng trai từ vỏ ốc bước ra, mỗi ngày lo cơm nước quét dọn thì hay biết mấy.”Không ngờ, điều ước ấy lại thành sự thật.Chỉ có điều, thật xui xẻo! Cái quái gì đây?!Đây nào phải “tiên ốc” đảm đang hiền lành, rõ là tổ tông chuyên gây họa!Ngày nào cũng đòi sống đòi ch ế t, khiến tôi thót cả tim, không phá nhà, thì quậy tung trời.Tóm lại chẳng lúc nào chịu yên.Tôi nhìn căn phòng bày bừa như mới có bão nhiệt đới quét qua, chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
Chàng Trai Ốc Biển
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ma Tôn đuổi theo ta ba vạn con phố.Đuổi đến khi ta không còn sức chạy nữa, bụng phình ra, nằm bẹp xuống mặc kệ đời: “Muốn chém muốn gi.ết tùy ngài.”Ma Tôn mặt mày âm trầm trói ta về nhà.Ta cứ tưởng hắn sẽ tàn nhẫn móc tim moi gan ta, ngũ mã phanh thây, nhưng không ngờ một Ma Tôn cao cao tại thượng như hắn lại ngồi xổm trong bếp miệt mài nghiên cứu thực đơn dành cho thai phụ.Đáng yêu ch.ết mất!
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
Sưu tầmbởi NovelHub Official