8 truyện

Ngày ta gả cho Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến làm kế thất, ta đã thề nhất định phải hủy hoại hai đứa con riêng của hắn. Đứa con trai lớn sinh ra với đôi mắt dị sắc, mắt trái xanh thẳm như biển, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cảm thấy chẳng lành. Đứa con trai nhỏ thì ngây ngô khờ khạo, đã ba tuổi mà vẫn chưa biết nói. Ngày ngày ta dạy chúng tiêu tiền như nước, ỷ thế hiếp người, để sau này thiên hạ ai nấy đều chán ghét hai đứa quái vật này. Mười năm sau, đại quân địch áp sát biên cương, cả triều văn võ đều bó tay không tìm ra cách đối phó. Thiếu niên mắt xanh khoác giáp ra trận, một mũi tên xuyên thẳng qua yết hầu chủ soái quân địch. Hắn xoay người xuống ngựa, quỳ một gối trước mặt ta: “Công phu cưỡi ngựa bắn cung mẫu thân dạy nhi tử, hôm nay đều đã dùng đến.” Ta lảo đảo lùi về sau. Khoan đã, ta dạy hắn cưỡi ngựa bắn cung từ bao giờ? Đứa con trai nhỏ ngốc nghếch từ phía sau lôi ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, giơ cao trước mặt ta. “Mẫu thân! Ca ca bảo con mang tới! Huynh ấy nói cái này là cho mẫu thân!” Ta nhìn nửa đoạn thánh chỉ lộ ra trong lòng nó, trước mắt tối sầm. Xong rồi, hắn xin cáo mệnh cho ta rồi.
bởi NovelHub Official

Mười sáu tuổi, Hạ Cầm Thanh cứu một thư sinh sắp c,h,ế,t bên bờ sông. Về sau thư sinh ấy trở thành tân khoa trạng nguyên, cưới nàng làm vợ. Hai người sống nghèo khó suốt bao năm. Những ngày gian nan nhất, Hạ Cầm Thanh từng một mình đi bộ hơn mười dặm đường tuyết chỉ để mượn cho hắn một bộ sách. Ai cũng nói nàng yêu hắn đến quên mình. Cho đến ngày hắn làm Hộ Bộ Thị Lang, người đầu tiên hắn muốn bỏ, cũng là nàng. Hắn nói: “Người như nàng… không nên đứng cạnh ta giữa triều đình này.” Lúc ấy Hạ Cầm Thanh mới hiểu. Khi một nam nhân bắt đầu thấy áy náy với ngươi, cũng là lúc hắn đã chuẩn bị phản bội ngươi rồi. Sau khi ly hôn, Hạ Cầm Thanh mở một tiệm sửa sách cũ ở Trường An. Nàng từng nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua như vậy. Cho đến một ngày, trong lúc sửa một quyển địa chí cũ nát do khách để lại, nàng phát hiện bên trong bị xé mất vài trang. Mà phần còn sót lại… lại ghi chép về một trận dịch bệnh chưa từng xảy ra ở Đại Ung. Ban đầu nàng chỉ cho rằng đó là sai sót. Cho đến khi càng tra càng phát hiện hộ tịch bị sửa, địa chí bị xé. Mà trên những hồ sơ ấy đều có bút tích của Chu Thừa Lân năm hai mươi ba tuổi. Chu Thừa Lân từng nói: “Muốn sống trong triều đình, phải học cách im lặng.” Nhiều năm trước, hắn đã cúi đầu trước quyền lực một lần. Nhiều năm sau, người hắn từng muốn bảo vệ nhất lại cố chấp muốn đào lại sự thật bị chôn vùi ấy. Một người sửa sử sách. Một người sửa sách. Giữa Trường An phồn hoa, họ cùng bước vào một bí mật mà cả triều đình đều muốn xóa khỏi lịch sử.
bởi NovelHub Official

Phụ thân ta nhận mười tám lượng bạc, bán ta vào nhà họ Lục. Tân lang là một thiếu gia sa sút, chân cẳng bất tiện, tính tình xấu đến mức có thể ném bát thuốc ra ngoài cửa. Đêm tân hôn, hắn lạnh mặt bảo ta tránh xa một chút, ta thấy hắn lên giường khó khăn, tiện tay khiêng luôn người lên vai. Hắn trên lưng ta tức đến run rẩy: “Điền Mãn Tuệ, nếu nàng dám làm ta ngã, ta sẽ…” Ta giẫm lên vạt váy của mình, cả người lẫn xe lăn cùng lăn vào trong chăn hỷ. Mẹ chồng ngoài cửa mừng đến phát khóc: “Mau, mau bưng thêm một đĩa táo đỏ đậu phộng nữa vào! Táo đỏ đậu phộng, sớm sinh quý tử”
bởi NovelHub Official

Sau khi được Quốc công phủ đón về, ta và vị giả thiên kim đều được giữ lại. Phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng đều nói mình không thiên vị. Váy Lưu Tiên có hai chiếc, vải lệ chi cũng là hai phần. Nếu huynh trưởng tự tay đan con diều tặng Sính Nhi. Thì hôm sau, chắc chắn sẽ mua ở cửa tiệm cho ta một con tốt hơn. Duy chỉ có vị vị hôn phu tài mạo song toàn của phủ Hoài Dương Hầu kia, là chỉ có một phần duy nhất. Người nhà thay nhau khuyên bảo ta: “Ấu Nguyệt, những thứ khác phụ mẫu đều sẽ chia đều như nhau, nhưng tình cảm giữa Thế tử và Sính Nhi, người ngoài không thể nào bì kịp.” “Con chớ nên mơ tưởng!” Tạ Sính Nhi nghe xong liền khóc lóc đòi hủy hôn: “Muội vốn đã chiếm lấy vị trí của tỷ tỷ, sao có thể giành tiếp hôn ước của tỷ tỷ chứ?” Phụ mẫu đều đau lòng vì nàng ta hiểu chuyện, huynh trưởng lại càng tỏ vẻ bất mãn với ta. Ta cúi đầu, thật vất vả mới tìm được cơ hội lên tiếng: “Ở Thanh Châu, ta đã sớm có hôn ước rồi.”
bởi NovelHub Official

Tôi là cậu thiếu gia giả ốm yếu nhà họ Giang. Từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, thầy bói từng phán tôi không sống qua nổi tuổi hai mươi lăm. Cũng vì thế mà tôi được cưng chiều suốt hai mươi năm trời. Dù thiếu gia thật có trở về, nhà họ Giang vẫn tiếp tục nuôi dưỡng tôi. Nhưng tôi đã quen nết kiêu kỳ ngông nghênh, cái gì cũng muốn giành giật với anh ta. Mới đầu, mọi người còn nhường nhịn tôi. Chẳng ngờ chỉ qua nửa năm, cha mẹ và anh cả từng thương yêu tôi hết mực đều trở nên mất kiên nhẫn. Mỗi lần nhìn tôi, trong mắt họ chỉ toàn là chán ghét. Sự ngông cuồng bướng bỉnh của tôi tạo thành sự đối lập gay gắt với vẻ ngoan ngoãn ngoan hiền của thiếu gia thật. “Em đừng vô lý vô cớ như vậy nữa được không? Vì em mà mọi người đã đủ nhẫn nại, đủ nhường nhịn rồi.” “Nhưng thế không có nghĩa là ai cũng làm bằng đất, không biết giận dữ. Dù có nũng nịu hay gây chuyện thì cũng phải có chừng có mực.” “Năm đó sao lại bế nhầm được cơ chứ? Em còn như vậy nữa, chúng ta sẽ thấy quyết định ban đầu là sai lầm và gửi em về lại chỗ cũ đấy.” “Hàng giả thì mãi là hàng giả, tính nết chẳng bằng một phần nhỏ của Thư Diễm.” Tôi cố làm ra vẻ thản nhiên cười nói: “Được thôi, đi thì đi.” Thế nhưng ngày thứ hai sau khi rời khỏi nhà họ Giang, tôi đã hộc máu ngất xỉu phải nhập viện. Tôi đáng ghét đến thế này, nên lúc tôi chết đi, chắc chẳng có ai phải đau lòng đâu nhỉ…
bởi NovelHub Official

Sau một đêm say khướt, tôi tỉnh dậy thì phát hiện kẻ không đội trời chung đang nằm ngay bên cạnh. Tôi vừa định lén bỏ chạy thì đã bị anh kéo mạnh trở lại giường. Anh cười đầy nguy hiểm: “Tôi là Giang Dữ. Tôi chỉ nhận người để trừ nợ.”
bởi NovelHub Official

Từ nhỏ, tôi đã là một cô nàng dân chơi, chỉ mê những kiểu tóc bảy sắc cầu vồng. Nhưng tôi nhuộm mái tóc nổi nhất, đồng thời cũng cày những bộ đề khó nhất, quanh năm chiếm giữ vị trí đứng đầu khối. Tôi vốn tưởng mình sẽ tiếp tục tung hoành ở Trường Trung học số 1 huyện cho đến hết cấp ba, không ngờ lại được thông báo rằng tôi chính là thiên kim thật bị nhà họ Chu ôm nhầm năm xưa. Tôi đeo chiếc ba lô hình đầu lâu, cưỡi xe máy đến thẳng nhà họ Chu. Vừa tới cửa, cả gia đình đã nhìn tôi với vẻ mặt đầy cảnh giác. Anh ruột chắn ở phía trước. “Tôi cảnh cáo cô, không được bắt nạt Thanh Lê!” Vị hôn phu được đính ước từ nhỏ cũng nhìn tôi bằng ánh mắt không đồng tình. “Thanh Lê vô tội, cô đừng trút oán hận lên người cô ấy!” Tôi lại nhìn chằm chằm thiên kim giả, hai mắt sáng rực. Trời đất quỷ thần ơi! Đây chẳng phải nữ thần đứng đầu kỳ thi liên trường toàn thành phố mà tôi vất vả tìm kiếm bấy lâu nay sao?! Tôi trượt một đường tới sát chân cô ấy, chắp hai tay lại. “Chị! Chị gái tốt của em! Chị nghĩ ra cách giải câu cuối cùng kia như thế nào vậy? Chỉ cho em với!”
bởi NovelHub Official

Tướng quân khắc vợ, ta tự nguyện đến xung hỉ cho người sắp chết là hắn. Ai ngờ sau khi chuyển biến tốt lên hắn lại mất trí nhớ, còn đòi đi tìm “Kiều Kiều” của hắn, viết hưu thư cho ta. Ta nhịn… nhịn… nhẫn hết nổi rồi—— Về sau, hắn ôm chặt đùi ta không cho đi, đào sâu ba thước đất để tìm bản hưu thư bị ta giấu đi. “Nương tử, mau đốt bản hưu thư đi mà.”
bởi NovelHub Official