Ta cúi đầu nhìn vệt nước mũi trên tay áo, bất lực thở dài.“Gọi ta là mẫu thân. Từ hôm nay, con gọi ta là mẫu thân.”Hắn ngẩng phắt đầu.Đôi mắt xanh của hắn vẫn còn đọng nước, hàng mi ướt đẫm khẽ run lên, tựa như cánh chim vừa kinh hãi bay khỏi nền tuyết.“…Mẫu thân?”Hắn dè dặt gọi thử.“Ừ.”Hắn ngẩn ra.Một thoáng sau, cả gương mặt nhỏ bé ấy từ từ bừng sáng, giống như bầu trời sau trận tuyết cuối cùng cũng nhìn thấy ánh dương.Đáng ghét.Sao lại đáng yêu đến thế này chứ!Hắn khịt khịt mũi, lại nhỏ giọng gọi thêm một lần:“Mẫu thân.”“Được rồi.”Ta quay mặt sang chỗ khác, không để bản thân mềm lòng quá rõ ràng.“Nhặt cành cây lên. Ta dạy con luyện công. Không cưỡi ngựa, không bắn cung, trước tiên học cách đứng cho vững, đừng run nữa.”Hắn cúi người nhặt cành cây, học theo dáng vẻ vừa rồi của ta, nắm chặt nó trong tay.Vẫn còn run, nhưng đã khá hơn lúc trước một chút.Ta dạy hắn tư thế trung bình tấn đơn giản nhất.Hai chân hắn run dữ dội, nhưng vẫn cắn răng kiên trì.Nửa khắc sau hắn bắt đầu khóc, vừa đứng trung bình tấn vừa khóc, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt. Hai chân vẫn run lẩy bẩy, nhưng tư thế từ đầu đến cuối không hề sụp xuống.Ta đứng bên cạnh nhìn, trong lòng tính toán bước tiếp theo phải nuôi phế hắn thế nào.Một đứa trẻ đã bị dọa mất hết can đảm thì trước tiên phải khiến nó gan lớn lên, có như vậy mới có vốn để bị nuôi phế.Đúng, ta không phải đang đau lòng vì hắn.Ta chỉ đang đặt nền móng cho kế hoạch nuông chiều sau này mà thôi.Đào Hỉ ở bên cạnh sâu xa nói:“Tiểu thư, người cười hiền từ quá.”Ta lập tức sa sầm mặt.“Nói bậy! Đây rõ ràng là nụ cười độc ác của ta!”03Ba tháng tiếp theo, ngày nào cũng vậy, sáng sớm ta đều lôi Lục Tử Uyên dậy đứng trung bình tấn.Từ chỗ mới đứng nửa khắc đã khóc, đến giờ hắn đã có thể đứng tròn một khắc mà không rơi nước mắt; từ đi hai bước đã ngã, đến nay đã có thể chạy một vòng trên nền tuyết.Gương mặt nhỏ nhợt nhạt cuối cùng cũng có thêm chút huyết sắc. Chiếc áo bông cũ giặt đến bạc màu bị ta ném đi, đổi thành một chiếc áo choàng lông cáo mới.Lần đầu tiên mặc đồ mới, hắn đứng trước gương nhìn rất lâu, đưa tay sờ sờ cổ áo lông rồi quay đầu nhìn ta, muốn nói lại thôi.Ta tựa vào khung cửa, vừa cắn hạt dưa vừa nói:“Nhìn gì mà nhìn? Tiền nhiều quá không biết tiêu vào đâu thôi. Công tử đường đường của phủ Trấn Bắc Hầu mà ăn mặc rách rưới, truyền ra ngoài thì mặt mũi ta để đâu?”Hắn cúi đầu, nhưng khóe môi lại lặng lẽ cong lên.Còn Lục Tinh Thần, đứa con trai nhỏ ngây ngô khờ khạo kia, ba tháng qua thay đổi duy nhất chính là biết ngồi xổm bên chân ta nhìn ta cắn hạt dưa.Không lại gần, cũng không đưa tay lấy, chỉ ngồi cách ta hai bước, nghiêng đầu, đôi mắt mờ mịt nhìn chằm chằm.Ta cắn một hạt, hắn chớp mắt một cái.Ta cắn cả một nắm, miệng hắn khẽ hé ra.Đào Hỉ nói:“Tiểu thư, nhị công tử hình như… có phản ứng với tiếng người cắn hạt dưa.”Ta thử đưa một hạt qua, hắn co người lùi lại, nhưng không chạy.Ta lại đưa gần thêm một chút. Hắn do dự hồi lâu rồi mới chìa bàn tay nhỏ ra, lấy một hạt.Sau đó hắn học theo ta, đưa hạt dưa vào miệng.“Ấy—”Ta còn chưa kịp ngăn, hắn đã nhai cả vỏ lẫn nhân.Nhai được hai cái, có lẽ cảm thấy không ngon, hắn “phì” một tiếng nhổ ra, nhăn mặt nhìn ta.Ta nhìn hắn chằm chằm ba giây, cuối cùng không nhịn được bật cười.Lục Tinh Thần thấy ta cười thì ngẩn ra. Một lát sau, khóe miệng hắn từ từ nhếch lên, lộ ra một nụ cười ngây ngô mờ mịt.Đó là nụ cười đầu tiên ta nhìn thấy ở hắn trong suốt ba tháng.Đào Hỉ kích động chọc mạnh vào eo ta:“Tiểu thư! Cậu ấy cười rồi! Cậu ấy cười rồi!”“Biết rồi, biết rồi.”Ta nhét đĩa hạt dưa vào lòng nàng.“Có gì mà làm quá lên thế.”Đêm đó, ta nằm trong chăn trằn trọc mãi không ngủ được. Đào Hỉ ở gian bên đã ngáy vang, còn ta mở mắt nhìn đỉnh màn.Xong rồi.Hình như ta… đi lệch hướng mất rồi.Rõ ràng đã nói sẽ hủy hoại chúng, vậy mà sao trong đầu ta bây giờ toàn là chuyện hôm nay tư thế trung bình tấn của Lục Tử Uyên vững hơn hôm qua, rồi Lục Tinh Thần hôm nay còn cười một cái?Ta trở mình, kéo chăn trùm kín đầu.Mặc kệ.Cứ nuôi cho chúng giống người trước rồi tính sau.Kế hoạch nuông chiều còn chưa bắt đầu mà. Ngày mai bắt đầu, ngày mai nhất định bắt đầu.Kết quả ngày hôm sau vẫn không bắt đầu được.Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Bởi vì Lục Tử Uyên lần đầu tiên chủ động nói chuyện với ta.Sau khi luyện buổi sáng xong, hắn như thường lệ nhận khăn nóng Đào Hỉ đưa tới lau mặt. Lau được một nửa, hắn bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt xanh sáng lấp lánh.“Mẫu thân, hôm nay… con có thể luyện thêm một khắc không?”Hạt dưa trong tay ta suýt rơi xuống đất.“…Con nói lại lần nữa xem?”Hắn nắm chặt chiếc khăn, có hơi căng thẳng.“Con muốn luyện thêm một khắc. Con cảm thấy… lúc luyện công, tuyết rơi lên người cũng không lạnh.”Ta há miệng, chữ “không được” đã lên đến đầu lưỡi, vòng một vòng rồi lại biến thành:“Được, luyện đi. Luyện đến khi nào con không muốn luyện nữa thì thôi.”Hắn vui vẻ đáp một tiếng rồi lập tức đứng lại trung bình tấn, tư thế ngay ngắn hơn ba tháng trước gấp mười lần.Ta đứng dưới hành lang nhìn bóng lưng hắn.Tuyết lại bắt đầu rơi, phủ lên chiếc áo choàng lông cáo mới thay, trên vai nhanh chóng đọng một lớp mỏng.Hắn không còn co rúm như trước, trái lại còn hơi ưỡn thẳng ngực.Đào Hỉ ghé tới, nhỏ giọng:“Tiểu thư, kế hoạch nuông chiều hôm nay…”“Hoãn lại.”Ta không quay đầu.Đào Hỉ thở dài.04Đến tháng thứ ba của mùa đông, Trấn Bắc Hầu Lục Thời Yến từ biên cương trở về.Lúc hắn bước vào, ta đang nằm bò trên giường ấm dạy Lục Tinh Thần nhận biết màu sắc.Lục Tinh Thần ngồi bên cạnh ta, trên chân trải một đống dải vải đủ màu. Ta cầm dải màu đỏ lắc lắc trước mặt hắn.“Đỏ.”Hắn nhìn ta, không nói.“Đỏ.”Ta lại lắc.Hắn đưa tay chỉ vào cây trâm trên tóc ta, bên trên khảm một viên mã não đỏ.Ta ngẩn ra.“Con nhận ra?”Hắn rụt tay về, không nói gì, khóe môi hơi cong lên.“Phu nhân.”Một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa.Ta quay đầu lại, thấy Lục Thời Yến đứng bên cửa, áo giáp còn chưa tháo, tuyết trên vai đang dần tan ra.Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn Lục Tinh Thần bên cạnh, ánh mắt khựng lại.“Tinh Thần nó…”Hắn bước vào, đôi giày dẫm lên nền gạch phát ra tiếng trầm đục.“Biết nhận màu rồi. Đỏ, xanh, vàng, đều nhận được.”Lục Thời Yến ngồi xổm xuống nhìn con trai nhỏ.Lục Tinh Thần co người lùi lại một chút, nhưng không còn trốn tránh như trước.Hắn nhìn phụ thân, lại nhìn ta, do dự một lát rồi lặng lẽ dịch về phía ta nửa tấc.
