
SƯƠNG TRẮNG PHỦ KÍN LỐI VỀ
Mười sáu tuổi, Hạ Cầm Thanh cứu một thư sinh sắp c,h,ế,t bên bờ sông. Về sau thư sinh ấy trở thành tân khoa trạng nguyên, cưới nàng làm vợ. Hai người sống nghèo khó suốt bao năm. Những ngày gian nan nhất, Hạ Cầm Thanh từng một mình đi bộ hơn mười dặm đường tuyết chỉ để mượn cho hắn một bộ sách. Ai cũng nói nàng yêu hắn đến quên mình. Cho đến ngày hắn làm Hộ Bộ Thị Lang, người đầu tiên hắn muốn bỏ, cũng là nàng. Hắn nói: “Người như nàng… không nên đứng cạnh ta giữa triều đình này.” Lúc ấy Hạ Cầm Thanh mới hiểu. Khi một nam nhân bắt đầu thấy áy náy với ngươi, cũng là lúc hắn đã chuẩn bị phản bội ngươi rồi. Sau khi ly hôn, Hạ Cầm Thanh mở một tiệm sửa sách cũ ở Trường An. Nàng từng nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua như vậy. Cho đến một ngày, trong lúc sửa một quyển địa chí cũ nát do khách để lại, nàng phát hiện bên trong bị xé mất vài trang. Mà phần còn sót lại… lại ghi chép về một trận dịch bệnh chưa từng xảy ra ở Đại Ung. Ban đầu nàng chỉ cho rằng đó là sai sót. Cho đến khi càng tra càng phát hiện hộ tịch bị sửa, địa chí bị xé. Mà trên những hồ sơ ấy đều có bút tích của Chu Thừa Lân năm hai mươi ba tuổi. Chu Thừa Lân từng nói: “Muốn sống trong triều đình, phải học cách im lặng.” Nhiều năm trước, hắn đã cúi đầu trước quyền lực một lần. Nhiều năm sau, người hắn từng muốn bảo vệ nhất lại cố chấp muốn đào lại sự thật bị chôn vùi ấy. Một người sửa sử sách. Một người sửa sách. Giữa Trường An phồn hoa, họ cùng bước vào một bí mật mà cả triều đình đều muốn xóa khỏi lịch sử.





