Mùa thu năm Vĩnh Gia thứ hai mươi, Kinh thành Trường An đón một trận mưa dầm kéo dài suốt nửa tháng. Nước mưa tuôn xối xả trên những mái ngói lưu ly màu bích ngọc của phủ Hộ Bộ Thị Lang, chảy xuống rãnh nước lát đá xanh, tạo thành những tiếng vang có tiết tấu trầm buồn, đơn điệu.Trước cửa ngách của phủ, một chiếc xe ngựa gỗ thông thô sơ chỉ có một tấm bạt sờn màu xám che chắn đang lặng lẽ đỗ ở nơi đó. Gia nhân ra ra vào vào, bước chân họ rất nhẹ, dường như sợ làm kinh động đến bầu không khí ngột ngạt này. Họ đang dọn dẹp đồ đạc của Hạ Cầm Thanh – vị phu nhân đã làm chủ hậu viện này suốt bảy năm qua. Đồ đạc của nàng ít đến đáng thương, chỉ có ba chiếc rương gỗ đựng quần áo, một vài hộp phấn son chưa dùng hết, và vài bó bản thảo sách cổ đã ố vàng. Không có vàng bạc châu báu, không có lụa là gấm vóc cùng trang sức đắt tiền.Những hạ nhân cũ, những người từng nhận ơn huệ của nàng, lúc này đều đứng dạt sang một bên. Họ cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày thấm nước của mình, không một ai dám ngẩng lên nhìn nàng, càng không ai dám nói một lời tiễn biệt. Bởi vì họ đều biết, chỉ ba ngày nữa, chiếc kiệu hoa tám người khiêng sẽ rước đích nữ của Thượng thư đi qua cửa chính của phủ Hộ Bộ Thị Lang này. Cả Trường An đang xôn xao bàn tán về mối hôn sự môn đăng hộ đối tột bậc ấy. Kẻ thức thời đều hiểu, việc Hạ Cầm Thanh rời đi là điều tất yếu để nhường chỗ cho một tương lai rực rỡ hơn của vị Hộ Bộ Thị Lang trẻ tuổi đương triều.Hạ Cầm Thanh đứng dưới mái hiên, gió thu mang theo cái lạnh thấu xương của phương Bắc luồn vào ống tay áo màu xanh đơn bạc của nàng. Nàng không khóc, trên gương mặt của nàng không có sự hốc hác hay oán hận thường thấy của một phụ nhân bị ruồng bỏ. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn những giọt nước mưa rơi xuống, đôi mắt trong trẻo và tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ vào đêm đông.Tiếng bước chân vững chãi, thong thả từ phía hành lang vang lên. Chu Thừa Lân bước ra. Hắn mặc một bộ triều phục màu tím, đai lưng ngọc thạch chạm khắc hoa văn mây tường vân tỉ mỉ, trên người vẫn còn vương mùi trầm hương thanh khiết, là loại hương liệu đặc quyền chỉ được dùng trong cung đình. Ở tuổi ba mươi, Chu Thừa Lân đã ngồi vào vị trí cao, thanh phong tuấn lãng, khí độ thâm trầm. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhìn qua tưởng như ôn hòa nhưng thực chất lại giấu kín những mưu toan quyền lực vĩ đại nhất của triều đình.Hắn không ngoại tình, cũng không phải là loại nam tử tầm thường vừa có tiền tài thì lập tức thay lòng đổi dạ. Nhìn vào ánh mắt hắn lúc này, Hạ Cầm Thanh vẫn thấy được một sợi tơ lòng cố cựu, một chút áy náy sâu thẳm được giấu nhẹm đi dưới phong thái của một vị trọng thần. Chính điều đó mới là thứ tàn nhẫn nhất. Hắn vẫn dành tình cảm cho nàng, theo cách của hắn, nhưng tình cảm ấy quá nhỏ bé khi đặt lên bàn cân cùng đại cục quyền lực.Chu Thừa Lân dừng lại cách nàng ba bước, khoảng cách không xa nhưng giống như một rãnh sâu không thể vượt qua. Hắn nhìn vạt áo mỏng manh của nàng, khẽ nhíu mày, giọng nói trầm thấp và dịu dàng như tiếng gió thổi qua tùng bách đêm đông.“Cầm Thanh, nàng không hợp với nơi này.”Giọng hắn rất nhẹ. Không có một chút ép buộc, không có một câu sỉ vả. Hắn thật sự nghĩ như vậy. Trong thế giới quan tỉnh táo đến mức máu lạnh của Chu Thừa Lân, một nữ tử xuất thân từ gia đình tú tài nghèo, tính tình ngay thẳng, chỉ thích làm bạn với nghiên bút và giấy cũ như nàng, nếu tiếp tục ở lại cái đầm lầy chính trị này, sớm muộn gì cũng sẽ bị những âm mưu của sĩ tộc nuốt chửng không còn một mẩu xương. Việc hắn ly hôn với nàng, để nàng rời đi, trong mắt hắn chính là sự chu toàn và bảo vệ tốt nhất mà hắn dành cho nàng.Hạ Cầm Thanh khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa như nước trà đã pha đến lần thứ ba: “Ta biết. Bảy năm qua, Thừa Lân, chàng đã bảo vệ ta rất tốt.”Trong lời nói của nàng không có sự châm biếm, nhưng từng chữ rơi vào tai Chu Thừa Lân lại khiến lồng ngực hắn thắt lại. Bảy năm qua, hắn thật sự đã nuôi dưỡng nàng như một món đồ sứ trân quý và dễ vỡ. Hắn không cho nàng tham gia vào các buổi yến tiệc của các phu nhân quyền quý ở Kinh thành, với lý do “chốn ấy đầy rẫy lừa lọc, tính tình nàng đơn thuần sẽ chịu thiệt”. Hắn không bao giờ kể cho nàng nghe chuyện triều chính, những cuộc đấu đá phe phái đẫm máu ngoài kia. Mỗi khi nàng thấy hắn thức trắng đêm trong thư phòng, nét mặt mỏi mệt và gặng hỏi, hắn chỉ vuốt tóc nàng, mỉm cười rằng: “Chuyện bên ngoài đã có ta gánh vác, nàng chỉ cần ở trong viện thảnh thơi đọc sách, thêu thùa là đủ.”Hắn nghĩ đó là ái tình. Hắn nghĩ đó là sự che chở vẹn toàn. Nhưng Chu Thừa Lân chưa từng một lần hỏi nàng: “Cầm Thanh, nàng có muốn ra ngoài nhìn xem thế giới ngoài kia thế nào không? Nàng có muốn cùng ta gánh vác chút gió mưa không?” Hắn tự quyết định mọi thứ thay nàng, sắp xếp cuộc đời nàng gọn gàng trong một chiếc lồng son lộng lẫy. Để rồi đến một ngày, khi chiếc lồng son ấy cần phải nhường chỗ cho một con phượng hoàng có thế lực đứng sau chống lưng, giúp hắn sải cánh bay cao hơn trên bầu trời quyền lực, hắn lập tức mở cửa lồng, dùng giọng điệu dịu dàng, lý trí nhất để nói với nàng rằng: Nàng tự do rồi, nơi này quá nguy hiểm đối với nàng, hãy đi đi, hãy bay đi thật xa.Chu Thừa Lân lấy ra một tờ ngân phiếu có mệnh giá lớn và một tờ khế ước đất đai từ trong tay áo rộng, đặt lên chiếc bàn đá dưới mái hiên.“Đây là một thôn trang ở ngoại ô phía Nam, phong cảnh yên bình, tĩnh lặng. Nàng đến đó sống, nửa đời sau sẽ không phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền. Nếu gặp khó khăn gì, cứ sai người mang tín vật đến tìm quản gia phủ ta.”Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Hạ Cầm Thanh nhìn tờ ngân phiếu và khế ước đất đai kia, nhưng nàng không hề đưa tay ra nhận. Nàng chỉ bước tới, nhặt lấy tờ thư ly hôn đã có sẵn ấn ký bằng mực đỏ chói mắt của hai người. Nàng cẩn thận gấp nhỏ tờ giấy lại, nhét vào trong túi áo trước ngực, nơi gần trái tim mình nhất.“Trang trại xa quá, đi lại bất tiện. Ta đã tự thuê một căn nhà nhỏ ở nội thành rồi.” Nàng nhẹ nhàng nói.Chu Thừa Lân nhíu mày, trong đôi mắt sâu thẳm thoáng qua sự bất mãn. Hắn đã ngồi ở vị trí cao, đã quá quen với việc được người khác phục tùng, việc nàng cự tuyệt sự sắp xếp của hắn khiến hắn cảm thấy không quen. Nhưng rất nhanh, hắn tự giải thích rằng đây chỉ là sự hờn dỗi cuối cùng của một nữ tử khi rời xa phu quân. Hắn thở dài một tiếng: “Tùy nàng vậy. Đi đường cẩn thận.”Hạ Cầm Thanh không nói thêm gì nữa. Nàng cúi người, hành lễ theo đúng nghi thức của một phu nhân đối với phu quân lần cuối cùng, một cái cúi đầu trang nghiêm, cắt đứt bảy năm ân nghĩa vợ chồng. Sau đó, nàng xoay người, dứt khoát bước vào màn mưa, leo lên chiếc xe ngựa gỗ thô sơ.Chiếc xe ngựa lăn bánh, tiếng bánh xe gỗ nghiến lên đường lát đá xanh của phố phường Trường An kêu “lộc cộc, lộc cộc”, âm thanh vang lên đều đặn và cô độc. Hạ Cầm Thanh vén bức rèm che bằng vải thô nhìn ra ngoài. Phủ Hộ Bộ Thị Lang nguy nga tráng lệ cứ thế lùi xa dần, nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn trong màn mưa xám xịt.Nước mưa hắt qua ô cửa sổ, thấm ướt một bên vai áo của nàng, cái lạnh thấm qua da thịt, len lỏi vào tận xương tủy. Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng nàng không hề có cảm giác đổ vỡ. Bảy năm qua, sống trong nhung lụa, linh hồn nàng giống như một tờ giấy trắng bị đóng khung trong một cái khung lộng lẫy, không một nếp nhăn, nhưng cũng không có sức sống. Hôm nay, bước ra khỏi cánh cửa kia, đi giữa cơn mưa lạnh này, lần đầu tiên nàng thấy khí lạnh tràn ngập lồng ngực, thấy tay mình run, thấy tim mình đau. Nàng biết, mình thật sự đang sống trở lại. Một cuộc đời giản đơn cũng được, nghèo khổ cũng được, nhưng đó là cuộc đời do chính đôi chân nàng bước đi, không phụ thuộc vào sự ban phát hay che chở của bất kỳ ai.Chiếc xe ngựa đi ngang qua chợ Tây, không khí ồn ào và mùi hương của phố thị xộc vào mũi. Tại một góc đường vắng, xe bỗng dừng lại vì có một quầy sách cũ bên đường đang cuống cuồng thu dọn hòm xiểng để tránh mưa. Hạ Cầm Thanh nhìn qua ô cửa nhỏ, thấy tay chân ông lão bán sách luống cuống, vài trang giấy của một cuốn sách cổ rách nát bị gió thổi bay ra ngoài, rơi xuống vũng nước bùn bên đường. Ông lão xót xa quỳ thụp xuống, dùng đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn nhặt trang giấy ướt sũng ấy lên, ánh mắt đầy vẻ đau đớn như vừa mất đi một báu vật.Hạ Cầm Thanh nhìn đăm đăm vào trang giấy lấm lem bùn đất kia. Cuốn sách ấy đã cũ, đã rách, đã bị người đời vứt bỏ nơi góc đường, nhưng vẫn có người xót xa vì nó, muốn nhặt nó lên và giữ gìn nó. Nàng chợt nghĩ, chẳng phải cuộc đời mình hiện tại cũng giống như cuốn sách cũ này sao? Bị vứt ra khỏi lầu vàng điện ngọc, bơ vơ giữa dòng đời mưa gió. Nhưng nếu cuốn sách có thể được vá lại, thì cuộc đời nàng cũng có thể bắt đầu lại từ những mảnh vỡ này.
