Truyện Ngắn
132 truyện
Bạn thân tôi có thai rồi, tôi mừng quýnh lên, hí hửng dắt nó đến bệnh viện nơi bạn trai cũ làm việc để khám. Bạn trai cũ – Thẩm Tiêu – nhìn tôi, nửa cười nửa không: “Của em à?” “Hả?” Tôi ngơ ngác, “Anh nói gì cơ?” “Đứa bé là của em à?” “Không mà.” Tôi theo phản xạ lắc đầu. “Thế vui cái gì? Cười đến nỗi lòi cả hai hàm răng trắng ra.” Tôi: “……”
Bầu Trời Bé Nhỏ Và Người Cũ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ông nội tôi chết ba lần trong cùng một ngày. Lần đầu tiên, ông chết trong quẻ tượng. Lần thứ hai, ông chết trong camera giám sát. Lần thứ ba, ông chết ngay trước mặt tôi. Nhưng điều đáng sợ nhất là sau khi chết, ông vẫn tiếp tục ký tên. Tây Cảng là dự án lớn nhất năm nay của Tần gia. Người người đều nói, chỉ cần Tần gia ký xong hợp đồng thu mua này, Tần thị sẽ nắm được tuyến vận chuyển quan trọng nhất Bắc Thành. Đến lúc đó, tiền tài, quyền thế, nhân mạch đều sẽ đổ về Tần gia như thủy triều. Chỉ có tôi nhìn thấy. Dưới nền Tây Cảng có vô số bàn tay người chết đang cào lên. Trong phòng họp có một quyển sổ đen tự viết tên người sống. Trên vai ông nội tôi có một chiếc móc câu màu đen, đầu dây kéo thẳng xuống tầng hầm nơi chôn một cỗ quan tài sắt. Mỗi một chữ ký rơi xuống đều đổi lấy vận thế. Mỗi một hợp đồng được ký xong đều có người mất tuổi thọ. Mỗi một người hưởng lợi từ Tây Cảng, cuối cùng đều phải trả bằng mạng của con cháu. Ngày ký hợp đồng, đối tác cười nói với ông nội tôi: “Tần lão gia, ký xong hôm nay, Tây Cảng chính là của Tần gia.” Nhưng tôi nhìn thấy người chết đứng sau lưng ông ta, hai tay đầy máu, miệng không ngừng lặp lại: “Đừng ký.” “Ký rồi sẽ chết.” Tôi kéo tay ông nội, nói: “Ông nội, hôm nay không ký hợp đồng.” “Hôm nay chúng ta đào mộ.”
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Mẹ tôi bước vào bệnh viện lúc chín giờ sáng. Mười phút sau, camera giám sát quay được cảnh bà bế một đứa trẻ sơ sinh không có mặt đi vào thang máy. Nhưng lúc đó, mẹ tôi đang đứng ngay cạnh tôi. Bệnh viện Nhân Ái là bệnh viện phụ sản nổi tiếng nhất Bắc Thành. Người ta nói nơi đó sạch sẽ, cao cấp, bác sĩ giỏi, sản phụ vào sinh đều được chăm sóc như người nhà. Chỉ có tôi nghe thấy. Tiếng trẻ con khóc vang lên từ dưới sàn nhà. Tiếng phụ nữ gọi con vọng ra từ phòng sinh đã khóa kín. Tiếng chuông bạc lắc nhẹ trong thang máy lúc nửa đêm. Năm năm trước, một sản phụ chết trên bàn sinh. Hồ sơ ghi là biến chứng y khoa. Gia đình nhận tiền, rút đơn kiện. Bệnh viện sửa lại tầng sáu, biến phòng sinh cũ thành khu chăm sóc sản phụ mới. Nhưng oán khí chưa từng biến mất. Đứa bé chưa kịp chào đời vẫn bò trong tường. Người mẹ đã chết vẫn ôm chiếc chăn trống rỗng, đứng sau lưng từng bác sĩ năm đó. Mà người phụ nữ áo đen đeo chuông bạc lại nói với tôi: “Tần Noãn Noãn, mẹ ngươi từng mất ngươi một lần.” “Lần này, ta sẽ để bà ta mất thêm lần nữa.” Tôi ôm hồ ly trắng, dắt bạch hổ, nhìn thang máy tự mở ra trước mặt. Bên trong thang máy không có ai. Chỉ có một chiếc vòng chuông bạc nằm giữa sàn. Màn hình thang máy hiện tầng sáu. Cửa thứ ba mở rồi. Lần này, chúng muốn động vào mẹ tôi. Vậy thì tôi sẽ khiến cả bệnh viện này phải trả lại từng mạng oan.
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ngày thứ ba sau khi đến Thái Thương, trời đổ một màn sương mù mịt. Mùa tơ hồng xứ Giang Nam vào tháng sáu vốn nhiều mưa, mặt đất lúc nào cũng ẩm ướt. Ta dẫn theo Yến Lâm ra ngoài chơi cả ngày trời. Tiểu t.ử này là lần đầu tiên tới đây, thoắt cái đã bị những vách tường trắng mái ngói xanh thu hút, nhìn thứ gì cũng thấy mới lạ, ăn món gì cũng thấy ngon miệng.
Tráo Phụng Tráo Long
Sưu tầmbởi NovelHub Official
“Thưa cô nương, Vương đại lang lại sai người gửi thiệp đến, nói rằng vừa có được mấy ngọn b/út lông hồ quý giá, muốn mời cô nương cùng thưởng lãm.” Ả tỳ nữ cung kính nâng hai tay bưng một tấm thiệp hoa trang nhã, đứng khép nép ngoài bức rèm châu. Nơi gian phòng trong, sát bên ô cửa sổ, một thiếu nữ đang lười biếng tựa mình trên sập gụ. Nghe thấy lời ấy, bàn tay đang lật giở cuốn sách nhẹ nhàng khựng lại, dường như khó lòng nhận ra.
Sương Khói Hải Đường Xưa
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta bỏ tiền ra mua một người mẹ từ trên thuyền hoa. Khi ấy, dáng người nàng gầy guộc mảnh mai, đôi mắt đẹp như làn nước mùa thu phẳng lặng. Nghe người làm trên thuyền hoa kể, tướng công của nàng đã cưới người khác, con trai cũng không nhận nàng. Thậm chí, ngay cả tờ hôn thư năm xưa cũng là giả. Gả đi bảy năm trời, không danh không phận, cuối cùng còn bị gia đình ăn tươi nuốt sống ấy bán vào thuyền hoa. Quả thực vô cùng đáng thương. Ta nghĩ, nàng và ta đều là những kẻ không ai thèm ngó ngàng tới, có lẽ nàng cũng đang mong mỏi có được một đứa con gái. Thế là ta ôm chặt tiền tuất của cha trong ngực, cứ như vậy mà mua cho mình một người mẹ ruột.
A Man Và Diệu Nghi - Nguyên Bảo Phát Tài
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi cùng thiếp thất chưa qua cửa của trúc mã bỏ trốn, ngày nào hắn cũng gửi thư cầu xin ta. Tháng đầu tiên, hắn thật lòng hối lỗi, cầu xin ta hồi tâm chuyển ý. Ta trợn mắt, ném lá thư vào bếp lửa. Tháng thứ hai, hắn đổi ý, hứa hẹn để Thúy Nương làm chính thê. Thúy Nương tức giận đến đỏ cả mắt, ném thẳng lá thư xuống hố xí. Từ đó không cho bất kỳ thư từ nào của hắn được đưa vào phủ nữa. Ai ngờ sáng hôm sau, một bà tử trong phủ lại ngoài mặt vâng dạ, sau lưng lén giấu thư, còn bị chúng ta bắt quả tang tại trận. Bà ta giơ ba ngón tay, cầm chặt lá thư, chỉ lên trời thề thốt: “Những lá thư trước kia, có cho làm giấy chùi nhà xí ta còn chê bẩn. Nhưng lần này thật sự khác biệt! Trong thư nói rồi, chỉ cần giải được câu đố, không những hắn sẽ không quấy rầy các ngài nữa, mà còn tặng ba trăm lượng vàng! Ba trăm lượng vàng đó!” Ba trăm lượng vàng. Vậy thì nhất định phải xem rồi.
Lời Trong Mộng - Đường Sao Lật Tử
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Khi được nhà họ Tô tìm về, Tô mẫu khó xử nhìn ta."Thời điểm ngươi trở về thật không đúng lúc, sao lại đúng lúc muội muội ngươi sắp thành thân cơ chứ."Ta còn chưa kịp phản ứng, Tô phụ lại nói:"Tuy hôn sự của Trung Nghĩa Hầu phủ vốn là của ngươi, nhưng vì ngươi mất tích nên đã đưa cho muội muội ngươi rồi.Giang Thượng thư trước kia có ý kết thông gia với chúng ta, vi phụ đã cho người mời hắn tới, tuy chỉ có thể làm thiếp thất, nhưng cũng tốt hơn là ngươi gả bừa bãi ở chốn thôn quê kia..."Tô Nghiên Nhu nhìn ta, khẽ nức nở."Tỷ tỷ phiêu bạt bên ngoài mười hai năm, chắc hẳn trải qua rất nhiều cay đắng, hay là muội trả lại hôn sự này cho tỷ ấy đi."Trưởng tử nhà họ Tô lại ngăn nàng ta lại!"Muội là đích thứ nữ, hôn sự này giao cho muội vốn là lẽ thường, nàng ta dù sao cũng đã chịu khổ nhiều rồi, dù là hôn sự gì cho nàng ta đều là tốt nhất.Chủ mẫu phủ Thượng thư có thể bao dung, gả được vào đó là phúc phần của nàng ta."Ta không nhịn được nữa."Hai mối hôn sự này các người coi như báu vật, ta lại chẳng thèm để mắt, cũng không cần.Ta đã sớm gả cho người rồi."Giang Thượng thư và Hầu phủ Thế tử ngoài cửa đồng loạt sững sờ.
Ta Là Trường Ca - Áp Tinh Hà
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta là đồng dưỡng tức được nhà họ Thẩm mua về để xung hỉ.Từ nhỏ ta đã hầu hạ bên cạnh thiếu gia ốm yếu.Ai cũng nói ta là phúc tinh, vừa vào cửa, thân thể thiếu gia liền dần dần tốt lên.Chỉ có thiếu gia là khinh khỉnh không coi vào đâu."Là do ta cát nhân tự có thiên tướng, liên quan gì đến nàng ta."Về sau, hắn leo cao được với thiên kim nhà Tể tướng, liền đuổi ta ra khỏi cửa.Ta đành phải rời đi, mang theo những đơn thuốc mà bao năm qua chính mình đã thay hắn thử nghiệm.Không lâu sau, thiếu gia lại tái phát bệnh tình nguy kịch.Hắn thoi thóp, không biết bằng cách nào tìm đến nơi ta ở cầu xin ta theo hắn trở về.Ta từ chối: "Không được, mấy con heo trong nhà không thể thiếu ta."Hai con heo này, ta nuôi đã mấy tháng trời, tết năm nay còn trông chờ vào chúng nó đấy.Hai đứa nhỏ béo tốt này còn đáng tin hơn lũ đàn ông nhiều.
Tống Tiểu Sương - A Ly
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vào mùa đông khắc nghiệt nhất của năm chật vật ấy,Ta nhìn thấy tờ cáo thị trên phố - Phủ vị tướng quân mới nổi đang tìm thuê v ú nuôi.Bản thân ta không có sở trường gì, chỉ là đã từng sinh con.Thế là, ta nhận lấy cáo thị, đảm đương công việc này.Tiểu thư tuy khó chiều nhưng lại là một con mèo tham ăn, nếu một phần móng giò kho không dỗ được nàng, thì cứ thêm một đĩa bánh đào tô là xong.Vị tướng quân kia tuy hung hãn, nhưng đối đãi với người rất chân thành, chẳng hề xem ta là hạ nhân.Cuộc sống bình yên, lặng lẽ.Cho đến một ngày, Ôn Thế Lương dắt theo vị tiểu công tử năm tuổi chặn lấy đường đi của ta,"Ở bên ngoài chơi bời đủ rồi thì nên biết đường mà quay về phủ. Nàng đã sinh con cho ta, vậy mà còn vọng tưởng trèo cao sao? Đại tướng quân Thường Thắng không phải người mà nàng có thể mơ tưởng tới!"Ngay lúc đó, vị tướng quân thô kệch thường ngày nghiêm nghị đã đứng cạnh bên ta,"Nàng ấy quả thực không muốn mơ tưởng đến ta... mà là ta đang mơ tưởng đến nàng ấy đấy!"
Thô Hán Phùng Xuân - Bát Nguyệt
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trấn Bắc Vương thế tử vốn có tài cầm quân, lại không ngờ tuổi còn trẻ đã ph ế mất đôi chân.Từ đó về sau, chẳng còn đất dụng võ nữa.Trước đó, ta với tư cách là hôn thê được định ước từ nhỏ, nghe nói hắn đã có người trong mộng, liền xuống núi từ hôn.Sau đó, ta vùi đầu vào y dược, không màng thế sự.Mười năm sau xuống núi, mới hay giang sơn đổ nát, thế sự đã tang thương.Hắn đã ch ết dưới vó ngựa thiết kỵ Mạc Bắc.Còn ta trên đường đến Thượng Kinh, vì cứu một đám trẻ mà bị người Mạc Bắc ch ém hai mươi ba đao, ch ết vô cùng thê thảm.Trọng sinh một đời, ta gỡ bảng văn cầu danh y của Trấn Bắc Vương phủ xuống.Một lần nữa, bước chân vào phủ Trấn Bắc Vương.Thứ ta muốn cứu, không chỉ là Thế tử Trấn Bắc Vương, mà là ngàn vạn bách tính tay không tấc sắt cần hắn còn sống để bảo vệ.
Chung Ly Linh Tố
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Người ngoài đều nói tôi là con chim hoàng yến được ông trùm hắc đạo Quý Cửu Từ nuôi trong lồng son.Ngày đó, tôi đang lười biếng nằm trong phòng ngủ.Bỗng nhiên bang phái xảy ra phản loạn, tiếng ché/m gi/ết vang lên không dứt.Phó thủ lĩnh toàn thân đầy máu xông vào, bóp lấy cằm tôi.Ánh mắt anh ta tham lam đến đáng sợ.“Quý Cửu Từ ch/ết rồi. Từ nay về sau, cô sẽ là của tôi.”Tôi hoảng hốt lùi lại, cả người run rẩy.Đúng lúc anh ta kéo tôi vào lòng, tôi bất ngờ rút cây trâm giắt trên đầu, đâm thẳng vào tim anh ta.Nhìn anh ta ôm ngực ngã xuống đất với vẻ mặt không thể tin nổi, tôi bật cười.“Con rối của tôi, cũng đến lượt anh động vào sao?”
Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa Bính
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi bị gã tồi lừa cả tình lẫn tiền, tôi đến đồn cảnh sát để báo án.Cảnh sát hỏi:「 Cô đã 25 tuổi rồi, mà vẫn có thể bị lừa sao? 」Tôi trả lời thành thực:「 Anh ta đẹp trai. 」Đêm đó, có người quen đường quen lối chặn tôi ngay cửa nhà,「 Em nói xem, anh ta đẹp trai hay tôi đẹp trai? 」
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Năm ta cập kê, Tạ gia bị tịch thu gia sản, lão bộc trung thành giao phó ta cho cháu trai hắn ở trong thôn.Cháu trai kia thân hình vạm vỡ, ngày ngày không đi săn thì cũng ra đồng làm ruộng, còn hung dữ bảo ta quá mong manh yếu đuối.Ban ngày ta mắng hắn: "Đồ điền xá nô! Dù ta có chết đói cũng chẳng thèm nếm một ngụm canh rau dại của ngươi!"Thế rồi tối đến, ta bụng đói cồn cào, lén lút cuộn mình trong chăn mà thút thít.Hôm sau, hắn cõng ta đi bộ mười dặm đường núi ra thị trấn mua bánh hạt dẻ: "Túi bánh này đã tiêu sạch tiền tích cóp để cưới vợ của ta rồi, nàng ăn vào thì không được khóc nữa đấy!"Ta nghiến răng cắn một miếng bánh hạt dẻ, không cam lòng nói: "Chẳng phải chỉ là một túi bánh hạt dẻ rách nát thôi sao? Sau này ta sẽ trả lại ngươi!""Trả? Nàng lấy gì mà trả?"
Về Với Ruộng Vườn
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi được bố mẹ ruột đón về nhà, họ phát hiện tôi chỉ là một Beta. Thế là, tôi phải thay thế thiếu gia giả gả cho người đàn ông Alpha nghe đồn là vô cùng tàn bạo. Đêm đầu tiên mới dọn vào nhà họ Thẩm, tôi đã gặp người chồng mới cưới của mình. Anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái. Giọng điệu tràn ngập sự chê bai và khinh miệt. "Thế mà lại gửi một Beta tới đây." Chỉ là nửa năm sau, cũng chính người đàn ông Alpha ấy lại cắn vào sau gáy tôi. Cố gắng để lại mùi hương tin tức tố của mình trên người tôi. Khi nhận ra mọi chuyện đều vô dụng, anh vừa tủi thân vừa lo lắng nói: "Sao cậu lại chỉ là một Beta cơ chứ."
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi livestream xem bói vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live chỉ gửi một tấm ảnh cũ và hỏi tôi: “Chị xem giúp em, người này còn sống không?” Trong ảnh là một chàng trai đứng dưới ánh đèn trắng của cửa hàng tiện lợi. Anh ta mặc áo hoodie xám, tay cầm hai ly trà sữa, cúi đầu cười với người bên cạnh. Ảnh rất bình thường, bình thường đến mức nếu không nhìn xuống mặt đất, có lẽ tôi cũng sẽ nghĩ anh ta chỉ là một người yêu cũ mất liên lạc. Nhưng bóng của anh ta trên nền gạch lại không có đầu. Phòng livestream lập tức cười ầm lên. 【Mất tích thì báo cảnh sát, lên mạng bói làm gì?】 【Streamer này lại diễn nữa rồi.】 【Không chừng người ta chán quá nên bỏ đi thôi, đừng tự biên bi kịch.】 Tôi không cười. Bởi vì ngay khoảnh khắc tôi đặt tay lên bộ bài, bức tường sau lưng tôi vang lên ba tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc.
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi livestream xem bói gia đạo vào đúng nửa đêm. Người đầu tiên bước vào phòng live gửi cho tôi một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh có bố, mẹ, em gái, và cậu ta. Bốn người ngồi quanh bàn ăn, trước mặt là một nồi canh nóng hổi. Bố cậu ta đang gắp rau, mẹ cậu ta mỉm cười, em gái cậu ta cúi đầu ăn cơm, còn cậu ta ngồi chính giữa, mặt trắng bệch như đã nhiều ngày không ngủ. Thoạt nhìn, đó chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường. Cho đến khi tôi nhìn thấy chiếc gương treo sau bàn ăn. Trong gương có người thứ năm. Người đó đứng ngay sau lưng cậu ta, thân hình cúi gập, hai tay bám lên vai cậu. Khuôn mặt trắng nhợt không có mắt mũi, chỉ có một cái miệng đen ngòm đang ghé sát tai cậu, như thể thì thầm điều gì đó. Cậu ta nhắn trong phòng livestream: 【Đạo trưởng, chị xem giúp em với. Dạo này bố mẹ em rất lạ.】 【Họ vẫn ăn cơm, vẫn nói chuyện, vẫn gọi tên em.】 【Nhưng tối nào em cũng nghe thấy tiếng đào đất dưới gầm giường.】 Khán giả cười điên.
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Sáu tuổi, những đứa trẻ khác đang chơi đùa với bùn đất, còn ta lại đang bận bịu với trò b ắt c óc. Nguyên nhân cũng đơn giản thôi, ta muốn có một ca ca. Mẫu thân bất lực nói: Con đã sáu tuổi rồi, giờ có sinh thêm cũng không kịp nữa đâu. Ta gạt nước mắt đáp: Nếu không sinh được, vậy con tự mình đi tìm một người. Họ cứ tưởng ta đang nói lời trẻ con, cười một cái rồi chẳng bận tâm. Ngày hôm sau, ta đã b ắt c óc Thái tử, rồi nhét vào hầm nhà mình. Hoàng đế đ ập n át long án, Hoàng hậu ngất xỉu ba lần, mười vạn cấm quân xuất động toàn bộ. Ta đang ngồi xổm bên miệng hầm, đưa kẹo hồ lô xuống dưới, còn cất giọng non nớt dỗ dành: Ca ca ngoan, đừng khóc nữa, sau này ta bảo vệ huynh. Vừa ngoảnh đầu lại, phụ thân, một vị quan nhỏ bé của ta, đang tái mặt nhìn ta, rồi… ngã lăn ra đất.
THẨM BẢO NINH
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta là đích nữ phủ Thượng thư, nơi cổ trắng có một vết bớt hình hoa đào. Mỗi ngày đều dùng phấn che đi, còn tỷ tỷ ta – Vệ Khuynh Dung – lại cố tình vẽ lên cổ mình một đóa sen, cười khẽ nói rằng sen thanh khiết hơn hoa đào. Ngày trưởng tỷ được ban hôn cho Thái tử, ta cũng toại nguyện gả cho Anh vương – Lăng Tư Xuyên. Khi ấy, ta tin rằng chỉ cần phò tá hắn đoạt ngôi, một ngày kia ta sẽ cùng hắn đứng trên đỉnh cao thiên hạ. Ta vì hắn mà tính kế từng bước, từng người. Vì hắn mà chôn vùi danh tiết, vì hắn mà phản bội cả chính bản thân mình. Rốt cuộc, hắn thật sự lên ngôi, phong hào chí tôn, vạn người quỳ dưới chân. Ta – người đã cùng hắn vào sinh ra tử – lại chỉ được ban cho danh hiệu hoàng quý phi hờ hững. Ngày hắn đăng cơ, ta phủi sạch phấn son trên cổ, để lộ vết bớt hoa đào kia. Hắn nhìn, sắc mặt bỗng trắng bệch, bàn tay run rẩy nắm chặt ngọc tỷ. “Vệ Khuynh Vân, ngươi… cũng mang cùng một vết bớt như Dung nhi sao?” Giọng hắn lạnh đi từng chữ, như lưỡi d.a.o rạch nát n.g.ự.c ta. “Không phải năm đó ngươi đoạt hôn với ta, Dung nhi sao có thể vào Đông cung rồi c.h.ế.t thảm? Những năm qua ta vẫn nhịn ngươi, nay ngươi đã toại nguyện… mau xuống hoàng tuyền mà tạ tội cho Dung nhi đi!” Ba thước lụa trắng bay xuống trước mặt ta, thanh âm hắn như sấm nổ bên tai. Cả đại điện lặng im, chỉ còn lại tiếng gió luồn qua rèm châu. Ta bật cười. Cười chính mình ngu muội. Cười hắn bạc tình. Cười cho cả mệnh phận đùa cợt. Rồi ta siết chặt dải lụa kia, thắt lên cổ mình — kết thúc một đời đầy m.á.u và oán hận.
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trong ngục lạnh lẽo ẩm thấp. Ta nhào đến trước cửa lao, giọng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe ngay tức khắc, "Lão gia! Phu nhân! Hai người đã phải chịu khổ rồi!" Ta bỏ ra hai lạng bạc vụn mua chuộc tên cai ngục, dẫn theo vị tiểu cô nương ngây ngốc kia, đến thăm Thẩm lão gia và phu nhân đang bị giam cầm. Hai người vốn đang thẫn thờ ngồi nơi góc tường, nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng phắt đầu lên. Phu nhân loạng choạng nhào đến song sắt, mừng rỡ sau bao ngày xa cách, bà xúc động sờ lên gương mặt của Thẩm Ngộ Xu: "Ngộ Xu... khối thịt tim gan của nương đây rồi..." Thẩm Ngộ Xu rụt rè trốn sau lưng ta, nắm chặt lấy ống tay áo, khẽ gọi ta: "Tỷ tỷ..."
Ta Là Kẻ Đại Lừa Đảo
Sưu tầmbởi NovelHub Official