Đến đêm, ta lại vô tình lọt vào khoảng không gian ấy.
Sau đêm qua, giờ đây chàng thậm chí còn chẳng chịu mặc y phục đàng hoàng, hiện ra nguyên một bộ dạng lưu manh hoang dâm vô độ.
Vẫn là chiếc sập ấy, đủ loại cảnh tượng ngượng ngùng d*m m* lại cuồn cuộn ùa về, ta vô thức lùi lại nửa bước.
Nhân lúc chân cẳng chưa bủn rủn, lần này ta cắm đầu bỏ chạy.
Nào ngờ vừa tới cửa lớn thì một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa đã đóng sập lại, suýt chút nữa làm vẹo cả chiếc mũi xinh đẹp của ta.
Hai tay ta bị chàng bắt trọn, giữ chặt trên đỉnh đầu rồi ép sát vào cánh cửa, đành phải thụ động hứng chịu nụ hôn cưỡng ép của chàng.
"Ác mộng sao?"
"Hửm?"
Trong lúc hổn hển thở, ta mới nhận ra chàng đã chuyển sang một nơi khác, xung quanh là hang đá tỏa ra hơi lạnh, còn lưng ta thì đang áp trên một chiếc giường băng...
Cái lạnh thấu xương khiến ta chỉ biết ôm chặt lấy chàng.
Thần linh mỉm cười hài lòng: "Đồ khẩu thị tâm phi, ta thấy nàng đang tận hưởng lắm mà..."
Lần này ta mệt rũ rượi, đến một ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích: "Ngươi thật sự là thần sao?"
"Nếu không thì là gì?"
Không phải là dâm thần chứ...
"Ngài quen biết ta sao?" Sau cả hai lần, ta đều dấy lên một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Dù sao thì đời sống song tu của ta vốn rất ít ỏi, ngoại trừ chàng ra thì chỉ có đúng một lần ta bị tẩu hỏa nhập ma...
"Ta chỉ nói tên mình đúng một lần thôi, nhớ cho kỹ. Ta tên U Minh." Chàng ôm lấy ta và nói: "Ta chính là người bị thương nặng mà nàng đã lôi đi trong lần đầu tiên đó."
Có thể bạn thích
AD FILL
Ngọc Cốt Hận Tình
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ẩn Thế Tổng Tài
Võng Giới Quyền Đấu
Kịch Bản Máu
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Duyên Nợ Đế Vương
Sợi Dây Định Mệnh
Ta rùng mình một cái: "Là ngươi!" Mẹ kiếp!
Chàng nguy hiểm nheo mắt lại: "Bằng không nàng còn mong là ai nữa?"
Tiếng thì thầm thở dài sau đó của chàng lọt vào tai ta: "Tiếc là nói ra rồi thì khi ra ngoài nàng cũng sẽ quên mất... Đợi đến lúc ta phá giải phong ấn, nàng sẽ vĩnh viễn không thể quên ta nữa."
Suốt một tháng liền, ta bị vị thần này làm cho thần trí điên đảo, mê muội đắm đuối.
Đã mấy ngày liền tinh thần ta uể oải, khắp người ê ẩm như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.
Ban ngày ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng làm gì, bao nhiêu sức lực đều gom hết lại để dành cho công chuyện ban đêm.
Điều này đâu phải do ta quyết định, nhất định là do vị thần kia có pháp thuật cao cường, có thể tự động dịch chuyển ta vào trong đó.
Cuộc thi tiên môn trăm năm có một gần đây đã bắt đầu khai mạc.
Lam Sơn tiên môn là nhân tài mới nổi đầy triển vọng trong giới, nhận được muôn vàn sự chú ý, đương nhiên trở thành trường đấu chính.
Vì chuyện này mà Huyền Mâu dạo này bận rộn lắm, tiểu sư muội lại bắt đầu tung tăng múa may trước mặt ta.
"Sao dạo này sư tỷ lại phờ phạc thế này, lại còn gầy đi một vòng nữa... Mang thai khổ sở đến vậy sao?"
Ta: "Đúng vậy, đúng vậy."
"Sư tỷ đang mang thai tiên thai gì thế, sao lâu như vậy vẫn chưa sinh?"
"Hay là muội đi hỏi sư phụ xem?"
Tiểu sư muội: "Dạo này sư phụ bận rộn, làm sao muội có thể bất kính mà đến quấy rầy người được."
Ta: "..." Ồ, ngươi ngoan ngoãn hiểu chuyện nên mới đến làm phiền ta đấy à!
Đại hội tiên môn, Huyền Mâu vốn dĩ định để ta ngồi ghế chủ tọa, sư phụ hắn không có ở đây thì ta chính là sư nương của hắn.
Gần đây ta và người đàn ông trong không gian kia dây dưa quá đà, thế nên mỗi khi đối mặt với Huyền Mâu, ta luôn có cảm giác như mình đang làm điều có lỗi với sư phụ hắn.
"Sư nương, sư nương người có đang nghe không?"
Mặt ta nóng bừng, giật mình hoàn hồn: "A, ừ ừ."
Huyền Mâu nhìn ta, ánh mắt ta né tránh: "Cái vị trí chủ tọa này thôi bỏ đi, đợi sư phụ ngươi giải trừ phong ấn xong, ta sẽ trở về núi rừng của ta."
Huyền Mâu nhíu mày: "Sao sư nương lại đột ngột đưa ra quyết định này? Là Tiểu Thủy làm người phiền lòng, hay là những lời đồn đại trong tiên môn khiến người không vui... Cứ giao hết cho con, con nhất định sẽ giải quyết êm đẹp."
Ta lắc đầu, trong lòng cảm thán. Hình như ta đã có người trong lòng rồi, lại còn động lòng yêu với một gã đàn ông bị khóa chặt trong không gian không thể thoát ra, kẻ mà mỗi lần ta rời đi đều chẳng thể nhớ nổi dung mạo lẫn tên họ.
Huyền Mâu dĩ nhiên không tài nào đoán được tâm ý phụ nữ, hắn tự giải thích theo suy nghĩ của riêng mình: "Sư nương giận vì con đưa Tiểu Thủy về sao? Môi trường sống của Tiểu Thủy rất đặc biệt, nàng ta là trà hoa tinh, nhưng ở nhân giới rất lâu mà chưa mở mang trí tuệ, hoàn toàn khác với yêu tinh lớn lên ở Yêu giới... Nụ hoa nàng ta nở ra gom tụ phúc lộc của nhân gian, lại lớn lên nơi thâm cung nên càng mang theo phúc lộc của hoàng tử hoàng tôn."
"Con cứu nàng ta là muốn dùng nụ hoa đó để làm thuốc. Nụ hoa như vậy là thứ bồi bổ vô cùng hiếm có..."
"Sau này sư phụ thoát ra chắc chắn sẽ tổn hại nguyên khí nặng nề, nhất định phải dùng đến không ít thuốc bổ."
Ta thầm tội nghiệp cho tiểu sư muội mất một giây.
Thế mà ta lại tin vào mấy tập thoại bản của Vân La viết: "Sư phụ dắt một tiểu sư muội về, tiểu sư muội thay thế đại sư tỷ trở thành người kề gối tay ấp bên cạnh sư phụ..."
Không ngờ từ đầu đến cuối trong lòng Huyền Mâu chỉ có mỗi sư phụ hắn... Chậc, cái tình thầy trò chết dẫm này.
"Sư phụ ngươi ra sao không liên quan đến ta, ta chỉ có trách nhiệm sinh ra đứa trẻ này để thức tỉnh hắn."
Huyền Mâu khựng lại: "Việc sư nương đi hay ở không phải là thứ mà phận hậu bối như con có thể quyết định, đợi sư phụ ra ngoài rồi hãy định đoạt sau."
Dù sao ta cũng chỉ thuận miệng nói một câu để hắn chuẩn bị tâm lý, ta tự thấy mình với gã đàn ông tình một đêm kia cũng chẳng có tình cảm gì sâu nặng.
Nào ngờ đến tối vừa bước vô không gian, ta đã bị U Minh hung tợn đè chặt lấy.
"Muốn đi sao?"
Ta run bắn người một cái, ký ức bắt đầu ùa về, sư phụ của Huyền Mâu và U Minh chính là cùng một người: "Khoan đã, ta có thể giải thích." Tuy U Minh bị nhốt trong khoảng trời đất này nhưng chàng có thể cảm nhận được bên ngoài, e rằng những lời ta nói với Huyền Mâu hôm nay chàng đều đã nghe thấy.
"Ở bên ngoài ta đâu có nhớ ra chàng chính là sư phụ của Huyền Mâu." Chỉ khi ở trong này ta mới biết toàn bộ sự thật: "Ta chỉ biết là ta đã có người trong lòng, muốn cùng người ấy bỏ đi."
Chàng: "Trốn đi?"
"Cùng với gã chó má tên Vân Hải đó sao?"
Xung quanh đột nhiên vươn ra những xích sắt trói chặt lấy ta: "U Minh chàng có bệnh đúng không! Có thể nói chuyện đàng hoàng được không!"
U Minh: "Không thể."
Ta ngoạm một cú thật mạnh vào vai chàng đến mức rớm máu, nhưng chàng lại chẳng có chút cảm giác nào, đôi mắt đỏ ngầu như sắp phát điên.
"... Nàng có biết trêu vào thần linh bọn ta thì vĩnh viễn không thể thoát ra được không."
Ta đau đến mức không thốt nên lời, thừa lúc dồn dốc hơi thở ta mới chộp lấy cơ hội, lần này đã khôn ra không dám chửi rủa nữa: "U Minh, sao chàng biết người mà ta muốn cùng trốn đi không phải là chàng?"
Vòng tay chàng ôm ta siết chặt lại: "Nàng có biết hậu quả của việc lừa dối thần linh là gì không?"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
"Ngũ quan thối rữa, thân thể bốc mùi hôi thối. Yêu Yêu, đừng dễ dàng hứa hẹn với ta."
Có lẽ sợ ta lừa dối chàng, chàng trao nụ hôn khóa chặt môi ta, không muốn cho ta cất lời.
Ta dốc sức giãy ra, chỉ muốn thuận theo tiếng gọi con tim: "U Minh, ta với chàng thân thể hòa hợp, tâm hồn đồng điệu, ta thích chàng."
Vị thần linh vốn dĩ chưa từng để bất cứ điều gì vào mắt, lúc này trong mắt lại ngập tràn sự hoảng loạn.
Và việc ngũ quan ta vẫn hoàn hảo lành lặn chính là bằng chứng tốt nhất.
"Ở bên ngoài ta quên mất chàng chính là cha của đứa trẻ, thế nên mới nói ra những lời như vậy."
"Ừm."
An ủi chàng xong xuôi, khóe miệng ta giật giật, bắt đầu giở trò ăn vạ: "Ai biểu chàng cứ nhốt mình ở cái chốn này! Ta không nhớ ra mà vẫn đòi bỏ trốn cùng chàng, thế mà cái đồ chó nhà chàng còn dám trách bà đây!"
U Minh: "..."
Ta bắt đầu rơi nước mắt, có phần vì tủi thân mà cũng có phần vì vết đau khi nãy: "Mới vừa rồi chàng còn chẳng phân biệt trắng đen mà đối xử với ta như thế! Mau xin lỗi ta ngay!"
U Minh lập tức xin lỗi: "Ta xin lỗi."
Ta cực kỳ không hài lòng: "Chẳng có chút thành ý nào cả!"
"Vậy... ta xin lỗi."
Ta cố tình bới lông tìm vết: "Chậm chạp thế, đây mà là thái độ xin lỗi của chàng sao?"
U Minh: "... Yêu Yêu, ta là thần, nàng lại bắt một vị thần linh phải khúm núm hạ mình thế này sao."
Ta ngắt lời chàng: "Ta thấy chàng bị thần kinh thì có! Từ cổ chí kim làm gì có vị thần nào ph*ng đ*ng như chàng! Chàng không thấy xấu hổ khi tự xưng là thần sao!"
Chàng thở dài một tiếng nhỏ: "Ta là Yêu thần, là vị thần tu luyện rồi thăng tiến từ long cung sâu dưới đáy biển... Đương nhiên cũng có thất tình lục dục, hơn nữa tộc Thâm Hải bọn ta có chút nặng lòng h*m m**n." Chưa từng chạm vào thì không sao, chứ một khi đã nếm qua là khắc sâu vào tận tủy xương.
"Ha ha." Ta vỗ vỗ vào mặt chàng: "Vừa nãy chẳng phải chàng ghê gớm lắm sao, ta nói cho chàng biết, ta mà đã giận thì không dễ dỗ dành thế đâu."
U Minh đặt ta xuống, cẩn trọng và cực kỳ dịu dàng l**m nhẹ: "Vậy ta để nàng đòi lại tất cả."
Ta: "..." Mẹ kiếp, cái gã này đúng là dâm thần không sai đi đâu được rồi?
Đại hội tiên môn diễn ra đúng như dự kiến, dạo gần đây tiểu sư muội biết được tác dụng của bản thân nên tinh thần vô cùng ủ rũ.
"Sư tỷ, tỷ có tham gia thi đấu không?"
Ta đỡ lấy cái bụng bự: "Muội nghĩ ta có thể thi đấu được sao?" Muốn làm ta sảy thai chắc?
"Nhưng dưới danh nghĩa của sư phụ chỉ có hai chúng ta là đệ tử thân truyền, sư phụ cũng không bảo muội chuẩn bị dự thi..."
Trước hết, ta là sư nương của Huyền Mâu, thứ hai, đoán chừng Huyền Mâu cũng chẳng coi trà hoa tinh là đệ tử đàng hoàng.
Sự tồn tại của ta và tiểu sư muội đều là vì vị sư phụ đang bị phong ấn ở cái xó xỉnh nào đó của hắn.
"Không tham gia thì thôi không tham gia, nếu muội có hứng thú thì đến lúc đó có thể đến xem."
Tiểu sư muội: "Thế sư tỷ có đi không?"
Ta lắc đầu: "Ta không đi, dạo này thân thể hơi mệt mỏi, ta cứ ở lại đây thôi."
Tiểu sư muội nhỏ: "Thế thì đợi ngày mai muội đi cùng sư phụ ra đại điện xong sẽ quay về với tỷ... Tỷ biết đấy, muội mới từ nhân giới tới, không có bản lĩnh gì lớn, mấy ngày trước cũng chẳng biết vì sao lại làm sư tỷ không vui, hy vọng lần này có thể bù đắp tử tế..."
Dạo gần đây ta được người đàn ông trong không gian nuông chiều đến mức quá đà, tính khí cũng ngày một dở dở, trước kia còn nhẫn nhịn được, giờ đây thì trợn tròn mắt coi thường ngay trước mặt nàng ta.
Đừng tưởng ta không nhận ra mấy cái lời trà xanh dối trá đó.
Đại hội tiên môn kéo dài trong vòng nửa tháng, mấy ngày đầu Huyền Mâu thi thoảng còn quay về thăm ta, về sau bận rộn đến mức bóng dáng cũng chẳng thấy đâu.
Người trên ngọn núi này đều bị gọi đi phụ giúp tại hiện trường, chốn rộng lớn thế này giờ chỉ còn lại ta và tiểu sư muội cùng hai vị y tiên túc trực bất cứ lúc nào.
Có điều ta thấy bụng mình chẳng có động tĩnh gì, thế nên khi tiểu sư muội bảo tuyển thủ đại hội bị thương cần y tiên, ta liền xua tay bảo họ qua đó giúp đỡ.
Ta đi dạo lung tung xung quanh, vô tình nghe thấy tiểu sư muội vừa trở về đang nói chuyện với ai đó, bèn nấp đằng sau một gốc cây lớn.
"Ừm, giờ chỉ còn lại ta và Đường Yêu thôi."
"Huyền Mâu lợi dụng ta như thế, ta cũng chẳng việc gì phải nể mặt nữa... Là lỗi của ta, ban đầu ta không nên cãi lời ngài, cứ chần chừ do dự mãi."
"Ta sẽ mang người về cho ngài ngay lập tức, Ma tôn."
Ta đỡ lấy cái bụng bự, trong lòng giật thót một cái, vội vàng truyền pháp thuật cho Huyền Mâu đến cứu mình.
"Sư tỷ nghe thấy rồi sao, thật là bất cẩn quá đi." Trà hoa tinh đột nhiên xuất hiện vèo một cái.
Sự vô dụng ngày thường của nàng ta hóa ra đều là giả vờ, bây giờ mắt mũi nàng ta đều bốc ra làn khói đen kịt, rõ ràng là dáng vẻ đã nhập ma: "Xung quanh đây ta đã giăng sẵn thuật cách ly do chính Ma tôn truyền dạy, ngay cả Huyền Mâu cũng khó lòng phá giải, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng tốn công vô ích nữa."
Ta cảnh giác nhìn nàng ta: "Ngươi không phải trà hoa tinh tới từ nhân giới sao? Sao lại có dính dấp tới Ma tộc?"
Nụ cười của nàng ta chói tai vô cùng: "Chẳng qua là quân cờ mồi câu mà Ma tôn cài cắm từ nhiều năm trước để đối phó với U Minh thượng thần mà thôi."
U Minh? U Minh là ai, sao cái tên này nghe quen thuộc thế... Bụng ta đột nhiên nhói đau một cái.
Trà hoa tinh: "Nếu như Huyền Mâu sớm nói cho ta biết từ đầu đến cuối hắn chỉ lợi dụng ta thì ta cũng chẳng do dự tới tận hôm nay mới ra tay với ngươi đâu."
truyenfull,truyenfull vn