Ta mang cái bụng bự nên không dám phản kháng quá đà, chỉ cầu mong Huyền Mâu có thể sớm phát hiện ra điểm bất thường.
Ma tôn là một gã quái vật xấu xí chảy cả nước dãi, khi gã tiến lại gần ta còn bốc ra một mùi hôi thối khó mà diễn tả bằng lời.
Một người chưa từng có phản ứng thai kỳ như ta, lúc này lại nôn mửa đến mức tối tăm mặt mũi.
Ma tôn nói: "Ban đầu ta còn thực sự tưởng ngươi mang thai tiên thai, ba năm liền không có động tĩnh, e rằng không phải tiên thai, mà là thần thai..."
"Cái đồ như Huyền Mâu thế mà lại dám giở trò giấu trời vượt biển với ta, tưởng ta là kẻ ngu đần chắc."
Ta: "Oẹ~" Giấu ngươi hẳn ba năm mà ngươi còn không ngu à.
Ma tôn: "Sao nào, tên vô dụng đó không gọi được sư phụ hắn về nên mới dùng đến cái kế mượn con này. Bản tôn chỉ là không ngờ kẻ coi khinh muôn loài như U Minh mà cũng đi ăn nằm với một con yêu tinh..."
"Trông thì đẹp đẽ đấy, chẳng ngờ U Minh lại là một vị thần nông nổi đến thế."
Gã Ma tôn này hễ cất lời là lại ch** n**c dãi, đôi mắt đục ngầu phát ra ánh xanh lét, làm ta tởm đến mức không chịu nổi.
"Ha ha ha! Tiểu Thủy, ngươi đi đánh sảy đứa trẻ trong bụng nó cho ta, còn người phụ nữ này thì giữ lại cho ta. Đợi cái thằng cháu U Minh đó ra ngoài, để hắn nếm trải lại cho rõ cái hương vị bị người ta phản bội."
Ta yếu ớt ngồi trên mặt đất: "Xin hỏi, đánh sảy đứa trẻ của ta rồi thì hắn làm sao ra ngoài được nữa?" Làm sao nếm trải cái cảm giác bị phản bội nữa?
Logic của ngươi có vấn đề rồi Ma tôn ơi.
Hắn bóp chặt cằm ta: "Ngươi gan to bằng trời dám cãi lời ta, cô gái."
"Thú vị đấy."
"Thôi bỏ đi, vẫn phải đánh sảy đứa trẻ, tên đồ đệ thối hoắc của U Minh tự khắc có cách khác để đưa hắn ra."
"Bản tôn hao phí hết tâm huyết cả đời cũng chỉ có thể nhốt hắn trong phong ấn. Ta biết không thể g**t ch*t hắn, nhưng cũng quyết không để hắn dễ dàng thoát ra."
"Đứa trẻ không mất, đến lúc U Minh giải trừ phong ấn ra ngoài thì thực lực chỉ có tăng thêm một bậc, đe dọa đến đại nghiệp Ma tộc của ta."
Vậy thì ta lại càng không thể để mất đứa trẻ.
Thế nhưng lúc này ta đã bị trà hoa tinh lôi xộc vào địa lao, ánh mắt oán độc của nàng ta nhìn ta chằm chằm: "Đứa trẻ còn chẳng phải là của hắn, thế mà Huyền Mâu vẫn bảo vệ ngươi đến thế!"
Có thể bạn thích
AD FILL
Ẩn Thế Tổng Tài
Sợi Dây Định Mệnh
Võng Giới Quyền Đấu
Kịch Bản Máu
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Duyên Nợ Đế Vương
Ngọc Cốt Hận Tình
Ký Ức Băng Ghế Trường
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ngươi không nghe bảo tất cả đều là vì sư phụ hắn à! Ngươi đánh ta thì tính là phụ nữ kiểu gì!
Nàng ta lôi ra mười tám thứ hình cụ trong địa lao: "Đường Yêu, tất cả đều là do ngươi tự chuốc lấy."
Ta run rẩy cầm cập, đánh sảy đứa trẻ hóa ra là theo đúng nghĩa đen sao?
Tàn nhẫn quá rồi đấy.
Trà hoa tinh: "Thời gian còn dài, cứ từ từ, chúng ta bắt đầu từ thứ nhẹ nhàng trước."
Nói rồi nàng ta lôi ra một hàng kim bạc. Trong lúc ta vùng vẫy chống trả, chiếc Hải Tâm Tỏa giấu trong túi áo ta rớt ra ngoài. Đây là thứ trước đó Vân La đã tặng cho ta và đứa trẻ để cầu bình an.
Hải Tâm Tỏa phát ra luồng sáng chói lọi, trà hoa tinh tức khắc bị bật văng ra xa, va mạnh vào tường rồi phun ra một ngụm máu tươi.
Ngay giây sau nàng ta bò dậy, giống như bộc phát toàn bộ sức mạnh, mắt mũi đều bốc ra luồng khí đen mịt mù, làn khí đen đó đã bao trùm lấy ta trong chớp mắt.
Ta cảm nhận được đứa nhỏ trong bụng đá mạnh một cái, tim ta thắt lại.
Ta đau đến mức lăn lộn trên mặt đất, mồ hôi rơi xuống từng giọt lớn.
Luồng khí đen ấy như bàn tay vô hình, từng chút một siết chặt lấy bụng ta, ta cảm thấy phía dưới người có một luồng nhiệt lưu trào ra.
Lòng ta lạnh đi một nửa, lúc đưa tay ra sờ thì lại không đụng phải máu.
Cảm giác trồi sụt như ngồi máng trượt cũng chỉ đến thế mà thôi, đứa nhỏ ta mang trong bụng suốt ba năm, lại cực kỳ ngoan cường chui ra ngay đúng thời khắc then chốt này.
"Oe oe..."
Trà hoa tinh bò lê bò toài xông tới định b*p ch*t đứa trẻ, nhưng đã muộn.
Thần thai ra đời, đất trời chấn động, Thượng thần giải trừ phong ấn. Cha của đứa nhỏ xé rách hư không, xuất hiện vô cùng oai phong.
Ta nhìn khuôn mặt tà mị mà tuấn tú ấy, yếu ớt thì thào: "U Minh..."
U Minh nhìn ta và đứa trẻ một cái, sắc đỏ ngầu như rớm máu đã nhuộm thẫm đôi mắt chàng.
"Kẻ nào động đến thê tử và con ta, chết!"
Nghe thấy lời này, nước mắt ta lập tức tuôn ra không tài nào ngăn nổi.
Hắc bào trên người chàng tung bay, ta vội che mắt đứa trẻ lại, chỉ trong thoáng chốc, trà hoa tinh đã tan thành mây khói.
Chàng quỳ một gối trước mặt ta, cởi áo ngoài đắp lên người ta, sau đó thi triển một pháp thuật khiến thân thể mệt mỏi đau đớn của ta cảm nhận được đôi chút mát lành dễ chịu.
Trong lòng ta ôm đứa trẻ vừa chào đời, còn chàng ôm ta bước ra ngoài.
Chưa đầy nửa canh giờ, ta đã tận mắt chứng kiến điện đài Ma tôn từ chỗ xa hoa lộng lẫy trở thành một đống đổ nát.
Thế nhưng đây chẳng qua chỉ là chuyện một vị thần nhấc nhẹ ngón tay mà thôi.
Tên Ma tôn tởm lợm kia dù có liều chết chống trả thì kết cục cũng chỉ là bị U Minh dùng một tay kết liễu.
Huyền Mâu dẫn theo một đám người quỳ rạp dưới đất, ta chỉ nghe thấy U Minh mắng một câu: "Đồ vô dụng!"
Đây quả là một vị thần không đàng hoàng, đánh nhau cực dữ và tính khí thì vô cùng thối.
Thông thường những kẻ thành thần nếu không phải bẩm sinh đã là thần thì cũng là nhờ sau này nỗ lực mà hóa thần.
Còn cái kiểu sinh ra thần thai thế này, đây mới là lần đầu tiên.
Thế nên chẳng có kinh nghiệm nào bảo cho bọn ta biết phải mang thần thai bao lâu, nhưng nhìn gương mặt nhăn nheo bé tẹo của đứa nhỏ, tất cả y tiên trong Tiên giới đều đồng thanh cho rằng đây là đứa trẻ sinh thiếu tháng.
May mà có Hải Tâm Tỏa của Vân La bảo vệ, ta và con mới có thể bình an vô sự.
U Minh nghe chuyện, bèn lấy ra bảo vật trên người để làm lễ tạ ơn.
Thần thai ra đời, Thượng thần thức tỉnh, đây là đại hỷ sự thiên hạ cùng mừng của Tiên giới. Ngưỡng cửa của Lam Sơn cũng theo đó mà bị dòng khách khứa nườm nượp kéo đến dẫm cho muốn gãy.
Có điều những việc ứng phó đó đều giao hết cho Huyền Mâu. U Minh thì luôn quấn quýt không rời bên cạnh chăm sóc ta.
Sinh ra thần thai dường như đã rút cạn tinh khí của ta, ta mê mệt ngủ suốt ngày đêm, nhưng mỗi lần tỉnh dậy đều thấy U Minh túc trực bên giường.
Ngày ngày đều truyền thần lực vào người ta.
Khoảng nửa tháng sau, ta đã hoàn toàn tỉnh táo.
"Con đâu rồi?"
U Minh đáp: "Đang được nuôi dưỡng trong hoa súng." Chàng vẩy tay một cái là truyền ngay hình ảnh giám sát từ xa cho ta xem.
Nó nhăn nheo bé xíu xiu, ta nhíu mày: "Xấu xí thế này, giống chàng quá."
U Minh: "..." Chàng bất lực mỉm cười: "Được rồi, giống ta."
"Con gái mà xấu thế này thì sau này biết tính sao?"
U Minh đành chịu: "Không đâu, mẹ của nó xinh đẹp như thế, dù nó chỉ kế thừa một phần mười dung nhan của chúng ta thì sau này chắc chắn cũng là một tiên nữ thực thụ."
"A phải rồi, chàng đã đặt tên cho con chưa?"
Chàng lắc đầu: "Dĩ nhiên là phải đợi nàng đặt rồi."
Đã vậy thì ta không khách khí nữa: "'Phá Ma' thì sao? Phá hư không, trừ ác ma." Thật là bá khí!
Thế nhưng ai đó làm cha lại chê bai lắc đầu.
Ta: "Vậy gọi là 'Ngạo Thiên'?"
U Minh nhìn ta bằng ánh mắt thật sâu: "Có phải nàng bị thương trúng đầu rồi không?" Làm gì có nhà ai đặt cái tên này cho bé gái chứ?
Ta trừng mắt nhìn chàng: "Chàng mới bị bệnh thần kinh ấy!" Vất vả sinh con cho chàng, lại còn bảo ta có bệnh, đồ tồi!
U Minh vốn đã luyện thành thói quen xin lỗi trôi chảy ở trong không gian đá đen: "Được rồi, ta có bệnh, là do đầu óc ta không tốt."
"Yêu Yêu đã đói chưa?"
Chàng vừa hỏi xong thì bụng ta đã kêu cồn cào phản chủ.
Chàng buồn cười, phất tay áo một cái đã biến ra một hũ nước sạch.
? Ta đói mà chàng lại cho ta uống nước?
Ta hiện giờ vẫn đang trong thời gian bồi bổ thân thể đấy nhé!
U Minh nhìn ra sự kinh ngạc trong mắt ta, bèn giải thích: "Đây là Thần Lộ." Là báu vật quý báu đã được rót thần lực vào trong, giúp thư giãn gân cốt, làm đẹp dưỡng nhan.
Tiếc là lúc này ta chỉ là một người phàm: "Huyền Mâu đâu rồi? Món ăn dưỡng thai hắn nấu ngon lắm, chàng hỏi giúp ta xem hắn có biết nấu cơm ở cữ không..."
"Hừ, phiền phức."
U Minh bỏ đi, Vân La tới thăm ta.
"Thượng thần rốt cuộc cũng chịu đi rồi... Bên ngoài người ta xếp hàng dài muốn tới thăm hỏi ngươi, may mà ta đã xếp hàng từ sớm đấy."
Ta: "? Ta thì có gì mà thăm."
"Có chứ, sinh con xong mà da dẻ cứ gọi là căng mịn màng... Cả người trông vừa dịu dàng lại vừa quyến rũ."
"Thảo nào ngay cả Thượng thần cũng bị ngươi làm cho mê muội điên đảo, đổi lại là ta thì ta cũng dính. Nhưng mà ngươi đỉnh quá luôn ấy, thế mà lại ở bên Thượng thần, cái này vượt xa tầm phủ sóng của các nhân vật trong thoại bản rồi đấy."
Ta: "Bây giờ mới biết ta không lừa ngươi chứ gì?"
Vân La: "Là do ta kiến thức nông cạn, hôm nay ta còn ghé qua thăm tiểu thần nữ nữa, giống Thượng thần như đúc luôn." Sau này còn ai dám hó hé về mối quan hệ với Huyền Mâu tiên tôn nữa, đến một tiếng rắm cũng chẳng dám xả.
"A phải rồi, nghe nói ngươi yếu tới mức không thể ra khỏi tẩm điện, mấy thứ hiếm có trên đời Thượng thần đều gom hết về cho ngươi rồi. Ta thấy ngươi chẳng thiếu gì nên mới mày mò làm ra cái món đồ chơi nhỏ này để ngươi giải khuây."
Nàng ấy đặt một chú bướm nhỏ bằng gỗ vào lòng bàn tay ta.
"Đây là cái gì?"
Vân La: "Khả Thị Điệp, là do tự tay ta sáng chế ra, chỉ cần trong lòng thầm niệm là có thể xem được bất cứ hình ảnh thực tế nào đang diễn ra mà ngươi muốn thấy."
"Lợi hại thế sao, vậy nếu lỡ như nhìn thấy riêng tư của người khác..."
Vân La: "Yên tâm đi, cái này làm ra chơi thôi, chưa tới mức soi moi được riêng tư đâu. Giờ ngươi thử xem sao."
Ta: "Vậy ta xem thử U Minh đang làm gì nhé?" Xem chàng có nhắn lại đúng lời ta dặn không.
Vân La cũng hớn hở ghé lại xem cùng ta, dù sao đối với họ thì cơ hội ngắm nhìn Thượng thần là vô cùng hiếm hoi.
Chú bướm vỗ cánh, hình ảnh dần dần hiện ra.
Khung cảnh nhìn qua là biết ngay đang ở trong nhà bếp.
Thế nhưng người cầm dao không phải là Huyền Mâu mà là U Minh.
"Thượng thần, Thượng thần ngài ấy!"
Ta nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta nói chuyện họ không nghe thấy đấy chứ?"
Vân La lắc đầu.
Ta liền yên tâm, mạnh dạn phỉ nhổ: "Ta bảo ta đói mà hắn lại đưa nước cho ta uống."
"ĐÙ! Ta biết cái đó! Đó là Thần Tiên Lộ đấy."
Cái gì cơ?
Vân La: "Tức là giọt sương mờ mà Thượng thần phải lặn lội ra nơi sơn dã hứng gom từng chút một lúc trời vừa hửng sáng... Cả một hũ to thế kia thì ngài ấy phải nhặt nhạnh bao lâu chứ!" Ta xin tuyên bố ngài ấy là nam chính xếp hạng số một trong danh sách thoại bản của ta!
"A, ngày nào ta cũng có một hũ to như thế." Ta còn tưởng đó là nước bình thường thôi chứ.
Chẳng ngờ lại đến tay một cách không dễ dàng như vậy?
Thảo nào khi nãy lúc bỏ đi, tâm trạng U Minh trông có vẻ chẳng mấy vui vẻ.
"Vậy, hôm nay ta lại cực kỳ thèm ăn món gì có gia vị đậm đà chút nên mới bảo hắn đi nhờ Huyền Mâu nấu cho một bữa cơm ở cữ." Sao lại biến thành chính chàng tự tay xắn tay áo vào bếp thế này.
Trong hình ảnh, U Minh hỏi Huyền Mâu: "Những ngày ta không có ở đây đều do con chăm sóc Yêu Yêu sao?"
"Vâng."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
U Minh: "Chăm sóc tốt đấy chứ, có phải vi sư nên thưởng cho con không?"
Huyền Mâu mặt mày cung kính: "Không dám, chăm sóc sư nương đều là chuyện trong bổn phận."
Một tiếng "bốp" vang lên! Cái đầu gà đã bị U Minh chặt đứt lìa một cách tàn nhẫn: "Con cũng biết đó là sư nương. Trước kia ta không có ở đây thì thôi, từ nay ta đã trở về, con phải biết giữ đúng chừng mực."
"Ví dụ như cái chuyện nấu cơm này, không đến lượt con nhúng tay vào."
Huyền Mâu rủ mắt, ngoan ngoãn đáp: "Vâng, sư phụ."
U Minh: "Được rồi, những tư tưởng không nên có thì dẹp đi, lại đây dạy ta nấu ăn."
Ta và Vân La đột nhiên ăn ý liếc nhìn nhau một cái.
Vân La lòng cảm thán từ tận đáy: "Ta chưa từng thấy nam chính nào biết giữ nam đức đến mức này."
"Thượng thần quả thực là nhân vật đi trước thời đại trong làng thoại bản!"
Ta: ... Ta thì chỉ thấy tên thần kinh này lại đang ghen tuông vớ vẩn.
Huyền Mâu người ta một lòng một dạ chỉ có mỗi sư phụ thôi được không.
Đến mức đi rèn luyện ở bên ngoài cũng đau đáu nhớ tới chàng, cứu một con yêu tinh về cũng chỉ để làm thuốc bổ cho sư phụ thôi đấy.
truyenfull,truyenfull vn