Huyền Mâu vừa rời đi, tiểu sư muội đã lại mò đến trước mặt ta sụt sùi khóc lóc.
"Sư phụ vết thương nặng chưa lành đã vội vàng đến thăm sư tỷ, vừa rồi còn sai người đi tìm mấy người có kinh nghiệm mang thai đến chăm sóc tỷ tỷ..."
Ta ngơ ngác: "Thế muội khóc cái gì?"
Tiểu Thủy "hức" một tiếng, nấc nở nói: "Là vì cảm động."
Ta nhìn cặn trà trong chén, nén giận hít sâu một hơi, trà hoa tinh trà hoa tinh, tiểu sư muội là trà hoa tinh...
"Bốp" một tiếng, ta "trượt tay" làm chén nước rơi xuống đất.
Trong điện này lót đầy nệm mềm do chính tay Huyền Mâu trải, tuy không làm vỡ chén, nhưng dù sao tiếng động trầm đục ấy cũng đuổi khéo được trà hoa tinh này đi.
Không còn cái gai trong mắt, buổi chiều ta ngủ một giấc thật ngon, mãi đến lúc hoàng hôn tắt nắng mới được gọi dậy dùng bữa tối.
Chuyến này Huyền Mâu đi rèn luyện trở về học được một tay nghề nấu nướng rất giỏi, giới tu tiên cũng chú trọng thức ăn cho người mang thai.
Mấy ngày nay hễ rảnh rỗi là hắn lại xuống bếp chuẩn bị cho ta.
Chẳng phải sao, tiểu sư muội lại bắt đầu ganh tị.
"Sư phụ thật tốt, ngày ngày đều làm đồ ăn ngon cho sư tỷ..."
Ta ăn uống ngấu nghiến, ú ớ nói: "Hay là muội cũng mang thai thử xem?"
"Cạch", đôi đũa rơi xuống đất, Tiểu Thủy cuống cuồng chân tay, nhìn ta rồi lại nhìn sư phụ, dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tiểu Thủy: "E là không tốt lắm đâu..."
"Trên người sư phụ vẫn còn vết thương."
Nhanh miệng, ta tiện đà nói tiếp: "Có gì mà không tốt, hồi đó ta còn lôi một kẻ thương tích đầy mình lên" giường mây mưa nữa là.
"Khụ." Huyền Mâu kín đáo liếc nhìn ta một cái.
Ta vội vàng dừng lại: "Khụ khụ khụ!" Suýt nữa thì không hãm lại kịp!
Đây là đại bí mật số một thiên hạ! Huyền Mâu thà gánh cái danh kẻ bạc tình số một chứ quyết chết không nói ra bí mật của sư phụ hắn.
Ta cũng bó tay.
Nhưng chẳng còn cách nào, giờ ta ăn đồ của người ta, dùng đồ của người ta, sống dưới mái nhà người khác đành phải cúi đầu.
Thế nhưng lúc ta và Huyền Mâu dùng ánh mắt trao đổi thông tin, có lẽ trà hoa tinh lại nghĩ bọn ta đang liếc mắt đưa tình.
Kẻ nào đó lại dở trò giọt ngắn giọt dài cảm thán: "Tình cảm của sư phụ và sư tỷ tốt thật... Trách muội đến không đúng lúc."
Nói đến đây, ta cứ tưởng trà hoa tinh này đã chợt tỉnh ngộ.
Nhưng nàng ta vẫn còn câu tiếp theo: "Nếu muội đến sớm hơn đôi chút, e rằng trong lòng sư phụ muội cũng có được một chút vị trí rồi."
Có thể bạn thích
AD FILL
Ngọc Cốt Hận Tình
Duyên Nợ Đế Vương
Sợi Dây Định Mệnh
Trẫm Không Yêu Ngươi
Kịch Bản Máu
Võng Giới Quyền Đấu
Ẩn Thế Tổng Tài
Ký Ức Băng Ghế Trường
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Ta: "... Huyền Mâu, ta đau răng quá."
Huyền Mâu ân cần hỏi: "Làm sao vậy?"
Ta chỉ vào tiểu sư muội: "Trà của Tiểu Thủy cho ta uống nhiều quá, chua chát cả người."
Huyền Mâu: ...
Tiểu sư muội: ...
Ta thường không chấp nhặt ai, nhưng một khi đã đụng đến thì chẳng phải vừa.
Trong ngoài môn phái có ai là không mến ta?
Chà, hiện tại đúng là có một người rồi, chính là Tiểu Thủy.
Ta sang nhà bạn thân chơi, tiếng xấu của trà hoa tinh kia đã đồn xa muôn dặm.
"Tiên tôn mang về cái thứ gì thế không biết! Mấy hôm trước ta gặp nàng ta, mở miệng ra là sư phụ, khép miệng lại cũng sư phụ."
Ta xoa xoa bụng: "Thế chẳng phải rất bình thường sao."
"Sao có thể chứ! Mặt mũi hớn hở như hoa đào nở thế kia, chỉ thiếu điều nói thẳng ra là muốn leo lên giường với tiên tôn mà thôi!"
Ta bàng hoàng: "Ở bên ngoài mà nàng ta lại chẳng biết giữ kẽ đến thế cơ à?"
Người tỷ muội mê đọc thoại bản của ta tức giận đùng đùng: "Con mụ lẳng lơ đó thật chẳng biết liêm sỉ!"
Vân La tức đến bật dậy, nhưng ngay giây sau lại cuống quýt ngồi xuống xoa bụng ta: "Thôi thôi đừng giận, ảnh hưởng đến thai khí thì không tốt."
Tay đang cắn hạt dưa của ta khựng lại mấy hồi.
Chẳng lẽ, ta không nên tỏ ra thờ ơ như không phải chuyện của mình thế này?
Hay là ta cũng nên bực tức một chút?
Ta lắc đầu, suýt chút nữa thì sập bẫy cái lối suy nghĩ này rồi.
"Ta không giận, Huyền Mâu vốn dĩ đâu phải cha của con ta." Ta đã chẳng nhớ nổi đây là lần thứ mấy trăm mấy nghìn mình nhắc lại câu này rồi.
Vân La càng thêm phẫn nộ: "Đúng! Chúng ta tuyệt đối không nhận gã cha rác rưởi đó!"
Ta: "..."
Thôi bỏ đi, thà về nhà tắm rửa rồi ngủ cho xong.
Lúc sắp đi Vân La gọi ta lại: "Yêu Yêu, mấy hôm trước ta có về nhà một chuyến, đây là Hải Tâm Tỏa ta mang về cho ngươi."
"Dùng để cầu bình an cho ngươi và bé con đó."
Đó là một vật có hình dáng như viên đá quý màu xanh thẫm, Vân La chính là cô con gái cưng duy nhất của Đông Hải Long Vương đời này.
Nàng đến tiên giới gia nhập Lam Sơn tiên môn đã được bốn năm, chứng kiến bụng ta ngày một to ra, sở thích lớn nhất chính là đọc thoại bản (dĩ nhiên chẳng phải loại đàng hoàng gì, toàn mấy trò kiểu tiên tôn bá đạo ép yêu các thứ).
Tính tình bọn ta hợp nhau nên nhanh chóng trở thành bạn tốt.
"Ôi đúng rồi, ca ca ta còn nhờ ta mang đồ cho ngươi nữa."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Trên đầu nàng ít nhất cũng có cả đàn ca ca đông như Hồ Lô Biến.
Long tộc bọn họ có quy tắc, cứ hễ trưởng thành là phải ra ngoài rèn luyện, thời hạn là tám năm.
Người ca ca mà Vân La nhắc tới tên là Vân Hải, vừa hết hạn tám năm liền trở về Thâm Hải lo liệu việc kinh doanh của gia tộc.
Năm thứ hai ta tới đây thì hắn đã đi rồi.
Quan hệ giữa hắn và ta cũng khá tốt.
Năm nào hắn cũng gửi tặng ta chút quà cáp.
"Lần này lại là món đồ lạ gì thế?"
Vân La lắc đầu: "Ta cũng không biết, Vân Hải bảo phải do chính tay ngươi mang về tự mở ra."
Rõ ràng xung quanh chẳng có ai, Vân La vẫn ghé sát tai ta thì thầm: "Ta thấy Vân Hải vẫn chưa từ bỏ đâu."
Ta: "?" Ta vốn biết rõ Vân Hải có ý với mình, điều ta không hiểu là ta đã mang thai lâu như vậy rồi mà hắn vẫn chưa chịu tuyệt vọng.
Thực ra hồi ta mới tới Lam Sơn thì đã có cả một hàng dài các tiên nam bày tỏ thiện cảm.
Huyền Mâu sợ ta cắm sừng sư phụ hắn, thế là đi loan tin việc ta có thai.
Thế nên mọi người đều mặc định đó là con của hắn, rốt cuộc lại thành ra hắn tặng cho vị sư phụ kính yêu của mình một chiếc mũ xanh lè.
Ta trêu: "Hay là ta sinh đứa trẻ ra rồi bỏ trốn cùng hắn nhé?"
Vân La nghiêm mặt: "Ta thấy được đấy, dù ngươi có mang cả đứa nhỏ đi, Vân Hải cũng sẽ coi như con ruột của mình thôi."
Ta gõ nhẹ vào đầu nàng: "Được cái đầu ngươi ấy!" Chắc lại đọc thoại bản quá đà rồi.
Vân La: "Ngươi xem này, dạo này mới ra thoại bản mới, đoạn sau nam chính hối hận quay đầu nhưng nữ chính quyết không ngó ngàng, cuối cùng nam phụ si tình vươn lên... Bên cạnh tiên tôn nhà mình lại có trà hoa tinh, bụng bự thế này sao đấu lại nàng ta được, nghe ta đi, chọn Vân Hải."
"Nam phụ si tình là phải gắn chặt với nữ chính!"
Ta lắc đầu, con nhỏ này đúng là xem thoại bản đến mộng mị rồi.
Lúc ta về lại tẩm điện, mở món quà Vân Hải gửi ra, nhìn thoáng qua bên trong hộp quà là một cục đá đen xì.
Bên dưới cục đá nén một lá thư với nét chữ uốn lượn như rồng múa - thân gửi Đường Yêu.
Đó là một bức thư thuật lại tình hình gần đây của Vân Hải, xem chừng Vân La cũng đã kể cho hắn nghe chuyện của ta.
Hàng chữ nào cũng đong đầy sự sốt sắng muốn cứu ta thoát khỏi chốn nước sôi lửa bỏng.
"Ta hiểu lòng nàng. Nếu nàng không muốn rời đi, trên tay ta vừa hay có giữ một vật, có thể ngăn ngừa tà ma, giữ cho nàng yên lòng."
"Nhưng bất cứ lúc nào nàng muốn đi, đập vỡ hòn đá đen này là ta tự khắc sẽ xuất hiện đưa nàng đi."
Ta thở dài một tiếng, đặt viên đá đen ở góc đầu giường.
Đêm đến muôn vàn suy nghĩ, ta và sư phụ của Huyền Mâu chỉ là mối tình một đêm, có thêm chút vương vấn thì cũng chỉ vì đứa trẻ trong bụng này.
Nói ta dành cho chàng tình cảm sâu đậm đến đâu thì e là chẳng có.
Nếu sinh con ra, triệu hồi chàng trở về, nếu bọn họ chỉ cần đứa trẻ làm công cụ giải trừ phong ấn thì ta cũng đành chịu.
Sau đó lại vắt tay lên trán làm vị Hổ đại vương tự do tự tại chốn núi rừng.
Còn về Vân Hải, nếu quả thực có duyên thì cũng không phải là không thể.
Khi mang suy nghĩ đó đi vào giấc ngủ, trong mộng ta quả thực đã biến thành con hổ yêu tự do tự tại nơi sơn lâm ngày trước.
Cảnh trí trong mộng vô cùng chân thực.
Rõ ràng vẫn đang ở Lam Sơn, chớp mắt một cái đã trở về chốn cũ của mình.
Tuy không hiểu vì sao, nhưng tay ta theo bản năng lại sờ lên bụng một cái.
Thế nhưng!
Thứ ta chạm vào lại là vùng bụng bằng phẳng của chính mình!
Rốt cuộc là mộng sao!
Ta bàng hoàng! Nhanh chóng vén áo lên nhìn đi nhìn lại, đúng là vòng bụng săn chắc có múi ngày xưa của ta rồi!
"Ha~ con hổ yêu nhỏ này gan to thật đấy... Là đang mời gọi hay là muốn quyến rũ ta đây?"
Một luồng gió lạnh thổi qua, ta cuống quýt hạ áo xuống, cảnh giác nhìn quanh: "Ai!"
Một bóng hình cao lớn bước ra từ lớp sương trắng trong rừng.
Ngũ quan của người đó dần trở nên rõ ràng, bên trên sống mũi cao thẳng là đôi mắt phượng sâu thẳm hẹp dài, bên dưới là làn môi mỏng hơi nhếch lên, tổng thể là một người đàn ông vừa tuấn tú lại vừa tà mị.
Đến cả nụ cười của chàng cũng mang đầy tính áp đảo: "Vị thần của nàng."
Ta "xì" một tiếng, nhìn khắp thế gian bấy nhiêu năm, làm gì có vị thần nào cợt nhả nhã nhặn kiểu này chứ.
"Không tin sao?"
Chỉ trong khoảng một hơi thở, chàng từ khoảng cách xa năm thước đã áp sát ngay trước mặt ta.
Ta theo bản năng lùi lại, kết quả bị một tay chàng tóm lấy gáy, cảm giác áp bách này... mơ hồ có chút quen thuộc.
"Đồ lưu manh, buông ta ra trước đã." Nói ra thì thần linh đều cao sang quyền quý, ta đã mắng tới mức này rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn còn trơ tráo như thế?
Thực tế chứng minh, ta đã sai.
Chàng chẳng hề hành sự theo lẽ thường: "Nàng thật sự không nhớ ta sao? Tiểu hổ yêu."
Càng bị hỏi dồn thì đầu óc lại càng đặc quánh.
Tuy cảm thấy có phần quen thuộc nhưng ta quả thực vẫn không nhớ ra được.
"Đã vào đến địa bàncủa ta rồi, vậy thì không thể không dâng nộp cho ta chút lễ vật được."
? "Đây rõ ràng là ngọn núi của ta! Hổ yêu bọn ta mới là sơn đại vương!"
"Khà khà..." Chàng cười đến mức hiền hòa thân thiện, siết lấy gáy ta bóp mạnh thêm chút nữa: "Nhìn lại xem sao?"
Sau đó ta trố mắt nhìn khu rừng trước mặt biến thành một vùng biển cả mênh mông.
Là một kẻ vốn sống lâu năm trên mặt đất, ta mắc chứng sợ biển sâu.
Đến mức quên mất rằng bản thân vốn biết thuật tị thủy.
Trong lúc cấp bách, ta liền đeo bám chặt lấy người duy nhất trước mắt.
"Mau đưa ta lên trên!"
"Tiểu hổ yêu, đây là do nàng chủ động đấy nhé..."
Ta còn chưa kịp hiểu hết ẩn ý trong câu nói ấy, chớp mắt một cái đã bị chàng bế tới một tòa lầu, nhìn theo trang trí quanh nhà thì đúng là vẫn ở nơi đáy biển sâu.
Chàng đã trút bỏ xiêm y, vóc dáng vạm vỡ khiến ta phải nuốt nước bọt ừng ực.
Ta khua tay loạn xạ: "Ngươi, ngươi đừng có làm bậy!"
Nhưng mà cảm giác tay này, quả thực cũng không tệ chút nào.
Cảm giác quen thuộc ấy ngày càng rõ rệt, ta có chút lơ đễnh.
"Vẫn chưa nhớ ra sao? Ngoan, ta có thừa cách..." Chàng cắn chặt lấy môi ta, đầu lưỡi dũng mãnh luồn vào, bàn tay cũng không ngừng nghỉ mần mò trên người ta: "Yêu Yêu, thả lỏng nào."
"Chuyện này vốn dĩ là một việc rất vui vẻ mà."
Ta th* d*c rồi tỉnh giấc.
Nhìn chằm chằm lên màn che trên đầu mà ngơ ngơ ngác ngác, mẹ kiếp! Ta thế mà lại nằm mộng xuân!
Ta sờ lên chiếc bụng bự ngoài đời thực của mình mà chìm vào trầm tư.
Trong mộng không mang thai thật nhẹ cả người, rõ ràng mây mưa một hồi ta đã nhớ ra tên đó là ai, nhưng vừa tỉnh lại liền quên sạch, ngay cả diện mạo cũng chẳng nhớ nổi...
Ta chống tay ngồi dậy, sờ lên chăn dính đầy mồ hôi, cảm thấy toàn thân như vừa bị trụng qua một lượt, thắt lưng mỏi nhừ, đứng lên chân vẫn còn bủn rủn... Cảm giác trong mộng này e là quá chân thật rồi.
Bên ngoài cửa là tiếng của tiểu sư muội: "Đã đến giữa trưa rồi mà sư tỷ vẫn chưa dậy sao?"
"Sư tỷ có xảy ra chuyện gì không nhỉ?"
Ta chẳng còn tâm trí đâu để ý việc khác, chỉ liếc thấy hòn đá đen ở bên cạnh, liền đột nhiên chộp lấy nó rồi bước thẳng ra ngoài.
Vừa hay tiểu sư muội vô lễ tự ý mở cửa phòng ta, lại còn giở giọng điệu giọt ngắn giọt dài với người gác cửa: "Ta chỉ lo cho sư tỷ thôi..."
Hôm nay ta chẳng buồn chấp nhặt trà hoa tinh này, bước chân vội vã đi ra ngoài.
Tiểu sư muội ở phía sau gào lên đầy thảm thiết: "Sư tỷ!"
Ta thong dong cất bước đi thẳng, hoàn toàn chẳng hay biết đầu tóc rối bời của mình sẽ gây ra tổn thương tâm lý lớn đến nhường nào cho tiểu sư muội.
Ta cầm hòn đá đen đi tìm Vân La.
Vân La kinh hãi vô cùng: "Huynh ấy thế này! Huynh ấy thế này!! Huynh ấy thế này!!!"
Ta lau mồ hôi: "Nói tiếng người đi."
Vân La: "Cái này đâu phải đá bình thường đâu! Hòn đá đen này là pháp bảo do thần linh để lại đấy."
Thần... Thần linh sao?
Hình như gã đàn ông trong mộng hôm qua tự xưng mình là thần linh thì phải?
Vân La: "Đây là bản mệnh pháp bảo của Vân Hải, huynh ấy... Huynh ấy, thứ này ở Long tộc bọn ta tuyệt đối không thể tùy tiện sử dụng hay tặng cho người khác được..."
"Ý ngươi là, huynh ấy vẫn chưa từng dùng qua?" Tối qua ta là người đầu tiên sao?
Vân La gật đầu: "Cuộc chiến lục giới đã chấm dứt từ ba năm trước, nay vùng Thâm Hải đã thanh bình, chưa tới lúc sinh tử tồn vong thì bọn ta sẽ không mở bản mệnh pháp bảo ra đâu."
Trong thư Vân Hải có viết cách mở pháp bảo này, phải áp vào lồng ngực rồi nhẩm thần chú.
Ta chỉ để nó ở góc đầu giường thôi mà!
Sao lại tự mở ra rồi?
Ta: "Vân La, ngươi có biết hòn đá đen này có tác dụng gì không?"
Vân La: "Vân Hải không nói với ngươi sao?"
"Nói rồi, ngăn ngừa tà ma giữ cho ta yên lòng. Nhưng tám chữ đó ta cũng đâu nhìn ra được cấu trúc bên trong nó ra sao?"
Vân La: "Ta có nghe qua về hòn đá đen này. Nghe đâu bên trong có một không gian vô tận, là một chốn tị nạn hiếm có, nhưng chỉ có thể chứa một người đi vào, hơn nữa người đi vào không được mang theo vật dụng thừa thãi."
? Cho nên ta đi vào liền không còn đứa trẻ nữa.
Chẳng lẽ, tối qua ta vốn dĩ không phải đang nằm mộng...
Vân La: "Còn nữa còn nữa, một khi đã vào rồi thì nó sẽ chỉ nhận duy nhất một mình người đó mà thôi. Ngươi vào rồi sao? Bên trong có to rộng lắm không, ngươi thấy được điều gì thú vị rồi?"
Ta: "Ngươi nói bên trong chỉ vào được một người, thế còn vị thần kia?"
Vân La thở dài: "Thần linh ngã xuống rồi mà, đây chỉ là di vật của thần thôi. Vị Yêu thần vĩ đại nhất, kính yêu nhất của bọn ta, cứ thế chiến đấu tới cùng với Ma tộc, cuối cùng dẹp yên thiên hạ mang lại thái bình, nhưng ngài lại chẳng bao giờ xuất hiện nữa."
Ta: "..."
Lúc ta nửa hiểu nửa không hiểu đi từ chỗ Vân La trở về thì trông thấy tiểu sư muội đang bị phạt quỳ ở giữa sân.
Các đệ tử khác đi qua khiến ta nghe loáng thoáng được một đoạn: "Tiểu Thủy này phạm phải lỗi lớn rồi! Sáng nay nàng ta vào phòng Đường Yêu sư tỷ không biết đã làm gì, khiến Đường Yêu sư tỷ phải hớt hơ hớt hải chạy ra ngoài..."
"Theo lời nhân chứng nói lại, sắc mặt Đường Yêu sư tỷ tiều tụy tới mức đó, Tiên tôn biết chuyện giờ phạt nàng ta quỳ vẫn còn là nhẹ! Nếu làm ảnh hưởng đến đứa trẻ trong bụng, dù sao cũng là giọt máu của Tiên tôn, dù ngài ấy có tồi tệ đến đâu cũng không thể nuông chiều trà hoa tinh đó như thế được."
Ta: "..." Hiểu lầm có phần hơi nhiều mà lại còn quá lớn.
Còn chưa đợi ta đi giải thích với Huyền Mâu thì hắn đã tự tìm tới.
Hắn đứng cách ta chừng ba thước, lưng hơi khom xuống, dáng vẻ cẩn trọng dè dặt, muốn nói lại thôi, chẳng có chút nào tác phong uy nghiêm của một vị Tiên tôn.
"Sư... Yêu Yêu đi tản bộ giải khuây về còn thấy chỗ nào không thoải mái không, y tiên đã chực sẵn bất cứ lúc nào."
"Thực ra chỉ là hiểu lầm thôi... Con chỉ nằm mơ thấy..." Ta khựng lại một chút, "... Ác mộng. Vừa hay tiểu sư muội tới tìm con nên đụng phải, tin đồn cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm."
"Tuy nhiên nàng ta quả thực có chút quấy rầy con, người phạt qua loa là được rồi, đừng quá nặng tay."
Hắn tỏ vẻ như trút được gánh nặng: "Được, đều nghe... Theo ý con."
truyenfull,truyenfull vn