Một màn kịch kết thúc, trong đám đông lại có kẻ xì xầm một câu: "Thần nữ rốt cuộc là do ai sinh ra thế?"
Cũng may là ta nghe thấy ngay tại chỗ, lập tức bác bỏ tin đồn: "Ta là con ruột của cha mẹ ta!"
Chuyện đội nón xanh này mà xảy ra trên người ta thì ta chẳng bị hai người họ đánh chết sao.
Cha ta là người hẹp hòi như thế, sao có thể chấp nhận được chuyện bị đội nón xanh chứ!
Phượng Vương mỉa mai cất lời, lại thêm một tiếng sét giữa trời quang: "Con bé là con dâu ta, bí thuật tộc ta truyền cho con gái chứ không truyền cho con trai, ngươi có ý kiến gì sao?"
Lời giải thích này vô cùng hoàn hảo không chút kẽ hở, chẳng ai dám lẩm bẩm thêm câu nào nữa.
Lúc trở về phòng, ta liền mê man thiếp đi.
Huyền Mâu: "Tiền bối, ta biết người muốn giải vây giúp Tú Nhi, nhưng cách nói này có hại cho danh tiết của con gái..."
"Ai nói với ngươi là ta nói chơi hả?" Bà ấy lấy ra một tờ hôn ước, bên trên có chữ ký do chính tay bà ấy và U Minh thượng thần đặt bút.
Phượng Vương: "Phượng Hoàng nhỏ nhà ta và U Tú định hôn ước từ bé đấy."
Huyền Mâu: "..."
Ta hôn mê suốt ba ngày, lúc tỉnh dậy thì nhìn thấy Huyền Mâu đang ngồi ủ rũ bên cạnh, trong lòng ta đánh thót một cái, không lẽ ta sắp chết rồi sao.
Ta vội vàng nắm lấy tay Huyền Mâu, nắm được lúc nào hay lúc đó.
Tấm thân ủ rũ của chàng khựng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng gạt tay ta ra: "Đói rồi phải không, vi sư đi bưng canh cho con."
Có thể bạn thích
AD FILL
Võng Giới Quyền Đấu
Ngọc Cốt Hận Tình
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ẩn Thế Tổng Tài
Duyên Nợ Đế Vương
Trẫm Không Yêu Ngươi
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Kịch Bản Máu
Sợi Dây Định Mệnh
?
Huyền Mâu vừa mới bước chân trước ra ngoài thì Phượng Vương bước vào: "Phượng Vương, không phải là con sắp ngỏm rồi đấy chứ?"
Phượng Vương sờ sờ trán ta: "Tranh giành sư phụ mà giành đến mức hỏng cả não rồi à?"
Bà ấy nói ta chỉ suy nhược thôi, không có vấn đề gì lớn. Ồ không, có một vấn đề lớn nhất vẫn chưa được giải quyết.
"Ra ngoài lâu như thế, sao linh lực của con vẫn chẳng tiến bộ chút nào vậy." Phượng Vương giễu cợt, "Năm đó sống chết không chịu gọi ta một tiếng sư phụ, chính là vì cái tên Huyền Mâu này đúng không.
"Ta còn tưởng hắn có bản lĩnh gì..."
Ta thiên vị bênh vực: "Bản lĩnh của Huyền Mâu lớn lắm đấy! Trước kia là do con không biết tốt xấu làm lãng phí cơ duyên thôi."
"Hừ" Bà ấy hoàn toàn không tin, "Ta đã nói từ sớm rồi, có một cách có thể thử, chính là song tu. Song tu với con trai ta, con trai ta là Phượng Hoàng thượng cổ, hai đứa quả thực là một đôi trời sinh."
Ta lập tức đảo mắt coi thường, con trai người vẫn còn là một quả trứng kìa! Tu cái con khỉ!
Có tu thì cũng là song tu với Huyền Mâu!
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng động, giống như chén đũa bị đánh rơi, Phượng Vương khựng lại một chút rồi tạo một kết giới che chắn: "Sư phụ con sao lại còn đi nghe lén thế hả?"
Ta: "..."
Phượng Vương: "Mẹ con gửi thư cho ta, nói là họ sắp sửa trở về rồi, sau khi về ta sẽ cùng họ bàn bạc tử tế chuyện hôn sự của con và con trai ta để sớm định đoạt."
Ta hỏi ngược lại: "Người nghĩ cha con sẽ đồng ý sao?"
Phượng Vương: "Đồng ý hay không thì khế ước vẫn ở đó, dù sao con trai ta cũng bám chặt lấy con rồi."
"..."
Đúng là vô lý hết sức.
Ta nghỉ ngơi vài ngày thì thân thể đã bình phục, Phượng Hoàng nhận được thư phải đi tìm một vị thuốc quý để giúp con trai bà ấy phá vỏ chui ra.
Rốt cuộc người suốt ngày nhồi nhét tư tưởng con dâu bên tai ta cũng đã đi rồi, ta nằm trên giường có giây phút thảnh thơi hiếm hoi.
Buổi hoàng hôn, ta cùng ăn cơm với Huyền Mâu, đánh chén sạch bách thức ăn ngon chàng nấu: "Tú Nhi, vi sư nhận được thư, mấy ngày nữa sư phụ sư nương sẽ tới đây."
"Ừm ừm con biết rồi, họ mang theo cả con phượng hoàng nhỏ đó tới cùng."
Huyền Mâu đột nhiên đặt chén đũa xuống.
Ta còn chưa nhận ra cảm xúc của chàng, tiếp tục nói: "Sư phụ, có lẽ sau này con phải mang con phượng hoàng nhỏ đó bên mình, người xem ở chỗ người có tiện không?"
"Không tiện."
Chàng vốn dĩ luôn chiều chuộng ta, không ngờ chàng lại từ chối.
Ta kinh ngạc nhìn chàng: "Không sao đâu, vậy con dựng một căn nhà ở bên cạnh là được. Dù sao thì con cũng sẽ không rời xa người đâu."
Huyền Mâu: "..."
Chàng đứng dậy rồi bước đi.
Ta ngơ ngác chẳng hiểu gì, sao thế nhỉ?
Đến buổi tối, ta luyện kiếm ở trong sân, Huyền Mâu nằm trên một cành cây lớn ngoài sân uống rượu ngắm trăng.
Hình như ta chưa từng thấy chàng uống rượu bao giờ, vị tiên tôn trong trẻo lạnh lùng uống rượu vào, từng cử chỉ điệu bộ đều mang một vẻ quyến rũ vô hình.
Ta nuốt nước bọt ừng ực, tâm trí dần dần không còn đặt ở thanh kiếm nữa: "Sư phụ, người uống rượu gì thế ạ?
"Cho con nếm thử với nào."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Huyền Mâu không thèm đếm xỉa tới ta, cứ uống hết bình này đến bình khác.
Ta tò mò: "Sư phụ ơi rượu gì mà ngon thế?"
Uống nhiều như vậy, tửu lượng của người có tốt không đấy.
Tí nữa uống say mà bị ta l*t s*ch thì đừng có trách ta đấy nhé.
Chàng vẫn không thèm đáp lời ta.
Ta nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: "Sư phụ, chẳng lẽ người giận rồi sao? Chỉ vì con muốn mang theo phượng hoàng nhỏ ư?
"Nhưng mà con đã ký khế ước với nó rồi..."
Huyền Mâu rốt cuộc cũng cất lời: "Ừm, không trách con."
Ta: "?"
"Lệnh của cha mẹ lời người mai mối, con và nó có hôn ước, là do vi sư dạo này không quản tốt cảm xúc của mình."
???
"Ai nói với người con và phượng hoàng nhỏ là hôn ước thế? Phượng Vương à?"
Người cứ thử nghĩ đến cái tính của cha con mà xem, ông ấy có thể dễ dàng giao con cho cái quả trứng còn chưa phá vỏ đó sao?
Ta vừa nghĩ tới việc Huyền Mâu hiểu lầm là đã sốt sắng không chịu nổi, vốn dĩ theo đuổi cái tên đàn ông hủ lậu này đã đủ mệt mỏi lắm rồi.
Ta giải thích: "Phượng Vương lúc đó bị tộc Khổng Tước dồn ép, trong tộc bọn họ chỉ còn lại bà ấy và đứa con trai vừa mới chào đời -- quả trứng phượng hoàng! Nhưng bà ấy và con trai đều bị trúng độc mãn tính, bà ấy muốn bảo toàn hậu duệ của mình nên mới đạt được thỏa thuận hợp tác với cha con. Bà ấy dạy con luyện tập thuật pháp, cha con giải độc cho họ, nhưng quả trứng phượng hoàng lúc đó quá nhỏ, tỷ lệ sống sót rất thấp, cha con mới để con ký khế ước linh thú với phượng hoàng nhỏ.”
"Ký khế ước với con rồi thì con trai bà ấy sẽ không dễ dàng ngỏm củ tỏi được.”
"Tóm lại không phải là hôn ước!"
Dù vậy thì cũng là khế ước, trong lòng Huyền Mâu vẫn thấy khó chịu.
Ta nghi ngờ: "Người để ý tới khế ước của đồ đệ người là con làm gì thế, chẳng lẽ... ghen rồi sao."
Chàng xoay người nhảy xuống, bình rượu vỡ nát trên mặt đất, trong không khí lan tỏa một mùi thơm nồng nàn của rượu.
Ta hít hà một chút đã thấy hơi choáng váng đầu óc, vậy mà chàng còn uống nhiều như thế...
Huyền Mâu bước tới ôm lấy eo ta, nâng cằm ta lên.
Không khí mờ ám sinh sôi.
Ta đều đã nhắm mắt chuẩn bị sẵn sàng rồi, chàng lại nói với ta là chàng phải đi bình tĩnh lại.
"..."
Ta nằm trên giường trằn trọc trở mình, hận bản thân sao lúc nãy có cơ hội tốt như thế mà lại đi giữ kẽ ngượng ngùng như con gái nhà lành chứ, chàng xấu hổ thì ta phải táo tợn lao tới vồ lấy chứ!
Người ngày ngày tơ tưởng chuyện song tu là ta cơ mà!
Ta bực bội trở mình thêm một cái trên giường, sau đó nhìn thấy Huyền Mâu đang đứng im lìm không một tiếng động ở mép giường ta.
"..."
Hết cả hồn.
Ta ngồi dậy: "Huyền Mâu?"
Chàng đột ngột cúi người ôm chặt lấy ta: "Ta không bình tĩnh nổi."
Ta buồn cười, tham lam rúc rúc vào lồng ngực chàng: "Ta sẽ không ở bên người khác đâu, người ta thích đang ở ngay trước mắt này."
"U Tú." Chàng đột nhiên gọi tên ta.
"Hả?"
Huyền Mâu: "Đừng nói nữa, ta sợ ta không khống chế nổi."
"Ta đã uống rất nhiều rượu, ta sợ..."
Ta vòng tay qua cổ chàng, không nghe lời mà còn trêu chọc ngược lại: "Huyền Mâu, song tu không?"
Ta đưa tay ra từ từ trút bỏ xiêm y của mình...
Đôi mắt vốn trong trẻo của chàng dần dần nhuốm màu d*c v*ng. Chàng nói ta không phải thần nữ mà là con yêu tinh quyến rũ chàng.
— HẾT CHÍNH TRUYỆN —
truyenfull,truyenfull vn