Huyền Mâu giận rồi, thời khắc quan trọng thế này, liên quan trực tiếp tới an toàn tính mạng của bản thân mà ta lại đi suy nghĩ vẩn vơ, thốt ra lời ngông cuồng, suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma.
Ta đã tròn hai ngày không được gặp lại chàng, ngày thứ ba chính là trận đấu loại.
Vì Chu Lạc Hồng muốn bái Huyền Mâu làm sư phụ, đương nhiên sẽ trở thành đối thủ với ta.
Thân phận Thâm Hải của Vân Tri Thú đã bị lộ ra ngoài, hắn không cần tham gia thi đấu, nói là muốn làm đội cổ vũ cho ta.
Kết quả vừa nhìn thấy đối thủ của ta, ta còn chưa bỏ cuộc mà hắn - một kẻ thuộc đội cổ vũ - đã muốn bỏ cuộc rồi: "U Tú, hay là chúng ta đừng thi nữa."
Chu Lạc Hồng tiến bộ thần tốc, hiện tại đã là Kim Đan hậu kỳ, thậm chí sắp chạm tới Nguyên Anh kỳ rồi.
Chênh lệch một cấp bậc là người ta đã có thể dễ dàng đè bẹp ngươi ra mà đánh rồi.
Ta quật cường: "Chẳng phải vẫn chưa tới Nguyên Anh kỳ sao, sao lại khẳng định là ta đánh không lại nàng ta chứ?"
Vân Tri Thú nói thật lòng: "Nhưng tỷ lệ thắng của ngươi cũng thấp lắm."
Huyền Mâu là Chưởng môn, hôm nay chàng nhất định sẽ xuất hiện, ta nhất định phải thể hiện thật tốt.
Vân Tri Thú không hiểu: "Sư phụ ngươi nhận thêm một đệ tử thì ngươi cũng đâu có mất miếng thịt nào."
Ta: "Nàng ta có dã tâm không trong sáng với sư phụ ta."
Đúng rồi, lần trước cuộc đối thoại giữa Chu Lạc Hồng và tộc trưởng của nàng ta chính là nhắm thẳng vào Huyền Mâu mà tới.
Vân Tri Thú: "Yên tâm đi, Huyền Mâu chỉ là một khúc gỗ, trong lòng chỉ có cha ngươi thôi. Mấy trăm năm trước nhận một trà hoa tinh làm đệ tử đã có không ít tin đồn nhảm nhí hoang đường, kết quả tới cuối cùng lại là để làm thuốc cho sư phụ mình."
"..."
Huyền Mâu rất kính trọng sư phụ chàng, cũng chính là cha ta.
Ban đầu nhận mẹ ta làm đệ tử là vì người cha đang bị phong ấn của ta, bởi vì mẹ mang thai ta, ta ra đời là có thể giải phá phong ấn cho cha.
Nhận yêu tinh đó làm đệ tử cũng là để tẩm bổ thân thể cho cha ta, chẳng lẽ nhận ta làm đệ tử cũng là nể mặt cha ta sao?
Trên khán đài, ngồi ở chính giữa là Chưởng môn Huyền Mâu khoác hoa phục, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ quý phái thanh cao.
Vân Tri Thú nhìn thấy ánh mắt si mê của ta dành cho Huyền Mâu, hắn rốt cuộc cũng nhận ra điều gì đó, trong lòng đánh thót một cái: "Chẳng lẽ ngươi..."
Ta: "Ta tuyệt đối không cho phép bên cạnh chàng có hai kẻ lòng mang ý đồ xấu, ta phải làm người duy nhất."
Có thể bạn thích
AD FILL
Ẩn Thế Tổng Tài
Duyên Nợ Đế Vương
Ngọc Cốt Hận Tình
Ký Ức Băng Ghế Trường
Kịch Bản Máu
Võng Giới Quyền Đấu
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Sợi Dây Định Mệnh
Trẫm Không Yêu Ngươi
"Không nói nữa, ta phải lên đài đây, tiếp sức cho ta đi."
Vân Tri Thú ném văng băng rôn xuống đất: "Tiếp sức cái con khỉ! Hóa ra mấy cuốn sách ta đưa ngươi đọc, ngươi đều nghĩ lệch lạc hết rồi chứ gì, trong đầu nhét đầy tên Huyền Mâu đó rồi chứ gì."
Ta và Chu Lạc Hồng oán thù đã sâu, trận chiến giành sư phụ lần này ta nhất định phải thắng!
Chu Lạc Hồng khinh bỉ cười khẩy: "Chỉ dựa vào ngươi sao, nằm mơ đi!"
Bây giờ ta vô cùng hối hận vì hôm đả thông kinh mạch đó đã nghĩ đến mấy thứ không sạch sẽ, dẫn đến việc bây giờ ta liên tục rơi vào thế yếu trước Chu Lạc Hồng, bị đánh cho thê thảm.
"Nhận thua đi U Tú, không muốn bị ta đánh chết thì tự mình đầu hàng đi."
Ta bị nàng ta đánh nằm xoài ra đất nhưng vẫn kiên cường như con gián mà gượng dậy: "Cho dù ông đây có ăn phân cũng không bao giờ đầu hàng."
Vân Tri Thú đứng bên dưới sốt ruột đến chết gào lên: "U Tú, cái con mắm này nhận thua thì chết ai à."
Đúng, thà chết.
Trong từ điển của ta không hề có từ "thua".
Chu Lạc Hồng cao cao tại thượng dùng hết sức bình sinh, dồn lực muốn dùng một chiêu hạ gục ta, kết quả bị gọi dừng lại một cách đột ngột.
Giữa trận đấu có nửa canh giờ nghỉ giải lao, tuy nhiên trước đây chưa từng có ai đề xuất nghỉ ngơi cả.
Lần này là do đích thân Chưởng môn hô dừng lại.
Vân Tri Thú kéo ta xuống nghỉ ngơi, tức giận đến mức chỉ tay vào mũi mắng ta: "Ngươi muốn chết đúng không?"
Huyền Mâu đích thân bước xuống đài, chàng lướt qua Chu Lạc Hồng đang hân hoan đi về phía chàng rồi dừng lại ở chỗ ta.
Sự náo nhiệt xung quanh lặng ngắt như tờ vì hành động của chàng.
Giọng chàng không lớn không nhỏ, vừa vặn để tất cả mọi người đều có thể nghe thấy: "Con vốn dĩ đã là đệ tử của vi sư rồi, cho dù thành tích ra sao thì vi sư cũng sẽ không từ bỏ con."
Lời này vừa thốt ra, ngoại trừ Vân Tri Thú và mấy vị trưởng lão biết rõ sự thật ra thì những người còn lại có mặt đều vô cùng kinh ngạc.
Chu Lạc Hồng đố kỵ đến mức đôi mắt sắp rỉ máu: "Đường đường là Chưởng môn Lam Sơn tiên môn mà lại công khai gian lận xé rào.”
"Đã hứa là công bằng, công chính, công khai rồi cơ mà?”
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
"Lại để cho những đệ tử vất vả phấn đấu ngày đêm như bọn ta trở thành trò cười sao?"
Đúng là một chiêu trò kích động phẫn nộ trong đám đông cực hay.
Thế này là muốn kéo cả danh tiếng của Huyền Mâu lẫn toàn bộ Lam Sơn tiên môn xuống bùn rồi.
Ta nắm chặt nắm đấm, vốn dĩ ta tham gia cuộc thi này là muốn dựa vào thực lực của mình để trở thành đệ tử của Huyền Mâu, không định dùng thân phận quá khứ, nhưng bây giờ không thể không dùng rồi: "Ngươi nói bậy! Ta và Huyền Mâu tiên tôn đã là quan hệ sư đồ từ ba trăm năm trước rồi."
"Khua môi múa mép không bằng chứng! Cậy vào việc Chưởng môn thiên vị ngươi là ngươi có thể nói lung tung sao?"
Huyền Mâu gọi tên ta một tiếng mang tính cảnh cáo: "U Tú."
Ta biết chàng đang muốn ta đừng nói tiếp nữa, hiện tại chưa phải lúc tiết lộ thân phận của ta.
Nhưng Chu Lạc Hồng khiến chàng tiến thoái lưỡng nan. Chàng là chưởng môn, mọi người đang nhìn, cả Tiên giới đang nhìn, ta không thể để người mình thích bị người ta hắt nước bẩn như vậy được.
"Ba trăm năm trước thần nữ giáng thế, được nuôi dưỡng trong đóa hoa sen của Lam Sơn tiên môn, sau khi hóa thành hình người thì đi theo Huyền Mâu tiên tôn, người đó chính là ta. Ta chính là con gái của U Minh thượng thần, U Tú." Ta trưng ra tín vật cha đưa cho ta, đủ để làm mọi người tin phục.
Sắc mặt Chu Lạc Hồng xấu xí tới cực điểm, thậm chí đứng không vững mà lùi lại mấy bước.
Chuyện đã đến nước này, bà cô nhỏ đã tự bộc bạch thân phận rồi, mấy vị trưởng lão cũng chẳng thèm để ý tới sắc mặt Chưởng môn nữa, đồng loạt bước ra làm người chứng minh.
Ta: "Ta cùng ngươi đánh một trận công bằng, ngươi thắng thì cho ngươi làm đệ tử của sư phụ ta."
Vân Tri Thú nghi ngờ nhìn ta một cái, ta cười khẩy, không đời nào để nàng ta thắng đâu, ta có quân bài tẩy mà.
Môi Chu Lạc Hồng đã cắn đến bật máu: "Hừ hừ, thần nữ thì đã sao? Một kẻ vô dụng Kim Đan sơ kỳ..."
Huyền Mâu nhíu chặt lông mày, lạnh giọng cảnh cáo nàng ta: "Ngươi có tư cách gì mà nói con bé? Bảo bối mà đến ta còn không lỡ nặng lời. Cha mẹ ngươi không dạy ngươi lễ nghi cơ bản sao, mau xin lỗi."
Mắt ta sáng rực lên, quang minh chính đại dùng bí thuật truyền âm cho Huyền Mâu: "Ồ! Sư phụ người không giận con nữa sao? Trước mặt bao nhiêu người mà lại bênh vực con như vậy, con cảm động quá đi!"
Huyền Mâu thở dài một tiếng: "Vi sư sẽ nghĩ cách khác chữa khỏi kinh mạch cho con."
"Có điều, chuyện con và Vân Tri Thú song tu, vi sư tuyệt đối không đồng ý!" Cho dù có chết, ông đây cũng phải bò từ trong mộ lên để xé xác hai đứa ra.
Ta: "???"
Song tu với ai cơ?
"Không phải, lúc đó sư phụ đang ở ngay trước mặt con, sao con có thể nghĩ tới chuyện song tu với người khác được..." Ta cuống quýt giải thích, vô tình thốt ra lời thật lòng.
Hơn nữa, có đôi khi song tu thực sự có tác dụng hơn những cách khác mà.
Huyền Mâu: "..."
Chàng đỏ gay cả vành tai trách mắng: "Làm càn!"
"Ta là sư phụ con." Một ngày làm thầy, cả đời làm cha.
Ta nhướn mày: "Câu này chàng có gan nói trước mặt cha ta không?"
Huyền Mâu thở dài: "Muốn ta làm sư phụ là con, không cho làm cũng là con, lời hay lẽ phải gì con cũng tranh nói hết rồi.”
"Tóm lại con mà còn nói bậy bạ nữa, ta... ta sẽ không làm sư phụ con nữa."
Huyền Mâu chàng thay đổi rồi, chàng biết hờn dỗi rồi đấy!
Trận đấu nửa sau, Chu Lạc Hồng ra chiêu nào cũng nhắm tới chỗ chết của ta, như thể bị hóa ma vậy. Ta cũng không biết mình lấy đâu ra cái xương sống cứng cỏi như thế, mấy lần liền đều trơ mắt chống đỡ được.
Chu Lạc Hồng quả thực là thiên tài đứng hàng đầu. Nàng ta bóp chặt lấy cổ ta, nhấc bổng ta từ dưới đất lên, ghé sát vào tai ta âm u nói: "Ngài ấy đã đưa pháp khí bảo hộ cho ngươi đúng không?"
Ta ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng hiểu ra. Dựa theo nửa trận đầu thì ta quả thực không thể chống đỡ được lâu như vậy, tuy bây giờ ta nhìn qua có vẻ bị đánh rất thê thảm, nhưng chỉ mình ta biết những vết thương đó chủ yếu là do nửa trận đầu gây ra.
Ta theo bản năng nhìn về phía hàng ghế khán giả tìm kiếm bóng dáng của Huyền Mâu, chẳng lẽ vừa rồi lúc chàng vỗ đầu ta đã truyền bảo hộ cho ta sao?
Ta nhìn thấy Huyền Mâu đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt lên người ta, ta bừng tỉnh cảm thấy ngạt thở.
Trên cánh tay Chu Lạc Hồng gồ lên gân xanh, tưởng chừng như mạch máu có thể nổ tung bất cứ lúc nào, chỉ để b*p ch*t ta... Không xong rồi!
"Thần nữ thì đã sao? Đồ vô dụng." Nàng ta phát ra tiếng cười điên dại, đuôi mắt nhuộm lên một màu đỏ tươi rực rỡ.
Linh lực trên người nàng ta nhanh chóng vận chuyển, gợn sóng ánh đỏ nhạt ẩn hiện, đây không phải là thuật pháp tu hành ở Lam Sơn, đây là... đây là...
Đầu óc ta còn chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã nhận ra cảm giác quen thuộc mà tự hành động trước.
Nhanh hơn nàng ta là linh lực mà ta tích tụ lại, hào quang trên người ta càng đỏ hơn, lực lượng đất trời hội tụ càng thêm thuần khiết.
Trong đồng tử kinh hãi của nàng ta, ta nhìn thấy một đôi cánh đỏ như lửa do linh lực ngưng tụ phía sau lưng mình.
"Oác..."
Tiếng Phượng Hoàng hót vang lảnh lót cao vút, cùng với hư ảnh Phượng Hoàng cao quý.
Đôi cánh quạt mạnh, linh lực chấn động lan ra, mọi người xung quanh đều đứng không vững chân, Chu Lạc Hồng lại càng bị hất văng ngã nhào xuống đất.
Đây chính là -- bí thuật Phượng Hoàng!
Ta đã bảo quá trình thi pháp vừa rồi của nàng ta sao lại quen thuộc một cách bí ẩn như thế.
Đây chẳng phải là bí thuật giữ mạng mà trước khi trưởng thành ta đi theo nữ đạo sĩ kia học nghệ đã được bà ấy truyền dạy cho, bắt buộc phải tới lúc vạn bất đắc dĩ mới được dùng sao.
Không ngờ nhận lấy sự chấn động từ bí thuật giả mạo của con khổng tước này lại vô tình kích hoạt bí thuật này.
Chu Lạc Hồng chịu tổn thương nội tạng và cú sốc cực lớn, nôn ra một ngụm máu tươi lớn: "Sao có thể như vậy? Không thể nào, không thể nào! Người đó rõ ràng đã nói ta có thể thi triển bí thuật Phượng Hoàng, sao lại bị kẻ vô dụng như U Tú này..."
"Sao ngươi lại biết bí thuật của tộc ta? Đường đường là thần nữ lại đê tiện bẩn thỉu như thế, lén học bí thuật của tộc ta!"
Vân Tri Thú ở dưới đài la lớn: "Mắt người nào không mù thì đều nhìn thấy vừa rồi là Phượng Hoàng đúng không? Ngươi chỉ là một con khổng tước, sao bí thuật lại thành của tộc ngươi rồi?”
"Rốt cuộc là ai học trộm của ai còn chưa biết chừng đâu, ngươi học trộm mà còn chẳng học ra cái trò trống gì, đồ hàng nhái. Hằng ngày chẳng phải ngươi lợi hại lắm sao? Thành tích đứng nhất cơ đấy~"
Sư phụ hắn nhìn không nổi nữa, cất tiếng gọi: "Vân Tri Thú."
Vân Tri Thú: "Dạ! Con nói có lý đúng không sư phụ!"
Sư phụ hắn: "..."
Vị trí chính phụ đảo ngược, ta bóp cổ nàng ta quăng thẳng xuống khỏi lôi đài, mỉa mai: "Khổng tước mà đòi bay lên cành cao biến thành phượng HSo?"
Ta chỉ là kẻ yếu ớt mới chớm Kim Đan kỳ, dùng tới phương pháp này đã vắt cạn sạch linh lực, quăng Chu Lạc Hồng xuống xong là ta hết hơi, cảm giác có thể kiệt sức ngã gục trên đài bất cứ lúc nào.
Dưới đài có người thật lòng cất tiếng hỏi: "U Tú chẳng phải là con gái của U Minh thượng thần và thần thú Bạch Hổ sao? Sao tới thời khắc mấu chốt chiêu pháp thi triển ra lại là thuật của Phượng Hoàng?
"Chẳng lẽ là..."
Chết tiệt! Hiểu nhầm rồi, ta vô tình lại đi đội nón xanh lên đầu cha mẹ mất rồi.
Là có nguyên do cả đấy! Người dạy ta thuật pháp là Phượng Hoàng, còn thần lực của cha mẹ ta thì ta vẫn chưa đến giai đoạn có thể kế thừa được.
Ít nhất cũng phải tới Hóa Thần kỳ mới có thể kế thừa chứ.
Ưm, trách ta quá vô dụng, cha mẹ lại quá đỗi tỏa sáng.
Nhưng ta không còn sức để đáp lời hắn nữa, Huyền Mâu đã đỡ lấy ta một cách vững vàng, chàng đưa tay thăm dò một lượt: "Linh lực tiêu hao quá lớn, thần hồn không ổn định."
Hơn nữa, quanh thân liên tục có pháp thuật Phượng Hoàng hùng mạnh chạy loạn, phải mau chóng áp chế lại.
"Oác..." Lại một tiếng hót nữa vang lên, lần này không còn xa xăm mênh mông như trước mà tưởng như ngay sát bên tai.
Có người gào lên: "Phượng Hoàng! Là Phượng Hoàng! Vậy mà vẫn còn con Phượng Hoàng cuối cùng!"
Phượng Hoàng: "Cuối cùng cái con khỉ, tuổi còn nhỏ mà ăn nói sao khó nghe thế hả!"
Ta nheo mắt, nhìn thấy một con Phượng Hoàng hàng thật giá thật xé rách hư không đáp xuống, từ từ biến thành hình người, là một cô gái áo đỏ tóc trắng kiêu ngạo lạnh lùng.
"Ta còn tưởng con gặp phải thời khắc sống còn gì chứ." Nữ đạo sĩ ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh, "Hừ, chỉ một cái cuộc thi chọn sư phụ mà đã làm con phải dùng tới bí thuật Phượng Hoàng ta vất vả truyền dạy rồi sao?"
"Cái con nhóc chết dẫm này..." Nữ đạo sĩ giận rèn sắt không thành thép chọc chọc vào trán ta.
Huyền Mâu mím môi, che chắn một chút: "Phượng Hoàng tiền bối, con bé vẫn đang mang thương tích."
Ta lấy hết sức lực mách lẻo: "Phượng Vương, có kẻ giả mạo Phượng Hoàng các người, còn muốn chiếm bí thuật của người làm của riêng nữa kìa!"
Nữ đạo sĩ tên là Phượng Vương, thần thú Phượng Hoàng thời thượng cổ.
Phượng Vương một mặt áp chế linh khí chạy loạn trong người ta, một mặt mắng ta: "Tuổi còn nhỏ nên không giữ nổi bình tĩnh.”
"Đáng đời con chịu khổ.”
"Mấy loại gà hạ đẳng như khổng tước mà cũng xứng khiêu khích con sao."
Tuy là vậy nhưng mắng nghe êm tai lắm.
Chu Lạc Hồng nghẹn một cục tức: "Tiền bối, tộc Khổng Tước bọn ta dù sao cũng là họ hàng xa với Phượng Hoàng các người."
Phượng Vương: "Hừ, họ hàng xa? Năm đó kẻ liên thủ với Ma tộc dồn bọn ta vào đường cùng tàn sát cạn kiệt là ai? Ta đây không có đám họ hàng nghèo hèn bẩn thỉu như các ngươi."
Mọi người tại đây xôn xao một tràng, Ma tộc!
Chu Lạc Hồng cố gượng chống chế: "Tiền bối sao vừa xuất thế đã đi vu khống người khác như vậy chứ?"
Phượng Vương: "Trùng hợp quá, dạo gần đây ta mới lượn qua bên Ma tộc một vòng."
Bà ấy quăng ra bằng chứng tộc Khổng Tước cấu kết với Ma tộc.
Vân Tri Thú: "Tốt lắm! Ngươi vậy mà lại là gian tế do Ma giới phái tới!"
Chu Lạc Hồng: "Lúc tuyển chọn đã kiểm tra rồi, trên người ta không hề có ma khí."
Phượng Vương: "Đó là vì chúng muốn lén lút nuôi ngươi ở bên ngoài, để có thể làm con bọ hôi của Tiên giới bất cứ lúc nào, ngươi dám nói lần này ngươi không phải nhắm vào Chưởng môn Lam Sơn mà tới không?"
Ai cũng biết nàng ta muốn bái Huyền Mâu tiên tôn làm sư phụ, bây giờ phủ nhận chính là tự tát vào mặt mình.
"Hoặc là bây giờ ngươi thề độc rằng ngươi không có bất kỳ quan hệ nào với tộc Khổng Tước đi."
Chu Lạc Hồng bị chặn họng đến mức câm nín, nàng ta không dám thề.
Nàng ta nghiến răng, không bái sư phụ này được nữa rồi, vừa bò dậy định bỏ đi thì rốt cuộc lại bị người ta chặn lại.
Trưởng lão Lam Sơn: "Coi Lam Sơn bọn ta là nơi muốn tới thì tới muốn đi thì đi đấy à?
"Bọn ta tôn trọng lập trường riêng của từng tộc, nhưng ngươi đã có lập trường rõ ràng mà còn tới đây gây chuyện thì đừng trách bọn ta không khách sáo."
Thực ra bọn họ đã sớm có nghi ngờ, chỉ là chưa có đủ bằng chứng mà thôi, Huyền Mâu cất lời cảm ơn Phượng Vương.
Phượng Vương: "Hừ, cứ lề mề như các ngươi mà còn đòi tìm đủ bằng chứng, đúng là mấy môn phái lớn thích vẽ chuyện. Nếu không phải hôm nay ta tiện tay mang bằng chứng tới đây thì các ngươi còn muốn tiếp tục nuôi cái mầm họa này đấy à?"
truyenfull,truyenfull vn