Cha mẹ ta trở về sớm hơn dự kiến hai ngày, thành ra vừa về tới nơi đã bắt gặp ngay Huyền Mâu đi ra từ trong phòng ta.
Thế này thì chưa là gì.
Khung cảnh mang tính hủy diệt còn ở phía sau. Vóc dáng Huyền Mâu cao lớn che mất cửa, ta ngủ dậy quấn quýt nhào tới muốn trao cho chàng một nụ hôn chào buổi sáng.
Khoảnh khắc môi sắp sửa chạm vào nhau, ngoài sân vang lên giọng nói chết chóc của cha ta: "Hai đứa đang làm cái gì đấy?"
Ta chưa từng nghĩ ngày ra mắt phụ huynh lại tới nhanh đến thế.
Nhanh đến mức ta còn chưa kịp suy nghĩ thì Huyền Mâu đang được ta ôm trong tay đã bị cha ta chộp lấy.
Sau đó đánh cho tơi bời hoa lá.
Ta và Huyền Mâu song tu, bất luận là thân thể hay linh phủ đều đã nhuốm trọn hơi thở của đối phương.
Cha ta là thần, ông ấy đương nhiên là đánh hơi ra ngay lập tức, không nói không rằng túm lấy Huyền Mâu mà tẩn.
Mẹ ta cũng không biết nên can ai, đành ôm chặt lấy ta đang tính lao vào khuyên ngăn: "Tú Nhi, sao con không nói trước với mẹ một tiếng, để mẹ còn biết đường bắn tín hiệu trước với cha con chứ."
Ta cuống quýt: "Mẹ, mẹ mau bảo cha đừng đánh nữa!
"Cha con ra tay độc ác thế, sao Huyền Mâu chịu nổi đòn của ông ấy cơ chứ..."
Cha ta vừa nghe thấy ta vẫn còn bênh vực Huyền Mâu thì tức không chịu nổi: "Cí tin là cha đánh luôn cả con không hả?"
Huyền Mâu: "Không được, sư phụ người cứ đánh con đi."
Có thể bạn thích
AD FILL
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ẩn Thế Tổng Tài
Võng Giới Quyền Đấu
Sợi Dây Định Mệnh
Duyên Nợ Đế Vương
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Kịch Bản Máu
Ngọc Cốt Hận Tình
Tới lúc này rồi chàng còn thể hiện cái gì nữa chứ!
Ta gào lên, vì để cứu Huyền Mâu mà ta nói nhăng nói cuội hết cả: "Đừng đánh nữa đừng đánh nữa! Đứa trẻ trong bụng con không thể không có cha được đâu!"
Cha ta: "Con nói cái gì?"
Câu nói này đã chạm đúng vào nỗi đau của mẹ ta. Trước đây ta do một mình mẹ mang thai sinh ra, chẳng khác nào không có cha.
Mẹ ta: "Phụ nữ mang thai vốn đã vất vả rồi, cái lão già U Minh này mau dừng tay lại, đừng làm đứa trẻ hoảng sợ."
U Minh chỉ tay vào mặt mũi bầm dập của Huyền Mâu: "Con bé mới bao nhiêu tuổi chứ!"
Huyền Mâu không nói một lời, lảo đảo chạy tới, cẩn trọng từng chút một sờ sờ vào bụng ta.
Ba đôi mắt dán chặt vào nghiền ngẫm, ta nghiến răng một cái, cái bụng này không có thì cũng bắt buộc phải có thôi.
Cha ta tức đến mức nhịp thở không đều, mẹ ta không yên tâm vội vàng qua xem ông ấy.
Huyền Mâu truyền âm cho ta: "Có thật rồi sao?"
Ta: "Chưa, làm gì mà nhanh thế được.”
"..."
Sắc mặt Huyền Mâu trông có vẻ có chút may mắn và một chút thất vọng.
Cha ta ôm ngực: "Huyền Mâu, bản tôn không có người đệ tử không bằng súc sinh như ngươi!"
Ta: "Cha à, vậy là cha muốn đuổi luôn cả con ra khỏi nhà sao?"
Mẹ ta nhéo một cái vào tay cha ta: "Con gái chỉ có một đứa thôi, chàng dám!"
Sau đó cha ta ngó lơ ta luôn.
Ông ấy tiếp tục làm khó Huyền Mâu: "Ban đầu ta để con bé tới chỗ ngươi là muốn ngươi giải quyết phương pháp đả thông kinh mạch cho nó, ngươi mở miệng ra một hai câu đều nói với ta là chỉ có tình cảm sư đồ với Tú Nhi!
"Ngươi nhìn xem bây giờ ngươi làm ra cái trò khốn nạn gì thế này!"
Huyền Mâu đột nhiên bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt ông ấy.
Cha ta không thèm nhìn chàng nữa, mặc kệ chàng quỳ ở đó.
Thượng thần quang lâm, các vị trưởng lão của Lam Sơn tiên môn tới thăm hỏi đều nhìn thấy vị Chưởng môn mặt mũi bầm dập, cúi đầu quỳ gối của họ.
Mỗi một người đều nơm nớp sợ hãi đến rồi lại đi, chẳng ai dám nói năng câu nào.
Cho tới chập tối, ta ngập ngừng nhìn về phía cha trên bàn ăn, cha ta đang thăm dò kinh mạch của ta: "Có dấu hiệu chuyển biến tốt rồi, hắn dùng phương pháp gì thế?"
Ta ấp úng: "Song... song tu."
U Minh: "Chuyện không nên nói lại cứ thích nói ra, ông đây tức chết mất thôi."
Nhưng mà Huyền Mâu vẫn đang quỳ ngoài sân kìa.
Ta lại đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía mẹ: "Mẹ, chàng đã quỳ suốt một ngày rồi."
Mẹ ta vốn dĩ luôn là người dễ tính: "Lúc mẹ mang thai con, Huyền Mâu đã ở bên cạnh chăm sóc chúng ta rồi, mẹ biết con thân thiết với nó, nhưng chuyện này ít nhiều cũng không hợp đạo lý."
Hơn nữa tuổi tác lại chênh lệch nhiều như thế.
Ta và Huyền Mâu giống như những đôi nam nữ si tình bình thường trên thế gian, không được cha mẹ chấp thuận.
Ta thê thảm đau thương: "Chẳng lẽ cha muốn con gả cho quả trứng phượng hoàng đó sao?"
U Minh: "Quả trứng đó càng không đủ tư cách."
Nhắc tới quả trứng đó, Phượng Vương không lâu sau đã trở về rồi phát hiện ra chỉ trong vỏn vẹn vài ngày mà con dâu bà ấy đã bị người ta cướp mất rồi.
"Huyền Mâu, ta phải đánh với ngươi một trận!"
Ta muốn tới can ngăn, Huyền Mâu mang thương tích nặng chưa lành, Phượng Vương lại xông lên đòi đánh, ta lo lắng.
Cha ta cản ta lại: "Hừ, bản thân trứng phượng hoàng không có bản lĩnh giành vợ lại để mẹ nó xông lên, Huyền Mâu lại không có nổi chút tác dụng này sao?"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Ta quay đầu lại, vui mừng nhìn cha ta, ông ấy thế này là có ý nới tay rồi sao?
Mẹ ta xoa xoa đầu ta, thở dài: "Cha mẹ không phải là kiểu cha mẹ cổ hủ, chỉ là lo lắng con tuổi tác còn nhỏ tính khí chưa trầm ổn. Huyền Mâu trải qua nhiều chuyện hơn con rất nhiều, nếu lỡ như có ngày con hối hận không thích nó nữa, mà nó lại cố chấp không chịu buông tay thì biết làm sao?"
Ta: "Con trông bất cẩn không đáng tin đến thế sao?"
Mẹ ta: "Huyền Mâu là do mẹ... là do mẹ và cha con nhìn nó lớn lên, thằng bé này tính nết thẳng như ruột ngựa, trước đây trọng tâm toàn đặt vào sự nghiệp."
"Mẹ, chàng sẽ không đối xử tệ với con đâu."
Mẹ ta: "Đúng rồi, là con sẽ đối xử tệ với nó đấy."
Ta quay đầu nhìn cha: "Cha..."
Rõ ràng là cha ta mang vẻ mặt không tán thành lời mẹ ta nói, nhưng ông ấy do dự một chút: "Mẹ con nói đúng đấy."
Được được được, con là do hai người nhặt về đúng không.
Mẹ ta lại nói: "Hơn nữa, tu vi hiện tại của Huyền Mâu đã tới Hóa Thần kỳ rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể phi thăng thành thần, nếu như nó đi rồi, con biết tính sao?"
Ta vốn định nói bọn con cũng có thể giống như hai người, nhưng vừa nghĩ tới việc mình vẫn còn yếu ớt thế này, chưa đủ tư cách để sánh bước cùng chàng.
Vào ngày thứ năm cha mẹ ta ở lại Lam Sơn, quả trứng phượng hoàng đã phá vỏ chui ra, là một chàng trai trưởng thành khiêm nhường như ngọc.
Hắn vừa bước ra liền đi thẳng về phía ta.
Ta vừa mới giúp hắn phá vỏ bằng cách trích một giọt máu trong tim, vẫn còn đang yếu ớt tựa vào lồng ngực Huyền Mâu.
"Phượng Hoàng thề chết đi theo chủ nhân." Hắn quỳ xuống hành đại lễ với ta.
Huyền Mâu có địch ý với hắn nhưng chẳng có cách nào, ta đã ký khế ước với hắn rồi, đuổi cũng không đuổi đi được.
Phượng Vương đề nghị: "Một vợ nhiều chồng cũng không phải là không thể."
Mặt Huyền Mâu đen kịt lại.
Cha ta khoái chí, mẹ nhìn ta chớp chớp mắt: "Bọn ta thì không có ý kiến gì, chỉ xem ý nguyện của Tú Nhi ra sao thôi."
Ta mà nói đồng ý thì Huyền Mâu có thể nhảy dựng lên đánh chết hắn luôn ấy chứ.
Phượng hoàng vừa phá vỏ rất biết điều, thấy ta mãi không cất lời cho hắn danh phận: "Phượng Hoàng sẽ luôn luôn bảo vệ thần nữ."
Tối hôm đó Huyền Mâu đóng chặt cửa sân, còn giăng cả kết giới.
Ta cố ý trêu chàng: "Tên phượng hoàng đó khá là biết điều đấy..."
Huyền Mâu: "Thích sao?"
"Một chút xíu."
Chàng cười khẩy một tiếng, đè ta xuống giường.
Ta chớp chớp mắt, mấy ngày nay vì có cha mẹ ở đây nên chẳng có thời cơ nào để thân mật với chàng, cũng chỉ có hôm nay lúc làm phép chàng mới tranh thủ ôm ta được một cái.
"Không sợ cha ta qua đây sao?"
Xiêm y của ta đã bị chàng trút bỏ sạch sẽ, rơi vương vãi trên mặt đất.
Chàng ngẩn ra một chút: "Mấy ngày trước sư phụ có tìm ta."
Trái tim ta siết chặt: "Ông ấy nói gì rồi?"
Huyền Mâu: "Không sao rồi, ta sẽ ở bên nàng, mãi mãi."
"Tuy ta là Hóa Thần kỳ, nhưng trong lòng ta có vướng bận, sẽ không phi thăng."
Ta biết những vướng bận của chàng, chúng sinh, Lam Sơn, và thậm chí là cả ta nữa.
"Hơn nữa, thời gian ta ở bên nàng còn lâu hơn cả con phượng hoàng đó."
Ta mỉm cười, Huyền Mâu lúc ghen là đáng yêu nhất.
Ta ôm chặt lấy chàng: "Vậy chúng ta hứa rồi nhé, không được gạt ta đâu."
Nụ hôn của chàng trịnh trọng đặt lên trán ta: "Ừm."
— HẾT —
truyenfull,truyenfull vn