Gần đây Huyền Mâu tìm cho ta một số thang thuốc quý trị kinh mạch, cực kỳ đắng chát khó uống, cho nên tan học là ta cứ lề mề không chịu về, thà lôi kéo Vân Tri Thú đi dạo khắp nơi, kết quảlại gặp Chu Lạc Hồng cùng một người đàn ông lạ mặt lén lén lút lút ở dưới núi .
Ta lập tức tóm lấy sau gáy Vân Tri Thú, tiện tay bịt chặt miệng hắn rồi nấp vào trong góc nghe ngóng.
"U Tú là họ hàng xa của Vân Tri Thú, vậy thì có thể giải thích vì sao nàng ta không có tiên căn mà vẫn vào đây được rồi."
Ta và Vân Tri Thú nhìn nhau một cái.
Hình như tên ngốc này vẫn chưa đoán ra thân phận thần nữ của ta ha. Cũng phải, họ còn chưa biết ta sống ở chỗ Huyền Mâu, chắc là Huyền Mâu đã dặn dò không được tiết lộ thân phận của ta ra ngoài.
Chu Lạc Hồng: "Vân Tri Thú là cháu nội của Long Vương Thâm Hải, Thâm Hải và Lam Sơn tiên môn có duyên nợ rất sâu, hắn vừa vào là đã có sư phụ, còn về U Tú kia... e chỉ là hậu duệ của đám tôm tép cá con trong Thâm Hải mà thôi."
"Đã như vậy thì đừng phí quá nhiều thời gian lên những kẻ không liên quan, thu bớt tính nết lại, ngươi thế này quá thu hút ánh nhìn, ta e là sẽ gặp rắc rối..."
"Muộn rồi, đã thu hút ánh nhìn rồi. Lúc ta kiểm tra tiên căn, nước đầm đã biến thành ngũ sắc rực rỡ. Tộc trưởng, ta có huyết mạch Phượng Hoàng!"
Tộc trưởng lập tức phủ nhận: "Không thể nào!"
Chu Lạc Hồng: "Sao lại không thể nào? Tộc Khổng Tước chúng ta và Phượng Hoàng là họ hàng xa, sao lại không thể có huyết mạch duy trì được chứ, hơn nữa trong tộc chúng ta còn có bí thuật Phượng Hoàng nữa kìa."
Tộc trưởng hạ giọng cảnh cáo: "Chuyện cũ Phượng Hoàng đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa. Chúng ta chỉ việc làm theo lời dặn của vị kia, đừng quên bây giờ chúng ta đang đứng ở vị trí nào."
Chu Lạc Hồng: "Biết rồi, Huyền Mâu đã bắt đầu quan tâm tới ta rồi, mấy ngày trước ta đã biết từ chỗ thầy giáo rằng Huyền Mâu đang âm thầm hỏi thăm tình hình của ta."
Ta nghe mà mơ hồ chẳng hiểu mô tê gì.
Vân Tri Thú: "Phượng HSo? Phượng Hoàng là thần thú thượng cổ, khó sinh con đẻ cái, đã sớm biệt tăm biệt tích rồi, chẳng lẽ chuyện này lại có liên quan tới họ?"
"Mấy năm gần đây cũng không nghe thấy tin tức gì của tộc Khổng Tước, chắc là sắp lụi bại rồi. Ké chút danh tiếng của ông lớn như Huyền Mâu tiên tôn là một lựa chọn không tồi, chắc là muốn nàng ta trèo lên cành cao của Huyền Mâu?"
Ý gì đây, kẻ này lại muốn làm sư nương của ta sao?
Vân Tri Thú gật đầu lia lịa, ta vỗ mạnh một cái vào đầu hắn. Nói bậy!
Vân Tri Thú ôm đầu, miệng lưỡi không kiêng nể: "Ngươi gấp cái gì chứ, chẳng lẽ ngươi muốn tự làm sư nương của chính mình chắc."
Ừm... hắn lại nhận thêm một cú gõ đầu giòn giã.
Có thể bạn thích
AD FILL
Ẩn Thế Tổng Tài
Duyên Nợ Đế Vương
Kịch Bản Máu
Ngọc Cốt Hận Tình
Ký Ức Băng Ghế Trường
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Sợi Dây Định Mệnh
Võng Giới Quyền Đấu
Ta cuống lên rồi, chạy xộc về Nhạc Phong. Huyền Mâu bưng chén thuốc đứng ở cửa chờ mong ta đã nửa ngày: "Còn biết đường về sao?
"Lại ở cùng với Vân Tri Thú đấy à?"
Ta căng thẳng gặng hỏi chàng: "Sư phụ, người còn nhận đệ tử khác nữa không?"
Ta cũng không biết vì sao bản thân lại muốn tranh giành vị trí độc nhất trong phương diện đệ tử, rõ ràng những vị tiên tôn học trò đầy thiên hạ ngoài kia đâu đâu cũng có.
Huyền Mâu khẽ mấp máy đôi môi mỏng: "Con không chăm chỉ uống thuốc, không chăm chỉ luyện công thì ta sẽ đi tìm đệ tử khác."
"..."
Thang thuốc này uống vào chẳng có tác dụng gì, nhưng ta vẫn ngửa cổ uống cạn một hơi: "Sư phụ, người thấy Chu Lạc Hồng thế nào?"
"Con thấy sao?"
Ta tuyệt đối không đời nào nói tốt cho người phụ nữ đó trước mặt chàng!
"Tất nhiên là không tốt bằng con rồi, tính khí thì xấu lại còn hành sự phô trương."
Huyền Mâu: "Ừm, vậy con đừng học theo nàng ta."
Ý gì đây? Người muốn có hai người đệ tử với tính cách khác nhau đúng không.
Ta nảy sinh cảm giác khủng hoảng chưa từng có. Vân Tri Thú bảo ta hãy đọc sách học hỏi nhiều hơn, thế là ta phá lệ cùng hắn đến Tàng Thư Các ôm về một bao tải lớn bí kíp võ công.
Ta vội vội vàng vàng đọc xong một quyển, học vài chiêu thuật pháp rồi không chờ nổi nữa mà chạy đến trước mặt Huyền Mâu phô diễn.
Vừa hay bắt gặp Huyền Mâu đang trò chuyện với một vị trưởng lão, họ đang bàn về Chu Lạc Hồng.
Huyền Mâu nhìn thấy ta thì ngừng câu chuyện, trong lòng ta thấy hơi khó chịu.
"Có chuyện gì sao?"
Ta: "Con mới học một bộ thuật pháp, muốn cho sư phụ xem."
Huyền Mâu: "Con về trước đi, vi sư trò chuyện với sư bá con thêm một lúc rồi sẽ về."
"Ồ."
Khó khăn lắm mới đợi đến khi trời tối chàng mới về, mang theo món vịt quay ta thích nhất, bảo ta ăn cơm trước.
Trong lòng ta vẫn còn dỗi hờn, nhất quyết phải diễn cho chàng xem bộ thuật pháp mới học trước đã.
Ta đang hăng hái thì Huyền Mâu đột nhiên phun một ngụm trà ra ngoài, vội vàng hô dừng lại.
"Dừng dừng dừng! Con học mấy thứ này ở đâu ra đấy?" Chàng thở không ra hơi, ho đến mức đỏ bừng cả mặt.
"Trong sách ra chứ đâu ạ."
Huyền Mâu day day mi tâm: "Không được học nữa."
"Tại sao chứ?" Ta đỏ bừng mắt, dâng trào uất ức, "Có phải vì người muốn nhận Chu Lạc Hồng làm đệ tử nên muốn từ bỏ con rồi đúng không?"
Chàng nhíu chặt lông mày: "Nói bậy bạ gì đó?
"Con có biết đây là Hợp Hoan Thuật không?”
"Đây là phương pháp song tu giữa nam và nữ..."
A, song... song tu sao?
Cơn giận đang dâng lên não cứ thế tan biến hết, ta đỏ mặt chạy biến về phòng, vội vàng lật dở cuốn sách ra đọc kỹ lại lần nữa. Ta vốn không thích chữ nghĩa, lúc đầu nhìn thấy hình ảnh là đã vội vã tập theo rồi, bây giờ nhìn lại phần giải thích bằng chữ nghĩa bạo dạn kia...
Huyền Mâu đột nhiên rút lấy những cuốn sách này từ phía sau: "Không được xem mấy thứ bậy bạ này nữa, ta thu hồi."
"..."
Nghe tin bí kíp của ta bị thu mất, đứa cháu ngoan Vân Tri Thú lại mang mấy cuốn sách xanh xanh đỏ đỏ đến cho ta: "Mấy cuốn này ngươi cũng nên đọc thêm đi..."
Ta thầm kín mong chờ: "Mấy cuốn này cũng là bí kíp luyện công sao?"
"Không phải, không phải dạo này ngươi luyện công đến phát phiền sao? Đây là sách đọc để thư giãn." Vân Tri Thú ấp úng, "Khá là thú vị đấy, thời trẻ Vân La cô cô của ta thích xem nhất, bà ấy bảo con gái thì nên đọc mấy quyển sách này."
Con gái nên xem sao? Ta bắt đầu thấy chút hứng thú.
Nửa đêm lật sách ra xem, cái gì mà “Sư huynh bá đạo và phế tài nhỏ bên mình”, “Sư đệ kiêu kỳ cuồng truy vợ”, “Huynh đệ đồng môn huynh ấy đẹp trai nhất”...
Ta đều giở xem qua vài trang, cuối cùng chọn lấy cuốn “Sư phụ lạnh lùng cưỡng ép yêu”.
Hô!
Một ngày nọ.
Vân Tri Thú: "Mấy cuốn sách ngươi xem thế nào rồi?"
Mặt ta đỏ bừng, dù trước đây chưa từng tiếp xúc nhưng giờ cũng biết đó toàn là bí kíp tình cảm yêu đương: "Xem hay lắm, sở thích của nam chính và nữ chính kín đáo thật đấy, ta xem mà cào xé trong lòng, tự đặt mình vào hoàn cảnh luôn."
Vành tai Vân Tri Thú bỗng dưng đỏ lên: "Vậy ngươi có điều gì muốn nói với ta không?"
Không có, ta muốn nói với Huyền Mâu cơ.
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, Huyền Mâu bắt quả tang hai đứa ta đang trốn học ở đây, chàng rất tức giận.
Ta bị chàng xách cổ mang về mắng cho một trận.
Trước khi đi, Vân Tri Thú còn luyến tiếc gọi với theo: "U Tú, tối chờ ta đến tìm ngươi nhé."
Huyền Mâu: "Coi như ta chết rồi đúng không?”
"Ta sẽ không mở cửa cho hắn đâu."
Hình như chàng tức giận lắm, tốc độ ngự kiếm cực kỳ nhanh, ta một mặt sợ bị rớt xuống, mặt khác suy tính giở trò, liền ôm chặt lấy eo chàng: "Ừm, không mở thì không mở."
Huyền Mâu cúi đầu, trong ánh mắt sượt qua sự mềm lòng: "Ngoan ngoãn tu luyện đi, đến lúc phải thu tâm lại rồi. Mấy ngày nữa là đến trận đấu loại bái sư cuối cùng rồi, chẳng phải con muốn tham gia sao?"
Ta nhìn mặt chàng, trong đầu toàn là tình tiết trong sách nói về sư phụ yêu đệ tử đến mức móc tim cắt cổ tay, sống dở chết dở...
Thôi xong rồi.
"Sao mặt tự nhiên lại đỏ thế này?" Huyền Mâu thở dài, "Vi sư không phải muốn mắng con, con còn nhỏ tuổi chưa hiểu lòng người hiểm ác, cái tên Vân Tri Thú đó..."
Đầu óc ta để tận đâu đâu, gật đầu loạn xạ, hoàn toàn chẳng nghe thấy chàng nói cái gì.
Kết quả điều này trong mắt Huyền Mâu lại biến thành -- hời hợt, không nghe lời khuyên.
Huyền Mâu: "..."
Mấy cuốn sách dạy dỗ trẻ con thời kỳ dậy thì trong thư phòng coi như đọc công cốc rồi, không dạy dỗ được nàng mà ngược lại còn làm cho tâm trạng mình tồi tệ đi, bực cả mình.
Có điều, cái tên Vân Tri Thú đó, chàng phải phòng bị cho chặt chẽ mới được.
Tối hôm đó ta nằm mơ thấy một giấc mơ tên là “Đệ tử dùng vũ lực ép buộc sư tôn lạnh lùng”, nữ chính là ta, còn nam chính là... Huyền Mâu!
Ánh mắt ta nhìn chàng sáng quắc lên.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Trong mơ ta mặc đồ mát mẻ, "khát khao" cầu kiến thức mà hỏi sư tôn: "Sư phụ, tư thế tu luyện hai người này làm thế nào ạ?
"Sư phụ, con không biết làm, người giúp người ta với nào~”
"Sư phụ ơi~"
"Một người nằm xuống, một người ngồi dậy, sau đó lưng thẳng, hai chân mở ra..." Huyền Mâu thật thà làm mẫu theo trong sách một lượt, đột nhiên toàn thân nóng bừng rạo rực.
Sau khi thấy ta nhìn chàng mà nuốt nước bọt ừng ực, chàng rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường.
"Đây là... cấm thư dâm uế sao?"
Bản tính loài rồng vốn d*m đ*ng, ta bộc phát cơn mê sắc rồi.
Ta: "Là sách tạo con người đó ạ."
Cuốn sách dạy cách tạo ra em bé.
Huyền Mâu run tay ném cuốn sách đi, kinh ngạc lùi lại nửa bước.
Ta hít hà thèm thuồng, thích nhất là nhìn dáng vẻ luống cuống tay chân của sư phụ, ai mà hiểu cho nổi chứ?
Huyền Mâu: "..."
Sau khi tỉnh mộng, ta lau mồ hôi đầm đìa trên đầu, nằm trên giường thở hển: "Thôi chết! Sao ta lại hám sắc giống hệt cha ta thế này!"
Trạng thái tu vi ngưng trệ của ta kéo dài rất lâu rồi, Huyền Mâu còn sốt ruột hơn cả ta, nhất là khi ta còn phải tham gia trận đấu loại sau ba ngày nữa.
Những thí sinh đó trong đợt huấn luyện hằng ngày đều tăng tiến tu vi rất nhiều, ngay cả Vân Tri Thú cũng đã là Kim Đan trung kỳ rồi.
Ta vẫn dậm chân tại chỗ ở Kim Đan sơ kỳ.
Huyền Mâu sợ ta bốc thăm va phải đối thủ mạnh, chẳng hạn như Chu Lạc Hồng đang cực kỳ nổi bật.
"Hôm nay vi sư sẽ tự tay đả thông kinh mạch cho con, phương pháp này đại kỵ tạp niệm, con hãy điều chỉnh cảm xúc cho tốt trước đi, một canh giờ sau hãy tới phòng ta."
Ta niệm chú Thanh Tâm Quả Dục một canh giờ, lề mề đi tới trước cửa phòng chàng: "Sư phụ chỉ là dạy kèm riêng thôi, không được nghĩ linh tinh, chỉ là dạy kèm riêng thôi..."
Trong phòng vang lên giọng nói thản nhiên của Huyền Mâu: "Chuẩn bị xong rồi thì vào đi."
Ta hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào. Trong phòng có một lò hương, Huyền Mâu trong trẻo lạnh lùng đoan trang ngồi ở một bên, trên người chỉ mặc một chiếc áo lót bên trong.
Trong lòng ta rối bời, bài chú vừa niệm coi như công cốc rồi.
Ta ngồi ở vị trí cách chàng chưa đầy nửa mét, cởi áo ngoài ra rồi bắt chước chàng ngồi xếp bằng.
Huyền Mâu đưa một viên thuốc nhỏ tới, kề sát bên môi ta. Ta ngẩn ra một chút, môi lướt qua đầu ngón tay chàng, ngậm lấy viên thuốc đó.
Huyền Mâu không nhìn ta, nhắm hai mắt lại: "Viên thuốc này có thể giảm đau ở một mức độ nhất định nhưng chứa kịch độc, ta dùng một lớp đường bọc bên ngoài, con ngậm lấy tuyệt đối không được nuốt."
Chàng nói ta là thần nữ, quá trình đả thông kinh mạch sẽ gian khổ hơn người bình thường, nếu ta không chịu nổi thì cứ hô dừng lại.
Không biết đã qua mấy canh giờ, ta bắt đầu có chút không chống đỡ nổi nữa, nhưng ta nghiến răng không kêu lên.
Luồng linh khí thuần hậu thanh khiết của ngài ấy lưu chuyển khắp người ta, đồng tử ta giãn ra, giữa chừng mở mắt ra, hình như nhìn thấy chàng c** s*ch quần áo...
"Huyền Mâu." Ta lẩm bẩm một mình, muốn đưa tay ra chạm vào chàng, trong miệng cũng theo bản năng làm một động tác nuốt xuống.
Mới nuốt được một nửa, chàng đã bóp chặt lấy miệng ta: "Tú Nhi, không được nuốt."
Ta dữ dội ho ra viên thuốc đó, chớp mắt nhìn lại, Huyền Mâu vẫn mặc quần áo chỉnh tề hoàn chỉnh.
Vừa nãy...
"Vừa nãy con đang nghĩ cái gì thế?"
Đầu óc ta vẫn còn chưa tỉnh táo, theo bản năng nói ra lời thật lòng: "Trong sách nói, song tu có thể đả thông kinh lạc, tăng tiến tu vi."
Luồng linh khí vẫn còn dừng trên người ta của chàng đột nhiên hỗn loạn nhảy múa một chút rồi lập tức được chàng thu hồi trở lại.
"Làm càn!"
truyenfull,truyenfull vn