Ta đã ở lại trên đỉnh núi mang tên Nhạc Phong của Huyền Mâu.
Huyền Mâu đối với ta trăm điều đều thuận, vạn điều đều nghe, duy chỉ có một điểm là không cho phép ta gọi chàng là sư phụ.
Ta lắc đầu.
Một bậc tiên tôn! Đường đường là Chưởng môn Lam Sơn tiên môn! Vậy mà lại đi sợ sư phụ của chính mình!
Trong thư phòng, Huyền Mâu đang phê duyệt công văn, ta ngồi nép bên cạnh chàng, chán chường vô vị gảy gảy mái tóc dài màu xám bạc của chàng: "Yên tâm đi Huyền Mâu, con đã đánh gục cha ta rồi."
Huyền Mâu nghiêm trang: "Năm đó cha con có nói, ta phải đánh thắng được ông ấy thì mới có tư cách dạy dỗ con."
Ta "xì" một tiếng: "Cái này dễ mà."
Huyền Mâu: "??"
Ta tuyệt tình không nhận người thân: "Đợi con hạ loại mê dược mạnh nhất cho ông ấy, sau đó tùy người muốn đánh thế nào thì đánh."
Người cha già U Minh đang ngao du xa tận chân trời: Tú Nhi, có đứa con như con đúng là phúc khí của người cha già này.
Huyền Mâu vội vàng lắc đầu: "Không thỏa đáng."
Ta: "Có gì mà không thỏa đáng chứ. Thời điểm cần thiết thì phải dùng chút thủ đoạn nhỏ chứ, con cũng dùng cách này để đánh ngã cha con đó."
Huyền Mâu: "..."
Việc thu nhận đệ tử của Lam Sơn tiên môn bắt đầu sau khi ta chuyển vào ở Nhạc Phong được nửa tháng.
Lần này là đợt mở rộng chiêu sinh hiếm có, những người cùng lên núi với ta năm đó chỉ cần kiểm tra tiên căn đạt yêu cầu là có thể ở lại. Có điều việc về sau có bái sư được hay không, bái ai làm sư phụ thì còn phải thi đấu đọ sức.
Ta rảnh rỗi sinh nông nổi, cũng đi kiểm tra tiên căn.
Cha ta là đại yêu tu luyện thành thượng thần, mẹ ta là con hổ yêu mang huyết mạch thần thú thượng cổ, nhờ ké hào quang của cha mẹ nên ta vừa sinh ra đã có thân phận "thần nữ".
Ta nghĩ thầm, cái đầm nước kiểm tra tiên căn này chẳng lẽ lại hào quang vàng rực sáng lóa sao, thế là ta có tầm nhìn xa trông rộng mà nhắm mắt lại.
Rốt cuộc chờ một hồi lâu, đợi đến khi tiếng bàn tán xem náo nhiệt xung quanh nhiều lên, ta mới không thể tin nổi mà trố mắt ra nhìn, dưới chân giống như một đầm nước chết.
???
Chẳng lẽ ta không phải thần nữ sao?
Người quản sự cầm một cuốn sổ đang viết: "Rất tiếc ngươi không hợp tu luyện, người tiếp theo!"
Mặt ta ngơ ngác chưng hửng. Ta đã tu luyện từ nhỏ rồi, ta còn từng thỉnh giáo so tài với người cha thượng thần của mình nữa kìa, ngươi bảo ta không có tiên căn?
Ngay lúc ta chưa từ bỏ ý định, vẫn đứng trong nước chờ ánh kim quang thì người kiểm tra tiên căn tiếp theo đã mất kiên nhẫn đi tới.
Đó là một người phụ nữ tóc đỏ, đuôi mắt xếch lên, nét mặt tràn đầy khinh bỉ: "Dù có giãy giụa thế nào thì gà rừng cũng chẳng thể biến thành phượng hoàng."
Mặt mũi nhìn giống con người mà cái miệng nói ra toàn lời thối tha.
Ta đảo mắt coi thường, bước ra khỏi đầm nước, lục lạc trên người kêu leng keng.
Kẻ miệng thối: "Kêu như kẻ ăn mày chốn thôn quê."
Ta chân thành hỏi lại: "Ư, hôi quá, ngươi là cái giống gì thế, sao cái miệng hôi thối nồng nặc vậy?"
Người quản sự gõ gõ lên mặt bàn: "Nơi này không phải cái chợ cá, đừng làm mất thời gian."
Mũi chân của người tóc đỏ đó vừa chạm vào nước, đầm nước lập tức đổi màu, không phải màu vàng thông thường mà là ngũ sắc rực rỡ, giống như ngọc bảo châu báu muôn màu muôn vẻ, nhìn kỹ xung quanh còn viền thêm ánh vàng.
Ta có cảm giác như thể mình đã bước ra khỏi đầm nước quá sớm vậy.
Mọi người nhìn thấy người phụ nữ đó thì hít sâu một hơi khí lạnh, ngay cả quản sự nhìn thấy cũng cảm thấy kinh ngạc, lớn tiếng xướng kết quả: "Chu Lạc Hồng, tiên căn toàn năng cực phẩm!"
Điều này làm nàng ta oai phong tột độ, cất lời ngông cuồng: "Ta muốn bá dưới trướng của Huyền Chưởng môn!"
Người vô lo vô nghĩ từ nhỏ như ta đột nhiên nảy sinh một niềm hoài nghi bất an, tuy biết Huyền Mâu không có ý nhận đệ tử nhưng ta vẫn thấy chột dạ!
Vân Tri Thú thì ta còn có thể lấy thân phận bề trên ra uy h**p hắn, nhưng còn Chu Lạc Hồng này thì...
Huyền Mâu bận rộn xong trở về Nhạc Phong, thấy ta ủ rũ nằm xoài trên bàn đá trong viện: "Sao thế, hôm nay chơi không vui à?"
Chàng đưa tay biến ra một món đồ chơi của trẻ con -- con bướm gỗ.
Miệng ta thì chê bai nhưng phản ứng cơ thể lại rất thành thật, lập tức chộp lấy vung vẩy trên tay chơi.
"Huyền Mâu, người nói xem con có tiên căn không?"
Huyền Mâu: "?"
Chàng xoa xoa đầu ta, ánh mắt đó cứ như đang nhìn một đứa trẻ ngốc: "Con làm sao mà không có tiên căn được?"
"Khi sư nương mang thai con là do một tay ta chăm sóc bên cạnh, con sinh ra đã là thần nữ rồi." Con chính là phôi thai, à không, là đóa hoa hồng do một tay ta nuôi lớn đấy.
Nói đến tiên căn thì đúng là xem thường ta quá rồi, điểm xuất phát của ta đâu phải dạng vừa đâu.
"Nhưng hôm nay con đi đo tiên căn, đầm nước đó hoàn toàn không có phản ứng gì..."
Huyền Mâu: "Tuy đó là một cách hay để đo tiên căn, nhưng cũng không phải là cách duy nhất, biết đâu lại có sai sót gì đó...
"Con tu luyện ở Khô Nhai trăm năm, đến cha con con còn đánh thắng được, e rằng đến cả ta cũng không phải đối thủ của con đâu."
Người tốt nhất là như vậy đi!
Ta ngẩng đầu hỏi chàng: "Vậy người có nhận đệ tử khác không?"
Huyền Mâu: "Không đâu, vi sư chỉ có mỗi con... khụ, ta không nhận đệ tử."
Ta là kiểu người chọn lọc chỉ nghe nửa đoạn đầu: "Huyền Mâu, người thừa nhận người là sư phụ ta rồi nhé! Cha ta giờ già rồi, ông ấy không quản nổi đâu."
Huyền Mâu: "Không thỏa đáng."
U Minh: Ông đây lập tức bay qua tặng cho con một tát tai, tin không?
Chủ đề này chàng không bao giờ tranh luận với ta, ngay lập tức lái sang chuyện khác: "Thu bớt tính nết lại, giờ ra ngoài rồi cũng phải chăm chỉ tu luyện."
Cái sự ân cần tha thiết này, không phải sư phụ thì là cái gì chứ?
Ta chống cằm, chớp chớp mắt: "Người còn chưa đưa bí kíp luyện công cho con, con luyện cái gì bây giờ."
Tung tăng vắt chân lên cổ chơi đùa nửa tháng trời rồi.
Huyền Mâu cau mày: "Vị sư phụ trước đó của con đâu?"
Ta: "Bà ấy không phải sư phụ con, bà ấy chỉ là một nữ đạo sĩ chán đời, không có cảm xúc, chỉ biết tu luyện thôi."
Huyền Mâu: "Tú Nhi, không được vô lễ."
"Vốn dĩ là vậy mà, bà ấy vốn dĩ vì có việc cầu xin cha con nên mới dạy con." Ta lén lút mân mê ngọn tóc của Huyền Mâu, "Sau khi con trưởng thành, bà ấy liền nói đã dạy hết học vấn cả đời, không còn gì để dạy con nữa, sau đó cha con mới phá bỏ lệnh cấm túc thả con ra ngoài."
Sau đó ta nhìn thấy chân mày Huyền Mâu nhíu chặt hơn, đôi mắt sâu thẳm đăm chiêu không biết đang nghĩ gì.
"Trên người con chắc là có chút vấn đề rồi, bà ấy bảo con là đứa trẻ sinh thiếu tháng." Ngày mẹ sinh ta đã bị Ma tộc tập kích, ta cũng vì thế mà chịu ảnh hưởng, thần mạch bị tổn hại, "Bà ấy nói đường tu luyện sau này của con sẽ rất trắc trở, tốt thì thăng tiến, xấu thì phế bỏ..."
Cho nên đây cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến ta đến tìm Huyền Mâu.
Huyền Mâu cẩn thận bắt mạch cho ta, trên mặt là vẻ nghiêm túc chưa từng có: "Mạch máu con không thông, công mạch không thuận, tu vi hiện tại ở Kim Đan sơ kỳ chắc là đang rơi vào trạng thái đình trệ, đã từng thực chiến qua chưa?"
Mấy chiêu múa may với cha ta... chắc là không tính đâu nhỉ.
Ta lắc đầu.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
"Tu luyện chỉ tu không luyện là không được. Từ ngày mai trở đi, ngoại trừ việc tu luyện của con do ta quản ra thì con cũng phải tham gia thực luyện cùng đám đệ tử mới nhập môn."
Nghe nói cuối cùng còn có một trận đấu loại, tuy ta cảm thấy mình không thể nào bị loại, nhưng thành tích xếp chót thì mất mặt lắm... Ta bộc bạch suy nghĩ này với Huyền Mâu.
Huyền Mâu xoa xoa đầu ta, nghiêm túc nói: "Không đâu."
Tuy nhiên vả mặt đến rất nhanh.
Sau một đợt so tài lớn kết thúc, ta cầm bài thi điểm không thảm hại trở về tìm Huyền Mâu: "Sư phụ..."
"Hửm?" Huyền Mâu đặt cọ mực trong tay xuống, đưa tay lên xoa đỉnh đầu ta một cách tự nhiên như để an ủi.
"Con... con thi đứng bét lớp rồi." Sống mũi cay xè, nước mắt cứ thế không nghe lời mà lăn dài xuống.
Ai bảo ta chưa từng trải đời, lần đầu tiên chịu sự đòn roi giáo dục của đường đời cơ chứ.
Huyền Mâu vỗ vỗ vai ta, ta nhân cơ hội lao vào lòng chàng, nước mũi nước mắt quẹt hết lên người chàng.
Huyền Mâu: "Không trách con, con ở Khô Nhai ba trăm năm, không tiếp xúc với bên ngoài nên không rõ lý thuyết."
Ta nương theo đà đó giãi bày: "Đúng vậy đó, vị đạo sĩ dạy con đúng là một mụ l* m*ng."
Sư phụ l* m*ng thì đẻ ra đệ tử cộc lốc!
Bớt nói nhảm, nhảy vào chiến luôn!
Huyền Mâu: "..."
"Tú Nhi, hay là con luyện chữ đi, tu tâm dưỡng tính chút xem sao." Kinh mạch không thông chắc là do bốc hỏa rồi.
Ta nghi ngờ Huyền Mâu muốn mắng ta nhưng chàng đã cố nhịn lại.
Ngày thứ hai khi ta lại đến lớp lý thuyết, Vân Tri Thú - kẻ cùng đứng bét bảng với ta - xuất hiện với khuôn mặt bầm dập tím tái.
Trên đầu thậm chí còn lòi ra hai cái sừng bị đánh hiện nguyên hình.
"Sao ngươi không bị đánh?" Hắn nghiến răng nghiến lợi, không phục hỏi ta.
Ta lắc lắc đầu: "Vân Tri Thú, ngươi có biết vì sao ngươi lại xấu xí thế này không."
Vân Tri Thú: "Mắt ngươi mù rồi hay sao mà không thấy ta bị đánh thành ra thế này?"
"Sai rồi sai rồi, bởi vì đố kỵ làm cho mặt rồng biến dạng đó."
Vân Tri Thú: "Cùng điểm văn hóa bét bảng như nhau, ở đây bày đặt múa rìu qua mắt thợ làm gì."
Học sinh có thành tích tốt thì sẽ được tuyên dương, cho nên người phụ nữ tóc đỏ đó, văn võ đều đứng thứ nhất, cao ngạo như phượng hoàng xòe đuôi.
Vân Tri Thú hả hê trên nỗi đau của người khác: "Chu Lạc Hồng đó, chắc chắn sẽ bái Huyền Mâu tiên tôn làm sư phụ rồi."
Chu Lạc Hồng, chính là cái kẻ khiến nước đo tiên căn phát ra ngũ sắc rực rỡ đó, cộng thêm thành tích đứng nhất, thật sự là danh tiếng lừng lẫy.
"Nàng ta là khổng tước đúng không?"
"Sao cơ."
Ta: "Ta thấy nàng ta sắp xoạc chân xòe cái đuôi ra tới nơi rồi."
Vân Tri Thú không nhịn được bật cười thành tiếng, khiến Chu Lạc Hồng liếc mắt nhìn sang, lỗ mũi hếch lên trời.
Nàng ta đi tới: "Mấy ngày nữa là bái sư rồi, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng phí sức lực làm gì, tự giác nộp đơn đi làm đệ tử ngoại môn đi, còn tránh được một trận đòn đau."
Bái sư thành công thì làm đệ tử nội môn, không thành công thì làm đệ tử ngoại môn.
Vì đợt tu tiên này số lượng người quá đông, tỷ lệ chiêu mộ đã được nới lỏng, cho nên sẽ có khoảng hai phần ba được vào nội môn.
"Ta đã có sư phụ rồi." Trong lúc nói chuyện mọi người đều nhìn sang, ta mím môi nói tiếp, "Sư phụ ta là Huyền Mâu."
Chu Lạc Hồng ngẩn ra một chút, ngay sau đó bộc phát một tràng cười ngặt nghẽo không chút thùy mị, rồi dẫn dắt cả lớp cười theo.
"Trùng hợp quá, sư phụ ta cũng là Huyền Mâu tiên tôn đây." Nàng ta nói năng mỉa mai, "Nói dối mà cũng không biết nháp trước nữa. Với cái chỉ số thông minh này của ngươi, cho dù cha ngươi có mang lễ vật đến biếu Huyền Mâu tiên tôn thì ngài ấy cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái đâu."
Hừ, thân phận cha ta mà nói ra thì dọa chết ngươi, Huyền Mâu làm gì có cái gan dám nhận lễ vật của sư phụ chàng chứ.
Tuy nhiên bây giờ ta quả thực rất yếu ớt, phải trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới thành thần, hiện tại chẳng qua chỉ là một thần nữ có thần danh chứ không có thần lực mà thôi, thế nên không tiện nói ra.
Hơn nữa mẹ ta dặn dò đi ra ngoài làm người phải khiêm tốn. Năm đó khi ta còn là thần thai đã bị không ít kẻ dòm ngó rồi, nay ta không có thực lực cũng không có thực lực, càng không dám tùy tiện trưng ra thân phận to tát của mình.
Vân Tri Thú bước ra chắn trước mặt ta, kênh kiệu lên tiếng: "Làm tiên chừa lại một đường, sau này còn dễ nhìn mặt nhau."
Chu Lạc Hồng nhìn Vân Tri Thú một cái, vậy mà lại không bắt bẻ hắn.
Ta không phục, lén lút nhéo sừng của Vân Tri Thú: "Vì ngươi xấu xí nên nàng ta mới lười bắt bẻ ngươi sao?"
Vân Tri Thú bực bội véo nhẹ má ta: "U Tú, ngươi mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn xem ai xấu!
"Thiếu gia ta là người đẹp trai thứ nhì Thâm Hải đấy nhé!"
Ta lại nhéo thêm một cái vào da thịt hắn: "Người đẹp trai nhất là ai?"
Khí thế của hắn yếu dần: "Cha ngươi."
Ta hài lòng, buông tay ra, ai bảo người cha yêu quý của ta là yêu thần từ phi thăng Thâm Hải cơ chứ, ván này cha ta lại làm ta mát mặt rồi!
truyenfull,truyenfull vn