Lúc mẹ mang thai ta thì người cha thối kia không có mặt, chính một tay Huyền Mâu tiên tôn của Lam Sơn tiên môn đã chăm sóc hai mẹ con ta (mặc dù khi ấy ta vẫn chỉ là một phôi thai).
Đôi bàn tay thon dài có lực, khớp xương rõ ràng của Huyền Mâu nấu ăn rất ngon, từ hồi còn là một phôi thai ta đã bị mê hoặc sâu sắc rồi.
Năm ta hai tuổi, vì muốn hưởng thế giới hai người nên cha mẹ đã vứt ta cho Huyền Mâu chăm sóc, chàng không chỉ nuôi ta béo mầm trắng trẻo mà còn dạy ta một bài kiếm thuật.
Ta cất tiếng gọi chàng một tiếng sư phụ như một lẽ đương nhiên, và rồi cha ta nổi giận đùng đùng.
Ta đã có cảm tình với Huyền Mâu từ trong bụng mẹ, cha ta mắng chàng, ta liền tiến lên bênh vực.
Cha ta thấy áo bông nhỏ chưa kịp ôm cho ấm của mình lại thiên vị người khác như vậy thì sụp đổ hoàn toàn.
Sau đó cha ta đóng gói ta gửi đến chỗ một nữ đạo trưởng cách biệt với nhân thế.
Cách biệt trăm năm, ta lần nữa trở lại Lam Sơn tiên môn, vừa vặn gặp đúng dịp lễ bái sư trăm năm một lần.
Ta đi theo trong dòng người nhộn nhịp đến bái sư, nghe thấy họ nói: "Nghe nói lần này Lam Sơn tiên môn sẽ thu nhận nhiều đệ tử."
"Hình như là Ma tộc xuất hiện một thủ lĩnh mới, vô cùng lợi hại, là một tên điên còn điên hơn cả Ma tôn đời trước. Không chỉ Lam Sơn tiên môn, hàng trăm tiên môn lớn nhỏ đều mở rộng chiêu sinh. Sau trận đại chiến tiên ma ba trăm năm trước, bây giờ mới hiếm hoi xuất hiện cảnh tượng nhộn nhịp thế này ở Tiên giới."
"Ta nghe nói Ma giới nay gặp thời thịnh thế, bên ta phải mở rộng lượng đệ tử dự trữ để phòng khi cần thiết."
"Vậy chẳng phải là sẵn sàng đánh nhau với Ma tộc bất cứ lúc nào sao?"
"Sợ gì chứ, chẳng phải lục giới chúng ta vẫn còn vài vị thần sao?"
"Thần thì đã sao, họ thong dong tự tại, chưa chắc đã quản chuyện khổ nạn chốn nhân gian."
Ta hồi tưởng lại cha mẹ thong dong tự tại ngao du bốn phương của mình, đúng là tự tại thật.
Tự tại đến mức vài năm khó lòng gặp một lần.
Có thể bạn thích
AD FILL
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ngọc Cốt Hận Tình
Duyên Nợ Đế Vương
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Kịch Bản Máu
Sợi Dây Định Mệnh
Võng Giới Quyền Đấu
Ẩn Thế Tổng Tài
…
Ta ghé lại gần tham gia cùng họ: "Này đạo hữu, ngươi có biết Chưởng môn Lam Sơn có mấy vị đệ tử không?"
Chưởng môn Lam Sơn tên là Huyền Mâu.
Một vài hậu bối không rõ nội tình: "Chưa từng nghe, Chưởng môn Lam Sơn không nhận đệ tử."
Lời vừa dứt, một giọng thiếu niên liền cất lên chen vào: "Bậy bạ, Huyền Mâu từng nhận ba đệ tử."
Ta vểnh tai lên nghe.
Thiếu niên: "Một người là sư nương của hắn, một người là trà hoa tinh dùng để dẫn thuốc cho sư phụ hắn, còn một người nữa là con của sư nương hắn...
"Năm đó sư nương hắn mang thai con của sư phụ hắn,u vì che mắt Ma tộc cứu sư phụ ra nên Huyền Mâ đã che mắt thế gian, nhận sư nương làm đệ tử để che giấu thân phận thật sự của sư nương..."
Mọi người bị mối quan hệ sư đồ phức tạp này làm cho kinh ngạc, dồn dập chất vấn xem có phải hắn đang nói hươu nói vượn hay không.
"Hừ, chuyện của hơn ba trăm năm trước rồi, chắc chắn các người không rõ. Nhưng mà ta chính là cháu nội thứ ba của Thâm Hải Long Vương, Vân Tri Thú!" Hắn bộc bạch tiết lộ thân phận một cách vô tư, khiến lời hắn nói có thêm chút độ tin cậy.
Thâm Hải sao! Ta quen thuộc Thâm Hải lắm, cha ta chính là người Thâm Hải, ta cũng coi như là nửa người Thâm Hải.
Lúc này ta kích động nắm lấy tay hắn: "Đồng hương!"
Người bế quan ba trăm năm như ta, khó khăn lắm mới ra ngoài gặp được nhiều người sống thế này, lại còn tình cờ gặp được họ hàng xa, ta thực sự rất muốn truyền tin cho cha ta, nhưng cha lại bận ân ân ái ái quấn quýt với mẹ ta, chẳng buồn để ý đến ta.
Vân Tri Thú: "Ngươi là ai? Mối quan hệ với cháu nội thứ ba của Thâm Hải Long Vương mà cũng dám nhận vơ!"
Ta là bà cô của ngươi đấy! Thằng cháu!
Nhưng xung quanh đông người quá, tuổi tác ta nhìn qua có vẻ nhỏ hơn hắn, sợ hắn xấu hổ nên ta không nói ra.
Ta không đi theo đại đội ngũ tham gia vòng tuyển chọn.
Dựa vào ký ức bay tới một đỉnh núi. Ba trăm năm không gặp rồi, nhưng ta vẫn nhận ra ngay vị tiên tôn có mái tóc dài màu xám bạc kia.
Gương mặt của Huyền Mâu dừng lại ở thời điểm trẻ trung hăng hái hăm hở nhất, vẫn trong trẻo thoát tục, đẹp trai mê người như trước!
Trái tim thiếu nữ của ta đập nhanh liên hồi, khi còn ở trên kiếm đã sốt sắng reo lớn: "Sư phụ!"
Chàng quay người lại, ngẩn ngơ nhìn ta.
Đỉnh núi Huyền Mâu ở có cấm chế, nhưng ta không hề gặp trở ngại nào mà bay thẳng vào trong giống như lúc nhỏ. Ta đáp xuống đất một cách vững vàng, tung tăng chạy nhào tới, lục lạc trên áo kêu leng keng.
"Huyền Mâu! Con đã đánh gục cha con rồi, người có thể yên tâm nhận con làm đệ tử rồi." Ta vẫn luôn nhớ hồi nhỏ Huyền Mâu muốn nhận ta làm đệ tử, nhưng vì e sợ sự uy h**p của cha nên chàng không dám nhận.
Sau đó cha tìm cho ta một nữ đạo trưởng cô độc tính tình kỳ dị, ta cứ thế đi theo bà ấy bế quan tu luyện.
Lâu như vậy không gặp mặt, chắc chắn Huyền Mâu không biết dáng vẻ trưởng thành hiện tại của ta.
"Là con đây, sư phụ! Con là Tú Nhi đây!" Ta lấy ra viên lưu ảnh thạch từ thời thơ ấu.
"Tú Nhi..." Chàng nhìn kỹ ta một hồi lâu, cuối cùng mang theo vài phần không chắc chắn cùng chút ngượng ngùng lẫn vui vẻ, "U Tú?"
Thấy chàng nhận ra mình, ta hưng phấn trao ngay cho chàng một cái ôm chầm lấy!
Va đập làm chuông lục lạc trên người ta kêu lên giòn giã.
Lúc này, trên không trung đột nhiên vang lên một giọng nói làm hỏng bầu không khí: "Hai người..."
Ta quay đầu lại thì nhìn thấy Vân Tri Thú vừa mới làm mưa làm gió trong đám đông ban nãy.
Không có người ngoài ở đây, ta rốt cuộc không nhịn nổi hân hoan mà hét lớn: "Thằng cháu!"
Vân Tri Thú: "?"
Huyền Mâu: "?"
Huyền Mâu xoay đầu ta lại, không thể tin nổi mà hỏi ta: "Hắn là gì của con?"
"Cháu nội ạ."
"Con có đạo lữ rồi sao? Là con sinh ra với đạo lữ à?"
Lúc này mới ngộ ra Huyền Mâu dường như đã hiểu nhầm, vô cùng ngượng ngùng: "Con mới vừa trưởng thành, chưa hề thành hôn..."
Ta đưa tay chỉ chỉ Vân Tri Thú vẫn đang bay trên trời: "Cái đó, hắn là hậu duệ tộc nhân của cha con."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Xét theo vai vế ta là bà cô của hắn, cho nên ta mới gọi như vậy.
Huyền Mâu trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm.
Vân Tri Thú: "Này! Hai người ân ân ái ái đủ chưa, có thể thả ta vào trong không?"
Mặt ta đỏ lên, lập tức bật ra xa một mét giữ khoảng cách với Huyền Mâu.
Ánh mắt sắc lẹm của Huyền Mâu quét qua.
Vân Tri Thú rốt cuộc vẫn nhát gan: "Cái đó, ta là cháu nội thứ ba của Thâm Hải Long Vương, đến Lam Sơn tiên môn tầm sư học đạo, bọn họ bảo ta đến thẳng đây tìm Huyền Mâu tiên tôn."
Lúc này Huyền Mâu mới phẩy tay giải trừ cấm chế thả hắn vào.
Ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Chủ yếu là ta nhìn Huyền Mâu, Huyền Mâu nhìn ta, Vân Tri Thú nhìn ta và Huyền Mâu.
"Vừa nãy ngươi gọi ta là gì?" Hắn nhớ tới danh xưng đó, kịp thời dừng lại, "Mà thôi, ngươi đừng gọi nữa."
Trong mắt Huyền Mâu chỉ có ta: "Sư phụ sư nương vẫn tốt chứ, họ cũng đến đây sao?"
Ta: "Mọi thứ đều tốt, cha mẹ đi ngao du rồi, con đến một mình."
Ta còn muốn than thở một chút việc bản thân một mình bôn ba đường xa bao lâu, chân đau chết đi được.
Nhưng ở đây vẫn còn kẻ thứ ba làm hỏng bầu không khí. Vân Tri Thú: "Nói như vậy, ngươi là con gái của U Minh thượng thần sao?"
Người có thể khiến Huyền Mâu tiên tôn lừng lẫy danh tiếng gọi là sư phụ chỉ có một người -- U Minh thượng thần, mà U Minh thượng thần vừa hay sinh được một người con gái.
Ta liếc hắn một cái: "Thằng cháu cũng chưa đến mức quá ngốc."
Vân Tri Thú: "..."
Thần nữ chẳng lẽ không phải đều thuộc kiểu tiểu tiên nữ trong trẻo thoát tục sao?
Mở miệng ra là thằng cháu, lại còn cái chất giọng ở đâu ra thế này.
Tộc Thâm Hải và Lam Sơn tiên môn có quan hệ không phải dạng vừa, mỗi lần Long Vương đều sai con cháu đến Lam Sơn bái sư tu luyện, thời hạn là tám năm.
Lần này chỉ có duy nhất Vân Tri Thú là ứng cử viên đúng độ tuổi.
Huyền Mâu nói với Vân Tri Thú: "Ngươi tự đi tìm vị tiên tôn mà ngươi thích để làm sư phụ đi."
Vân Tri Thú chẳng những không nghe ra hàm ý "đuổi khách" trong đó, ngược lại còn nói: "Ngài đấy chứ, đến tìm ngài làm sư phụ đây này!"
Chẳng đợi Huyền Mâu lên tiếng, ta đã ra dáng gà con bảo vệ gà mẹ: "Ngài ấy là sư phụ của ta!"
Ta la lên: "Ngươi còn nhỏ tuổi mà sao lại đi tranh giành đồ với trưởng bối thế hả?
"Xét theo vai vế thì ngươi còn phải gọi ta một tiếng bà cô nữa đấy!"
Vân Tri Thú: "Thần ma cái gì mà trưởng bối, thần ma cái gì mà bà cô!
"Xui xẻo, ta không bái sư phụ này nữa là xong."
Vân Tri Thú quả nhiên biết điều, quay đầu lại bái một vị tiên tôn khác làm sư phụ.
Không còn kẻ thứ ba này nữa, chỉ còn lại ta và Huyền Mâu trong không gian riêng tư của hai người.
"Sư phụ!" Ta gọi chàng một tiếng.
Chàng giống như bị ám ảnh tâm lý mà nhìn quanh một vòng. Vừa nãy ta đã phát hiện ra rồi, ta gọi chàng một tiếng là chàng lại nhìn xung quanh một lượt. "Sư phụ, người vẫn sợ cha con sao."
Trách ta, lúc nhỏ không hiểu chuyện, cha ta thẹn quá hóa giận việc ta nhận chàng làm sư phụ nên đấm chàng nhừ tử. Lúc đó ta chỉ biết sư phụ mình bị đánh, ta vừa khóc vừa hô, hô một tiếng "sư phụ" là Huyền Mâu lại chịu một cú đấm, cũng may mẹ ta nhanh trí bịt miệng ta lại, tránh cho Huyền Mâu khả năng bị đánh chết.
Huyền Mâu: "Tú Nhi, xưng hô này không thỏa đáng."
Xem đi, chàng quả nhiên vẫn sợ!
"Cha con dù có thần thông tới đâu thì cũng không có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ, người đừng sợ." Ta nắm lấy tay chàng, cẩn thận an ủi tâm hồn tổn thương của chàng.
Huyền Mâu: "..."
Uy nghiêm đâu, hùng phong đâu rồi.
Chàng ho hắng một tiếng, rụt tay lại, vờ như kiên cường.
Ta: "Sư phụ, con đến tìm người, người không vui sao?"
"Ta dĩ nhiên là vui rồi." Ánh mắt và sự chú ý của chàng lại quay trở về trên người ta, "Những năm qua con ở bên ngoài có tốt không, sao lại gầy gò thế này?"
Ta thực ra sống khá tốt, nhưng chàng đã nói như vậy rồi thì ta...
"Không tốt chút nào. Sư phụ ơi, đồ nhi ở bên ngoài ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Con thương nhớ sư phụ nhất, tiếp theo là nhớ đồ ăn do chính tay sư phụ nấu đó nha~"
Thực ra thì mục đích của ta nằm ở vế sau.
Nơi ta bế quan tu luyện - Khô Nhai cách Lam Sơn rất xa, bôn ba đường dài nhiều ngày, ta đã sớm ăn hết sạch lương khô mang theo bên người.
Lúc này cái bụng kêu lên rất đúng lúc.
"Ta đi làm cho con..." Từ "làm" còn chưa kịp nói xong thì đã có tiên thị đi tới gọi chàng l*n đ*nh núi chính họp, bàn bạc về cuộc bái sư lần này.
Ta: "Người cứ đi bận trước đi, con ở đây đợi người về."
Huyền Mâu: "Không sao, ta làm cho con trước rồi hẵng đi."
Ta lại vui vẻ, nắm tay chàng lắc lắc: "Con biết ngay sư phụ tốt với con nhất mà!"
truyenfull,truyenfull vn