Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

DẠ LUNG

: Lập Đội

Chapter 112DẠ LUNG

Chương 112

: Lập Đội

DẠ LUNG

Cứu được Âm Thất nhưng trong lòng Phong Trần vẫn chưa thể buông lỏng, hắn nhanh chóng đặt nàng xuống đất, mở ra vải bố. Lúc này mạng che mặt của Âm Thất đã biến mất, để lộ ra là một khuôn mặt nhìn vô cùng thanh tú, đôi lông mày nhẹ như liễu rủ, mũi quỳnh nhỏ xinh, đôi môi anh đào nhợt nhạt. Tình trạng bị thương lại càng làm cho người ta thêm lòng che chở, đáng tiếc thay cho vẻ đẹp này, trước mắt Phong Trần nàng cũng chỉ là một bộ xương trắng mà thôi.

Luân Hồi Nhãn âm thầm vận chuyển, linh hồn Âm Thất hiện ra trước mắt, hồn lực cạn kiệt khiến linh hồn trở nên vô cùng mờ nhạt. Chưa dừng lại ở đó, linh hồn Âm Thất còn có những vết phong nhận lưu lại, chúng đang bốc lên những làn hắc phong. Mà chính những vết thương này đang làm cho linh hồn Âm Thất càng thêm mờ nhạt.

Phong Trần mò vào trong nhẫn trữ vật, hắn lấy ra một bình ngọc, từ trong bình đổ ra viên đan dược màu trắng. Đút cho Âm Thất uống vào, dùng U lực giúp nàng luyện hóa, trong lòng âm thầm may mắn: “Cũng may đan dược sư tôn cho vẫn còn một ít. Cứ cho nàng ta uống Phục Hồn Đan trước đã.” Giúp Âm Thất luyện hóa, cùng lúc hắn cũng quan sát linh hồn của nàng, có đan dược phụ trợ, hắc phong trên linh hồn cũng đã giảm bớt phần nào.

Trên khuôn mặt Âm Thất, nàng khẽ chau mày, đôi môi vẫn tái nhợt vì bị thương, thỉnh thoảng nàng lại phát ra những tiếng “ưm..., ưm....” vì đau đớn. Phong Trần lại dùng Y Hồn Thuật để kiểm tra toàn thân, điều an ủi nhất lúc này là ngoại thương của nàng hoàn toàn không có. Tên này kiểm tra xong mới thở ra một hơi, bỗng đầu hắn cảm thấy có chút chóng mặt, “bịch...”, Phong Trần ngồi “phịch...” xuống đất, mắt hơi hoa đi, hắn lắc lắc cái đầu để lấy lại tỉnh táo. Tầm mắt bắt đầu khôi phục, tự mình kiểm tra thân thể, đầu tiên là ngoại thương, hoàn toàn không có ảnh hưởng. Sau đó đến linh hồn, linh hồn có chút tiêu hao nhưng không đáng kể. Có lẽ hắn biết vì sao mình lao qua cơn lốc do hắc phong tạo ra mà không bị tổn thương linh hồn. Theo cảm nhận của Phong Trần, cơn lốc này có sức mạnh ngang với một Hải Cảnh sơ kỳ công kích toàn lực. Chính vì một phần lớn sát thương đã được Vệ Hồn Thiền Y đỡ hộ, nên khi kiểm tra hắn đã thấy hồn y ảm đạm đi khá nhiều.

Đang kiểm tra chính mình, Phong Trần lại cảm giác như có ai đó đang nhìn mình. Ngẩng đầu lên, bên cạnh một nữ tử áo tím đang tò mò mà nhìn lấy hắn. Phong Trần bị ánh mắt của nàng làm cho giật mình, tên này hơi lùi lại một chút, nhìn nàng rồi lên tiếng:

-Cô nương nhìn ta có chuyện gì sao?

Thu lại ánh mắt, Tử Ninh nhẹ nhàng cất tiếng:

-Có cần ta giúp gì không?

Nghe nữ tử áo tím mở lời đề nghị giúp đỡ, vẻ mặt sau Ma Diện của Phong Trần hơi chút ngỡ ngàng, sau đó lại nhíu mày.

-Hửm...

Một tiếng. Thiếu nữ nhận ra vẻ nghi ngại của nam tử đeo Ma Diện trước mặt, nàng tiếp tục:

-A, ta không có ý gì khác, chỉ là ta thấy vị này cũng là nữ tử với nhau, nên muốn giúp đỡ nàng một chút.

Giọng điệu của nàng, Phong Trần đã nghe ra thiện ý, đầu óc tên này nhanh chóng xoay chuyển: “Không quen không biết, tự nhiên nhảy ra giúp. Không giặc thì cũng là cướp.” Rất nhanh hắn đã đứng lên. Thấy Phong Trần đã nhường chỗ, Tử Ninh tiến đến gần Âm Thất, hồn lực tử sắc từ trên người nàng tỏa ra, chúng bao lấy cơ thể mềm mại đang nằm dưới đất. Thu lại hồn lực, Tử Ninh nhìn lấy Âm Thất nói:

-Linh hồn nàng dù đã được đan dược của các hạ chữa trị nhưng vẫn không cải thiện là bao.

Phong Trần cũng có cùng nhận định với nàng, Tử Ninh lại tiếp tục:

-Nếu muốn khôi phục, thì cần một lượng tài nguyên khá lớn.

Nghe đến đây cả hai đã nghĩ đến đó là tài nguyên gì. Tử Ninh nhìn lấy Âm Thất, từ trong nhẫn trữ vật, nàng lấy ra một viên đan dược, chỉ thấy nó lớn bằng hạt nhãn, toàn thân tứ sắc bao quanh, mùi hương thoang thoảng lượn lờ, nàng nói:

-Đây là Phục Sinh Tử Hồn Đan, đan dược độc môn của ta, tác dụng duy nhất bảo tồn linh hồn trong vòng một tháng.

-Sau một tháng, hết tác dụng linh hồn theo đó mà tan biến.

Nhìn lấy viên đan dược trên tay Tử Ninh, Phong Trần tỏ ra hơi chút do dự, thấy vậy nữ tử áo tím lên tiếng:

-Như công tử đã thấy, với tình trạng của nàng, linh hồn không quá năm ngày chắc chắn sẽ bị hắc phong bào mòn mà tan biến.

Là một y sư, cộng thêm linh hồn Hải Cảnh, hắn cũng nắm rất rõ tình trạng của Âm Thất. Phong Trần cắn răng nhận lấy đan dược của Tử Ninh, bỏ vào miệng Âm Thất, giúp nàng luyện hóa. Dưới tầm nhìn của Luân Hồi Nhãn, linh hồn Âm Thất rất nhanh đã được tử quang bao phủ hoàn toàn, tình trạng tiêu hao do hắc phong cũng đã bị ngăn lại. Điều này tạm thời đã làm cho tảng đá trong lòng nhẹ đi phân nửa: “Đi vào hai người, đến lúc một mình đi ra, biết ăn nói sao với Âm Nhất.”

Linh hồn Âm Thất đã ổn định, Phong Trần đứng lên bắt đầu chào hỏi:

-Cảm ơn cô nương đã giúp đỡ!

-Sau này nếu có việc gì, ta nguyện sẽ giúp đỡ!

Nghe thấy những lời khách sáo của Phong Trần, ánh mắt nàng lóe lên tử quang, tinh nghịch nói:

-Ukm, nếu công tử đã nói vậy, quả thật ta cũng có việc muốn nhờ công tử.

Phong Trần bị câu trả lời của Tử Ninh làm cho sững người, hắn đứng như trời trồng. Nhìn phản ứng này, nàng cười khúc khích, sau đó lên tiếng:

-Ta chỉ nói đùa một chút thôi, không lẽ ngươi tưởng thật.

Sau lớp mặt nạ, Phong Trần sắc mặt đã đen lại, hắn hắng giọng cho bớt ngượng ngùng. Khóe miệng sau mạng che mặt của Tử Ninh nhẹ cong, nàng tiếp tục:

-Hay là chúng ta kết bạn cùng nhau đi tiếp.

Phong Trần hơi chút suy nghĩ, hắn gật đầu đồng ý, lại nghe nàng lên tiếng:

-Từ nãy đến giờ, công tử vẫn chưa cho ta biết tên ngươi là gì?

Hắn “hả...” một tiếng, mở miệng trả lời:

-Ta xin tự giới thiệu, ta tên Huyết Dị.

-Vậy xin hỏi quý danh của cô nương là gì?

Câu hỏi vừa dứt, Phong Trần lại nhận về ánh mắt hoài nghi từ nữ tử áo tím trước mặt, nàng nghi hoặc hỏi lại:

-Công tử không biết đọc Ma tự sao?

Dưới ánh mắt tò mò của nàng, hắn thẳng thắn gật đầu nói một cách rất chân thành:

-Đúng vậy, ta không biết Ma tự, vừa nãy lưu danh, cũng là do nàng ấy dạy ta viết tên chính mình.

Phong Trần chỉ vào Âm Thất nói, thiếu nữ tử y bị lớp mặt nạ che mắt, cộng thêm giọng nói thâm tình của tên này, nàng nghe cũng rất xuôi tai. Nàng ngay lập tức tỏ ra cảm thông, gật gật đầu, nghẹn ngào nói:

-Thì ra là vậy, tiểu nữ đã hiểu.

-Công tử cứ gọi ta Tử Ninh là được.

Cả hai đều không biết trong đầu của đối phương đang nghĩ thứ gì, nhưng đều hiểu một quy tắc: “Không có bữa trưa miễn phí.” Vậy nên dường như giữa họ đã đạt được sự ăn ý không cần nói ra. Trong lúc hai người đang nói chuyện, đám người còn lại đang bị Phong Trần làm cho chấn động, cuối cùng cũng hồi thần trở lại. Họ giờ đây có hai lựa chọn, đi tiếp với nguy cơ ngã vực là rất cao hoặc dừng lại tại chỗ với hi vọng rằng lần mở bí cảnh tiếp theo.

Cuối cùng tất cả đều quyết định lựa chọn bước tiếp, gần hai mươi người còn lại lần lượt ghi danh. Vậy mà chỉ có duy nhất hai người qua được Hồn Kiều, đó là vị lão giả đã ngăn cản Tử Ninh và một vị mỹ phụ thân khoác lục y. Vừa qua, hai vị này đã hướng đến hai người chào hỏi, sau khi làm quen, mới biết lão giả tên Kim Phúc, mỹ phụ tên Lục Thiến, vậy là năm người kết đội tiến về phía trước.

Phong Trần cõng Âm Thất cùng đi với bốn người còn lại, mất một đoạn đường, khung cảnh trước mắt hiện ra là một đường hầm, miệng nó ước chừng bán kính lên đến mười mét, xung quanh hoàn toàn trống không.

Thấy vậy đám người cùng nhau tới gần miệng hầm. Dừng lại trước cửa, đây là một hang đá bình thường, đưa mắt nhìn vào, hoàn toàn không nhìn thấy gì. Bốn người đưa mắt nhìn nhau, một hồi Phong Trần thấy lão giả tên Kim Phúc lấy ra một tấm phù lục, lão dùng U lực kích hoạt, ném thẳng vào bên trong, mỹ phụ lục y bên cạnh lên tiếng:

-Kim lão, lão làm cái gì vậy?

Lão giả áo bào kim sắc nghe vậy lên tiếng:

-Đây là Bạo Hỏa Phù, vứt vào đó xem sao?

Nghe vậy cả Tử Ninh và Phong Trần cũng đưa tai về phía trước xem sao, vậy mà chờ mất năm phút đồng hồ, Bạo Hỏa Phù như hòn đá ném xuống biển, không chút tung tích mà biến mất. Bốn người nhìn nhau một cách khó hiểu, mỹ phụ Lục Thiến cũng làm ra hành động, nàng lấy ra một con chuột bằng gỗ, hồn lực tiến ra truyền vào con chuột. Trước mắt bốn người, chuột gỗ cũng tiến vào trong hang, chờ một thời gian, chuột gỗ vẫn chưa quay lại, ba người Phong Trần quay sang hỏi mỹ phụ lục y:

-Lục phu nhân, chuột gỗ của nàng thế nào rồi?

Nghe Kim Phúc lên tiếng hỏi, Lục Thiến gương mặt khó hiểu đáp:

-Cái này ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Mộc Thử của ta là khôi lỗi chuyên để khám phá, nguyên lý là trong vòng năm phút nó sẽ tự động quay lại, nếu nó bị tiêu diệt, ta cũng sẽ biết ngay.

-Để ta kiểm tra.

Nói xong nàng hai tay kết ấn, rất nhanh sắc mặt của nàng đã biến sắc, nàng hoảng hốt nói:

-A, Mộc Thử, ta lại không cảm nhận được nó rồi.

Nghe vậy cả đám vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, Tử Ninh nhìn lấy Phong Trần nói:

-Hay chúng ta dùng hồn lực xem sao?

Phong Trần gật đầu, vậy là hai người cùng nhau thả ra hồn lực, hồn lực từ từ tiến vào trong hang, “tủn...”, hồn lực men theo lối đi, mất vài trăm mét, hồn lực của cả hai đều bị chặn lại không thể tiến thêm. Bên cạnh, Kim Phúc cùng Lục Thiến thấy cả hai người khẽ nhíu lại chân mày, đồng loạt mở mắt, Phong Trần là người lên tiếng:

-Hồn lực không thể dò xét, bên trong như có kết giới, chính nó không cho hồn lực của chúng ta đi qua.

Tử Ninh cũng gật đầu xác nhận, nàng cũng đưa ra ý kiến:

-Hồn lực tuy không thể xuyên qua, nhưng ta vẫn thấy dấu vết của Mộc Thử, nó biến mất sau kết giới đó.

-Có lẽ chúng ta có thể đi vào xem thử!

Nhìn lấy Tử Ninh, Phong Trần thi triển Luân Hồi Nhãn, nhìn vào hang động đó, hoàn toàn là một màu đen, không quan sát được gì. Phong Trần gật đầu đồng ý, nói:

-Ừm, được, dù sao bên trong theo chúng tôi dò xét, cũng không có gì nguy hiểm.

Nghe vậy mọi người cũng đồng ý, lấy ra U Quang Thạch, cả bốn tiến vào trong. Một điều quỷ dị ngay lập tức phát sinh, ánh sáng từ U Quang Thạch khi bước vào hang như bị bóng tối nuốt chửng, một dự cảm không lành dâng lên một cách mãnh liệt, cả bốn người đồng tử mở rộng, sống lưng lạnh toát, tất cả như đồng thanh hô lớn:

-Không ổn, mau quay lại.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn, “rầm...”, cửa hầm như có một tảng đá chặn lại, cả bốn người bùng nổ hồn lực, linh hồn phô thiên cái địa tỏa ra tứ phương tám hướng. Đúng như tiếng động vừa nãy, cửa hang đã bị phong kín, điều làm cho họ mồ hôi lạnh đổ đầy đầu là họ hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của những người còn lại. Xung quanh hoàn toàn trống rỗng, tu vi Hải Hồn Cảnh của Phong Trần hoàn toàn bộc phát, nhưng hắn hoàn toàn không cảm nhận được gì, chỉ biết đây là một đường hầm đen tối, một đầu đã bị bịt kín, đầu còn lại là bóng tối vô tận. Tên này cũng thử hét lên một vài lần, kết quả nhận lại là không ai phản hồi, cũng không có tiếng vọng lại.

Cả ba người còn lại cũng rơi vào tình trạng tương tự, gọi trời trời chẳng thấu, gọi đất đất chẳng thưa. Cũng không còn lựa chọn nào khác, họ đành phải mò mẫm trong bóng tối mà tiến lên.