Nỗi sợ hãi bao trùm toàn trường, nhưng thân ảnh tử y phiêu miểu ấy vẫn tiến về phía bia đá màu trắng, ánh mắt tử sắc không hề dao động. Tay ngọc vươn ra, hồn lực tử quang lưu chuyển trước đầu ngón tay, ngọc thủ mềm mại lướt đi trên mặt đá bạch ngọc. Tiếp theo tiếng “ầm ầm…” lại vang lên, danh sách trên Danh Hồn Bi một lần nữa điên cuồng biến đổi, cái tên mới cũng theo đó mà từ cuối cùng một mạch leo lên. Cuối cùng những tiếng rung động cũng biến mất, những cái tên trên danh sách cũng ngừng hoán đổi vị trí.
Tất cả đều đưa mắt nhìn về phía Danh Hồn Bi, “hít…” toàn trường hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó là những tiếng kinh hô đồng loạt vang lên:
-Đó, đó, đó là…
-Cái, cái, cái này làm sao có thể!
-Tốp một, vậy mà lại là tốp một!
Trên danh sách, cái tên Oán Binh đã bị đẩy xuống tốp hai, thay vào đó là cái tên Tử Ninh. Không chỉ có những tu sĩ ở bờ bên này kinh ngạc khi nhìn thấy kết quả này, những người đã qua vực cũng chấn động không kém. Mộng Trầm Mị bị động tĩnh làm cho chú ý, ánh mắt nàng cũng nhìn lấy nữ tử áo tím này, vốn dĩ với danh hồn xếp hạng năm của mình, nàng đã nghĩ rằng đối thủ lớn nhất trong bí cảnh lần này là tên nam tử y xám ở đây. Sự xuất hiện của nữ tử áo tím lại khiến nàng càng thêm áp lực, nàng này không những hơn nàng, thậm chí còn có khả năng mạnh hơn nam tử y xám. Ngoài Mộng Trầm Mị, Oán Binh cũng phải kinh ngạc mà nhìn về phía thiếu nữ mặc tử y. Với thực lực của mình, hắn dám khẳng định không một ai trong bí cảnh này có thể vượt qua. Nhưng sự xuất hiện của thiếu nữ tử y, sự tự tin của hắn đã bị lung lay, “xem ra thứ bên trong này, không dễ dàng mà có được.” Oán Binh âm thầm nghĩ.
Toàn trường chưa thoát khỏi sự kinh động, thiếu nữ tên Tử Ninh này đã tiến đến hồn kiều, nàng nhẹ nhàng bước lên cầu, một loạt hành động như nước chảy mây trôi, áo tím phiêu bồng mà qua cầu không chút tổn hại. Nhìn nàng như thần nữ dạo chơi chốn nhân gian, ngay cả hắc phong cũng không dám làm phiền đến nàng. Đám người Trành Hổ, Mộc Khôi Đào cũng như Phệ Ma Da như đang trong giấc mộng hoang tưởng nhìn lấy nàng, những khó khăn bọn họ trải qua, trước mặt Tử Ninh như một trò chơi, tùy ý mà bỏ qua. Điều này đã làm cho mọi người ở đây sớm chết lặng, đến khi nàng đặt chân sang bờ bên kia, mọi người mới tỉnh hồn trở lại, vẫn có kẻ như nằm mộng mà hỏi:
-Vậy, vậy là qua rồi sao!?
Câu hỏi này đặt ra, nhưng không có ai đứng ra trả lời hắn. Sự thật đã được bày ra trước mắt, vốn dĩ cũng chẳng cần ai trả lời. Phong Trần cũng ngẩn người với màn trình diễn của thiếu nữ tên Tử Ninh này, bỗng hắn cảm thấy bên người có động tĩnh, chỉ thấy Âm Thất bên cạnh bước về phía trước. Toàn trường đang chìm đắm trong cảm xúc kinh diễm thì lại thấy một nữ tử mặc hắc y che mặt tiến lên chỗ Danh Hồn Bi, toàn trường thấy vậy cũng rất ngạc nhiên. Do sự xuất chúng của Tử Ninh mang lại, vậy nên lần này không ai đứng ra ngăn cản Âm Thất nữa, nhưng một vài tiếng bàn tán nhỏ vẫn vang lên:
-Hả, lại có người lên rồi kìa.
-Là một nữ tử sao?
-Liệu sẽ như vị tên Tử Ninh kia chứ?
Trước những lời bàn tán, hai tay Âm Thất vô thức nắm chặt, ánh mắt nàng kiên định hướng về bạch bia mà bước tiến. Đến trước bia đá, nàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, nàng mở ra đôi mắt, hồn lực vận chuyển, ma tự được nàng khắc lên. Danh sách lại tiếp tục biến đổi, lần này không có sự biến đổi kinh khủng như của Tử Ninh, cái tên Âm Thất liên tục đổi hạng, cuối cùng ngừng lại ở vị trí thứ bốn mươi lăm. Tất cả như đang chờ một kỳ tích sắp xảy ra, nhưng khi nhìn thấy vị trí của Âm Thất, tất cả dường như đã thất vọng, lại một lần nữa những tiếng xì xào vang lên bên tai Phong Trần:
-Ôi trời ạ, cứ tưởng lại được chứng kiến một thiên tài lộ diện.
-Hazzz, làm chúng ta hồi hộp chờ đợi vô ích.
-Vậy mà còn tỏ ra huyền bí bí hiểm, đúng là làm màu.
Đám người thiên tài ở bờ bên kia nhìn lấy thứ tự của Âm Thất, bọn họ chỉ lắc đầu, dường như đã nhìn thấy cái kết của nữ tử hắc y này. Họ rất nhanh chóng ra quyết định, không thể lãng phí để chờ những kẻ không liên quan, người đầu tiên quay lưng rời đi là thanh niên y xám. Đám người y xám thấy vậy cũng nhanh chóng rời đi, nhìn thấy đã có người rời đi, rất nhanh Trành Hổ và Phệ Ma Da cũng quyết định rời đi. Mộc Khôi Đào đưa mắt nhìn về phía Mộng Trầm Mị, hiển nhiên tên này là muốn đi theo nữ thần của mình rồi. Mộng Trầm Mị nhìn đám người y xám và đám Trành Hổ rời đi, nàng lại nhìn về phía Tử Ninh, cuối cùng nàng lại nhìn về bờ bên, Mộng Trầm Mị hơi chút suy nghĩ, sau đó nàng cũng rời đi.
Tất cả rời đi, hiện tại chỉ còn thiếu nữ áo tím là không có ý định rời đi ngay lúc này. Đám người còn lại thấy các thiên tài đã rời đi, bọn họ cảm giác như đã bị bỏ rơi, không khí như trầm xuống. Nhưng những lời châm chọc vẫn vang lên như những mũi kim sắc nhọn, chúng như trực chờ đâm vào tim gan của những kẻ yếu đuối. Phong Trần cứ nghĩ Âm Thất sẽ rất buồn, nhưng hắn đã đánh giá quá thấp nàng, trên khuôn mặt, ánh mắt nàng không hề dao động. Nàng bước đến hồn kiều, chân đạp lên, nhanh chóng tiến bước, tốc độ của nàng nhanh dần, rất nhanh với tốc độ di chuyển của Âm Thất đã đến giữa cầu.
Vừa bước qua, hắc phong cuồn cuộn rít gào mà lên, không chậm trễ, hai tay kết lấy thủ ấn, một hắc quang cầu bao lấy thân thể Âm Thất. Chưa dừng lại ở đó, trên tay nàng xuất hiện một hắc phù, Âm Thất cũng một lần nữa dùng hồn lực truyền vào phù lục, ngay lập tức một tầng màn chắn lại được tạo bên trong hắc quang. Tốc độ của nàng cũng gia tăng một vòng, sau lưng hồn kiều tốc độ biến mất cũng ngày càng nhanh, hắc phong cùng hắc quang đối đầu, lớp phòng vệ đầu tiên rất nhanh đã bị xé nát.
Hắc quang bên ngoài bị phá, Âm Thất miệng rỉ máu tươi, tốc độ cũng vì thế mà chậm lại. Hắc phong vẫn tiếp tục chém lên màn chắn, màn chắn từ phù lục cũng bắt đầu rạn nứt, Âm Thất tiếp tục rót hồn lực vào trong phù lục, hòng giữ cho màn chắn ổn định trở lại. Điều này cũng không mang lại hiệu quả quá lớn, màn chắn vẫn bị hắc phong bào mòn, hồn lực tiêu hao lại khiến tốc độ của Âm Thất giảm mạnh. Hồn lực không ngừng được rót ra, bên trên phù lục những vết rạn nứt đã dần xuất hiện. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hồn lực của Âm Thất đã dần cạn kiệt, hắc phong chém lên màn chắn thủng lỗ chỗ, phù lục trên tay cũng gần như rách bươm.
“Rẹt…” màn chắn bị hắc phong cắt nát, phù lục trong tay cũng tan thành tro bụi, hồn kiều dưới chân cũng biến mất. Linh hồn Âm Thất lúc này như một ngọn nến trong đêm giông bão, hồn lực hao sạch, hắc phong dưới vực không vì vậy mà buông tha, nó vẫn như những lưỡi đao sắc bén cắt vào linh hồn nàng. Hồn kiều biến mất, trọng lực kéo cơ thể nàng rơi xuống, nỗi đau đớn từ linh hồn như vạn đao cắt gọt khiến đầu óc nàng trống rỗng. Tầm mắt nàng chớp giật, bóng tối như muốn nhấn chìm ánh mắt đầy kiên định. Âm Thất vô thức ngẩng đầu nhìn lại, dường như ông trời cũng không muốn nàng để lại hối tiếc, một thân ảnh đang đeo Ma Diện nhanh như thiểm điện đang lao đến chỗ nàng.
Khung cảnh này dường như đã khiến nàng trở nên nhẹ nhõm, ít nhất ảo ảnh này đã cho nàng cảm giác cái chết bớt đi sự cô đơn. Đôi mắt của Âm Thất đã hoàn toàn nhắm lại, ý thức của nàng cũng chìm vào bóng tối. Trong khi Âm Thất lâm vào mất ý thức, bên ngoài một cảnh tượng hoang đường đang diễn ra.
Nhìn Âm Thất bước lên ghi Danh Hồn Bi, Phong Trần ở dưới có chút lo lắng khi thấy nàng chỉ đạt được hạng bốn mươi lăm. Nhìn những kết quả của lần trước, với thứ hạng này để qua hồn kiều là điều rất khó. Đứng xem nàng vượt hồn kiều, tên này cũng lo lắng đến mức mỗi lần hồn kiều biến mất, nhịp tim của hắn cũng tăng lên một nhịp. Đến giữa hồn kiều, hắc phong rít gào, hồn kiều tốc độ biến mất càng lúc càng nhanh. Bàn tay Phong Trần vô thức nắm chặt lại, sau khi thấy thủ đoạn của Âm Thất tung ra, nắm tay mới hơi chút thả lỏng. Nhịp tim đập “thình thịch…” khi thấy thủ đoạn chồng lớp của nàng vừa mới hạ nhịp, nào ngờ hắc phong xé tan phòng tuyến đầu tiên, điều này khiến Phong Trần ngay lập tức hành động.
Diệt Tận Hồi Pháp vận chuyển, Dung Thức triển khai, U Ám Lực bùng nổ, Bách Bộ Phục Sinh Thuật thi triển, Ám Tốc Điệp kích hoạt. Phong Trần như một bóng ma, điệp bộ lưu lại, đến trước Danh Hồn Bi, hải hồn cảnh sơ kỳ bộc phát. Uy áp linh hồn như thủy triều từ cơ thể của Phong Trần mà tỏa ra, tất cả đang đứng xem màn vượt hồn kiều của Âm Thất, cơ thể như trời giáng trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất, linh hồn run rẩy như bị sóng biển nhấn chìm.
Khóe miệng trào ra máu tươi, rất nhanh đã có người phản ứng lại, hồn lực tuôn ra mà chống lại uy áp. Người này cố gắng ngẩng đầu lên muốn xem chuyện gì đã xảy ra, ánh mắt người này co rụt thành lỗ kim, nhịp thở trở nên dồn dập. Với tu vi Thông Hồn cảnh trung kỳ của mình, sau khi bất ngờ bị uy áp làm cho quỳ rạp xuống, người này ngay lập tức bùng nổ hồn lực chống lại uy áp, hắn muốn xem chuyện gì đã xảy ra. Những tiếng ầm ầm đã khiến hắn ngay lập tức bị hướng ánh mắt về đó, “vụt…” một bóng đen như quỷ mị đã vọt qua, nhưng thứ làm hắn chết lặng là danh sách trên Danh Hồn Bi.
Những cái tên đang điên cuồng mà biến đổi, trong đó cái tên mới được ghi lên đang như ngựa phi nước đại mà leo lên. Chưa dừng lại ở đó, cái tên này mỗi khi nhảy lên một bậc, cái tên phía sau tự động biến mất. Đến cuối cùng điều điên rồ này đã ngừng lại, bây giờ trên Danh Hồn Bi gần như đã bị tẩy trắng. Bên trên chỉ còn ghi:
“Danh Hồn Bi
1 Huyết Dị
2 Tử Ninh
3 Oán Binh”
Danh Hồn Bi giờ đây chỉ còn lại ba cái tên, sau giây phút bị đánh úp, tất cả những người còn lại cũng đồng loạt đối kháng lại uy áp. Khi nhìn lên bia đá, ánh mắt của tất cả mọi người trợn trừng nhìn lấy Danh Hồn Bi. Bất ngờ tiếng gió rít gào “ào ào ào…”, chưa kịp định thần, tất cả bị tiếng gió làm cho chú ý, bọn họ đồng loạt nhìn sang đã thấy một thân ảnh mặc hắc y lao như tên bắn trên hồn kiều. Hồn kiều vừa hiện ra, Phong Trần chân đạp Bách Bộ Phục Sinh nhanh như thiểm điện lao về phía trước. Hồn kiều màu trắng ngưng đọng thành thực chất nhìn vô cùng chắc chắn, nhưng khi tên này đặt chân lên, chỉ trong vòng hai giây hồn kiều đã tự động tan rã. Tốc độ biến mất của hồn kiều trực tiếp tăng lên gấp vài lần so với của người khác, trước mặt do sự xuất hiện của Phong Trần, hắc phong từ dưới vực thẳm hú lên trực tiếp nghiền nát quang phù của Âm Thất. Dưới chân là vực sâu vạn trượng, đằng sau hồn kiều theo từng bước chân mà tan biến, trước mặt hắc phong như cối xay muốn nghiền nát linh hồn Âm Thất.
Tên này sau lưng mồ hôi lạnh ướt đẫm, bên trong mặt nạ, gương mặt lại vô cùng bình tĩnh, hắn cởi ra tấm vải bố bên ngoài, vượt qua nửa hồn kiều, mắt thấy Âm Thất quay mặt về phía mình như đã cam chịu số phận. Hồn lực Phong Trần như thủy chiều, tràn ra hóa thành cự thủ, rồi ôm lấy nàng, vải bố trong tay không chậm mà bung ra, trực tiếp quấn lấy cơ thể mềm mại của Âm Thất. Lúc này hắc phong đã quấn lấy nhau tạo thành một cơn lốc, tên này kéo cơ thể của nàng ôm vào lồng ngực, lao thẳng vào cơn lốc hắc phong đó, một lát sau một thân ảnh từ trong cơn lốc lao ra.
“Phịch…” một tiếng, bóng đen như quỷ mị đã đứng quay lưng lại với vực sâu, hồn kiều sau lưng đã biến mất. Cơn lốc hắc phong cũng dần nhỏ lại rồi tan biến.
“Tĩnh…”
Toàn trường tĩnh lặng nhìn lấy thân ảnh đang ôm một thân ảnh được quấn trong vải bố.
