Bên trong đường hầm đen tối, Phong Trần liên tục phải dùng hồn lực để dò đường, hắn đã đi mất một tiếng, vậy mà hồn lực vẫn chưa cảm nhận được lối ra hay bất cứ thứ gì. Nhớ lại cảm giác khi dùng hồn lực dò xét ban đầu, theo ước tính màn chắn chỉ cách miệng hang khoảng một dặm, vậy mà hắn đi rất lâu mà vẫn chưa đến. Phong Trần kích phát Ám Tốc Điệp để tăng tốc, càng đi tên này lại càng cảm thấy kì lạ. Bỗng sau lưng lại vang lên một tiếng rên khe khẽ, "ưm…", nghe thấy tiếng rên, Phong Trần hạ tốc độ từ từ, trên lưng Âm Thất khẽ cựa quậy, lúc này Phong Trần mới ngừng và thu hồn lực lại, hắn lên tiếng:
-Âm Thất, nàng tỉnh rồi sao?
Âm Thất sau lưng được bọc vào vải bố, nàng mơ hồ như muốn tỉnh dậy, nhưng Phong Trần chờ một lúc vẫn không thấy nàng lên tiếng, hắn lại gọi lên, vẫn không thấy trả lời, đang định thả nàng xuống xem sao.
"Cạch cạch cạch cạch cạch…"
Bỗng trong tai Phong Trần vang lên những tiếng kì lạ. Một cảm giác bất an trong lòng vô thức nảy lên, những tiếng động này dường như được phát ra ở phía mà hắn đang tiến tới. Càng lúc chúng càng rõ ràng hơn, hắn ngay lập tức hồn lực như sóng biển, từ trên người tên này tỏa ra, sau lớp mặt nạ, chân mày hắn hơi nhíu lại. Phong Trần cảm nhận được có một con côn trùng đang tiến đến chỗ này, nhưng thứ hắn nhíu mày không phải là con côn trùng đó, mà là tiếng của nó, giống như hai hàm răng cắn vào nhau. Vấn đề là hắn chỉ cảm nhận được con côn trùng này chỉ lớn bằng ngón cái của mình, với cơ thể này không thể nào tiếng cắn răng lớn như vậy.
Buộc Âm Thất cố định sau lưng, trên tay Biên Huyết Kiếm đã xuất hiện, U Ám lực bùng nổ, Ám Điệp gia trì, hắn lao về phía trước. Sau đó đôi mắt xám khói lại được thay bằng đồng tử hắc luân, vẫn là một màn bóng tối trước mặt, nhưng cùng với tiếng "cạch cạch…" cắn răng, trước mắt Phong Trần lại hiện ra đốm sáng màu xanh lục.
Khoảng cách rất nhanh đã rút ngắn, cùng với đó, dưới cảm nhận của hồn lực, số lượng côn trùng không phải là một con như ban đầu. Trước mắt hắn, hàng trăm đốm sáng đang bám lên vách của cái hang, như ngửi được mùi vị ưa thích, những tiếng răng cắn vào nhau càng thêm mãnh liệt, dưới tầm mắt của Phong Trần đột nhiên những đốm sáng di chuyển chậm chạp bỗng trở nên phát điên mà lao về phía này. Tên này thấy vậy không những không hoảng sợ, ngược lại tốc độ của hắn lại tăng thêm một vòng. Biên Huyết Kiếm trong tay dù bị hang động này thôn phệ mất đi huyết quang đỏ rực, nhưng nó trong tay Phong Trần như hưng phấn mà rung lên, từng tiếng kiếm ngân "leng keng…" vang vọng kéo dài, U Huyết lực bùng nổ, tu vi U Sư sơ kì bộc phát.
"Cạch…, cạch…, cạch…", "vụt…, vụt…, vụt…"
Tiếng răng cắn vào nhau, sau đó là tiếng nhảy nhanh như cắt lao đến, miệng như chiếc kẹp sắt toan gặm lấy cơ thể của Phong Trần. Tưởng chừng với ưu thế bóng tối tuyệt đối, một màn bách trùng phệ thân sẽ xảy ra, nhưng:
"Keng…, keng…, keng…"
Những tiếng va chạm của kim loại vang lên, chúng như những viên đạn nhắm thẳng vào Phong Trần mà tới. Lực đạo từ Biên Huyết Kiếm truyền xuống cánh tay, chấn cho hắn như bị vạn kim châm chích. Nắm chặt lấy cán kiếm, ánh mắt dưới màn đêm lóe lên, dưới tầm nhìn của Luân Hồi Nhãn, nhìn những đốm sáng từ dưới, hai bên, trên trần lao thẳng vào mặt, Phong Trần vung kiếm quét ngang, đốm sáng như tiểu lục cầu bị đập mà bay ngược rồi rơi rụng.
"Bộp…, bộp…, bộp…"
Những tiếng như sung rụng vang lên, hắn tiếp tục thi triển Tiên Sư Kiếm Pháp, những tiếng "rẹt…, rẹt…, rẹt…" tiếp tục vang lên, lần này sau những nhát chém đó, tiểu lục cầu trong mắt Phong Trần ngay lập tức biến mất, theo sau là một mùi hôi khiến hắn cảm thấy gay gay mũi, dưới chân khi mới bước vào là một mảnh khô ráo, vậy mà giờ đây theo từng bộ pháp cảm giác nhơn nhớt tự nhiên xuất hiện.
Biên Huyết Kiếm trong tay hắn cũng vì vậy mà rung lên, ưu thế của đám côn trùng này là bóng đêm do hang động tạo ra, đứng trước Luân Hồi Nhãn, chúng hoàn toàn mất tác dụng. Số lượng đốm sáng trước mặt Phong Trần rất nhanh đã bị hắn tiêu diệt quá nửa, việc cõng thêm Âm Thất cũng không làm những đường kiếm của tên này chậm lại. Với sự kết hợp của Bách Bộ Phục Sinh Thuật và Tiên Sư Kiếm Pháp, rất nhanh chóng tên này đã tiêu diệt được chín mươi phần trăm, tưởng chừng như đã kết thúc. Dưới chân giờ đây đã là một đầm lầy đặc quánh, mùi hôi gay mũi bốc lên càng thêm khó chịu.
Bỗng từ phía trước âm thanh "vo…, vo…" một lần nữa dội thẳng vào tai Phong Trần, hắn quay đầu nhìn về phía sau, đồng tử hắc luân co rụt, bây giờ trong tầm mắt là hàng vạn đốm lục quang đang lao thẳng về phía này.
Vân Trùng như trường hà vỡ đê, đổ ập về phía Phong Trần, chúng như muốn nhấn chìm tất cả chướng ngại. Tình cảnh này khiến hắn sắc mặt biến đổi, tên này tóc gáy dựng đứng, sống lưng lạnh toát. Tuy vậy nhưng mùi hôi từ đám chất nhầy dưới chân đã làm hắn tỉnh táo hơn, một lần nữa quét kiếm dọn dẹp đám côn trùng còn sót lại ban đầu.
Hồi đầu đã dọn dẹp xong, Biên Huyết Kiếm trong tay vẩy chúc đầu kiếm xuống dưới, chất nhầy hôi thối trên thân kiếm được rũ sạch. Phong Trần đứng giữa đường hầm tối đen như mực, thân đứng thẳng tắp, đồng tử hắc luân nhìn chằm chằm lấy cơn lũ sâu bọ màu xanh lục. Những tiếng răng chà vào nhau kêu "cạch cạch…", cộng thêm tiếng vỗ cánh "vò vò…" chúng tạo nên một bản nhạc chết chóc lao về phía Phong Trần.
Đứng trước sự áp bức như muốn nghiền nát bản thân thành thịt vụn, tên này thân người đứng thẳng, tay phải đưa kiếm ngang ngực, chĩa thẳng mũi kiếm vào cơn lũ màu xanh lục trước mặt, đôi mắt từ từ nhắm lại. Lúc này dưới chân Phong Trần, chất lỏng nhớp nháp vốn không động đậy giờ đây lại đang nổi bọt, hắc y trên người không gió tự bay, đằng sau lớp mặt nạ, ánh mắt xuyên phá không thể ngăn cản. Quanh người kiếm khí lưu chuyển càng lúc càng cuồng bạo, sau lưng vài lọn tóc của Âm Thất chìa khỏi vải bố giờ đây đã bị kiếm khí hòa tan.
Trong lúc Phong Trần cùng Âm Thất đang đối đầu với vạn trùng lao đến, ở một không gian tương tự, tử y phiêu bồng, ngọc thủ nắm chặt trường kiếm, Tử Ninh một thân thiếu nữ, trước mặt đối diện là hàng trăm tử thi như đang phát cuồng mà lao đến. Trên mặt nàng, một dải lụa màu tử sắc được nàng buộc che lại đôi mắt, mái tóc tử kim không gió tự bay, đặc biệt sắc mặt không chút dao động. Ánh kiếm trong đường hầm vô quang lạnh lẽo mà vung lên, bên tai còn vang lên những tiếng gào thét trầm thấp "gào gừ gừ…", cước bộ của nàng như đạp nước mà tới.
Tử thi chân bước lảo đảo, nhưng động tác không chậm, nhắm thẳng chỗ hiểm của nàng mà vồ tới. Trường kiếm trong tay Tử Ninh như có linh tính mà đón đỡ, nàng thuận thế phản kích chém ngược lại, "keng…" kiếm như chém phải đá tảng mà vang lên âm thanh chát chúa. Tay nàng cũng vì vậy mà truyền đến từng cơn tê dại, phản kích không thành, nàng nhanh chóng kéo giãn khoảng cách. Không để nàng ổn định thân hình, tử thi như thú nộ, tứ chi điên cuồng bò trên mặt đất lao về phía nàng.
U lực bùng nổ, tu vi U Tông sơ kì bộc lộ, tử khí quanh thân lượn lờ, trường kiếm trong tay cũng ngân vang. U lực truyền thẳng vào thân kiếm, ngọc thủ liên tục vung kiếm chém về phía tử thi đang lao đến. Kiếm khí chém vào chân, tay, cổ, bị chém đứt, những tử thi đi đầu lần lượt gục ngã, tử thi không vì bị kiếm khí chém gục những con đi đầu mà lùi bước, ngược lại bọn chúng còn tỏ ra cuồng loạn hơn mà lao vào.
Tử Ninh trên mặt không lộ ra vẻ sợ hãi, ngược lại kiếm khí quanh thân bùng nổ, nàng hóa thành tử quang mà lao vào chém giết.
Ở hai không gian đường hầm khác, cảnh tượng hỗn loạn cũng không kém là bao, chỉ thấy một thân ảnh thân khoác kim bào, trên mặt có dán một tấm phù lục giữa trán nhìn như cương thi. Chưa dừng lại ở đó, vị lão giả tên Kim Phúc này trên tay và chân cũng đều dán phù lục, trong tay còn cầm một chiếc túi, từ bên trong lão còn lấy ra Bạo Hỏa Phù ném thẳng về phía trước, miệng còn hô lớn:
-Các ngươi đừng tới đây, đừng tới đây, đừng tới đây!
-A a a, ta nổ, ta nổ, ta nổ hết!
Phía trước mặt, dưới bóng đêm mà hang tối mang lại, một quân đoàn bọ cạp đang nhanh chóng bò về phía này. Chúng toàn thân hiện lên dưới ánh lửa, toàn thân trong suốt, nội tạng bên trong thấy rõ, chúng ước chừng nặng một cân mỗi con. Đặc biệt nanh độc ở đuôi có màu đen tuyền, bên trên còn bốc lên từng tia hắc khí. Chúng như thể thách thức định luật vật lý, bò lên tường và trần hang, không đâu là không có. Những tiếng nổ "đùng, đùng…" liên tục vang lên, mang theo đó là xác bọ cạp nổ tung tứ tán, nhưng chúng cứ như vô tận mà tiến lên, như cái chết lầm lũi muốn nhấn chìm lão giả kim bào đang vung phù như rác trước mặt.
Cùng lúc đó khi Kim lão đang đối diện với đội quân bọ cạp, ở nơi này, thân ảnh lục y đang đứng trên vai một khôi lỗi khổng lồ, ánh mắt mờ mịt nhìn xuống dưới. Lục Thiến đang nhìn lấy khôi lỗi của chính mình đang lặn lội dưới làn hắc thủy đầy quỷ dị. Trong đêm tối, dưới ánh mắt màu xanh của mình, nàng nhìn thấy hắc thủy đang từng chút từng chút ăn mòn lấy thân thể của khôi lỗi, trong lòng nàng đang rỉ máu vì những làn khói đen bốc lên mỗi khi khôi lỗi bị ăn mòn.
Nói đến vì sao nàng lại bị rơi vào tình cảnh này, từ lúc lối vào hang tối bị chặn, nàng đã nghe được tiếng ai đó hô "cẩn thận" và sau đó là im bặt. Bóng tối bao trùm xung quanh im lặng, nàng tuôn ra hồn lực, Lục Thiến muốn tìm kiếm sự hiện diện của những người đi cùng, nhưng không hề có bất cứ kết quả gì, kể cả khi nàng đã bộc lộ tu vi linh hồn thực sự, trong vòng cảm ứng, không một sinh vật sống.
Trong lúc đang hoang mang, "ầm ầm ầm…" tiếng nước lũ vang lên bên tai, nàng quay ngoắt về phía phát ra tiếng nước lũ. Hai tay nhanh chóng kết lấy ấn quyết, hồn lực lục quang cuồn cuộn đổ về mắt, đồng tử màu đen ngay lập tức biến đổi, lục đồng yêu dị theo đó mà hiện.
Trước mắt nàng, một cơn lũ quét do một dòng nước màu đen nhanh như vũ bão mà cuốn về phía nàng. Mắt thấy hắc thủy muốn nhấn chìm chính mình, lục quang lóe lên, hắc thủy trào tới, Lục Thiến như cây non nhanh chóng vươn mầm, một đại khôi lỗi sừng sững mà mọc lên. Lục y không gió tự bay, nàng nhỏ bé như người tí hon đứng trên vai người khổng lồ. Lục Thiến điều khiển khôi lỗi tiến về phía trước, rất nhanh chóng nàng đã nhận ra, những bộ phận ngập trong hắc thủy đều bị thứ nước đen ngòm này ăn mòn. Mặc dù chất lượng khôi lỗi của nàng vô cùng cứng chắc và bền bỉ, nhưng vẫn bị hư tổn rất nặng, trong lòng nàng có chút suy nghĩ:
"Không biết những người đi cùng mình sao rồi? Hài… chắc họ cũng chẳng tốt hơn mình là bao!"
Nghĩ xong nàng đưa ánh mắt nhìn về phía trước.
