Hồn Kiều tan biến trước mắt, hắc phong thôi không rít gào, nhìn Trành Hổ chật vật ngồi bên bờ đối diện. Tất cả sống lưng trở nên lạnh toát, đặc biệt đệ tử Trành Ma Môn cơ thể sớm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trên mặt Mộng Trầm Mị, Phệ Ma Da hay những nhân vật có thực lực khác khi chứng kiến cảnh tượng qua cầu vừa rồi cũng hơi nhíu mày. Đặc biệt là Mộc Khôi Đào, tên này tuy ghét Trành Hổ nhưng ngược lại cũng là người hiểu thực lực của kẻ thù nhất, “thật không ngờ tên kia lại chật vật như vậy, lần này gặp ca khó rồi.” Âm Nhất cũng vô thức nắm chặt tay, nàng chứng kiến cảnh tượng này, sự quyết tâm trong mắt nàng trực tiếp giảm đi một nửa. Bởi nàng biết thực lực của mình đến đâu, so với Trành Hổ nàng thực sự không kém hắn, nhưng so về bảo vật giữ mạng đúng là nàng không hề có cửa.
Bên cạnh cảm nhận được hơi thở có chút hỗn loạn của Âm Thất, Phong Trần quay sang, linh hồn của nàng có chút run rẩy nhè nhẹ, rất khó có thể nhận ra. Thấy vậy hắn lên tiếng:
-Sao vậy?
Âm Thất nghe giọng Phong Trần hỏi, ngay lập tức nàng thu lại ánh mắt, hơi thở cũng được nàng điều chỉnh về bình thường. Nàng quay sang nói:
-Không, không có gì!
Nghe vậy, tên này cũng vờ như không nhận ra sự thay đổi của nàng, hắn nói tiếp:
-Cái này nguy hiểm quá, nàng có cách nào vượt qua nó không?
Câu hỏi này làm Âm Thất quay sang nhìn thẳng vào mắt Phong Trần, nhưng đối diện với nàng lại là Ma Diện, một cái mặt nạ không cảm xúc. Tuy gương mặt bị che đi, nhưng hắn lại không có biểu hiện của sự đùa cợt. Âm Thất lại quay đi, nhìn về phía trước lắc đầu rồi nói:
-Ùm…, đúng là rất nguy hiểm.
-Nhưng hiện tại vẫn chưa có cách.
-Để xem các thiên tài này có cách nào không?
Nhận được câu trả lời, Phong Trần không nói gì mà nhìn về phía trước. Tuy thấy sự khó khăn của Trành Hổ nhưng điều này cũng không thể làm chùn bước họ được, giọng nói của Phệ Ma Da lại vang lên:
-Hơ hơ hơ, Trành huynh đã lấy thân ra thử rồi, vậy Ma Da ta đây há lại thua kém sao!
Đám đệ tử Trành Ma Môn đang định tiến lên để qua với lời kêu gọi của thánh tử, bên kia bờ dù Trành Hổ đã gào khản cả cổ, ở bên này, đám đệ tử cũng chỉ thấy hắn quơ tay múa chân mà hoàn toàn không nghe được gì. Phệ Ma Da đẩy đám đệ tử Trành Ma Môn ra, một tên đệ tử của Phệ Ma Cốc lên tiếng:
-Các ngươi mau mau tránh ra cho thiếu chủ bọn ta đi.
Đệ tử Trành Ma Môn bị đẩy ra, đang định phát tác thì thấy Phệ Ma Da tiến lên, vậy là cũng phải nuốt đắng tránh đường. Tên này tiến đến Danh Hồn Bi, hồn lực vận chuyển, thông hồn cảnh hậu kỳ phóng thích mà ra. Lần này uy áp linh hồn được cô đọng lại, không thoát ra ngoài, đầu ngón tay hóa thành bút, ba chữ Phệ Ma Da được khắc lên bia đá. Rất nhanh chóng, tên của hắn đã hiện lên trên bảng.
“18 Phệ Ma Da.
.....
21 Trành Hổ
......”
Ngay lập tức cái tên Trành Hổ lại bị hạ xuống một bậc, toàn trường lại xôn xao.
-Vậy mà lại là vị trí thứ mười tám.
-Thật không hổ danh là con trai của Phệ Ma Cốc chủ.
Toàn trường lại một mảnh chấn kinh, mặc kệ cho tất cả chấn kinh, Phệ Ma Da nhanh chóng bước lên Hồn Kiều, những bước chân di chuyển một cách ổn định. Do có sự thăm dò của Trành Hổ, tên này đã rất bình tĩnh khi biết Hồn Kiều sẽ biến mất. Gần đến giữa cầu, tên này hai tay kết lấy ấn quyết, rất nhanh chóng ấn thành, đánh thẳng lên người, trong lòng gầm lớn:
-Hồn Giáp!
Hồn lực bùng nổ, trên thân Phệ Ma Da xuất hiện một lớp sương màu hắc quang, nó bao phủ toàn bộ cơ thể của tên này. Hoàn tất, hắn tiếp tục bước về phía trước.
Cứ nghĩ có sự chuẩn bị trước, Phệ Ma Da vẫn tái mặt, hắc phong từ dưới lại rít gào, thổi ngược lên, hắc phong chém vào hắc sương, hắc sương ngăn chặn tất cả những nhát chém. Tuy đã bảo vệ được linh hồn nhưng chúng cũng bị hắc phong bóc dần ra. Chưa ngừng lại ở đó, tốc độ di chuyển của Phệ Ma Da cũng bị chậm lại.
Phệ Ma Da tuy đã có chuẩn bị nhưng cũng phải mất mười lăm phút mới qua được Hồn Kiều, nhanh hơn năm phút so với Trành Hổ. Nhảy sang đến bờ, làn hắc sương quanh thân vừa lúc cũng bị đánh tan, tên này cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn Trành Hổ không còn khoa chân múa tay nữa mà ngồi nhắm mắt dưỡng thần, Phệ Ma Da cũng chẳng quan tâm đến đệ tử Phệ Ma Cốc còn lại nữa, hắn tìm một chỗ rồi ngồi xuống khôi phục.
Thấy Phệ Ma Da đã sang đến nơi, trái tim treo trên cổ của đệ tử Phệ Ma Cốc đồng loạt hạ xuống. Cùng với sự thành công của hai tên này, cũng trực tiếp nâng cao niềm tin mình có thể sang được bờ bên kia, tất cả cũng nhao nhao bước lên muốn qua Hồn Kiều. Cuối cùng, Mộng Trầm Mị đứng ra lên tiếng:
-Thôi được rồi, các vị đừng cãi nhau nữa.
-Thiếp có ý kiến, mọi người có muốn nghe thử chăng!
Mộc Khôi Đào nghe vậy ngay lập tức đứng ra, tên này nói:
-Tất nhiên là muốn rồi!
-Ý kiến của Mị nhi chưa cần nói ra ta đã biết đó là một ý kiến hay rồi.
Nhìn hắn đứng ra nịnh bợ Mộng Trầm Mị, tất cả cũng hướng ánh mắt khinh bỉ nhìn lấy Mộc Khôi Đào. Bất quá nàng lại nhìn về vị trí của những người mặc y xám, thấy cả đám người chỉ đứng đó không nói gì. Điều này làm vị thánh nữ này trong lòng bớt đi căng thẳng, nàng lên tiếng nói tiếp:
-Theo ý kiến của thiếp, thứ tự đi hay là phân chia theo cảnh giới linh hồn là được.
-Cảnh giới linh hồn cao sẽ được lên ghi danh rồi đi trước.
-Như vậy sẽ không chiếm tiện nghi của bất kỳ ai cả, mọi người thấy thế nào?
Lời Mộng Trầm Mị vừa dứt, đã có người phía sau tiếp lời:
-Hay, quả thật quá hay.
-Đúng là Mị nhi, quá thông minh rồi.
Nghe xong cả đám người đều gật đầu đồng ý với ý kiến này, đám đông đang ồn ào bàn tán, tên đệ tử dẫn đầu đám người mặc y xám tiến về phía Danh Hồn Bi, đang định đưa tay lên viết tên, bỗng có người nhìn thấy vậy, tên này đứng ra nói:
-Này tên kia, ngươi làm gì vậy?
Nam tử y xám quay lại nhìn, chỉ thấy đây là một tên ma tộc, thân cao hai mét, trên người khoác hắc bào, mặt mũi bặm trợn vô cùng. Chưa kịp để mọi người phản ứng, hắn đã tiếp tục:
-Ngươi nhìn ta cái gì, không nghe Mộng thánh nữ nói gì sao?
-Ai mạnh thì lên trước, để nàng lên trước, ngươi mau cút xuống.
Tĩnh...
Tất cả đều quay lại nhìn tên ma tộc này, mọi người đều đưa ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn hắn. Thấy vậy tên này còn tưởng những ánh mắt này là đang ngưỡng mộ mình, mặt hắn còn vênh váo lên tận trời. Ngay lập tức những kẻ đứng bên cạnh lùi hẳn ra năm mét, như tránh ôn dịch. Bên cạnh hắn vẫn còn một tên ma tộc khác đứng cùng, thấy tất cả đều tránh xa, tên này còn quay sang tên đứng cạnh, định đưa tay quàng vai. Hắn vậy mà quàng vào không khí, chút nữa úp mặt xuống đất. Với gương mặt tức giận, hắn đưa mắt lên thì đã thấy người huynh đệ vào sinh ra tử của mình đã nhẹ nhàng lùi xa.
Tên này chưa định hình được mình đã làm gì.
“Bùm...”
Cơ thể nổ tung.
“Tí tách... tí tách...”
Ở chỗ tên ma tộc đó một vũng máu đã xuất hiện.
“Hít...”
Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, mồ hôi lạnh trên trán cũng vã ra. Phong Trần chứng kiến cảnh này, ánh mắt co rút, sau lưng đã ướt đẫm, bàn tay vô thức nắm chặt vào nhau. Thứ hắn thấy là gì? Là không có gì cả, chỉ là một ánh mắt, vậy mà trực tiếp miểu sát. Mọi ánh mắt của Mộng Trầm Mị cũng trở nên lấp lóe, ngay cả Mộc Khôi Đào trong đáy mắt cũng dâng lên một vẻ kinh sợ. Hai người này còn như vậy, đám người còn lại dường như bị bầu không khí bóp nghẹt, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Nam tử y xám đảo mắt nhìn toàn trường, toàn bộ gần như im lặng tuyệt đối. Rồi hắn quay lại dùng hồn lực khắc lên Danh Hồn Bi, bỗng có tiếng “ầm ầm ầm...” rung lắc, bia đá vốn im lặng nay lại làm ra động tĩnh lớn. Ma tự được khắc lên, danh sách điên cuồng thay đổi, từ vị trí một trăm, năm mươi, mười, ba, hai, một. Ngừng lại ở vị trí đầu, tên cái tên Hồn Hư bị đẩy xuống vị trí số hai, thay vào đó là một cái tên khác.
“1 Oán Binh”
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều há hốc miệng, những tiếng kinh hô lại vang lên:
-Vậy, vậy mà lại là hạng nhất!
-Cái, cái gì chứ? Hồn Hư tiền bối vậy mà lại bị đẩy xuống rồi!
-Rốt cuộc đây là thần thánh phương nào?
Cảnh tượng chấn động này khiến cả Mộng Trầm Mị và Mộc Khôi Đào, ánh mắt vừa trở lại vẻ bình thường, lại một lần nữa làm họ chấn động. Mặc dù trong thế lực đã nhắc nhở, phải cẩn trọng với đám thần bí này, thực lực của đám người này không phải dạng vừa. Giờ đây bọn họ mới biết cái thứ được gọi là không vừa là như thế nào.
Nam tử y xám hoàn tất, Hồn Kiều cũng theo đó mà hiện ra. Hồn Kiều này như đã ngưng thực, so với Trành Hổ và Phệ Ma Da, cầu của bọn họ chỉ được xem là cái bóng mà thôi. Cầu hiện, tên này thong dong bước lên cầu mà như không hề lo sợ, những bước chân vững chắc đạp lên Hồn Kiều, chân đạp vững như đi trên đất, nhịp độ là rất phù hợp. Hắn đi cảm tưởng chỉ cần chậm đi một chút là đã rơi xuống vực sâu, vậy mà mỗi bước đi đều rất vừa vặn, chân vừa bước đi, Hồn Kiều biến mất theo sau.
Điều làm cho mọi người một lần nữa lật đổ nhận thức, thế nào mới gọi là thực lực chân chính. Chỉ thấy nam tử y xám bước tới giữa cầu, bắt đầu gió cuốn rít gào, hắc phong cuồng nộ, cứ vậy trực tiếp tạt vào người, vậy mà tên này không hề kêu một tiếng. Đã vậy hắn còn ung dung bước về phía trước hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Phong Trần dùng Luân Hồi Nhãn nhìn thì thấy từ trên thân tên này lại liên tục tỏa ra một cỗ quang mang màu xám khói, chính những quang mang đó tạo thành một tấm lá chắn chặn lại hắc phong kia.
Nam tử y xám bước trên Hồn Kiều một cách vô cùng đơn giản, hoàn toàn không có chút trở ngại, đám người còn lại sớm đã chết lặng. Phong Trần trong lòng cũng cảm thán:
-“Con nhà giàu thật tốt, qua cửa chỉ cần trực tiếp lấy tài lực ra mà đập. Không phục ư, không phục thì ta đập đến mức ngươi phục thì thôi!”
Sang bên đối diện, nam tử y xám trực tiếp ngoắc tay, toàn bộ đám đệ tử y xám còn lại cũng tiến lên ghi danh rồi đi qua. Danh sách Danh Hồn Bi bị một phen xáo trộn, toàn bộ những cái tên dưới mười hạng đầu đều bị thay thế. Quá trình vượt cầu không thể so sánh với tên nam tử y xám đầu tiên, nhưng toàn bộ đều thuận lợi qua ải.
Nhìn thấy sự việc đang diễn ra hết sức thuận lợi, Mộc Khôi Đào lên tiếng:
-Mị nhi, hay là muội lên trước.
Nghe tên này nói vậy, tất cả đưa mắt nhìn đến Mộng Trầm Mị, chỉ thấy nàng nhẹ nhàng bước ra, nàng nhìn thoáng qua mọi người. Mỗi người khi khẽ chạm qua ánh mắt của nàng, ngay lập tức đã thu hồi tầm mắt. Liếc đến chỗ Phong Trần, vậy mà tên này lại không rời ánh mắt đi, vẫn mắt đối mắt với nàng. Nàng hơi ngừng lại một chút, sau đó lại đưa mắt nhìn đến Danh Hồn Bi, khóe miệng nàng khẽ cong lên, nói một câu mà không ai có thể nghe thấy:
-Thú vị a!
Phong Trần như đã nhận ra ánh mắt của nàng, hắn nhanh chóng chuyển rời ánh mắt. Nàng vừa tiến bước, vừa nói:
-Nếu các vị đã nhường, thiếp cũng không khách sáo nữa.
Nói xong nàng bước đến trước bia đá, hồn lực tụ lại, ma tự từng chữ được khắc lên, cái tên Mộng Trầm Mị đang điên cuồng đổi thay vị trí, cuối cùng nó dừng lại, bên trên hiện:
“5 Mộng Trầm Mị”
“Hít...”
Lại tiếp tục là tiếng hít thở dồn dập, lại một trận xôn xao. Ánh mắt nhìn thấy tên của mình dừng lại ở vị trí số năm, ánh mắt Mộng Trầm Mị thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đuôi mắt nàng đã cong lên. Không quan tâm đến phản ứng của mọi người, nàng cũng nhanh chóng bước lên Hồn Kiều mà tiến sang. Với lực lượng linh hồn hùng hậu, thêm có pháp bảo hộ thân, nàng cũng dễ dàng đi qua Hồn Kiều.
Thấy nữ nhân trong lòng của mình cũng đã sang bờ bên kia, Mộc Khôi Đào cũng tiến lên ghi tên, tất cả những người còn lại đã công nhận thực lực của hắn, chủ động nhường đường. Này ghi tên, tên hắn cũng nhảy lên liên tục, nhưng thứ hạng trên Danh Hồn Bi của hắn cũng không được tốt lắm, bên trên hiện:
“25 Mộc Khôi Đào”
Nhìn tên mình xuất hiện ở vị trí thứ hai mươi lăm, lại nhìn tên Mộng Trầm Mị ở vị trí số năm, mắt tên này bỗng chốc trở thành màu gan heo. Ở dưới nhìn thấy thứ hạng của Mộc Khôi Đào xong lại nhìn thấy sắc mặt của hắn, tất cả đều bụm miệng lại, không dám cười thành tiếng. Sắc mặt đám đệ tử Mộc Ma Khôi Tông cũng biến ảo không ngừng, nghe thấy tiếng thì thầm, có một tên ngay lập tức đứng ra.
-Các ngươi im lặng hết cho ta!
Nghe vậy tiếng bàn luận bị cưỡng ép mà đè xuống, Mộc Khôi Đào cũng vì vậy mà sắc mặt trở nên tốt hơn, hắn “hừ...” một tiếng, bước lên Hồn Kiều mà đi. Tên này tuy xếp hạng không cao cho lắm nhưng hắn không phải là người kém cỏi. Chỉ vì hắn lại so sánh với Mộng Trầm Mị nên mới tỏ ra là bị lép vế, nhưng so với hai thiên tài đi trước là Trành Hổ và Phệ Ma Da hắn còn xếp bên trên cả hai người này, bọn họ bị đẩy xuống lần lượt là hai mươi bảy và hai mươi sáu. Sau một thời gian, hắn cũng đi qua cầu với vẻ hơi có chút chật vật, nhưng cũng đã qua. Mỉm cười với Mộng Trầm Mị, hắn cũng tìm chỗ ngồi xuống khôi phục.
Liên tiếp là nhiều người đã thành công đi qua, điều này khiến những người còn lại niềm tin qua vực tăng mạnh. Nhiều người thi nhau lộ ra cảnh giới hồn lực để tranh giành đi trước, cuối cùng đã bị một vị trung niên nam tử với thực lực Thông Hồn cảnh giành được, là một tán tu. Tên này bước lên khắc tên, tên cũng rất nhanh chuyển tiếp, cuối cùng đạt vị trí bốn mươi chín.
“49 Cửu Tử”
Hắn tiến lên Hồn Kiều, tên này nhận biết thực lực bản thân so với những người đi trước, nên hắn không thể kéo dài thời gian trên cầu, hắn trực tiếp lao như điên về phía trước. Được một phần tư đoạn đường, Hồn Kiều bắt đầu sụp đổ, nhận ra điều này hắn càng thêm tăng tốc. Đến giữa Hồn Kiều, hắc phong rít gào mà nổi lên, trên cầu vừa vượt qua ranh giới, tên này từ trên người một tấm phù lục đã xuất hiện trên tay, hắn bóp nát, quang mang từ phù lục bao phủ lấy thân thể hắn. Tưởng như đã an toàn, quang mang vừa tiếp xúc với hắc phong, như một tờ giấy mỏng, quang cầu này bị hắc phong nghiền nát. Hắc phong trực tiếp cứa vào linh hồn, linh hồn tên này ngửa đầu gào thét:
-A, a, a, a, a....
Thân hình cũng theo đó mà trực tiếp định trụ, Hồn Kiều vừa lúc dưới chân sụp xuống, hắn cứ vậy mà rơi xuống vực, không tiếng gào thét, trên mặt chỉ có những biểu cảm vặn vẹo vì đau đớn. Thấy tình cảnh này, mọi người mới giật mình, nhưng niềm tin được những thiên tài trước đó xây dựng là quá lớn, lần lượt là những người của các thế lực lớn của Bách Mộng Thành tiến lên. Nhưng kết quả cũng giống như Cửu Tử, hoàn toàn rớt cầu, con số rớt cầu lúc này đã lên đến năm mươi. Tên của bọn họ cũng từ trên Danh Hồn Bi mà biến mất theo họ, cuối cùng đám người còn lại cũng đã biết chữ sợ viết thế nào. Bọn họ không còn muốn tranh nhau lên trước nữa, không khí lúc này như đặc quánh lại, những hơi thở cũng trở nên nặng nề. Ở bên bờ sau khi đã khôi phục hồn lực, đám người Trành Hổ nhìn thấy đệ tử của mình từng người từng người không thể qua được, cũng đã ra hiệu cho đám người còn lại ngừng lại, không tiếp tục tiến lên lưu danh trên thạch bia nữa.
Đúng lúc này, ở một góc tối, Phong Trần để ý một nữ tử thân khoác tử y từ từ tiến về phía Danh Hồn Bi. Thấy Phong Trần có động tĩnh, Âm Thất cũng hướng mắt nhìn theo. Đây là một thiếu nữ, trên thân tử y lưu chuyển, trên mặt cũng đeo mạng che màu tử sắc, mái tóc tử kim mềm mại lướt qua eo ngọc. Đặc biệt nàng lại có một đôi đồng tử màu tím nhạt nhìn vô cùng thanh tĩnh. Đương nhiên động thái của nàng đã làm cho đám người vô cùng chú ý, thấy nàng có ý định đi lên lưu danh, một vị lão giả thân khoác cẩm bào, giọng nói ôn hòa đứng ra lên tiếng:
-Này tiểu cô nương, cô đừng làm điều dại dột, nếu có nắm chắc thì hãy lên!
Nghe lời ngăn cản thiện ý của lão giả, nàng quay lại dùng ánh mắt trong veo nhìn lão, nàng bình tĩnh lên tiếng:
-Đa tạ đã lo lắng!
Nói xong nàng vẫn tiếp tục tiến lên Danh Hồn Bi.
