15
"Hóa ra chỉ là kiệt sức thôi."
Tôi bế Mạch Tử đi trên đường.
Vừa rồi lúc khám, bác sĩ bất ngờ cắm nhiệt kế đo nhiệt độ cho nó. Giờ thì đôi tai cụp xuống, chiếc đuôi cũng ép sát dưới bụng.
"Meo… Bác sĩ loài người thật chẳng lịch sự chút nào.”
“Vì bác sĩ không phải bác sĩ mèo nên mới thế."
Tôi thuận miệng pha trò để "chống nóng lên toàn cầu", vừa bế Mạch Tử lên cân thử.
Ừm, có vẻ nặng hơn một chút rồi.
Không biết bao giờ mới đạt được cảnh giới "mèo cam càng béo càng quý" đây.
Đưa Mạch Tử về nhà nghỉ ngơi xong, tôi lao thẳng đến trung tâm thương mại lớn nhất.
Đồ chơi cho mèo, súp thưởng, pate mèo, chuột bông, bóng gặm… Rồi ghé siêu thị mua thêm thật nhiều ức gà, vitamin, dầu cá, cỏ bạc hà mèo...
Trước khi tính tiền, tôi thấy siêu thị đang có chương trình khuyến mãi, hóa đơn trên năm trăm tệ sẽ được tặng một món trang trí hình mèo... xấu xấu.
Tôi nhìn món đồ hình mèo cam trắng, lặng lẽ bỏ thêm mấy gói cỏ mèo vào xe đẩy.
Vừa mở cửa về nhà đã thấy Mạch Tử dẫn theo ba bé mèo con ngồi ngay ngắn trước cửa chờ tôi.
"Mạch Tử, Mạch Tử, tôi mua quà cho em và lũ mèo con này~"
Tôi lấy món quà khuyến mãi đưa cho nó.
"Meo?"
Mạch Tử nghiêng đầu ngửi ngửi, tôi căng thẳng nhìn phản ứng của nó.
Liệu thấy món quà xấu như vậy nó có buồn không?
Có lẽ tai sẽ cụp xuống, lúc ấy tôi sẽ lấy túi quà thật phía sau ra. Cho nó một bất ngờ thật lớn!
"Oa! Đây là lần đầu tiên tôi được nhận quà. Vui quá đi, meo!"
Nhưng Mạch Tử không hề thất vọng, bởi vì nó chưa từng được ai tặng quà nên cũng chẳng biết tôi cố tình đưa món quà xấu trước chỉ để trêu nó.
Nó chỉ biết mình được tặng quà, thế là vui vẻ nhảy vào lòng tôi cọ tới cọ lui. Chiếc mũi hồng nhỏ khẽ chạm vào cằm tôi.
Đáng yêu, lại còn chân thành đến thế, vậy mà tôi còn nỡ trêu nó...
Mèo tốt.
Con người xấu.
Lương tâm tôi đau nhói, vội vàng lấy túi quà lớn giấu phía sau lưng ra, lôi từng món đồ bên trong.
Có thể bạn thích
AD FILL
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Ký Ức Băng Ghế Trường
Võng Giới Quyền Đấu
Sợi Dây Định Mệnh
Duyên Nợ Đế Vương
Kịch Bản Máu
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ẩn Thế Tổng Tài
Ngọc Cốt Hận Tình
"Súp thưởng."
"Pate."
"Chuột bông."
"Bóng gặm."
"..."
"Còn có cả cúc non nữa, đặc biệt tặng em."
Tôi cài bông cúc vàng nhạt lên đầu Mạch Tử, đội hoa lên rồi, hai tai nó càng đỏ hồng hơn.
"Đều… đều là của bọn tôi sao? Nhiều quá…"
Nó xấu hổ co thành một cục nhưng lũ mèo con thì chẳng biết ngại là gì.
"Meo meo meo meo meo!"
Ngửi thấy mùi thịt, ba bé mèo con lập tức chạy như bay tới. Cái mông nhỏ ngồi phịch lên dép của tôi, liên tục kêu ríu rít.
"Đừng vội, ai cũng có phần."
Tôi nhanh chóng nấu đồ ăn cho mèo, chia từng bát rồi trộn thêm vitamin bưng ra.
Lũ mèo con vui phát điên, quanh bát cơm nhảy nhót tưng bừng như đang múa mừng được mùa.
"Phải cảm ơn trước rồi mới được ăn."
Mạch Tử nghiêm túc dạy dỗ.
"Làm mèo ngoan, không làm mèo thiếu lễ phép."
Ba bé mèo lập tức ngoan ngoãn xếp thành một hàng, ngồi ngay ngắn, chắp hai bàn chân trước cúi đầu với tôi.
Đáng yêu quá đi.
Tôi bế một bé lên, úp mặt vào chiếc bụng nhỏ mềm mại hít thật sâu một hơi.
A.
Mùi mèo con, mùi mèo con thơm thơm, hạnh phúc quá.
Vừa thả chúng xuống, ba bé lập tức chúi đầu vào bát thịt gà ăn ngấu nghiến.
Chỉ có Mạch Tử vẫn ngồi bên cạnh, ánh mắt có vẻ rất rối rắm.
"Mạch Tử sao thế?"
"...Không có gì đâu, meo."
Nó giả vờ bình tĩnh ăn cơm.
l**m chân.
l**m lông.
l**m đuôi.
Ra vẻ bận rộn lắm.
Một lúc sau, tôi phát hiện nó đang lén "hà" mấy bé mèo con, ép cả ba đứa vào một góc.
16
Sau đó, tôi trực tiếp xách Mạch Tử lên giường ngủ vì nó cứ nhất quyết muốn đứng gác ngoài cửa mỗi đêm.
Mà tôi thì thật sự sợ cảnh nó kiệt sức đến ngất như lần trước, giằng co mãi, cuối cùng tôi một tay vớt nó vào lòng.
"Ngủ cùng tôi!"
"Meo?! Meo meo meo! Nam nữ thụ thụ bất thân!"
Mạch Tử cuống cuồng kêu loạn, hai bàn chân nhỏ ra sức đẩy ngực tôi, nhưng con người xấu xa vẫn không hề dao động còn ôm chặt hơn, ép nó thành một chiếc bánh mèo.
"Em là mèo, tôi là người nên không tính!"
Cuối cùng Mạch Tử đành đầu hàng, nó nhẹ nhàng ôm đầu tôi bằng hai bàn chân, khẽ phát ra tiếng gừ gừ dỗ dành.
"Ngủ đi."
“Ngủ thôi."
Cứ như vậy.
Ban ngày tôi ra ngoài tìm việc, tối về ôm mèo ngủ, sống những ngày hạnh phúc.
Mấy bé mèo trong nhà còn biết dọn dẹp, đến cả ba mèo con cũng cực kỳ lễ phép.
Tôi bị lũ mèo mê hoặc đến lú lẫn, không ngừng mua đủ loại đồ dùng cho mèo. Dần dần căn phòng nhỏ vốn lạnh lẽo và bừa bộn trở nên ấm áp, đáng yêu.
Ổ mèo lông xù, nhà cây cho mèo, đều được bày biện gọn gàng, đồ chơi chơi xong sẽ tự động cất lại. Trên bậu cửa sổ còn có những bông hoa dại do lũ mèo con tha về.
Hình như tôi đã có một mái nhà, lồng ngực bỗng nóng ran, những bông hoa dại đỏ rực, đỏ đến mức như muốn thiêu cháy trái tim tôi.
Tôi vội xoay người chạy ra ngoài, mua hai thùng bia đá về hạ nhiệt, tiện thể mở luôn hai hộp cỏ bạc hà mèo.
Đêm hôm ấy, cả tôi và lũ mèo đều quẩy hết mình. Mạch Tử thì ngà ngà say, vẫn ngoan ngoãn im lặng.
Ba bé mèo con thì chẳng biết học ở đâu lại đứng bằng hai chân sau, lắc lư kéo tay nhau nhảy "Hồ Thiên Nga”.
Tôi cũng say mềm, nằm dài trên sofa, tay nắm lấy chiếc đuôi mèo.
"Biến… Mau biến đi… Tôi muốn một anh đẹp trai cao một mét tám lăm… Vai rộng… eo thon… chân dài… Còn có tai mèo nữa!"
Càng uống càng hoa mắt, ba bé mèo con biến thành sáu bé. Một cái đuôi biến thành tám cái, tôi chộp thế nào cũng không được.
Choáng quá...
"Mạch Tử… Mạch Tử… Sao em… hình như to hơn rồi..."
Đầu óc tôi càng lúc càng mơ màng, trong cơn chếnh choáng, tôi dường như nhìn thấy một bóng người tóc dài với đôi tai mèo nhọn rồi chìm hẳn vào giấc ngủ ngọt ngào.
17
Lần này tôi ngủ một mạch đến tận tối, lúc mở mắt ra, bên ngoài đã tối đen.
"Mạch Tử, ở nhà tôi rồi thì không cần dọn dẹp nữa..."
Tuy tên có chữ "Tửu", nhưng tửu lượng của tôi kém đến mức thảm hại.
Tối qua mới uống nửa thùng bia đã say khướt nhưng ít nhất tôi vẫn nhớ lúc còn tỉnh, căn phòng bừa bộn khắp nơi.
Thế mà bây giờ, vỏ lon bia, cỏ bạc hà mèo vương vãi khắp sàn, tất cả đều đã được dọn sạch. Hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của đêm cuồng hoan giữa một người và bốn chú mèo hôm qua.
"Cô tỉnh rồi à, nếu đau đầu thì trong bếp có canh giải rượu nhé, meo~"
Mạch Tử ngồi bên đầu giường, lo lắng nhìn tôi.
...Đầu giường?
"Hử?"
"Sao tôi lại nằm trên giường?"
"...Meo, tôi không biết meo."
Mạch Tử cúi đầu l**m bộ lông trước ngực, rõ ràng là đang chột dạ.
Tôi lập tức ôm bé mèo vào lòng, vuốt từ tấm lưng mềm mại xuống cái mông tròn trịa, rồi gãi nhẹ gốc chiếc đuôi đang khẽ run.
Mạch Tử đẩy tôi được hai cái thì chịu thua, nheo mắt hưởng thụ, đuôi quấn chặt lấy cổ tay tôi còn phát ra tiếng grừ grừ thật lớn.
Tôi vùi mặt vào chiếc bụng lông mềm, hít thật sâu một hơi rồi mãn nguyện đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn cho mèo.
Trên sofa, thanh kiếm gỗ đào bỗng khẽ rung lên từng đợt. Tôi bưng đồ ăn cho mèo từ trong bếp đi ra.
Lạ thật, sao trời lại tối hơn rồi?
Cốc cốc!
Có người gõ cửa.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Là… bà nội.
Bà rời xa tôi khi tôi mới tám tuổi, đã mười hai năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ của bà lúc ấy.
Chiếc áo vải xanh hoa nhí, mái tóc bạc búi gọn sau đầu thành một búi tóc nhỏ hệt như bây giờ.
18
"Tửu Tửu lớn thế này rồi à… Gầy đi nhiều quá."
"...Bà nội?"
Bà bước vào nhà, tôi cũng đi đến gần.
"Bà về rồi sao?"
Tôi cúi đầu nhìn bà, một bà lão gầy gò, nhỏ bé.
Bà thấp đi rồi.
Khi còn nhỏ, trong mắt tôi, bà lúc nào cũng cao lớn. Mỗi lần bị đám con trai trong làng bắt nạt, tôi sẽ khóc òa, chạy về nhà chui vào lòng bà.
Bà cầm chày gỗ lao ra ngoài, túm tai từng đứa bắt nạt tôi mắng cho một trận. Về đến nhà lại ngồi bên giường, nhẹ nhàng vỗ lên tấm chăn đang trùm kín đầu tôi.
"Tửu Tửu ngoan, đừng khóc. Xem bà mua gì ngon cho cháu này."
Thật ra lúc ấy tôi đã nín khóc từ lâu nhưng vẫn cố cuộn mình thành một cục trong chăn, vừa hừ hừ vừa đạp chân làm nũng.
"Có gì ngon vậy ạ? Không có gà rán thì cháu không ăn đâu."
"Có chứ còn thêm khoai tây chiên nữa."
"Phải có tương cà."
"Có."
"Cháu còn muốn Coca."
"Cũng có luôn~"
"Thật không? Cho cháu xem!"
Tôi lập tức bật dậy khỏi giường, trên bàn bày đầy một túi khoai tây chiên phủ tương cà. Gà rán vàng ruộm, giòn rụm, lon Coca chắc vừa mới đặt xuống nên đá bên trong vẫn còn va vào thành lon, phát ra tiếng lách cách.
"Oaaaaaa!!!"
Tôi vui đến mức reo lên, hớn hở hỏi bà.
"Sao toàn là món cháu thích vậy?"
"Tửu Tửu thích gì sao bà lại không biết chứ?"
Bà cười hiền, đưa tay định xoa đầu tôi.
"Tửu Tửu gầy quá, ăn nhiều một chút nhé."
Nhìn người mà mình ngày đêm nhớ nhung, tôi hơi cúi người xuống, bà mỉm cười đưa tay ra, nhưng ngay giây tiếp theo, bà dùng hết sức đẩy mạnh tôi một cái.
"Tửu Tửu! Chạy mau!”
19
Tôi bị đẩy lùi một bước, loạng choạng suýt ngã. Đến khi ngẩng đầu lên, thân thể tôi đã thu nhỏ lại thành dáng vẻ của một đứa trẻ tám tuổi.
Rầm! Rầm! Rầm!
Ngoài cửa có thứ gì đó đang điên cuồng đập vào, cánh cửa rung lên bần bật như sắp bật tung.
Bóng đèn lúc sáng lúc tắt, hắt ra thứ ánh sáng xanh lét rợn người, tôi lao đến chộp lấy thanh kiếm gỗ đào.
Đúng lúc ấy mới phát hiện, lớp sơn tường, gạch men xung quanh đều bong tróc từng mảng để lộ ký ức đã phủ bụi suốt bao năm.
Khi đó, bà nội đã xin cho tôi một thanh kiếm gỗ đào. Bà dạy tôi chỉ cần dùng ý chí kích hoạt linh quang trên thân kiếm thì tà ma sẽ tránh xa, quỷ dị cũng không dám đến gần.
Thế nhưng ngay trong đêm ấy, con quỷ mạnh nhất ở ngôi tháp cổ đầu làng đã bò ra ngoài.
Nó mang dáng người rất giống con người, chỉ là cao hơn, gầy hơn, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt hõm sâu và cái miệng đen ngòm há rộng.
Con đường nhỏ trước cửa nhà như dài vô tận, bà nội nắm chặt tay tôi còn tôi cầm thanh kiếm, vừa chạy vừa vấp ngã.
"Tửu Tửu, chạy mau lên!"
Một lực đẩy cực mạnh truyền tới, tôi loạng choạng vài bước rồi quỳ sụp xuống đất. Ngẩng đầu lên đã thấy bà bị con quỷ tóm gọn trong tay.
"...Sáng lên… Mau sáng lên… Làm ơn… Tỏa sáng đi mà!"
Tôi tuyệt vọng vung thanh kiếm gỗ đào, hy vọng nó cũng sẽ phát ra linh quang như khi ở trong tay bà.
Nhưng tôi càng sợ, càng hoảng loạn thì thanh kiếm ấy lại càng không chịu sáng.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn con quỷ cười rồi… xé bà thành từng mảnh.
"Nó bị dọa vỡ mật rồi… Nó sẽ nhớ chuyện này cả đời… Hi hi hi… Nó phế rồi, sau này cũng chẳng còn uy h**p được bọn ta nữa..."
Thân thể cao gầy của lũ quỷ không ngừng nhúc nhích rồi tách ra thành nhiều con khác, chúng nắm tay nhau vây quanh tôi nhảy điệu múa quái dị.
"Không… Trả bà nội lại cho tôi… Bà nội… bà nội..."
Tôi quỳ dưới đất, khóc đến run lẩy bẩy. Liều mạng nhặt những mảnh thi thể lên ghép lại.
Đến cuối cùng chỉ đổi lấy đôi tay đầy máu, máu khô bám trong kẽ móng, ba ngày cũng không rửa sạch.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Không...
Là mãi mãi...
Đều không rửa sạch được.
Mùi máu càng lúc càng nồng.
Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay đỏ thẫm của mình, những mảnh thịt dưới đất bắt đầu nhúc nhích rồi dần dần ghép lại thành gương mặt quen thuộc của bà.
"Người bà" ấy nở nụ cười quỷ dị, từng bước, từng bước tiến về phía tôi.
"Tiểu Tửu… Sao cháu vô dụng thế? Bà thật sự thất vọng về cháu..."
"...Xin lỗi… cháu xin lỗi bà nội..."
Tôi quỳ bệt dưới đất.
Con quỷ mang gương mặt bà cùng vô số con quỷ mặt trắng phía sau không ngừng tiến lại gần, chúng thì thầm bên tai tôi.
"Không có việc làm… Không có người thân… Sống như một con chuột…”
“Cháu còn có ích gì nữa? Những người yêu thương cháu đều bị cháu hại ch/ết."
"Đúng rồi… Cầm thanh kiếm lên… Đúng thế… đặt lên cổ..."
"Không… Không phải… Đừng tới đây… Tại sao..."
Tôi bị ép lùi từng bước, cánh tay không còn nghe theo ý mình, từ từ nâng thanh kiếm lên kề sát cổ.
"Graooo!!!"
Sương đen nổ tung, Mạch Tử đạp lên màn máu lao vào.
truyenfull,truyenfull vn