20
"Tránh ra! Không được bắt nạt người mà tôi bảo vệ!"
Tôi chưa từng thấy Mạch Tử hung dữ đến vậy, hai móng vuốt bấu chặt, há miệng cắn mạnh vào con quỷ.
Ngay sau đó bật người sang bên, khom lưng thủ thế, gương mặt dữ tợn như một mãnh thú.
Lúc ấy nó giống hệt một con hổ, đầu móng vuốt sắc bén lóe lên ánh sáng vàng nhạt. Nhưng quỷ quá nhiều, hai con biến thành bốn, bốn con biến thành sáu.
Mỗi phần cơ thể bị cắt rời lại hóa thành một con quỷ mới, chúng không ngừng nhúc nhích như bầy côn trùng vô tận.
Từ cơn buồn nôn dữ dội, tôi miễn cưỡng giành lại chút tỉnh táo, loạng choạng bước về phía Mạch Tử.
"Lùi lại… Mạch Tử… Mau lùi lại..."
Tôi đã mất một người thân rồi, tôi không dám tưởng tượng lại phải tận mắt nhìn người thân thứ hai bị xé nát nhưng đã quá muộn.
Đám quỷ bị chém lìa thân thể đồng loạt bám lên người Mạch Tử, chúng quấn lấy nhau hợp thành một quả cầu đen khổng lồ.
Bóng dáng Mạch Tử ngày càng mờ đi, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng gầm gừ phát ra từ bên trong.
Tôi lao về phía quả cầu đen nhưng lần này lũ quỷ không nuốt tôi vào, chúng hất văng tôi ra rồi mang theo Mạch Tử biến mất.
Tôi lại trở về căn phòng của mình.
Máu.
Thịt vụn.
Tất cả đều biến mất.
Trên sàn chỉ còn lại một thân hình nhỏ bé màu cam trắng.
"Mạch Tử! Mạch Tử! Mèo con!"
Ba bé mèo con vẫn ngủ ngon lành còn Mạch Tử nằm lặng lẽ trước mặt chúng như đang dùng thân mình che chở.
Tôi bế thân thể bé nhỏ ấy vào lòng, Mạch Tử không còn phản ứng, mềm oặt như một chiếc túi vải.
Nó… đã không còn thở.
Tôi hết lần này đến lần khác ép tim cho nó, ôm chặt nó vào lòng, muốn dùng hơi ấm của mình giữ nó lại… nhưng cơ thể ấy vẫn chậm rãi lạnh đi.
"Không… Đừng mà… Đừng… Xin đừng..."
Tôi nghẹn ngào đến gần như sụp đổ.
Ôm thi thể Mạch Tử, rút thanh kiếm gỗ đào rồi chạy lao ra ngoài.
Có thể bạn thích
AD FILL
Ký Ức Băng Ghế Trường
Sợi Dây Định Mệnh
Duyên Nợ Đế Vương
Kịch Bản Máu
Ngọc Cốt Hận Tình
Trẫm Không Yêu Ngươi
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Võng Giới Quyền Đấu
Ẩn Thế Tổng Tài
Biết đâu có ngã tư nào đó thông đến Minh giới để tôi cướp mèo của mình về.
Lúc ấy đã ba giờ sáng, trên đường không một bóng người, chỉ có ánh đèn đường vàng nhạt.
Tôi cũng không biết mình đã đi bao lâu, cho đến khi cổ tay bỗng bị ai đó nắm lấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai.
"Đêm hôm khuya khoắt còn chạy lung tung ngoài đường… coi chừng bị sói tha mất đấy."
Nhiệt độ lạnh buốt không thuộc về người sống truyền đến từ cổ tay.
Tôi quá căng thẳng, quá hoảng loạn, theo phản xạ vung kiếm chém tới.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên, một bàn tay với những móng tay đỏ thẫm chặn đứng mũi kiếm.
Ngón tay từ từ buông xuống lộ ra một mỹ nhân đẹp đến mức không thể phân biệt là nam hay nữ.
21
"Đúng là con mèo ngốc của *ta xảy ra chuyện ở đây rồi."
(Xưng hô “ta” ở đây là của ông chủ của Mạch Tử, cách xưng hô riêng của quái quỷ, yêu ma.)
Người đẹp chỉ liếc nhìn chú mèo nhỏ trong lòng tôi một cái rồi lập tức đau lòng kiểm tra bộ móng tay của mình.
"Con nhóc điên này đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc."
Thì ra đây chính là ông chủ lòng dạ đen tối, kẻ luôn bóc lột tiền công của Mạch Tử.
"Ánh mắt đó là sao? Về nhà ngươi trước đi."
Nói xong, ông chủ mỹ nhân quay người bỏ đi còn tôi ôm Mạch Tử lặng lẽ theo sau.
Vừa bước vào nhà, ông chủ lập tức hóa thành một con hồ ly lông pha màu, nhảy lên ghế sofa, móc từ đuôi ra một chiếc tẩu khói phủ đầy sương mù, châm lửa hút lấy hút để.
"Con mèo ngốc... tắt thở thật rồi, đúng là ngốc."
"Ngài... có thể cứu em ấy không?"
Hồ ly chẳng buồn nhìn tôi, chỉ chăm chú nhìn thân thể Mạch Tử, rít thêm một hơi thuốc thật dài rồi hắt xì liên tục.
"Linh hồn nó bị bắt đi rồi, nó thay ngươi trả món nhân quả."
"...Nhân quả gì?"
Mặt tôi trắng bệch, chỉ có thể lặp đi lặp lại mấy chữ cuối.
"Nhân quả của kẻ bẩm sinh thông linh, người sinh ra đã thông linh vốn không sợ quỷ dị, quỷ dị cũng không thể trực tiếp làm hại thân thể ngươi. Theo lẽ trời, ngươi phải gánh trách nhiệm tiêu diệt chúng nhưng ngươi lại không dám. Từ sau khi bà đồng mất, ngươi bị dọa đến mất mật, ngay cả kiếm gỗ đào cũng không thể thắp sáng. Ngươi không chịu gánh thiên mệnh ấy thì sẽ có kẻ yêu thương ngươi thay ngươi lấp hố."
Không, tôi không cần Mạch Tử thay mình chịu trừng phạt gì.
Hồ ly vẫn tiếp tục.
"Ngươi chỉ biết sợ hãi, chỉ biết chạy trốn, chưa từng tiêu diệt quỷ dị. Vì thế bọn chúng càng ngày càng nhiều, càng ngày càng mạnh. Đến khi thành thế lực, chúng thật sự có thể kéo ngươi khỏi dương gian."
Hồ ly cười đầy hứng thú, đang định làm vẻ dọa người thì bỗng mất sạch hứng, chán nản cụp mắt.
"Nhưng số ngươi tốt, có một kẻ ngốc chịu thay ngươi bị bắt đi."
Tôi cắn chặt răng đến bật máu, giọng run rẩy hỏi điều mình quan tâm nhất.
"Vậy... Vậy làm sao đưa em ấy trở về?"
"Không đưa về được nữa, nó đã ch/ết rồi."
Trước mắt tôi tối sầm, tôi ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu. Ba chú mèo con đang co ro trong ổ lập tức lao ra, vừa kêu thảm thiết vừa cọ vào ống quần tôi.
Hồ ly lạnh nhạt nhìn chúng một cái rồi thản nhiên nói:
"Mèo vốn là hòa thượng tu hành sáu kiếp vẫn chưa thành Phật. Chỉ cần tiếp tục tu luyện, kiếp sau nhất định sẽ đắc chính quả. Nhưng nếu từ bỏ toàn bộ công đức của sáu kiếp trước, chúng có thể trấn áp quỷ dị, thay ngươi gánh thiên mệnh. Kết quả con ngốc đó nói gì biết không? 'Nếu không thành chính quả cũng chẳng sao, đời này được làm mèo là đủ rồi.'”
"Động vật đúng là như vậy đấy! Chỉ cần con người đối xử tốt với chúng một chút, chúng sẽ moi tim moi phổi mà yêu con người!"
Giọng hồ ly đột nhiên cao vút, lông toàn thân dựng đứng, khuôn mặt cũng trở nên méo mó đầy oán hận.
"Con người các ngươi… xứng sao?"
22
Hồ ly nhe nanh trợn mắt, bóng dáng lúc thực lúc ảo.
Đến lúc này tôi mới nhận ra thì ra nó là một con bạch hồ, còn màu đỏ trên người không phải lông mà là từng mảng máu đã khô.
Đáng lẽ cảnh tượng này phải vô cùng đáng sợ nhưng lần này tôi không chạy trốn nữa.
Tôi bước lên một bước.
"Có xứng hay không cũng phải do tôi quyết định. Nếu ngài đã tìm đến nói với tôi nhiều như vậy... thì hẳn là vẫn còn cách cứu Mạch Tử, đúng không?"
Bạch hồ ngẩng đầu, phát ra một tiếng gào khàn đặc. Cánh cửa nhà đột nhiên mở tung, bên ngoài không còn là hành lang khu chung cư nữa mà là một con đường âm u, hoang vắng.
"Linh hồn con mèo ngốc kia vẫn còn ở Âm Dương Đạo, có mang nó về được hay không thì phải xem bản lĩnh của ngươi. Nơi đó đầy rẫy những quỷ dị mà ngươi sợ nhất, còn đáng sợ hơn đám quỷ ở dương gian này gấp trăm ngàn lần."
Tôi đứng trước cửa, luồng âm phong tanh hôi ập thẳng vào mặt. Sau lưng, bạch hồ cất giọng mỉa mai.
"Sợ rồi à? Ta sẽ không giúp ngươi đâu, hì hì… Ta khác với đám yêu quái thích giúp con người. Bọn họ là yêu quái tốt còn ta… là hồ ly xấu."
Tô gật đầu rồi bế ba chú mèo con đang ríu rít bên chân mình lên, nhét cả vào dưới chiếc đuôi xù của nó.
"Vậy ngài giúp tôi trông bọn nhỏ nhé."
"Này! Đừng có được voi đòi tiên! Ta không trông trẻ đâu, con người...!"
Tiếng gào của hồ ly bị bỏ lại phía sau.
Tôi cầm chặt thanh kiếm gỗ đào, bước một chân vào Âm Dương Đạo.
Tôi vốn không có bản lĩnh gì, bị quỷ đuổi thì chỉ biết chạy đông chạy tây, kiếm chẳng được bao nhiêu tiền.
Là một cục bông bị cuộc đời đánh cho méo mó, một cục bông như tôi từng chẳng còn muốn cố gắng sống nữa.
Bạn bè từng chê căn phòng của tôi không giống nơi con người ở, nhưng từ ngày Mạch Tử xuất hiện, cuộc sống của tôi dần có dáng vẻ của một mái nhà.
Trên bàn có thêm những bó hoa dại, trên ghế sofa có thêm gối ôm. Trong căn phòng vốn cô quạnh, ngày càng nhiều tiếng cười.
Có một buổi trưa, nắng rất đẹp, tôi và Mạch Tử cùng phơi nắng bên cửa sổ, em ấy cọ vào người ta rồi ngủ mất.
Tôi luồn tay vào bộ lông cam mềm mại, nhìn ghế sofa, chiếc bàn, rồi nhìn chiếc mũi hồng nhạt đang khe khẽ phập phồng theo nhịp thở.
Lúc ấy rôi bỗng muốn khoe với cả thế giới, căn nhà này tuy nghèo nàn, chật chội nhưng có một chú mèo rất yêu mình.
Vì thế, quỷ dị cũng được, kinh khủng cũng được, tôi chẳng còn sợ nữa. Tôi chỉ muốn đưa Mạch Tử về nhà.
23
Âm Dương Đạo quả nhiên khác hẳn dương gian, hai bên đường đứng đầy những hình nhân giấy.
Gương mặt chúng được tô đỏ bừng, miệng nở nụ cười quỷ dị, lặng lẽ nhìn tôi.Mỗi lần tôi đi ngang qua, chúng đều bước xuống đường, lặng lẽ nối đuôi theo sau.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã sợ đến phát khóc, ôm đầu ngồi thụp xuống đất, nhưng bây giờ, tôi chỉ lạnh lùng nhìn bọn chúng.
Tôi đã quá chán ghét những trò hù dọa này rồi, mèo có thể khiến một kẻ nhút nhát trở nên dũng cảm.
Đi thêm một đoạn, tôi đột ngột quay đầu, đám hình nhân giấy cũng đồng loạt dừng bước, chúng đứng ken đặc cả con đường.
Tôi giơ kiếm gỗ đào, chém ngang một hình nhân, lưỡi kiếm bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Muốn sử dụng kiếm gỗ đào, chỉ cần có dũng khí tiến lên không lùi bước, đơn giản vậy thôi. Chỉ tiếc năm tám tuổi, tôi còn quá nhỏ, không hiểu được điều ấy.
Tôi chĩa mũi kiếm về phía trước.
"Cho các ngươi vài chục giây trả mèo của ta lại. Nếu không... ta sẽ băm tất cả thành thịt vụn."
Đám hình nhân vẫn im lặng, chỉ đứng đó cười nhìn tôi, mà tôi cũng mỉm cười rồi bắt đầu đếm.
"Mười..."
"Chín..."
"Tám..."
"Bảy..."
"...Không còn nhiều thời gian đâu."
Thấy tôi thật sự không hề lùi bước, vài hình nhân lộ vẻ hoảng sợ, hóa thành bùn đen rồi biến mất nhưng còn nhiều hình nhân vẫn đứng im nhìn tôi.
"Ba..."
"Hai..."
"Một..."
"Chém!"
Kiếm vừa hạ xuống, một cái đầu rơi xuống đất, máu tươi phun tung tóe.
Trước mắt tôi bắt đầu xuất hiện đủ loại ảo giác kinh hoàng nhưng tôi không hề do dự, lại chém thêm một kiếm.
"Tiếp tục đi."
Ảo giác càng lúc càng nhiều, sát ý trong lòng tôi cũng càng lúc càng dữ dội.
Đến khi hình ảnh bà nội lại một lần nữa xuất hiện trước mặt, tôi giơ kiếm bổ thẳng xuống, tức giận đến bật cười.
"Đừng dùng linh hồn bà nội để báng bổ nữa và… Trả mèo của ta lại đây!!"
Trong khoảnh khắc ấy, kiếm gỗ đào bừng lên ánh sáng vàng chói lòa như thể tôi đang cầm trong tay một mặt trời.
"Điên... rồi… ngươi... trước đây... không như vậy..."
Tiếng kêu đau đớn vang lên, toàn bộ hình nhân giấy biến mất, chỉ còn đám quỷ dị hiện nguyên hình, ngọ nguậy định bỏ chạy.
Tôi xách kiếm đuổi theo, bắt được con nào liền chém đứt con đó.
"Chạy gì chứ? Chẳng phải các ngươi thích tìm ta lắm sao? Sao yếu thế này? Ta thất vọng về các ngươi quá. Nhát kiếm này đau không? Có nhớ cả đời không?"
Tôi không biết mình đã đuổi bao lâu, cuối cùng bọn chúng chạy không nổi nữa, từng con ngã vật xuống đất.
Tôi giơ kiếm, chậm rãi, từng nhát, từng nhát băm chúng thành thịt nát.
"Trả mèo cho ta."
"Trả mèo cho ta."
"Trả mèo cho ta."
Rất nhanh, từng đống quỷ dị đều bị tôi băm nát thành thịt vụn, khối lớn nhất còn định bò đi thì bị tôi túm lại rồi tiếp tục chém.
"Trả mèo cho ta."
"Aaaaaaa…"
Nó gào thảm thiết.
"Ta trả! Ta trả! Đồ điên! Đồ b**n th**! Đồ cuồng gi/ết quỷ!"
Tôi cười khẽ hai tiếng rồi lại đâm thêm một kiếm.
"Ngươi nói trả à? Thế sao còn không nhúc nhích?"
Tôi rút kiếm ra rồi lại đâm xuống.
"Không thấy à? Ta đang nhúc nhích! Ta đang nhúc nhích đây! Ta có chân đâu? Chân ta bị ngươi chém hết rồi còn gì?!"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Nhìn bộ dạng thảm hại của nó, tôi bỗng thấy rất vui.
"Hóa ra… ngươi cũng biết sợ, cũng biết cầu xin giống hệt con người."
Khối quỷ dị ấy lập tức im bặt, nó bò còn nhanh hơn tất cả những con khác, dẫn tôi đi rất xa.
Cuối con đường, có một chú mèo nhỏ đang say ngủ, toàn thân tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Quan lớn thanh thiên ơi… Linh hồn nó có Phật quang che chở. Bọn ta... không dám động vào..."
Con quỷ run rẩy nói, bị tôi ghim một kiếm xuống đất, không dám hé răng nữa.
Tôi ôm lấy chú mèo nhỏ gầy gò, mềm mại ấy, vùi em vào lòng, ôm thành một cục lông nho nhỏ.
Sau đó tiện tay băm luôn con quỷ dẫn đường thành thịt vụn rồi rời khỏi Âm Dương Đạo.
24
Tôi cứ ngỡ mình đã ở Âm Dương Đạo rất lâu, nhưng khi về đến nhà mới biết mới chỉ trôi qua khoảng nửa tiếng.
Con hồ ly đã không còn dáng vẻ lạnh lùng cao quý ban đầu, nó nằm bẹp dưới đất như một cái giẻ lau.
Ba chú mèo con thì leo lên người nó chạy qua chạy lại, vừa thấy tôi bước vào, hồ ly lập tức gào lên như muốn phát điên.
"Ngươi thật sự mang con mèo ngốc đó về được rồi?! Mau đem ba đứa nhóc ngốc này đi cho ta!"
Tôi mặc kệ tiếng gào của nó, chỉ chăm chú nhìn linh hồn Mạch Tử trong lòng mình.
Linh hồn nhẹ nhàng bay lên rồi hòa làm một với cơ thể.
Mạch Tử khẽ rên hai tiếng, đôi mắt nâu trong trẻo chậm rãi mở ra.
Đến tận lúc ấy, bao nhiêu sợ hãi, tủi thân và chua xót mới đồng loạt dâng lên.
Mắt tôi nóng rực, nước mắt tuôn ra như vỡ đê.
"Huhuhu… Lần sau… không được làm như vậy nữa..."
Tôi ôm chặt lấy Mạch Tử, vùi mặt vào cái bụng lông trắng của em rồi khóc òa. Khóc đến mức bộ lông trắng tinh bị nước mắt làm rối tung, ướt sũng.
Trong lúc khóc, tôi còn lén bóp bóp mấy miếng đệm thịt hồng mềm mềm dưới chân em.
"Không sao… Khụ… tôi không sao mà."
Mạch Tử bị tôi nắm chân đến mức mấy đầu móng nhỏ cũng lòi cả ra.
Em khẽ rên vài tiếng, vẫn không quên dang hai chân ôm lấy đầu tôi rồi dịu dàng l**m nhẹ mái tóc bên tai.
"Ọe… Buồn nôn quá."
Hồ ly trợn trắng mắt đạp mạnh lên chân tôi một cái rồi kiêu ngạo vểnh đuôi bỏ đi.
Ba chú mèo con mất bạn chơi là chiếc đuôi to của hồ ly nên vô cùng bất mãn, chúng ngồi chồm hổm trên chân tôi, liên tục cắn cắn gấu quần như phát động một cuộc "tấn công kh*ng b*".
Mạch Tử l**m sạch nước mắt trên mặt tôi rồi nhẹ nhàng chạm mũi mình vào mũi tôi.
"Tang Tửu nhìn kìa, trời sáng rồi."
Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai lặng lẽ tràn vào căn phòng.
Kết thúc truyện.
truyenfull,truyenfull vn