9
Lần theo dấu vết yêu lực của bé mèo, tôi càng đi càng vào sâu trong những con hẻm vắng.
Cuối cùng dừng lại ở một bãi phế liệu giữa khu làng trong phố.
Khắp nơi chất đầy gạch vụn, gỗ mục, sắt thép hoen gỉ và những mảnh kính vỡ sắc nhọn.
Mưa càng lúc càng lớn, nước mưa chảy qua những món đồ nội thất bị vứt bỏ, tạo thành vô số dòng thác nhỏ.
Mấy con chó hoang ướt sũng chạy vụt qua.
Tôi mặc rất nhiều quần áo, vậy mà khi nhìn khung cảnh ấy, đầu ngón tay vẫn lạnh buốt.
Mèo con...
Mèo con...
Em ở đâu?
Tìm thấy rồi.
Ở cuối dấu vết yêu lực, tôi nhìn thấy một cục lông cam trắng đang cuộn tròn ôm lấy một đám mèo con mới sinh, trú trong một "căn nhà" dựng bằng thùng carton chống bằng vài thanh gỗ.
Lũ mèo con run cầm cập, bé mèo ôm chặt chúng vào lòng, bộ lông đã ướt sũng từ lâu.
"Hà!"
Cảm nhận được có người đến gần, bé mèo lập tức ngẩng đầu, xù lông nhe nanh cảnh giác, nhưng ngay sau đó, xuyên qua màn mưa, nó nhìn thấy tôi.
"Meo ngao... ngao? Là... người tốt sao meo?"
Giọng gầm gừ hung dữ lập tức chuyển thành giọng mèo con ngọt xớt.
Còn đầu óc tôi thì hoàn toàn trống rỗng, không chỉ vì cả ổ mèo con kia mà còn vì điều kiện sống tồi tàn đến mức này.
"Em... sống ở đây sao?"
"...Meo."
Tôi ngồi xổm xuống.
"Không được, theo tôi về nhà. Tôi sẽ thuê em làm lâu dài."
"Nhưng... ông chủ bảo bọn tôi..."
"Để tôi nói chuyện với ông ấy."
Có thể bạn thích
AD FILL
Duyên Nợ Đế Vương
Ẩn Thế Tổng Tài
Kịch Bản Máu
Võng Giới Quyền Đấu
Sợi Dây Định Mệnh
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ngọc Cốt Hận Tình
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Tôi cởi áo khoác, ôm cả ổ mèo vào lòng rồi chạy một mạch về nhà.
10
Vừa bước qua cửa, bên ngoài lập tức đổ xuống cơn mưa như trút nước, gió rít từng cơn, sấm chớp vang dội.
"Khách hàng tốt bụng..."
Bé mèo hoàn toàn ngơ ngác, nó ôm chặt đám mèo con, ngẩng đầu nhìn tôi.
Nước mưa trên mặt tôi nhỏ từng giọt xuống sàn, bé mèo chống người dậy, khẽ l**m những giọt nước trên má tôi.
Tôi đặt cả ổ mèo lên sofa.
"Sofa... bị ướt rồi meo..."
Hai bàn chân trắng của bé mèo xù cả lông lên, nó lập tức định tha lũ mèo con xuống đất.
"Đừng động! Ướt thì ướt!"
Tôi một tay giữ chặt cục lông ướt sũng ấy, tay kia bật máy sấy.
"Phải sưởi ấm ngay, nếu không sẽ bị bệnh."
Lũ mèo con bị chiếc máy sấy phát ra hơi nóng dọa sợ, chúng vừa kêu "meo meo", vừa chui hết xuống bụng bé mèo.
Từng cục nhỏ chen chúc vào nhau giống hệt những chiếc bánh mochi đủ màu vị.
Tôi nhìn mà hai mắt dần đờ ra.
"...Sao lại nhiều mèo con thế này? Em… em sinh à?"
"Meo!! Không phải! Tôi là công! Là mèo đực!"
Bé mèo lập tức bật dựng người, bên dưới lớp lông tơ trắng trên đôi tai, cả mảng da đều đỏ bừng.
"Đều là... tôi vừa nhặt được thôi."
Nó giơ bàn chân lên, chỉ từng bé một.
"Bé này bị người ta cắt rách tai, bé này bị đầu thuốc lá châm bỏng trên lưng. Chúng không phải yêu quái mà chỉ là những bé mèo bình thường. Nếu tôi không cứu… chúng sẽ ch/ết."
Bé mèo ôm lũ mèo con vào sát bụng, dịu dàng l**m từng đứa.
"Không phải mèo nào cũng may mắn như tôi, có thể gặp được một con người thật tốt. Cho nên mèo may mắn phải giúp mèo không may."
"...Nhưng em… em cũng chỉ là một bé mèo thôi mà."
Tôi khẽ đặt tay lên chiếc bụng nhỏ của nó, gầy đến mức có thể cảm nhận rõ từng chiếc xương sườn.
"Dù mới trưởng thành không lâu… nhưng tôi đã là mèo lớn rồi. Mèo lớn phải có trách nhiệm chăm sóc mèo con."
Giọng nói của bé mèo bình tĩnh mà kiên định, nó vừa l**m lông cho lũ mèo con, vừa khe khẽ phát ra tiếng gừ gừ dỗ dành.
Dưới sự chăm sóc của mèo lớn và làn gió ấm từ máy sấy, lũ mèo con cuối cùng cũng thả lỏng.
Từng bé một ngủ say, cái bụng nhỏ gầy gò cũng dần phập phồng đều đặn.
Tôi dọn trống một góc trong căn hộ bốn mươi mét vuông của mình, dùng thùng carton, chăn bông và quần áo mềm xếp thành một chiếc ổ vừa lớn vừa ấm.
"Được rồi, các em..."
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cảm nhận được luồng âm khí nhàn nhạt ngoài cửa, máu trong người tôi như đông cứng lại.
Con quỷ đó… lại tìm đến, đúng là bám dai như đỉa.
11
Tôi vội vàng bế cả ổ mèo con đặt vào trong ổ mới, kéo chăn phủ kín.
"Nhắm mắt lại, đừng ra ngoài."
Tiếng gõ cửa bỗng im bặt, ánh đèn trong phòng chập chờn sáng tối. Ngay sau đó, khuôn mặt trắng bệch với khóe miệng xé rộng đến tận mang tai chậm rãi thò vào từ khe cửa.
Tôi che chắn cả ổ mèo sau lưng, rút thanh kiếm gỗ đào bà đồng để lại, run rẩy bước lên trước.
Cố lên, cố lên nào, Tang Tửu.
Mạnh mẽ lên một chút.
Tôi không ngừng tự cổ vũ bản thân nhưng vô ích.
Hai chân mềm nhũn, nỗi sợ khiến dạ dày tôi quặn thắt, chỉ muốn nôn.
Tôi cũng từng mơ mình sẽ giống những nhân vật chính trong truyện đô thị tu tiên. Dựa vào thể chất thông linh bẩm sinh mà tung hoành khắp nơi, trừ ma diệt quỷ, trở thành một đại sư nổi tiếng.
Nhưng cũng giống như có người sợ ếch, có người sợ rắn, có người sợ gián, mà tôi thật sự rất sợ quỷ.
Đến mức dù con quỷ còn chưa chạm vào mình, tứ chi tôi đã cứng đờ, hoàn toàn không thể tung ra nổi một đòn tử tế.
Sức mạnh của quỷ dị tỉ lệ thuận với nỗi sợ của con người, bạn càng sợ thì chúng càng mạnh.
Có lẽ vì cảm nhận được nỗi sợ của tôi, nó phát ra tiếng cười the thé.
"Hì hì hì..."
Làn sương đen trên người càng lúc càng phình to.
Thông thường, mỗi khi gặp quỷ, tôi sẽ lập tức nhắm mắt bỏ chạy, như vậy sẽ tỏa ra ít cảm xúc sợ hãi hơn.
Có lúc chúng sẽ đuổi theo, cũng có lúc lại đứng nguyên tại chỗ.
Nhưng lần này tôi không thể chạy, bởi vì sau lưng tôi là cả một ổ mèo con.
"Cút đi! Mau tránh ra!"
Tôi vừa hét vừa vung loạn thanh kiếm gỗ đào, nước mắt đã chảy từ lúc nào, lạnh buốt trên gương mặt.
Thanh kiếm tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt nhưng chẳng có tác dụng gì mấy, giống như ngọn nến yếu ớt giữa cơn gió lạnh, chập chờn rồi sắp tắt.
Không được, không thể liên lụy đến mèo con.
"Tiểu Miêu! Giữ lấy cái này! Đừng ra ngoài!"
Tôi nhét thanh kiếm gỗ đào vào ổ mèo rồi chuẩn bị mặc cho màn sương đen nuốt chửng mình.
Dù sao lũ quỷ cũng không gi/ết được tôi, cuối cùng vẫn sẽ nhả tôi ra. Chỉ là khoảng thời gian ở trong cơ thể chúng khó chịu vô cùng.
Nơi đó quá lạnh, lạnh đến mức cướp đi mọi cảm xúc vui vẻ. Mỗi lần bị nhả ra, tôi đều phải mất rất lâu mới hồi phục.
Hy vọng lần này sẽ sớm được thả, đừng bị mang đi quá xa nhà.
Tôi lặng lẽ cầu nguyện.
Con quỷ cười khanh khách.
Ngay khi màn sương đen vừa quấn lấy nửa người tôi, phía sau bỗng vang lên một tiếng gầm dữ dội.
"Graooo!!!!"
12
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Một luồng sáng màu vàng cam như tia chớp lao vọt tới, bé mèo cắn mạnh vào người con quỷ, móng vuốt sắc bén bật ra, điên cuồng cào xé. Tiếng kêu của nó trước giờ vẫn luôn mềm mại.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy trong cổ họng nó vang lên tiếng gầm trầm thấp, đầy uy h**p.
Con quỷ đau đớn gào thét, máu đỏ chảy ra từ hốc mắt, nó giơ tay chộp lấy bé mèo.
"Đừng chạm vào em ấy!"
Một luồng cảm xúc mãnh liệt bùng nổ trong đầu tôi, tôi gầm lên, vung mạnh thanh kiếm gỗ đào chém xuống.
Xẹt!
Giống như dao nóng cắt qua mỡ, con quỷ bị chém thành hai nửa rồi tan biến hoàn toàn.
Bóng đèn trong phòng trở lại bình thường, không khí cũng dần ấm lên.
Toàn thân tôi rã rời, chân mềm nhũn ngồi phịch xuống sàn.
Đến lúc ấy mồ hôi lạnh mới thi nhau túa ra, dạ dày cuộn trào, buồn nôn đến phát ói. Tôi vừa bò vừa lết vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn liên tục.
"Meo! Meo!"
Bé mèo vội vàng chạy theo, hoảng đến mức bật ra toàn tiếng mèo, đến khi nhận ra tôi không hiểu, nó mới cuống quýt đổi sang tiếng người.
"Không sao… Không sao rồi..."
Nó khe khẽ phát ra tiếng gừ gừ an ủi, không ngừng dùng cái đầu nhỏ cọ vào tôi.
Tôi loạng choạng đứng dậy rồi ngã vật xuống giường.
Bé mèo cũng nhảy lên theo, nhẹ nhàng cọ cọ vào cổ tôi.
"...Tôi vô dụng quá."
Tôi ôm lấy bé mèo, giọng vẫn còn nghẹn vì khóc.
"Tôi vô dụng… lại còn nghèo. Thật ra nếu làm pháp sư trừ quỷ thì chắc sẽ kiếm được rất nhiều tiền nhưng tôi sợ chúng… nên chỉ có thể kiếm được chút ít, còn liên tục bị đuổi việc. Tôi… chẳng bảo vệ được điều gì cả."
"Meo meo… Đừng nói mình như thế."
Bé mèo nhẹ nhàng giơ bàn chân lên, vỗ vỗ đầu tôi.
"Nếu hôm nay ngài không xuất hiện… với cơn bão lớn như vậy, tôi cũng không chắc mình có thể cứu hết lũ mèo con. Cho nên đừng nói mình vô dụng, ngài là một con người vĩ đại đã cứu cả bầy mèo con."
Tôi bật cười, một kẻ hèn nhát đến mức gặp quỷ còn không cầm nổi kiếm như tôi lại có ngày được gọi là "Con người vĩ đại".
Tôi biết bé mèo đang an ủi mình nhưng lòng tôi vẫn nhẹ đi rất nhiều. Mà một khi đã thả lỏng, những cảm xúc bị đè nén bấy lâu cũng đồng loạt vỡ òa.
Con người đúng là sinh vật kỳ lạ, khi chịu tủi thân mà chỉ có một mình thì vẫn có thể cắn răng tiếp tục sống.
Nhưng chỉ cần có ai đó dịu dàng dỗ dành một câu, nước mắt sẽ không thể kìm lại được nữa.
Tôi lại mất việc rồi, tôi buồn lắm. Ôm tôi một chút được không?
Đó là lần đầu tiên tôi khóc lớn kể từ sau khi bà đồng qua đời, khóc đến mức không sao dừng lại được, trông thảm hại vô cùng.
Bé mèo dang rộng hai chân, nhẹ nhàng ôm lấy tôi để tôi vùi cả khuôn mặt vào chiếc bụng lông trắng như tuyết của nó.
Nó khẽ gừ gừ, cơ thể vừa mềm lại vừa ấm.
13
Vùi mặt trong chiếc bụng lông mềm của bé mèo, không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi, đến khi ánh nắng chiếu lên mặt mới tỉnh giấc.
Bên mép giường, trên tấm đệm lót, lũ mèo con đang ngồi thành một hàng ngay ngắn, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu.
Mạch Tử đứng phía trước chúng, nó chống hai chân sau, giơ một bông hoa lên, trên bông hoa cắm một tấm thiệp nhỏ, nét chữ tròn trịa đáng yêu:
[Hy vọng hôm nay con người sẽ thật vui vẻ.]
Bên dưới ký tên: [Mạch Tử cùng toàn thể mèo con kính tặng.]
Phía sau còn in một dấu chân mèo màu đen.
"...Mạch Tử, thì ra em tên là Mạch Tử."
Đúng là một cái tên rất hợp, bộ lông cam nhạt của bé mèo tắm mình trong nắng sớm. Gió khẽ thổi qua trông như những bông lúa vàng đang gợn sóng.
"Mạch Tử… tôi nhớ rồi."
Tôi cũng mỉm cười giới thiệu bản thân.
"Tôi tên là Tang Tửu, Tang trong cây dâu còn Tửu trong vò rượu. Vì bà đồng nhặt được tôi bên cạnh một chiếc vò rượu trước cửa nhà."
Mạch Tử nghiêm túc gật đầu.
"Tôi sẽ nhớ thật kỹ, từ nay về sau tôi sẽ bảo vệ cô, meo."
Tim tôi như mềm nhũn.
Vậy là tôi cũng trở thành một con người được mèo bảo vệ rồi.
Đại ca Mạch Tử! Tiểu đệ xin bái phục!
Tôi cố nhịn, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, lén đưa bàn tay ra xoa nhẹ đôi tai đang dựng thẳng của Mạch Tử.
"Meo?? Meooo!!"
14
Mạch Tử đúng là kiểu mèo nói được làm được lại còn cực kỳ có trách nhiệm.
Buổi tối đi ngủ, nó nghiêm túc ngồi chồm hổm trước cửa phòng, chiếc đuôi cuộn quanh hai bàn chân, cả người toát lên khí chất uy nghiêm như một vị hộ pháp.
"Mạch Tử! Mạch Tử à, em đang làm gì vậy?"
Tôi phe phẩy cây cần câu mèo trước mặt nó, muốn dụ nó lại chơi.
Mạch Tử chỉ liếc qua một cái.
"Tôi là mèo lớn rồi, không chơi đồ chơi của mèo con nữa. Tang Tửu mau ngủ đi."
Lũ mèo con bên mép giường đã bắt đầu ngáy khò khò, nước dãi chảy thành một vũng nhỏ.
Tôi rúc trong chăn, len lén mở mắt, muốn xem Mạch Tử định làm gì, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi cơn buồn ngủ.
Đó là đêm đầu tiên kể từ khi bà đồng qua đời, tôi ngủ mà không bị quỷ dị quấy nhiễu.
Trong mơ, tôi thấy mình được một con hổ lớn bảo vệ, nằm ngủ dưới bụng nó, ấm áp và an toàn vô cùng.
Tôi mãn nguyện mở mắt, ưỡn lưng vươn vai thật dài rồi sững người.
Mạch Tử vẫn còn ngồi trước cửa, trông nó rất không ổn. Bộ lông vừa rối vừa xỉn màu, nó vẫn giữ nguyên tư thế ngồi từ tối qua.
Chỉ là lưng không còn thẳng nữa, cả người dựa nghiêng vào tường.
"Mạch Tử? Đừng nói là… em canh cửa cả đêm đấy nhé?"
Mạch Tử mệt mỏi gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, nó mềm nhũn, ngất xỉu trong lòng bàn tay tôi. Tôi hoảng hồn, vội bế Mạch Tử lên chạy thẳng đến bệnh viện.
truyenfull,truyenfull vn