3
Thế giới này quả thật là nơi con người, thần linh, ma quỷ và yêu quái cùng tồn tại.
Chỉ là trong điều kiện bình thường, người bình thường sẽ không nhìn thấy bọn họ nhưng tôi thì khác.
Từ nhỏ tôi đã có khả năng thông linh, đôi mắt có thể nhìn thấu âm dương, nên thứ như Hồng Trà Hôn Mê dùng để che giấu thân phận yêu quái đương nhiên chẳng có tác dụng với tôi.
Chính vì có năng lực đó mà cuộc sống của tôi chưa từng dễ dàng.
Khi còn rất nhỏ, tôi thường xuyên bị những ác quỷ quấy nhiễu, sức khỏe yếu ớt, đêm nào cũng khóc đến kiệt sức.
Bố mẹ nghĩ tôi không nuôi nổi, bèn bỏ tôi lại ở quê cho một bà đồng nuôi dưỡng rồi rời đi.
Bà đồng không biết chữ, sống bằng nghề lên đồng trừ tà, nhưng vẫn cố gắng kiếm tiền cho tôi đi học, che chở tôi lớn lên.
Bà còn từng nhờ một con hồ ly giúp đỡ, cứu tôi khi mới mười tuổi khỏi tay một gã góa vợ trong làng.
Từ sau chuyện đó tôi mới hiểu, trong Linh giới mà người thường không nhìn thấy, không chỉ có những con quái vật chỉ chực nuốt chửng con người. Ở đó cũng có rất nhiều yêu quái tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Linh giới cũng có sự dịu dàng, cũng có gi/ết chóc chẳng khác gì thế giới loài người.
Vì vậy, tôi luôn giả vờ mình chỉ là một người bình thường. Gặp chuyện kỳ lạ thì hoặc làm như không thấy, hoặc quay đầu bỏ chạy.
Cho đến một ngày, có một bé mèo ngốc nghếch xông vào cuộc sống của tôi.
Tôi khẽ túm chiếc đuôi cam mềm mại, kéo con yêu quái nhỏ nghịch ngợm lại gần, hai tay luồn dưới nách nó, bế bổng cục lông nhỏ lên.
"Mèo hư! Mèo hư! Dám lén bỏ thuốc mê vào trà cho khách nữa chứ!"
Tôi giả vờ mở điện thoại định đánh giá một sao.
Bé mèo sợ đến mức quơ loạn hai chân, chiếc đuôi dựng đứng, xù to như một cây chổi lông khổng lồ.
"Huhuhu... Đừng đánh giá xấu mà meo... Bị đánh giá thấp sẽ bị trừ tiền ký quỹ... Tôi không có tiền đâu meo..."
4
Haiz, xem ra chỉ cần sống trong xã hội loài người, dù là một bé mèo cũng không thoát khỏi sự trói buộc của đồng tiền.
Mèo đáng yêu.
Con người đáng ghét.
Tôi cất điện thoại, đặt bé mèo xuống đất, tiện tay vuốt lại bộ lông bị tôi làm rối.
"Trông em thành thạo dùng Hồng Trà Hôn Mê như vậy, chắc cũng là nhân viên lâu năm rồi. Thế mà vẫn đến mức không có cơm ăn sao?"
Bé mèo chột dạ liếc tôi một cái, hai tai dần chuyển sang màu hồng.
"Xin lỗi meo... Thật ra một ngày không nhận được đơn vẫn có cơm ăn... Tôi lừa ngài... tôi là mèo hư meo… Nhưng ông chủ trích hoa hồng rất cao, nếu ba ngày liên tục không có đơn thì sẽ không đủ tiền ăn... Đồ của con người đắt lắm meo."
Nó thành khẩn tự kiểm điểm, hai tai cụp xuống, hai bàn chân nhỏ liên tục nắm rồi buông, bộ ria cũng run rẩy theo.
"Thế này nhé, em trả lời vài câu hỏi của tôi, tôi không những không đánh giá thấp mà còn viết hẳn đánh giá năm sao đủ mười lăm chữ cho em. Được không?"
Bé mèo lập tức gật đầu.
"Vì sao em lại chọn làm nghề dọn dẹp vất vả thế này? Sao không làm ở quán cà phê mèo?"
Có thể bạn thích
AD FILL
Ký Ức Băng Ghế Trường
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Ngọc Cốt Hận Tình
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ẩn Thế Tổng Tài
Duyên Nợ Đế Vương
Võng Giới Quyền Đấu
Sợi Dây Định Mệnh
Kịch Bản Máu
"Vì em thích làm việc nhà meo! Lao động không hề vất vả!"
Bé mèo trả lời vô cùng nghiêm túc.
"Nếu không đi làm thì sẽ không mua được đồ của con người. Với lại em không thích quán cà phê mèo, mùi ở đó lẫn lộn lắm, hôi nữa meo."
Nó còn nhăn mặt hít hít mũi đầy ghét bỏ.
"Học cách sống giống con người rất quan trọng! Em không phải mèo lười đâu meo. Em có thể dựa vào năng lực của mình để nuôi sống bản thân!"
Nói xong, nó ưỡn b* ng*c lông xù nho nhỏ, chiếc đuôi dựng cao đầy tự hào.
"Trời không phụ người chăm chỉ meo! Em còn có tấm gương để noi theo nữa đó. Có một anh nhện không biết giăng tơ nhưng nhảy cực kỳ cao. Anh ấy chuyên nhặt thùng carton với bắt côn trùng, làm ăn phát đạt lắm. Sau này còn thuê được cả nhà của con người để ở nữa meo!"
"Ồ! Ghê thật!"
"Đúng vậy meo! Đúng vậy meo!"
Đáng yêu quá đi.
Tôi không nhịn được đưa tay nắm lấy bàn chân nhỏ của nó, bé mèo cẩn thận thu hết móng vuốt vào trong đệm thịt hồng hồng.
Bàn chân lông mềm vừa đàn hồi vừa mềm mại đến mức khiến người ta nghiện, đúng là một bé mèo ngọt ngào.
Đầu óc tôi nóng lên, lời nói đã bật ra trước cả khi kịp suy nghĩ.
"Ngày mai, đúng giờ này, lại đến dọn nhà cho tôi nhé."
"Được luôn meo!”
5
Ngày mai nó đến.
Ngày kia cũng đến.
Ngày kế tiếp nữa vẫn đến.
Bé mèo nhỏ dần trở thành vị khách quen luôn xuất hiện đúng giờ mỗi sáng trong căn hộ của tôi.
Còn tôi, mỗi sáng thức dậy đều bất giác mong chờ tiếng gõ cửa của một chú mèo.
Tôi chẳng có người thân, cũng chẳng có bao nhiêu tiền.
Rõ ràng sinh ra với thể chất thông linh, nhưng lại không biết pháp thuật lợi hại nào.
Một mình sống trong căn phòng nhỏ chật chội, lạnh lẽo, thường xuyên bị ma quỷ dọa đến mức tự kỷ, chỉ biết bật hết đèn trong nhà rồi nằm lì trên sofa cả ngày.
Trên tường loang lổ những vết mốc đen, nhà vệ sinh lúc nào cũng còn vệt nước lau không sạch. Một góc tường bong tróc, lớp sơn ngả vàng, chỉ có tủ quần áo là còn trông tươm tất.
Hệt như cuộc đời tôi, bề ngoài có vẻ ổn còn bên trong thì mục nát và mốc meo.
Những lúc như thế, tôi lại nghĩ đến bé mèo, bộ lông của nó màu cam nhạt như bông lúa chín, cũng giống ánh nắng đầu xuân.
Sáng nay mưa rất lớn nên bé mèo đến muộn.
"Xin... xin lỗi meo! Xin lỗi meo!"
Nó hớt hải chạy tới, trên người khoác một chiếc túi nilon màu vàng làm áo mưa, nhưng chiếc đuôi cam phía sau không được che kín, bị nước mưa làm ướt sũng, dính đầy bùn đất.
"Ôi! Ướt hết rồi! Sao túi nilon lại rách to thế này?"
Tôi vội bế nó vào nhà.
Bé mèo ngượng ngùng kêu khe khẽ, còn sợ làm bẩn quần áo tôi nên ôm chặt chiếc đuôi của mình.
Tôi nhanh chóng chuẩn bị sẵn một chậu nước ấm trong phòng tắm, rồi lấy chiếc khăn chuyên dụng đã mua riêng cho nó.
"Tắm nước ấm trước đi, nếu không sẽ bị cảm đấy."
Bé mèo ngoan ngoãn gật đầu.
Không bao lâu sau, từ phòng tắm bỗng bay ra một mùi thuốc nồng hăng đến cay mắt.
"...Tiểu Miêu?"
Tôi lập tức đẩy cửa bước vào.
6
"Meo! Meo! Có phải hôi lắm không meo? Xin lỗi! Tôi sẽ xong ngay thôi meo!"
Quen nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy bé mèo hoảng hốt đến thế.
Bộ lông cam bị nước làm bết sát vào người, để lộ sống lưng gầy gò, đôi mắt màu hổ phách ánh nâu đầy bối rối, trông đáng thương vô cùng.
Nó ép chiếc đuôi sát vào bụng, lí nhí giải thích.
"Lông sẽ rụng... sẽ ảnh hưởng đến chất lượng dọn dẹp meo… Dùng loại thuốc này thì lông sẽ bám chắc hơn. Trước khi đến tôi đã bôi rồi nhưng bị mưa rửa trôi mất..."
Tôi cầm chai thuốc lên, mùi hăng hắc, rẻ tiền, còn lẫn mùi hôi rất khó chịu giống như được điều chế từ nước mũi lợn rừng vậy.
Thảo nào bộ lông của nó lúc nào cũng khô xơ, xỉn màu.
Thảo nào thỉnh thoảng trên người nó lại có mùi kỳ kỳ.
Nhìn dáng vẻ chật vật ấy, ngực tôi bỗng đau nhói, giống như có một chiếc búa nhỏ đang gõ từng nhịp lên trái tim.
"T... Thuốc này là ông chủ phát cho em sao?"
Tôi khẽ hỏi.
"Không phải..."
Bé mèo cúi đầu.
"Là tôi tự mua… loại này rẻ nhất… Mùi sẽ nhanh hết thôi meo... Xin lỗi..."
"Không được dùng nữa."
Tôi cầm khăn thấm nước ấm, nhẹ nhàng lau sạch thuốc trên người nó.
"Rụng lông cũng không sao. T... Tôi thích lông mèo, trong nhà không có lông mèo thì làm sao được gọi là con người thành công chứ!"
Bé mèo ngơ ngác nhìn tôi.
Một lúc sau, nó bỗng cúi đầu, dùng chiếc mũi hồng nhạt hơi tái nhẹ nhàng cọ lên đầu ngón tay tôi.
Mềm mại.
Mát lạnh.
Như một cục bơ nhỏ tan chảy.
Chiếc búa nhỏ trong tim tôi lập tức biến mất.
Bởi vì cả trái tim đã tan thành một cục slime chỉ biết gào thét:
“Mèo con! Mèo con! Mèo con!!”
Tôi cố nén ý nghĩ muốn ngậm cả cái đầu lông xù ấy vào miệng để hít một hơi thật sâu.
Miễn cưỡng giữ được vẻ ngoài của một con người tử tế.
"Hôm nay mưa to quá, dọn xong thì ngủ một giấc trên sofa rồi hẵng về, không phải vội."
Bé mèo nghiêng đầu nhìn tôi.
"Người tốt... Mặt ngài đỏ quá meo."
"T... Tôi bị quá nhiệt thôi! Mau lau khô người đi, nếu em bị cảm… thì tôi sẽ không thuê được nhân viên dọn dẹp nào tốt như em nữa!"
Tôi nói một mạch, sau đó cầm khăn lên, chà tới chà lui cho khô bộ lông của nó rồi quấn bé mèo thành một chiếc bánh cuộn lông xù, đặt ngay ngắn lên sofa.
Còn mình thì lao như bay xuống tầng, đến quán trà sữa làm ca.
Phải kiếm tiền!
Kiếm thật nhiều tiền cho bé mèo!
Cái chiếc mũi hồng hồng của mèo con...
Chắc chắn có ma pháp khống chế loài người rồi a a a!!!
7
Hai tay vẫn theo bản năng lắc ly trà sữa nhưng đầu óc tôi thì đã bay xa, tự mình tưởng tượng ra kế hoạch dụ dỗ mèo con.
"Đệm thịt của em hồng quá."
"Ơ? Sao bàn chân em bé hơn tay tôi nhiều vậy?"
"Người em mềm mềm, ấm ấm quá."
"Ừm... trên người em còn thơm nữa."
"Bên ngoài vẫn còn mưa, ở nhà tôi tránh mưa thêm một lúc nhé."
"Muốn uống chút rượu không? Tôi vừa mua cỏ bạc hà mèo."
"Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ ở đây. Em ngủ phòng ngủ, tôi ngủ ngoài sofa."
"Tôi không ngủ một mình được... cho tôi ôm mèo một chút nhé?"
"Hay là... em chuyển đến ở cùng tôi luôn đi?"
Sau đó tôi sẽ có một bé mèo của riêng mình!
Hì hì, bé mèo nhỏ của tôi.
Bé mèo đang bị quấn thành một cuộn lông xù nằm trên sofa.
Trái tim tôi liên tục sủi bong bóng hình mèo, hóa thân thành chiến thần pha trà sữa, mỗi ly đều cho đầy ắp topping!
Mưa cũng ngớt dần, khách trong quán bắt đầu đông lên.
"Một ly Bá Nha Cuốn Cuốn, không đá, không đường."
"Vâng!"
Không biết bé mèo ở nhà thế nào rồi.
"Một ly Mây Mù Sơn Sơn, nóng."
"Vâng!"
Hôm nay lạnh thế này, chắc em ấy sẽ không bị cảm chứ?
"Một ly..."
Mình thích mèo con quá...
"Một ly..."
"Một ly... Kim Quế Phiêu Hương..."
"Hì hì..."
Một giọng nói đầy ác ý vang lên, tôi ngẩng đầu, một bóng đen cao hơn hai mét đang đứng trước quầy, khóe miệng nó nứt đến tận mang tai, gương mặt trắng bệch như xác ch/ết.
Là quỷ.
Nó lại tìm đến rồi.
"Tổ trưởng... em... em xin ra ngoài một lát! Em đi vệ sinh!"
Tôi buông luôn ly trà sữa trong tay, liên tục lùi lại.
Ngay trước khi bàn tay trắng bệch của con quỷ chạm vào vai mình, tôi mặc kệ tiếng tổ trưởng tức giận gào phía sau, chen qua đám đông rồi lao thẳng ra ngoài.
Quay đầu lại, con quỷ vẫn lơ lửng phía sau, nhanh chóng đuổi theo tôi.
...
Đến khi tôi quay lại quán trà sữa thì đèn đường đã sáng từ lâu, cả người ướt sũng.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Sắc mặt quản lý còn lạnh hơn cả băng.
"Chỗ chúng tôi không giữ nhân viên có vấn đề về thần kinh."
Không ngoài dự đoán, tôi lại bị sa thải.
May mà quản lý vẫn là người tốt, anh ấy thanh toán đầy đủ tiền lương mấy ngày qua cho tôi.
Tôi ngồi xổm bên lề đường một lúc, sau đó cầm số tiền ấy đến cửa hàng thú cưng, mua một chiếc áo mưa chuyên dụng cho mèo.
Chiếc áo màu vàng kem rất đáng yêu, sau lưng có hai dải phản quang, ở giữa còn in hình một bé mèo đang cầm ô, cười tươi rạng rỡ.
Tôi khẽ vuốt lên hình mèo trên áo.
May mà mình chưa từng giữ bé mèo lại sống cùng mình.
8
Khi tôi mang áo mưa về đến nhà thì bé mèo đã ngủ mất rồi.
Bởi vì trời vẫn mưa nên căn phòng khá tối, không khí ẩm mát nhưng rất ấm áp.
Bé mèo nằm dạng hình chữ X trên sofa, ngủ ngon lành, còn khe khẽ ngáy.
Cả bốn đệm thịt hồng hồng đều lộ ra ngoài.
Ừm, hồng thì hồng thật nhưng hơi nhợt nhạt, chắc là thiếu dinh dưỡng nên bị thiếu máu.
Đây đúng là một bé mèo rất gầy, cái bụng nhỏ xíu, phủ lớp lông trắng mềm và dài. Nhìn như một bông bồ công anh nho nhỏ.
Tâm trạng tôi khá hơn một chút, thậm chí còn nổi lên chút ý xấu.
Tôi ghé sát mép sofa, khẽ thổi một hơi vào chiếc bụng lông mềm ấy.
"Meo..."
Bé mèo khẽ rên một tiếng, lăn sang bên, dùng hai bàn chân ôm lấy đôi tai.
Đáng yêu quá.
Một bé mèo như vậy, đáng lẽ phải có cuộc sống tốt đẹp hơn. Không nên ở cạnh một người luôn bị ma quỷ quấy nhiễu như tôi.
Tôi ôm đầu gối ngồi dưới đất cạnh sofa, âm thầm nghiền nát câu nói "Ở lại sống cùng tôi nhé" giữa kẽ răng rồi nuốt ngược trở vào lòng.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, êm đềm như từng hạt cát vàng chảy qua kẽ tay.
Lúc bé mèo tỉnh dậy, đôi mắt sáng lấp lánh, khác hẳn vẻ mệt mỏi và hoảng hốt thường ngày.
"A! Bảy giờ rồi! Tôi ngủ lâu thế sao meo?"
"Ừ! Em mệt quá rồi."
"Cảm ơn ngài, người tốt!"
"Không có gì."
Thế nhưng bé mèo không đi ngay, nó cúi đầu, vô thức giẫm giẫm sữa trên mặt sofa, hai bàn chân nhỏ lúc co lúc duỗi.
"Cái... cái sofa này rộng ghê meo."
"Ừ."
"Còn... còn có vẻ mềm nữa."
"...Ừ."
"Bên ngoài... vẫn đang mưa meo..."
"..."
Có lẽ, khoảnh khắc ấy thật sự rất ấm áp.
Có lẽ, bé mèo cũng muốn ở lại nhưng tôi không mở lời.
Vì thế, cuối cùng nó chỉ đành nhìn chiếc sofa một cái, lại nhìn tôi một cái.
"Vậy... vậy tôi về đây meo."
"...Ừ."
"Cầm áo mưa theo nhé, đừng dùng túi nilon nữa."
"Cảm ơn meo..."
Bé mèo khịt khịt mũi, mặc chiếc áo mưa mới, xách theo túi dụng cụ rồi ngẩng đầu lên.
"Tạm biệt."
"Tạm biệt."
Cuộc sống của tôi quá nghèo nàn, quá chông chênh, quá bấp bênh nên tôi không thể nuôi một bé mèo thật tốt.
Nhưng vì sao sau khi tiếng cửa đóng lại, âm thanh mưa rơi trong căn phòng lại đột nhiên trở nên cô quạnh đến thế?
Năm phút sau, tôi cầm ô, lao thẳng ra khỏi nhà.
Mưa lớn quá, tôi chỉ muốn xem thử nhà của bé mèo có chắc chắn không.
...
Chỉ nhìn một cái thôi.
truyenfull,truyenfull vn