Sau bữa tiệc liên hoan tối qua, tôi gọi một dịch vụ dọn dẹp theo giờ.
Nhân viên mãi vẫn chưa tới, tôi vừa mở điện thoại định bấm khiếu nại thì chuông cửa bất ngờ vang lên.
Mở cửa ra, trước mặt tôi là một bé mèo cam ôm chổi nhỏ, đeo chiếc ba lô tí hon trên lưng, đứng bằng hai chân sau.
Nó thở hổn hển, bộ ria mép khẽ run, rụt rè giơ bàn chân hồng hồng đầy đệm thịt lên.
"Xin... xin lỗi! Tôi đến hơi muộn... Xin hỏi, ngài là người đã đặt dịch vụ dọn dẹp phải không meo?"
1
Giấy vệ sinh, xiên nướng, lon bia, vỏ đồ hộp, chai rượu, giấy ăn...
Hôm nay đúng là một ngày tồi tệ.
Hôm qua, vì bị ma quỷ quấn lấy, trong lúc vật lộn tôi lỡ dùng cánh cửa kính kẹp mạnh vào đầu sếp...
Kết quả là… lại mất việc.
Có thể bạn thích
AD FILL
Duyên Nợ Đế Vương
Ẩn Thế Tổng Tài
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ngọc Cốt Hận Tình
Sợi Dây Định Mệnh
Ký Ức Băng Ghế Trường
Kịch Bản Máu
Võng Giới Quyền Đấu
May mà quan hệ với đồng nghiệp vẫn rất tốt. Trước khi tôi chính thức thất nghiệp, mọi người hẹn nhau đến nhà tôi ăn một bữa lẩu để tiễn tôi.
Sau bữa tiệc, từng người một đều rời đi, chỉ còn mình tôi ngồi trong căn hộ nhỏ bừa bộn, nhìn đống rác đầy sàn mà đau đầu, cố tiêu hóa sự thật rằng mình lại bị sa thải.
Mệt quá.
Lẽ ra nên đặt trước dịch vụ dọn dẹp, ăn xong là vừa có người tới dọn. Ai ngờ đặt gấp nên phải chờ rất lâu.
Tôi chán nản lướt ứng dụng Bách Sự Thông, nhìn dòng chữ "Nhân viên dọn dẹp đang tăng tốc đến nơi", tiện tay bấm nút giục đơn.
Ngay lập tức hệ thống trả lời:
[Xin lỗi vì đã để quý khách chờ lâu, nhân viên sẽ đến ngay ạ!]
"..."
Cái gì vậy?
Người trả lời không có ngón tay à? Đánh chữ bằng nắm đấm hay sao mà sai chính tả be bét thế này?
Nếu tôi là một cô nàng công sở tài chính dư dả, chắc chắn sẽ dịu dàng trả lời:
[Không cần vội, cứ từ từ thôi.]
Nhưng tôi không phải, tôi chỉ là một con chuột nhỏ vật lộn kiếm sống nơi thành phố. Một con chuột vừa thất nghiệp, co ro trong căn phòng chật hẹp.
Thế là tôi mở đồng hồ bấm giờ, năm phút nữa mà người vẫn chưa tới thì tôi sẽ khiếu nại.
Năm...
Bốn...
Ba...
Hai...
Một!
Ngay lúc tôi chuẩn bị nhấn nút khiếu nại...
Ding dong!
Chuông cửa vang lên, tôi lê dép đi mở cửa nhưng ngoài cửa không có một bóng người.
Lại gặp ma nữa sao?
"X-Xin chào... tôi... tôi ở dưới này meo..."
Một giọng nói rụt rè vang lên.
Ống quần tôi cũng bị ai đó khẽ kéo, tôi cúi đầu nhìn xuống rồi sững người.
Một bé mèo cam nhạt chỉ cao đến mắt cá chân đang ôm cây chổi nhỏ, đeo chiếc ba lô mini sau lưng, đứng bằng hai chân sau.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, nó khẽ thở hổn hển, bộ ria mép run run, rụt rè giơ bàn chân hồng hồng đầy đệm thịt lên.
"Xin... xin lỗi! Tôi đến hơi muộn... Xin hỏi, ngài là người đã gọi dịch vụ dọn dẹp phải không meo?"
2
"Sao... lại là một bé mèo vậy?"
Tôi nhìn cục lông nhỏ ôm cây chổi trước mặt, chân thành hỏi.
"Ưm..."
Bé mèo lúng túng xoa xoa hai bàn chân trắng muốt, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Hệ thống phân đơn... phân tôi tới đây... Xin ngài đừng hủy đơn của tôi được không meo... Hôm nay nếu vẫn không nhận được việc thì tôi sẽ không có tiền ăn..."
Nó cúi gằm đầu, hai bàn chân khẽ chụm vào nhau đầy ngượng ngùng.
"Tay nghề của tôi rất tốt... không hề thua con người đâu meo."
Tôi nhìn bộ lông hơi xơ xác của nó, vàng úa như rơm cuối thu, cái bụng trắng mềm cũng lép kẹp.
Đã bao lâu rồi nó chưa được ăn no?
Trông còn thảm hơn cả tôi, ít ra vừa rồi tôi còn được ăn một bữa lẩu với đồng nghiệp.
"...Được rồi, vào đi."
Tôi nghiêng người nhường đường.
Bé mèo tuy nhỏ xíu nhưng làm việc cực kỳ nghiêm túc. Nó ôm chiếc chổi mini quét sạch sàn nhà trước, rồi lấy một chiếc máy hút bụi tí hon trong ba lô ra, cẩn thận xử lý từng góc khuất.
Thân hình linh hoạt cùng khả năng bật nhảy của loài mèo phát huy tác dụng triệt để. Nó thậm chí còn nhảy vèo lên rèm cửa để quét sạch mạng nhện trên trần.
Chẳng mấy chốc, cả căn phòng đã sạch bong sáng loáng.
"Xong rồi meo! Cảm ơn ngài đã tin tưởng... Hôm nay công ty đang có chương trình khuyến mãi. Là khách hàng may mắn, ngài sẽ được tặng miễn phí một ly Hồng Trà Mèo Mèo meo."
Nó cất gọn dụng cụ rồi dùng hai bàn chân nâng một ly hồng trà lên quá đỉnh đầu đưa cho tôi.
Mùi trà thơm kỳ lạ, tôi mỉm cười nhận lấy rồi uống cạn.
Một cơn buồn ngủ dịu dàng kéo tới, tôi thuận thế ngả người xuống ghế sofa.
"Xin... xin lỗi meo... Chúng tôi không thể để con người phát hiện sự tồn tại của mình... Xin yên tâm, *Hồng Trà Hôn Mê chỉ khiến ngài ngủ một giấc, hoàn toàn không gây hại cho cơ thể meo."
(Hồng Trà Hôn Mê là tên gọi đúng của Hồng Trà Mèo Mèo. Tên thức uống Mèo Mèo kia là dùng để nói với khách hàng.)
Bé mèo kéo tấm chăn đắp lên người tôi, vừa luống cuống lẩm bẩm, vừa nhảy một điệu vũ điệu xóa ký ức bên cạnh.
"Quên mèo cam đi meo... Hôm nay là một anh nhân viên dọn dẹp đến phục vụ meo... dọn sạch lắm meo... Nếu hài lòng thì nhớ cho năm sao nhé meo..."
Nhảy xong điệu múa, nó bước tới ngửi nhẹ lên má tôi, cẩn thận kéo chăn kín hơn.
"Tạm biệt. Chúc ngài ngủ ngon, vị khách tốt bụng."
Nói xong, bé mèo quay người định rời đi.
Đúng lúc ấy tôi mở mắt, vươn bàn tay độc ác tóm lấy chiếc đuôi cam xù bông của nó.
"Xin lỗi nhé~ Hồng Trà Hôn Mê... không có tác dụng với tôi đâu."
"Hả??? Meo!! Meooo!!!”
truyenfull,truyenfull vn
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live