8
Vì tôi là người đứng gần cô bé nhất, nên ngay khoảnh khắc em buông mình rơi xuống, tôi lập tức lao tới.
Chạy được vài bước, cuối cùng tôi cũng kịp nắm lấy cánh tay em trước khi em rơi hẳn xuống.
May mà bình thường tôi luôn chăm chỉ tập luyện, sức tay cũng khá lớn, nên mới có thể giữ chặt được em.
Nhưng do quán tính quá mạnh, cả người tôi cũng bị kéo chúi về phía trước, bụng và cổ tay đập mạnh vào lan can cầu.
Chỉ cần cô bé vùng vẫy thêm một chút, rất có thể tôi cũng sẽ bị kéo xuống theo.
Thẩm Gia Lễ vẫn luôn bám sát phía sau tôi. Thấy tôi giữ được cô bé, anh lập tức lao tới nắm chặt lấy cổ tay em.
Các chiến sĩ cứu hỏa cũng ngay lập tức xông đến, hợp sức kéo cô bé trở lại, rồi nhanh chóng đưa em đến bệnh viện để gặp bác sĩ tâm lý.
Có thể bạn thích
AD FILL
Trẫm Không Yêu Ngươi
Duyên Nợ Đế Vương
Kịch Bản Máu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ngọc Cốt Hận Tình
Sợi Dây Định Mệnh
Ẩn Thế Tổng Tài
Võng Giới Quyền Đấu
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Cha mẹ cô bé liên tục cúi đầu cảm ơn tôi, còn bụng và cổ tay tôi thì bị lan can cọ rách một mảng lớn da, đau rát đến bỏng buốt.
Thẩm Gia Lễ nhất quyết đưa tôi đến bệnh viện xử lý vết thương.
Chúng tôi bắt taxi đến bệnh viện, suốt quãng đường, anh không nói lấy một lời.
Cổ tay tôi nóng rát vì đau, tủi thân đến mức chỉ muốn khóc nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Mới cách đây không lâu, Thẩm Gia Lễ còn vừa tỏ tình với tôi. Vậy mà ngay sau đó, tôi lại phơi bày toàn bộ quá khứ đau đớn của mình trước mặt anh.
Không biết… anh có để tâm không?
Người ta vẫn nói, sự trong trắng của một người con gái không nằm ở tấm màng mỏng kia, nhưng nếu anh thật sự để ý thì tôi cũng chẳng thể trách anh.
Tôi khẽ thổi lên cổ tay sưng đỏ, cố gắng chuyển sự chú ý sang chuyện khác, ép mình đừng nghĩ nữa.
Hít sâu vài hơi, tôi gượng cười.
"Chuyện lúc nãy... cứ coi như cậu nói đùa đi. Rút lại nhé, tôi xem như chưa từng nghe."
Lúc ấy Thẩm Gia Lễ mới quay đầu nhìn tôi, đôi mắt anh cũng đỏ hoe. Từng giọt nước mắt lớn lặng lẽ lăn xuống gò má, rơi lên cánh tay đầy vết thương của tôi.
Lạnh lạnh nhưng cũng đau đến nhói lòng, anh khịt mũi, giọng khàn đặc.
"Ca Cao… Tôi chưa từng đùa với cậu. Điều tôi hối hận nhất trong đời... là ngày hôm đó xin nghỉ học vì bị ốm. Nếu hôm ấy tôi không nghỉ… thì tất cả những chuyện này đã không xảy ra."
Nghe anh nói vậy, tôi không thể kìm nén thêm nữa, nước mắt cứ thế trào ra.
Nghẹn ngào, tôi hỏi:
"Cậu… Cậu thật sự không để ý sao?"
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Anh lắc đầu.
"Chẳng phải chính cậu vừa nói sao? Sự trong trắng của một người con gái chưa bao giờ nằm ở cơ thể, người sai rõ ràng là tên khốn đó. Vậy mà tất cả đau khổ... lại đều do cậu gánh chịu."
Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi, muốn ôm tôi vào lòng nhưng nhìn khắp người tôi đều là vết thương, cuối cùng chỉ đành nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
"Từ nay về sau… đừng để tôi rời xa cậu nữa, được không?"
Tôi khẽ gật đầu.
Sau khi xử lý vết thương xong, cả hai chúng tôi đều không còn tâm trạng tiếp tục ghi hình chương trình hẹn hò nên chúng tôi chỉ nhờ đạo diễn cắt bớt cảnh quay của hai người.
Ban đầu, chuyện này vốn không định phát sóng, nhưng khi đó vẫn có người quay được rồi đăng lên mạng.
Chẳng mấy chốc, ai cũng biết tôi từng là nạn nhân của một vụ xâm hại t*nh d*c.
Có những người đàn ông mắng tôi là "không còn trong sạch", cũng có vài người phụ nữ cho rằng tôi không xứng ở bên Thẩm Gia Lễ.
Thẩm Gia Lễ tức đến mức muốn lập tức đăng bài đáp trả nhưng tôi đã ngăn anh lại.
9
Tôi chủ động liên hệ truyền thông, tổ chức một buổi họp báo.
Tại buổi họp báo, tôi một lần nữa kể lại toàn bộ câu chuyện của mình không vì bất cứ mục đích nào khác.
Tôi chỉ muốn dùng chính trải nghiệm của bản thân để nói với những cô gái từng bị tổn thương rằng...
Khi gặp phải chuyện như vậy, người nên tự trách, nên xấu hổ chưa bao giờ là chúng ta, mà phải là những kẻ đã gây ra tội ác, người bị hại chưa bao giờ có lỗi.
Cho dù trong mắt người khác, họ có phải là một "nạn nhân hoàn hảo" hay không, chỉ cần tôi không đồng ý, thì mọi hành vi ép buộc quan hệ đều là tội ác.
Con gái không nên vì chuyện đó mà từ bỏ chính mình, ngược lại, chúng ta phải mạnh mẽ đứng dậy, sống thật rực rỡ để những kẻ đã làm tổn thương mình thấy, con gái cũng có thể sống một cuộc đời vô cùng đẹp đẽ.
Tôi nhìn lướt qua phần bình luận của buổi phát sóng trực tiếp, rất nhiều người đang động viên tôi.
Cũng có không ít người từng có hoàn cảnh giống tôi, nói rằng sau khi xem buổi họp báo, họ đã quyết định đứng lên tố cáo và khởi kiện.
Nhưng cũng có không ít người nghi ngờ tôi, họ hỏi:
[Nếu từng gặp chuyện như vậy, tại sao cô vẫn ngày nào cũng tập luyện, giữ dáng đẹp như thế? Có phải là để quyến rũ đàn ông không? Còn nữa, đã từng bị tổn thương như vậy thì chẳng phải nên sợ gặp người khác sao? Tại sao cô vẫn còn bước chân vào giới giải trí?]
Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính.
"Tôi có quyền lựa chọn nghề nghiệp của mình. Đúng là tôi từng trải qua những chuyện rất tồi tệ, thậm chí đã có một khoảng thời gian, tôi sợ tiếp xúc với đàn ông. Nhưng từ trước đến nay, tôi chưa từng vì điều đó mà làm ảnh hưởng đến bất kỳ đoàn phim nào. Không phải chỉ vì tôi từng bị đàn ông làm tổn thương mà tôi phải tự nhốt mình lại, khép kín cả cuộc đời. Nếu sống như vậy… thì khác gì đang tự gi/ết ch/ết chính mình?"
Tôi dừng lại một chút rồi tiếp tục.
"Xinh đẹp không phải cái cớ, có vóc dáng đẹp không phải cái cớ, ăn mặc gợi cảm cũng không phải cái cớ. Không có bất kỳ đặc điểm nào của phụ nữ có thể trở thành lý do để bao biện cho tội ác của kẻ khác. Tôi giữ dáng vì đó là điều tôi theo đuổi, tôi tập luyện để cơ thể khỏe mạnh không phải để làm hài lòng đàn ông mà là để làm hài lòng chính mình. Cả cuộc đời này, tôi sẽ mãi sống vì chính mình."
Buổi họp báo kết thúc, vừa bước vào hậu trường, tôi đã nhìn thấy Thẩm Gia Lễ đứng đợi ở đó.
Trong tay anh là một bó cúc Ba Tư, loài hoa ấy mang ý nghĩa sức sống mãnh liệt.
truyenfull,truyenfull vn