10
Buổi họp báo nhanh chóng gây chấn động trên mạng, bố mẹ tôi cũng xem được, ngay trong đêm, hai người đáp chuyến bay đến tìm tôi.
Bố mẹ của Thẩm Gia Lễ cũng đến, hai bên phụ huynh đứng trước cửa căn hộ tôi thuê, nhìn nhau đầy ngượng ngùng.
Sau khi tôi mở cửa, thấy tôi và Thẩm Gia Lễ ở cùng nhau, cả bốn người đều im lặng một lúc lâu.
Lúc đó, tôi đang nấu cơm, Thẩm Gia Lễ vừa mới tắm xong, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh eo, đang bày bát đũa.
Vừa nhìn thấy hai bên phụ huynh, anh lập tức lao như bay về phòng thay quần áo, tiện thể còn chỉnh lại tóc tai cho tử tế.
Tôi nhìn nồi mì gói đang sôi trên bếp, bất lực thở dài. Bàn ăn lớn có sáu người ngồi, trước mặt mỗi người là một chiếc bát nhỏ, trong bát chỉ có vài sợi mì gói cùng đầy nước dùng. Chỉ có tôi ăn ngon lành, còn những người khác đều không thể nuốt nổi.
Bố tôi nhìn tôi, dè dặt hỏi:
"Chuyện ở buổi họp báo... là con tự quyết định sao?"
Tôi gật đầu.
"Dạ, là con tự nguyện."
Ông trầm mặc một lúc rồi lại hỏi:
"Tại sao lại muốn công khai?"
Tôi lặng lẽ liếc nhìn bố mẹ Thẩm Gia Lễ, tôi muốn biết phản ứng của họ.
Có thể bạn thích
AD FILL
Ngọc Cốt Hận Tình
Kịch Bản Máu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Võng Giới Quyền Đấu
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ẩn Thế Tổng Tài
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Duyên Nợ Đế Vương
Sợi Dây Định Mệnh
Thẩm Gia Lễ có thể chấp nhận quá khứ của tôi nhưng điều đó không có nghĩa bố mẹ anh cũng sẽ chấp nhận.
Họ luôn đối xử với tôi rất tốt, nếu vì chuyện này mà không muốn tôi và anh ở bên nhau, tôi cũng có thể hiểu được.
Lúc ấy, mẹ Thẩm Gia Lễ khẽ kéo tay áo con trai rồi mỉm cười nói với bố mẹ tôi:
"Hai người cứ nói chuyện trước đi, tôi đưa Gia Lễ về đã."
Sau khi gia đình Thẩm Gia Lễ rời đi, trong nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Bố nhìn tôi, khẽ hỏi:
"Con thật sự đã nghĩ thông rồi sao?"
Tôi cười.
"Lẽ ra con nên nghĩ thông từ lâu rồi mới phải. Chuyện này đã đeo bám gia đình mình quá nhiều năm."
Vừa nghe xong, mắt bố lập tức đỏ hoe, mẹ cũng quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Bà xoa đầu tôi rồi ôm tôi vào lòng.
"Con có thể nghĩ thông... nhưng làm cha mẹ, sao có thể dễ dàng buông xuống được."
Bố cúi đầu, lén lau khóe mắt.
"Chỉ cần con sống vui vẻ là được."
Ông ngập ngừng một chút rồi hỏi tiếp:
"Bố thấy con với Gia Lễ... hình như rất tốt. Hai đứa... ở bên nhau rồi à?"
Tôi khẽ gật đầu.
"Hôm đó con còn lo anh ấy sẽ để tâm đến chuyện năm xưa. May mà anh ấy không hề để ý."
Mẹ vuốt tóc tôi, dịu dàng nói:
"Con ngốc, nó biết chuyện đó từ lâu rồi. Nếu thật sự để tâm, thì đã để tâm từ nhiều năm trước rồi."
Tôi ngẩng phắt đầu nhìn mẹ, bà khẽ gật đầu, lại ôm tôi vào lòng.
"Chỉ vài ngày sau khi xảy ra chuyện, Gia Lễ đã biết hết. Nó cầm dao chạy thẳng đến nhà lão già đó, may mà bố mẹ con và bác kịp ngăn lại. Lúc ấy nó mới có từng ấy tuổi, nếu thật sự gi/ết người thì cả đời nó cũng hủy luôn."
Bố bật cười nhưng giọng đã nghẹn lại.
"Thằng bé còn nóng tính hơn cả bố, hồi đó bố cũng muốn gi/ết lão khốn ấy nhưng rồi bố nghĩ… Nếu bố thật sự vào tù, thì mẹ con và con sẽ dựa vào ai? Con người càng lớn thì càng có nhiều điều phải lo. Có gia đình, có người để bận lòng nên làm gì cũng không còn liều lĩnh được nữa."
"Còn Gia Lễ thì khác, hồi ấy nó cứng đầu lắm, kéo thế nào cũng không chịu về. Cuối cùng mẹ nó phải nói với nó rằng… ‘Nếu con xảy ra chuyện, sau này ai sẽ bảo vệ Ca Cao đây?' Lúc ấy nó mới chịu buông con dao xuống, nó khóc đến mức tội nghiệp, vừa khóc vừa đấm liên tục vào tường đến nỗi hai bàn tay đều bật máu."
Mẹ tôi cũng mỉm cười tiếp lời:
"Đúng vậy, dạo đó ngày nào nó cũng chạy sang nhà mình vì chỉ muốn gặp con. Nhưng khi ấy con chẳng chịu gặp bất kỳ ai."
Tôi vẫn còn nhớ...
Lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm bước ra khỏi phòng, Thẩm Gia Lễ đã ngồi sẵn trong nhà tôi.
Vừa thấy tôi, anh lập tức nở nụ cười, vẫn luyên thuyên đủ thứ như ngày thường rồi nhất quyết kéo tôi ra ngoài chơi.
...
Càng nhớ lại những chuyện năm xưa, tôi càng hiểu rõ anh đã đối xử với tôi tốt đến nhường nào.
Cuối cùng, tôi bật khóc nức nở, thì ra anh vẫn luôn biết, gia đình anh cũng đều biết. Mọi người đều âm thầm bảo vệ tôi, bảo vệ lòng tự trọng của một cô bé mới mười bốn tuổi.
Sau khi khóc một trận, tôi lục lại cuốn kịch bản Thẩm Gia Lễ từng để lại cho mình, anh đã sửa lại phần kết. Trong câu chuyện ấy, nhân vật của anh mãi mãi yêu nhân vật do tôi đóng.
Đến lúc đó tôi mới hiểu, thì ra ngay từ khi ấy… anh đã âm thầm tỏ tình với tôi.
11
Sáng sớm hôm sau, bố mẹ Thẩm Gia Lễ đã dẫn anh đến nhà tôi để chính thức dạm ngõ.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Tôi cười trêu anh:
"Anh là ảnh đế đấy, kết hôn với em, anh không sợ bị fan đồng loạt quay lưng à?"
Anh lắc đầu, mỉm cười.
"Anh bước chân vào giới giải trí vốn là vì muốn đi cùng em. Bây giờ đã theo đuổi được em rồi, có rời khỏi giới cũng chẳng sao."
Sau khi đính hôn, chúng tôi lập tức công khai tin tức, may mắn là fan của anh đều rất ủng hộ.
Họ khen tôi dũng cảm, cũng khen Thẩm Gia Lễ là người rộng lượng.
Anh chọn một bình luận rồi trả lời:
[Đây không phải là rộng lượng hay không, vốn dĩ cô ấy chưa từng làm gì sai.]
Tôi lấy ra những cuốn nhật ký mình gìn giữ suốt bao năm đã chất đầy mấy quyển dày cộm.
Ở trang mới nhất, tôi nắn nót viết:
[Hôm nay, mình và anh ấy đã đính hôn rồi.]
Thẩm Gia Lễ nằm nghiêng bên cạnh tôi, tiện tay lật vài trang, đọc được một lúc, anh bật cười rồi bắt đầu cà khịa.
"Điền Hi Khả, em viết nhật ký kiểu gì vậy? Trông chẳng khác nào sổ ghi thù."
Tôi nghiêng đầu nhìn trang nhật ký anh đang cầm, nét chữ trên đó còn xiêu vẹo, non nớt.
[Hôm nay Thẩm Gia Lễ nhét một con sâu xanh vào ngăn bàn của mình, còn lừa mình là bàn học bị mọt nên bắt đổi bàn với cậu ấy. Kết quả bàn của cậu ấy sắp gãy đến nơi rồi. Sau khi đổi xong, cậu ấy còn cười mình, bảo cái bàn mới của mình biết tự đi. Rõ ràng là chính cậu ấy làm hỏng trước mà!]
Đọc đến đây, tôi không nhịn được cười.
Những ký ức năm ấy lại ùa về, thật ra chính tôi mới là người lén tháo hai con ốc ở chân bàn.
Chỉ định trêu Thẩm Gia Lễ một phen, ai ngờ sau đó bị thầy giáo phát hiện khiến tôi bị mắng cho một trận nên thân.
Thầy còn phạt tôi sửa hết toàn bộ bàn học trong lớp.
Thẩm Gia Lễ đã ở lại cùng tôi, hai đứa cặm cụi sửa bàn đến tận tối muộn, rồi anh lại đưa tôi về nhà như mọi khi.
Tôi khẽ tựa đầu lên vai anh.
"Vì trong nhật ký của em toàn là anh. Cả thanh xuân của em cũng đều là anh."
Anh rùng mình, giả vờ nổi da gà.
"Điền Hi Khả, em đúng là đồ chuyên lừa tình."
Tôi ôm mấy cuốn nhật ký vào lòng, khẽ thở dài.
"Chỉ tiếc... vẫn thiếu mất nửa năm."
Nửa năm sau khi tôi gặp chuyện, tôi không đủ dũng khí cầm bút viết thêm một dòng nào.
Tôi từng cố ép bản thân quên đi quãng thời gian ấy, nhưng càng muốn quên lại càng nhớ rõ hơn bất cứ điều gì.
Thẩm Gia Lễ khẽ véo mũi tôi, rồi đứng dậy mở ngăn kéo, anh lấy ra một cuốn sổ được bọc rất cẩn thận.
"Những ngày em không viết… anh đều viết thay em."
Nhật ký của anh tỉ mỉ đến mức ngay cả hôm đó tôi đã cười mấy lần, cười với anh bao nhiêu lần, cười với người khác bao nhiêu lần anh cũng ghi lại hết.
Anh dịu dàng xoa đầu tôi.
"Điền Hi Khả, từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ em. Sẽ không để em phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa."
Tôi khẽ gật đầu.
Tôi tin anh.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn tin anh.
Kết thúc truyện.
truyenfull,truyenfull vn