5
Không bao lâu sau, bộ phim của Thẩm Gia Lễ đóng máy.
Để giữ nhiệt, đoàn phim nhanh chóng phát sóng, chỉ vài tháng sau đã chính thức lên sóng.
Đến tập có những cảnh hồi ức giữa tôi và anh, khán giả lập tức bùng nổ tranh cãi. Fan của nữ chính cho rằng không nên tồn tại một "bạn gái cũ" như vậy.
Bởi vì diễn xuất của Thẩm Gia Lễ quá chân thật, khiến ai xem cũng có cảm giác nam chính vẫn luôn yêu bạn gái cũ, vậy thì sao có thể đột nhiên yêu nữ chính được?
Nhưng cũng có không ít cư dân mạng bắt đầu "đẩy thuyền" chúng tôi, họ nói chuyện tình của nam chính và bạn gái cũ mới là "ý nan bình" nhất.
Mạng xã hội thay đổi từng ngày, vốn chẳng còn bao nhiêu người nhớ chuyện tôi và Thẩm Gia Lễ là thanh mai trúc mã.
Thế nhưng luôn có người thích "đào mộ", chuyện cũ lại bị lật lên, số người chèo thuyền chúng tôi ngày càng đông, thậm chí còn bịa ra đủ loại "chứng cứ", khẳng định Thẩm Gia Lễ đã yêu thầm tôi từ rất lâu.
Tôi cười muốn ch/ết, lén dùng nick phụ bình luận:
[Mọi người nghĩ nhiều rồi, chẳng qua anh ấy diễn quá hay thôi.]
Mấy ngày sau, chủ đề này cũng dần chìm xuống, không còn độ hot, tôi lại rơi vào cảnh... không có kịch bản mới.
Đúng lúc ấy, có một chương trình hẹn hò gửi lời mời cho tôi. Ban đầu tôi không định nhận vì tôi không muốn yêu đương, càng không muốn tiếp xúc gần với đàn ông nhưng họ trả cát xê quá cao.
Nghĩ đi nghĩ lại, show hẹn hò vốn cũng có kịch bản, chắc sẽ không có vấn đề gì.
...
Ngày chương trình tung trailer, phía ekip công bố có ba nam khách mời và ba nữ khách mời.
Trong số các nữ khách mời có Phương Lê, nữ chính từng hợp tác với Thẩm Gia Lễ.
Thế nhưng ngày ghi hình đầu tiên, hiện trường chỉ có hai nam khách mời, người cuối cùng được giữ kín danh tính.
MC mỉm cười tuyên bố:
“Hôm nay, chúng ta sẽ chào đón vị khách mời bí mật.”
Tôi chẳng hứng thú chút nào, tôi đến đây chỉ để kiếm tiền, kiếm xong thì cầm tiền về.
Một người đàn ông cao lớn, đẹp trai bước ra từ phía sau sân khấu.
Đợi anh đến gần, tôi dụi mắt mấy lần.
...Sao lại là Thẩm Gia Lễ?
Anh là ảnh đế, không thiếu tài nguyên cũng chẳng thiếu tiền. Tôi thật sự không hiểu vì sao anh lại nhận lời tham gia show hẹn hò.
Đến khi nhìn thấy Phương Lê đứng cạnh chủ động cười chào anh, tôi lập tức hiểu ra.
Hai người vừa hợp tác phim xong, fan couple đang rất đông. Lên show chung một lần nữa, vừa hay có thể tiếp tục tạo nhiệt.
Buổi ghi hình đầu tiên chủ yếu để mọi người làm quen. Sau màn giới thiệu bản thân, chương trình bước ngay vào phần chọn đối tượng hẹn hò.
Có thể bạn thích
AD FILL
Ngọc Cốt Hận Tình
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Trẫm Không Yêu Ngươi
Ẩn Thế Tổng Tài
Kịch Bản Máu
Sợi Dây Định Mệnh
Duyên Nợ Đế Vương
Võng Giới Quyền Đấu
Ký Ức Băng Ghế Trường
Các nam khách mời sẽ chọn người khiến mình rung động trước, trong đó có một cặp vốn là người yêu thật ngoài đời nên không cần suy nghĩ, lập tức chọn nhau.
Nam khách mời còn lại là Chu Thần, một đỉnh lưu nổi tiếng. Anh ta biết fan CP của Thẩm Gia Lễ và Phương Lê rất đông, nên chỉ còn cách chọn tôi.
Trong giới giải trí, dù không thân, mọi người ít nhiều cũng biết tiếng nhau.
Chu Thần nổi tiếng ăn chơi nhưng trước mặt công chúng lại xây dựng hình tượng thiếu niên ngây thơ trong sáng.
Đương nhiên tôi không muốn chọn anh ta, nhưng đã nhận tiền thì phải làm tròn công việc, đó là đạo đức nghề nghiệp.
Tôi hít sâu một hơi, tự trấn an bản thân rồi chậm rãi cầm tấm bảng "Đồng ý" lên.
Ngay lúc định giơ bảng, Thẩm Gia Lễ bỗng giơ tay.
“Tôi cũng muốn chọn Điền Hi Khả.”
Nói xong, anh bước thẳng tới, cầm luôn tấm bảng trong tay tôi giơ lên.
Tôi liếc nhìn Phương Lê, nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất.
Cô nhỏ giọng hỏi Thẩm Gia Lễ:
“Anh làm gì vậy?”
Thẩm Gia Lễ chỉ cười, vỗ vai Chu Thần, rồi quay sang nói với tôi:
“Cậu tự chọn đi.”
Tôi nhìn hai người trước mặt, càng thêm khó xử.
Nếu hôm nay tôi chọn Thẩm Gia Lễ, chắc chắn sẽ bị mắng là lợi dụng ảnh đế để nổi tiếng, fan của Phương Lê cũng sẽ không để yên.
Nhưng nếu chọn Chu Thần, tôi lại thật sự không muốn.
Tôi đảo mắt nhìn những chiếc camera xung quanh, cắn răng đưa tay về phía Chu Thần.
“Tôi chọn…”
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Gia Lễ đã bước tới, nắm lấy ngón tay tôi rồi kéo tôi đi luôn.
Vừa đi anh vừa quay đầu phất tay về phía mọi người.
“Cô ấy chỉ tôi đấy, tôi đưa cô ấy đi trước nhé.”
6
Anh đưa tôi đi dạo khắp nơi, cuối cùng dừng lại trên một cây cầu để ngắm hoàng hôn.
Đã rất nhiều năm rồi chúng tôi không còn cùng nhau tản bộ như thế này.
Tôi tựa vào lan can, quay sang hỏi:
“Cậu bỏ mặc "bạn gái tin đồn" ở đó, không sợ cô ấy giận à?”
Anh chống khuỷu tay lên thành cầu, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Cô ấy không phải bạn gái tin đồn của tôi.”
Rồi anh hỏi ngược lại:
“Còn cậu? Cậu thật sự muốn đi cùng Chu Thần sao?”
Tôi lắc đầu.
Anh lại hỏi:
“Quyển kịch bản lần trước tôi để lại… cậu đã xem chưa?”
Lần trước sang đoàn tôi quay khách mời, anh để quên một quyển kịch bản nên tôi cất giúp, chờ anh đến lấy.
Kết quả anh chẳng quay lại nữa, còn tôi suýt quên luôn chuyện đó.
Không đợi tôi trả lời, anh đã cười.
“Nhìn là biết chưa xem rồi.”
“Trong đó có gì à?”
Anh lắc đầu.
“Không có gì.”
Mấy chiếc camera vẫn đang chĩa về phía chúng tôi, đột nhiên anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt lại những lọn tóc bị gió thổi rối của tôi.
Sau khi vuốt xong, anh cười rạng rỡ.
“Sao cậu không né?”
Tôi nhìn anh.
“Tại sao phải né?”
Tôi không né bởi vì trong cả thế giới này, người tôi tin tưởng nhất chính là anh.
Trong quãng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời, luôn là anh ở bên tôi.
Khi tôi chẳng còn thiết tha làm bất cứ điều gì, anh kéo tôi đi khắp nơi.
Dẫn tôi ngắm những con ve ngủ dưới lòng đất suốt nhiều năm rồi phá kén chui lên.
Dẫn tôi ngắm những chú chim non vừa nở, tràn đầy sức sống.
Chúng tôi từng cùng nuôi cá nhỏ, cũng từng cùng nhau thả chim về trời.
Anh để tôi nhìn thấy sức sống của thế giới này, từng chút một kéo tôi ra khỏi bóng tối.
Vậy nên làm sao tôi có thể né bàn tay của anh được?
Anh nhìn tôi thật lâu, đột nhiên đứng thẳng người, hắng giọng rồi nghiêm túc nói:
“Điền Hi Khả, tôi thích cậu. Cậu có đồng ý làm bạn gái tôi không?”
Lời tỏ tình đến quá bất ngờ.
Bao nhiêu năm quen biết, chúng tôi luôn cãi nhau chí chóe. Tôi vẫn luôn nghĩ, hai đứa sẽ chỉ là bạn tốt cả đời.
Chưa từng nghĩ có một ngày anh lại đứng trước mặt tôi, nghiêm túc nói thích tôi.
Tôi lén liếc mấy anh quay phim bên cạnh, ai nấy đều thò đầu ra, háo hức chờ phản ứng của tôi.
Tôi luống cuống vò vò tay áo, không dám trả lời.
...
Thật ra… tôi cũng thích anh rất nhiều năm rồi nhưng suốt từng ấy năm, tôi chưa bao giờ dám bước thêm một bước.
Bởi vì chuyện xảy ra năm mười bốn tuổi.
Hôm ấy là một ngày nắng rất đẹp, Thẩm Gia Lễ bị ốm nên nghỉ học nên chỉ có mình tôi đi bộ về nhà.
Trên đường về, một người đàn ông kéo tôi vào khu rừng ven đường.
Những gì xảy ra sau đó… tôi không còn nhớ nữa và cũng không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Tôi nhốt mình trong phòng, khóc suốt mấy ngày, không chịu gặp bất kỳ ai.
Bố mẹ ôm tôi khóc rất nhiều, sợ họ sẽ nghĩ quẩn, cuối cùng tôi vẫn kể hết mọi chuyện.
Bố tôi đau đớn đi xem camera giám sát ngày hôm đó, ông nhận ra kẻ kia là một gã đàn ông độc thân sống gần nhà.
Bố cầm dao lao đi tìm hắn, tôi sợ bố thật sự gi/ết người nên quỳ xuống ôm chân ông ngăn lại.
Khi ấy tôi còn quá nhỏ, tôi không đủ can đảm báo cảnh sát, tôi sợ chuyện đó sẽ theo mình cả đời và sợ phải sống trong ánh mắt cùng lời dị nghị của người khác.
Vài năm trước, tôi nghe nói gã đó mắc bệnh rất nặng, toàn thân lở loét, cuối cùng ch/ết rất thê thảm.
Nhưng chuyện năm ấy vẫn luôn là một cái gai trong lòng tôi.
Tôi sợ… Thẩm Gia Lễ sẽ để tâm.
Tôi khẽ thở ra, nhìn người con trai trước mặt đang thấp thỏm chờ câu trả lời.
Tôi miễn cưỡng mỉm cười.
“Cậu lại đùa rồi.”
Vừa dứt lời, ở phía xa bỗng vang lên một tràng tiếng ồn ào hỗn loạn.
7
Tôi và Thẩm Gia Lễ nhìn nhau, rồi cùng bước về phía nơi đám đông đang nhốn nháo.
Bên thành cầu, một cô gái trẻ đang đứng chênh vênh. Một chân của em đã bước qua lan can, chỉ cần tiến thêm một bước nữa là sẽ gieo mình xuống sông.
Em chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Mái tóc rối bù, gương mặt hốc hác, tiều tụy, vừa nhìn đã biết mấy ngày nay không được nghỉ ngơi tử tế.
Cách em không xa, mẹ em quỳ sụp dưới đất, vừa khóc vừa liên tục đấm vào người mình, miệng không ngừng lẩm bẩm:
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
"Đều tại mẹ... Đều là mẹ tạo nghiệt..."
Cha em có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng cũng không ngừng khuyên con gái đừng làm chuyện dại dột.
Xung quanh là vài người qua đường hiếu kỳ đứng xem cùng mấy chiến sĩ cứu hỏa. Các anh đang khẩn trương sơ tán đám đông và giữ trật tự hiện trường.
Tôi và Thẩm Gia Lễ đứng cách đó không xa, mấy anh quay phim vẫn vác máy đi theo ghi hình.
Chuyện như thế này tốt nhất đừng lan truyền lên mạng. Lỡ cô bé lại trở thành mục tiêu của bạo lực mạng, càng thêm tuyệt vọng rồi nghĩ quẩn thì biết làm sao?
Tôi giơ tay ngăn mấy anh quay phim lại.
"Đừng quay nữa, hai bọn tôi qua xem tình hình."
Tôi và Thẩm Gia Lễ cẩn thận tiến đến gần, đứng bên ngoài dây cảnh giới do lực lượng cứu hỏa lập nên, lặng lẽ lắng nghe xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cô gái cùng cha mẹ em đều đang khóc, tôi đứng nghe một hồi lâu mới dần hiểu ra ngọn ngành.
Mấy ngày trước, cô gái bị vài tên côn đồ ép đi chơi rồi chuốc rượu, sau đó chúng đã làm ra chuyện không thể mô tả.
Gia đình em từng đến tìm nhà mấy tên đó để lý luận, nhưng gia cảnh đám nam sinh kia giàu có lại có thế lực, chỉ muốn bồi thường chút tiền rồi xua tay cho qua chuyện.
Nhà cô gái muốn báo cảnh sát nhưng lại không có tiền thỉnh luật sư. Đã vậy, đám côn đồ kia vừa lưu manh lại chẳng hề nể mặt mũi ai, chúng đi khắp trường rêu rao chuyện này, khiến em phải chịu không ít sự kỳ thị từ bạn bè xung quanh.
Trải qua biến cố ấy, em cảm thấy trời đất như sụp đổ trước mắt, lúc này mới nảy sinh ý định quyên sinh, chạy ra cầu chuẩn bị gieo mình xuống sông.
Hóa ra, em cũng từng trải qua chuyện giống hệt như tôi.
Năm đó, tôi lựa chọn dĩ hòa vi quý, nhẫn nhịn cho qua chuyện, nhưng nỗi đau đớn ấy vẫn đeo bám và dằn dặt tôi suốt nửa cuộc đời.
Hiện giờ lại có một người phải chịu đựng nỗi đau tương tự, tôi muốn thử kéo em ấy một tay.
Cô gái vừa khóc vừa gào lên:
"Cả đời này của cháu tiêu tùng rồi, cháu sống cũng chẳng thể vui vẻ nổi nữa, xin các người hãy để cháu được giải thoát đi!"
Nghe những lời ấy, tim tôi nhói lên một cơn chua xót.
Tôi sống sót tiếp tục tồn tại nhưng tôi có thực sự hạnh phúc không?
Tôi quay sang nhìn Thẩm Gia Lễ, anh cũng đang đăm đăm nhìn tôi.
Anh vươn tay ôm lấy vai tôi, nhẹ nhàng ấn đầu tôi tựa vào ngực anh rồi xoa nhẹ tóc tôi:
"Ở đây đã có các anh cứu hỏa rồi, chúng ta đi thôi."
Tôi lắc đầu, một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mi.
Tôi đã không thể chữa lành cho chính mình trong quá khứ, thì ít nhất khi thấy người khác bị thương tổn, tôi nên vươn tay ra giúp đỡ.
Tôi bước đến gần một chiến sĩ cứu hỏa, nói với anh ấy rằng tôi từng trải qua hoàn cảnh tương tự và ngỏ ý muốn thử khuyên giải cô bé.
Các chiến sĩ cứu hỏa trao đổi nhanh vài câu rồi quyết định để tôi thử xem sao.
Tôi gật đầu, tiến lên một bước, giọng nghẹn ngào:
"Này bạn nhỏ, cuộc đời của chúng ta không nên bị hủy hoại vì chuyện này. Trên đời này vẫn còn rất nhiều điều đáng để vui sống mà."
Cô gái quay đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu chằng chịt tia máu:
"Chị thì biết cái gì! Chị đâu có trải qua những chuyện này!"
Tôi nhẹ cười đau đớn:
"Sao em biết chị chưa từng trải qua?"
Lần này, em nhìn tôi kỹ hơn, hồi lâu sau mới cất tiếng:
"Chị... không phải là Điền Hi Khả sao? Nữ minh tinh đó sao?"
Tôi gật đầu.
Cho dù là một ngôi sao bề ngoài hào nhoáng rực rỡ, cũng có thể từng nếm trải nỗi đau bị người ta xâm hại.
Tôi bắt đầu kể cho em nghe câu chuyện của chính mình, đây là lần duy nhất trong suốt chừng ấy năm tôi chủ động khơi lại quá khứ đau thương ấy.
Tôi muốn dùng trải nghiệm của mình để tìm kiếm sự đồng cảm nơi em, dùng ý chí sống tiếp của mình để tiếp thêm cho em hy vọng sống.
Trinh tiết của người phụ nữ chưa bao giờ nằm ở dưới vạt váy, kẻ làm sai luôn luôn là bọn họ.
Cảm xúc của cô gái dần ổn định lại đôi chút, em nhìn tôi hỏi:
"Chị nói xem, tại sao những kẻ phạm tội hi/ếp dâ/m lại không bị tuyên án tử hình chứ?"
Tôi cũng từng vô số lần suy nghĩ về câu hỏi này, cho đến một ngày nọ, tôi đọc được một dòng chia sẻ trên mạng nói rằng:
[Đạo luật này tồn tại là để cho những nạn nhân bị tổn thương như chúng ta một con đường sống.]
Thấy cô gái tạm thời thả lỏng cảnh giác với tôi, một chiến sĩ cứu hỏa khẽ ra hiệu mắt.
Tôi nhích thêm vài bước về phía trước:
"Bởi vì... đó là cách để chừa lại cho chúng ta một con đường sống đấy em. Nếu ngay từ khi thực hiện hành vi tội ác bọn chúng đã biết chắc mình phải nhận án tử, thì chúng ta liệu có còn cơ hội sống sót trở về không? Đối với những kẻ ác ma đó, gi/ết thêm một mạng người thì có là gì đâu."
Em lại hỏi tôi: "Vậy kẻ đã hại chị, rốt cuộc kết cục thế nào?"
"Hắn ch/ết rồi, ch/ết nhiều năm trước rồi. Lúc đó hắn bệnh rất nặng, lúc nhắm mắt không một ai ở bên cạnh, cũng coi như là quả báo đi."
Em gật đầu: "Nhưng những kẻ hại em lại có tiền có thế, nhà em kiện không lại bọn chúng, em cũng chẳng thể đợi nổi đến ngày bọn chúng ch/ết."
Tôi lại tiến thêm một bước nữa, Thẩm Gia Lễ cũng sát sao bước theo sau tôi từng chút một.
"Không sao đâu, chị có tiền, chị có thể giúp em theo đuổi vụ kiện này."
Giúp được một người thì hay một người, tôi không muốn em phải lặp lại bi kịch dằn dặt như tôi.
Nếu có thể chọn lại, năm đó tôi sẽ dũng cảm hơn, chọn cách báo cảnh sát để kẻ đó phải chịu trừng phạt thích đáng.
Tôi không còn cơ hội để làm lại nữa, nhưng cuộc đời em vẫn còn lựa chọn.
Em đã dũng cảm hơn tôi rất nhiều, ít nhất em đã dám báo cảnh sát dù biết chuyện này có thể sẽ khiến nhiều người biết đến hơn.
Nghe tôi nói sẽ giúp mình theo đuổi kiện tụng, cô gái không hề tỏ ra nhẹ nhõm mà ngược lại lắc đầu:
"Chị ơi, chị chấp nhận tự tay vạch trần vết sẹo của chính mình để khuyên lăm em, em cảm động lắm. Nhưng mà chị ơi... em thực sự không còn chút dũng khí nào để đối mặt với những lời ra tiếng vào nữa rồi."
Em mỉm cười xót xa, quay sang nhìn cha mẹ mình rồi khẽ thầm thì:
"Ba, mẹ, con xin lỗi..."
Vừa dứt lời, em buông tay, cả thân hình gieo mình xuống dòng nước xiết.
truyenfull,truyenfull vn