2
Sau khi kết thúc livestream, tôi nằm lướt Weibo, vừa mở lên đã thấy livestream của mình leo hot search.
Lần đầu tiên được nếm cảm giác nổi tiếng như thế, tôi vui đến mức cười tít mắt.
Nhưng vừa bấm vào hot search chưa được bao lâu, tôi đã nhìn thấy bài "xin lỗi" của Thẩm Gia Lễ.
Anh để lại bình luận dưới video phát lại của buổi livestream.
[Xin lỗi mọi người, không nhịn được nên bình luận luôn. Quên chuyển sang nick phụ.]
Cư dân mạng lập tức chia làm hai phe.
Một phe khẳng định chúng tôi đang yêu nhau, phe còn lại thì tin rằng chỉ đơn giản là hai người cùng cực kỳ kỷ luật nên ngưỡng mộ lẫn nhau.
Dù sao vóc dáng của Thẩm Gia Lễ cũng nổi tiếng là đẹp, hai người chăm chỉ tập luyện thì thưởng thức nhau cũng là chuyện bình thường.
Tôi lập tức trả lời ngay bên dưới:
[Đúng là rất ngưỡng mộ nhau, hồi bé bọn tôi còn cùng nhau cho nổ nhà vệ sinh trường học. Hoảng quá nên cậu ấy chạy sang trốn ở nhà tôi, còn tôi chạy sang trốn ở nhà cậu ấy. Kết quả tôi bị mẹ cậu ấy đánh, cậu ấy thì bị mẹ tôi đánh. Cuối cùng hai đứa ôm đầu khóc như mưa.]
Đáng tiếc tài khoản của tôi chẳng có mấy lượt tương tác, bình luận chìm nghỉm, rất ít người nhìn thấy nhưng Thẩm Gia Lễ thì thấy.
Chưa đầy một phút sau, anh gọi video cho tôi, vừa kết nối, anh đã nghiến răng:
"Điền Hi Khả, chuyện từ tám trăm năm trước rồi mà cậu còn lôi ra làm gì? Muốn đồng quy vu tận à? Đó là lịch sử đen tối của tôi, không phải của cả cậu luôn sao?"
Tôi cười tủm tỉm.
"Lêu lêu lêu."
Mặt anh lập tức đen sì, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
"Được lắm! Từ giờ ngày nào tôi cũng vào livestream của cậu bình luận, để xem đời này cậu còn muốn nhìn thấy chim công nữa không."
Tôi bật cười, chậm rãi cầm chiếc điện thoại còn lại lên, màn hình vẫn đang gọi video mà đầu dây bên kia là mẹ của Thẩm Gia Lễ.
Tôi biết thừa anh sẽ gọi tới tính sổ, nên từ sáng đã lấy cớ hỏi thăm sức khỏe để gọi video với dì trước.
Có thể bạn thích
AD FILL
Trẫm Không Yêu Ngươi
Võng Giới Quyền Đấu
Sợi Dây Định Mệnh
Kịch Bản Máu
Duyên Nợ Đế Vương
Ngọc Cốt Hận Tình
Thiên Hạ Này, Ta Làm Chủ
Ký Ức Băng Ghế Trường
Ẩn Thế Tổng Tài
Tôi quay màn hình sang phía mình, làm vẻ tủi thân.
"Dì à, dì thấy hết rồi đúng không? Cậu ấy cứ quấy rầy cháu thế này. Đây chẳng phải quấy rối nơi làm việc sao? Dì phải quản cậu ấy giúp cháu."
Mặt Thẩm Gia Lễ càng lúc càng tối.
"Điền Hi Khả, coi như cậu giỏi."
Đúng lúc đó, giọng mẹ anh vang lên từ điện thoại.
"Thẩm Gia Lễ! Cái thằng nhóc thúi này! Con bé *Ca Cao vất vả lắm mới có được ngày hôm nay, con còn định ngày nào cũng đi phá nó à? Nếu làm ảnh hưởng sự nghiệp của con bé thì sự nghiệp của con cũng đừng hòng giữ! Hồi nhỏ con gây ra bao nhiêu chuyện, nhật ký của Ca Cao ghi rõ rành rành hết đấy!"
(Ca Cao là nickname của nữ chính nha mọi người.)
Tôi ngơ ngác.
"...???"
Sao tự nhiên lại lôi cả nhật ký của tôi vào?
Thẩm Gia Lễ tức đến bật cười.
"Hai người đúng là độc ác thật. Điền Hi Khả, mấy chuyện mất mặt của tôi mà cậu còn ghi vào nhật ký? Bảo sao vừa mở miệng là kể ngay vụ nổ nhà vệ sinh."
Nói xong, anh cúp máy cái rụp.
Nhờ màn đối đáp đó, cư dân mạng đều biết chúng tôi quen nhau từ nhỏ.
Mọi người thi nhau hét lên vì "bức tường thứ nguyên đã sụp đổ", ai nấy đều sốc khi biết hai chúng tôi là thanh mai trúc mã.
Nhưng cũng chính vì vậy mà tin đồn yêu đương nhanh chóng lắng xuống, chẳng còn mấy ai cố gán ghép chúng tôi nữa.
3
Lần gặp lại Thẩm Gia Lễ là ở phim trường, đoàn phim của anh quay ngay cạnh đoàn tôi.
Hôm đó họ cần gấp một diễn viên khách mời, nhân vật là bạn gái cũ của nam chính. Một cô gái vì tham quyền thế mà bỏ rơi người yêu, lại còn nhỏ nhen, cực kỳ thích ghi thù.
Do thời gian gấp, đoàn bên anh liền sang đoàn chúng tôi tìm người, đây là cơ hội hiếm có để lộ mặt, nhưng một diễn viên quần chúng như tôi gần như chẳng có cửa.
Ban đầu đạo diễn chỉ gọi mấy nữ diễn viên có tiếng trong đoàn sang thử vai, bên kia vẫn không ưng nên cứ hỏi còn ai khác không.
Bất đắc dĩ, đạo diễn đoàn tôi đành gọi tất cả nữ diễn viên có tên trong đoàn đến.
Thẩm Gia Lễ và đạo diễn của đoàn bên kia ngồi phía trước, thấy tôi bước vào, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như chẳng quen biết.
Đến lượt tôi thử vai, anh khẽ nghiêng người, hạ giọng hỏi:
“Nhật ký tiêu hủy chưa?”
Tôi trừng mắt.
“Cậu đúng là thù dai.”
Anh nhếch môi.
“Có ai thù dai bằng cậu đâu, mấy chuyện bé bằng hạt đậu mà cũng ghi kín cả cuốn nhật ký.”
Tôi lườm anh một cái, lười đáp.
Anh cũng lườm lại rồi quay sang xem người khác thử vai.
Đúng lúc ấy, đạo diễn đập bàn.
“Chính là cô ấy!”
Ông chỉ vào tôi.
“Ánh mắt cô ấy nhìn cậu ghét đến mức không giống diễn chút nào. Đóng vai bạn gái cũ của cậu là hợp nhất.”
Thẩm Gia Lễ định mở miệng phản đối nhưng đạo diễn đã quyết thì khó thay đổi.
Nhà sản xuất ghé tai nhắc nhỏ:
“Đạo diễn, anh không đọc tin tức à? Nghe nói hai người họ là thanh mai trúc mã đấy.”
Đạo diễn ngẩn ra.
“Thật hả? Thế thì càng có duyên, cứ quyết định vậy đi.”
Thế là tôi bị kéo sang đoàn bên kia quay khách mời mấy ngày.
Nhân vật của tôi chê nam chính nghèo, sau đó theo một người đàn ông có quyền có thế.
Chính vì bị tôi bỏ rơi nên suốt nhiều năm anh ấy không thể mở lòng với bất kỳ ai, mãi đến khi nữ chính xuất hiện.
Vai của tôi chủ yếu chỉ xuất hiện trong những đoạn hồi tưởng.
...
Máy quay bật.
Thẩm Gia Lễ nắm chặt tay tôi, hốc mắt anh đỏ hoe.
“A Dao... em nhất định phải đi sao?”
Tôi gật đầu, nhẹ nhàng gỡ tay anh ra.
Theo kịch bản, đến đây là cảnh của tôi kết thúc, tôi vừa bước được hai bước, đột nhiên anh lao tới, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Giọng anh khàn khàn vang bên tai.
“Anh không thể ngăn em chạy về phía cuộc sống tốt đẹp hơn... nhưng anh sẽ chờ, chờ em quay đầu.”
Tôi quay người lại, khóe mắt anh thực sự đọng một giọt nước.
Tôi vô thức giơ tay lau đi rồi khẽ cười.
“Thẩm Gia Lễ, cậu nhập vai quá rồi đấy.”
Anh cũng cười.
“Sao cậu biết... đó không phải là thật lòng?”
Tôi bĩu môi.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
“Cậu đúng là không bỏ được cái tật thả thính. Từ đoàn phim này sang đoàn phim khác đều không quên.”
Anh trợn mắt lườm tôi.
“Ai thả thính cậu chứ.”
4
Tối hôm đó, tôi trở về đoàn phim của mình để chuẩn bị cho cảnh quay ngày hôm sau.
Không ngờ Thẩm Gia Lễ cũng lẽo đẽo theo tới.
Tôi mở cửa cho anh vào khách sạn, trên tay anh còn cầm một kịch bản, anh giơ lên lắc lắc.
“Nếu bị chụp được thì còn có cái để giải thích.”
Tôi gật đầu tỏ ý hiểu.
Anh ngồi đối diện tôi, chăm chú nhìn kịch bản, lâu lâu lại lật sang một trang mới.
Tôi nhìn một lúc rồi không nhịn được.
“??? Cậu sang đây thật chỉ để đọc kịch bản à?”
Anh gật đầu.
“Ừ, tôi muốn thảo luận với cậu một chút.”
“Thảo luận cái gì?”
“Vì sao lúc đó cậu lại bỏ rơi tôi.”
Tôi cạn lời.
Tôi chỉ là diễn viên khách mời, nói đúng hơn còn không đủ tư cách gọi là khách mời, chỉ là vai quần chúng có vài cảnh.
Người có tiếng mới gọi là khách mời, còn tôi... không có.
Vai diễn của tôi quay xong từ lâu rồi, vậy mà anh còn chạy tới hỏi vì sao tôi bỏ rơi anh.
Tôi bất lực đáp:
“Kịch bản viết thế.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Thế còn ngoài đời?”
Câu hỏi ấy khiến tôi sững người.
Từ nhỏ chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, cùng xuống sông bắt cá, cùng trèo cây, cùng cho nổ nhà vệ sinh và cùng trốn học.
Rõ ràng là tình anh em chí cốt.
Giữa anh em thì lấy đâu ra chuyện bỏ rơi?
Tôi lắc đầu.
“Nếu cậu chịu cho tôi một triệu tệ thì cả đời này tôi cũng không bỏ rơi cậu.”
Anh nghe xong, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ gật đầu rồi lấy điện thoại gửi đi một tin nhắn, sau đó tiếp tục cúi xuống đọc kịch bản.
Tôi chẳng buồn để ý, ngồi một bên lướt điện thoại. Đang chơi thì điện thoại bỗng hiện thông báo chuyển khoản.
Tôi mở tin nhắn ngân hàng, tài khoản vừa nhận được… 1 triệu tệ.
Tôi đếm đi đếm lại mấy lần.
Không sai, là một triệu thật.
Tôi lập tức quay sang nhìn Thẩm Gia Lễ, hai ba bước đã nhảy tới cạnh anh.
Tôi vỗ mạnh lên vai anh.
“Yên tâm đi! Hai chúng ta sẽ là anh em tốt cả đời!”
Anh bật cười, rồi đột nhiên nghiêng người lại gần.
“Ai muốn làm anh em tốt cả đời với cậu chứ… Đại huynh đệ.”
Khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng gần, hơi thở nóng hổi của anh phả lên mặt tôi.
Trong đầu tôi bất chợt hiện lên những ký ức tồi tệ của năm xưa, tôi hoảng hốt lùi liên tiếp mấy bước.
Anh không đuổi theo mà chỉ đặt cuốn kịch bản lên bàn tôi, đứng dậy rời đi, đến trước cửa, anh bỗng khựng lại, khẽ nói:
“Xin lỗi.”
Cửa phòng khép lại.
Tôi không còn tâm trí để ý đến anh nữa, chỉ kéo chăn trùm kín người.
...
Khi còn nhỏ, tôi từng bị một người đàn ông lớn tuổi quấy rối. Kể từ đó, tôi không còn dám tiếp xúc gần với bất kỳ người đàn ông nào.
Để chữa căn bệnh tâm lý ấy, tôi đã gặp bác sĩ tâm lý rất nhiều lần nhưng vẫn không có tác dụng.
Cuối cùng, tôi mặc kệ tất cả, bước chân vào giới giải trí, ngày nào cũng đóng cảnh yêu đương, hôn nam diễn viên.
Trước ống kính, tôi có thể diễn rất tự nhiên, nhưng ngoài đời… đến cả chạm tay một người đàn ông, tôi cũng không làm được.
Chuyện này, ngay cả Thẩm Gia Lễ cũng chưa từng biết.
truyenfull,truyenfull vn