Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Đăng Tiên

Kẻ Săn Mồi Trong Rừng

Chapter 6Đăng Tiên

Chương 6

Kẻ Săn Mồi Trong Rừng

Đăng Tiên

Chương 6: Kẻ Săn Mồi Trong Rừng

Khu rừng chìm trong tĩnh lặng.

Lâm Uyên không dám chớp mắt.

Con nhện khổng lồ trước mặt vẫn đứng bất động trên tấm lưới trong suốt. Tám cái chân dài bám chặt vào thân cây, từng sợi lông cứng trên chân phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt như những mũi kim thép.

Điều kỳ lạ là nó không hề lao tới.

Nó chỉ nhìn.

Đôi mắt màu lục lạnh lẽo lặng lẽ quan sát ba người.

Không có tiếng gầm.

Không có động tác uy hiếp.

Chính sự bình tĩnh ấy mới khiến Lâm Chính càng thêm cảnh giác.

Ông giơ tay rất khẽ.

Đừng cử động.

Giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào gió.

Lâm Uyên khẽ gật đầu.

Cậu cũng nhận ra điều bất thường.

Nếu là dã thú bình thường, khi phát hiện con mồi xâm nhập lãnh địa sẽ lập tức tấn công hoặc gầm lên thị uy.

Con nhện này không làm vậy.

Nó giống như...

Đang chờ.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một khắc.

Hai khắc.

Không bên nào nhúc nhích.

Ngay cả Tô Vân cũng nín thở, hai tay siết chặt chiếc bọc hành lý đến trắng bệch.

Đột nhiên.

Một con sóc từ trên tán cây nhảy xuống.

Có lẽ nó vừa từ nơi khác chạy tới, hoàn toàn không biết phía dưới đang có gì.

Nó đáp lên một cành cây cách Huyết Linh Thảo chưa đầy một trượng.

Chỉ một khoảnh khắc.

Một sợi tơ trong suốt bắn ra.

Nhanh đến mức mắt thường gần như không theo kịp.

Phập.

Con sóc bị xuyên qua thân thể.

Nó còn chưa kịp kêu lên đã bị kéo ngược lên không trung.

Con nhện khổng lồ vẫn không hề nhúc nhích.

Là một con nhện nhỏ hơn từ phía sau bò tới, dùng cặp càng sắc bén cắt con mồi thành từng mảnh rồi mang đi.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong vài hơi thở.

Lâm Uyên lạnh sống lưng.

Thì ra...

Con nhện lớn chưa từng coi bọn họ là mục tiêu đầu tiên.

Nó chỉ đang bảo vệ lãnh địa.

Lâm Chính nhìn theo con nhện nhỏ.

Ánh mắt bỗng khựng lại.

Không.

Ông lẩm bẩm.

Nó không mang con sóc đi ăn.

Lâm Uyên nhìn kỹ.

Quả nhiên.

Con nhện nhỏ không đưa xác con sóc về phía con nhện lớn.

Nó bò lên một thân cây mục phía sau khoảng đất trống.

Nơi đó có một hốc cây rất lớn.

Con nhện chui vào.

Một lúc sau mới đi ra với chiếc xác đã biến mất.

Trong hốc cây...

Có thứ gì.

Lâm Chính không trả lời.

Ông nhặt một viên đá nhỏ dưới chân.

Nhẹ nhàng ném về phía thân cây mục.

Viên đá bay rất chính xác.

Nhưng còn cách thân cây khoảng nửa trượng.

Một bóng đen từ trong hốc lao vọt ra.

Lần này.

Ngay cả Lâm Uyên cũng không nhìn rõ.

Chỉ nghe một tiếng "rẹt" rất nhẹ.

Viên đá đã bị nghiền thành bột.

Bóng đen đáp xuống trước cửa hốc.

Đó là một con nhện khác.

Lớn hơn con vừa rồi.

Nhưng nhỏ hơn con đầu đàn.

Nó quay đầu nhìn về phía hốc cây.

Hai cái càng khẽ chạm vào nhau.

Âm thanh lạch cạch vang lên như đang cảnh cáo.

Lâm Chính thu hồi ánh mắt.

Ông đã hiểu.

Bọn chúng...

Đang canh giữ thứ gì đó.

Không phải chỉ một gốc Huyết Linh Thảo.

Ánh mắt ông lướt qua khoảng đất phía sau.

Nơi đó bị những tấm lưới dày đặc che kín.

Từ bên ngoài gần như không thể nhìn thấy gì.

Nhưng càng quan sát.

Ông càng nhận ra.

Đó không phải một cái tổ.

Mà giống như...

Một khu vực được cố ý phong tỏa.

Lâm Uyên cũng dần bình tĩnh.

Cậu phát hiện một điều.

Suốt từ nãy đến giờ.

Con nhện đầu đàn chưa từng rời khỏi vị trí.

Ánh mắt của nó luôn hướng về cùng một nơi.

Không phải ba người.

Cũng không phải Huyết Linh Thảo.

Mà là...

Phía sau thân cây mục.

Nơi bị mạng nhện che phủ kín mít.

Gió khẽ thổi.

Một khoảng lưới mỏng lay động.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy.

Lâm Uyên nhìn thấy.

Bên trong.

Dường như có một góc mái ngói màu đen.

Rất cũ.

Rất nhỏ.

Giống như...

Một ngôi miếu đã bị rừng già nuốt chửng.

Cậu còn chưa kịp nhìn rõ.

Lớp mạng nhện đã phủ kín trở lại.

Lâm Uyên khẽ hít vào một hơi.

Cha.

Ở đó...

Hình như có một công trình.

Lâm Chính không đáp ngay.

Ánh mắt ông cũng trở nên sâu hơn.

Ông từng sống ở Thanh Vân Tông.

Nhưng chưa từng nghe nói trong khu rừng này có miếu.

Nếu thật sự tồn tại.

Vậy nó chỉ có thể...

Cổ xưa hơn cả Thanh Vân Tông.

Một ý nghĩ chợt hiện lên.

Tấm bia.

Thanh Vân Môn.

Thiên Môn.

Bây giờ lại xuất hiện một ngôi miếu bị mạng nhện bảo vệ.

Mọi dấu vết dường như đều đang dẫn về cùng một thời đại đã bị lãng quên.

Lâm Uyên lặng lẽ nhìn con nhện đầu đàn.

Trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất kỳ lạ.

Nó không giống một con yêu thú hung ác.

Mà giống...

Một người lính canh.

Đã đứng gác quá lâu.

Vẫn chưa chịu rời khỏi vị trí của mình.

Lâm Chính chậm rãi ngồi xổm xuống.

Ông nhặt một cành cây khô.

Nhẹ nhàng gạt lớp lá mục dưới chân.

Lâm Uyên nhìn theo.

Ban đầu cậu còn chưa hiểu cha đang làm gì.

Nhưng rất nhanh.

Một dấu chân hiện ra.

Không phải dấu chân người.

Cũng không phải dấu chân của bất kỳ loài thú nào cậu từng thấy.

Nó rất lớn.

Mỗi đầu ngón đều để lại những vết lõm sâu.

Nhưng điều kỳ lạ nhất...

Là dấu chân chỉ xuất hiện ở phía ngoài khu vực mạng nhện.

Không hề bước vào bên trong.

Lâm Chính đưa tay đo thử.

Khoảng cách giữa hai dấu chân gần hai trượng.

Thứ để lại dấu vết này...

Rất lớn.

Tô Vân khẽ hỏi.

Có phải yêu thú không?

Ông lắc đầu.

Nếu là yêu thú.

Nó đã không dừng ở đây.

Dấu chân chỉ vòng quanh.

Giống như...

Nó không dám tiến thêm.

Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn con nhện đầu đàn.

Trong lòng dần xuất hiện một suy đoán.

Chẳng lẽ...

Ngay cả yêu thú cũng sợ nơi này?

...

Gió núi lại nổi lên.

Lớp mạng nhện khẽ lay động.

Con nhện đầu đàn lập tức quay đầu.

Tám chiếc chân đồng thời hạ thấp.

Toàn thân căng như một sợi dây cung.

Nó không nhìn ba người nữa.

Mà nhìn về phía khu rừng phía sau.

Lâm Chính cũng lập tức nhận ra.

Ông thấp giọng.

Có thứ đang tới.

Ba người nhanh chóng lùi vào sau gốc cổ thụ.

Không lâu sau.

Tiếng cành cây gãy vang lên.

Rắc...

Rắc...

Âm thanh mỗi lúc một gần.

Nhưng kỳ lạ là...

Không nghe thấy tiếng bước chân.

Chỉ có tiếng cây cối liên tục bị xô ngã.

Bỗng nhiên.

Một bóng đen khổng lồ lao ra khỏi bụi rậm.

Ầm.

Mặt đất rung lên.

Lâm Uyên nín thở.

Đó là một con lợn rừng.

Nhưng thân hình lớn hơn lợn rừng bình thường gấp ba lần.

Hai chiếc nanh trắng cong vút.

Lưng phủ đầy những mảng giáp xương màu đen.

Hai mắt đỏ rực.

Toàn thân đầy máu.

Trên sườn còn cắm một đoạn giáo gãy đã gỉ sét.

Nó vừa chạy.

Vừa không ngừng ngoái đầu nhìn phía sau.

Giống như...

Đang bị thứ gì đó truy đuổi.

Con nhện đầu đàn lập tức phát ra tiếng rít.

Hàng chục con nhện nhỏ đồng thời từ trên cây lao xuống.

Trong chớp mắt.

Mấy chục sợi tơ trắng bắn ra.

Con lợn rừng gầm lên.

Toàn thân bùng phát sức mạnh kinh người.

Nó kéo đứt gần hết mạng nhện.

Nhưng tốc độ vẫn chậm lại.

Con nhện đầu đàn cuối cùng cũng động.

Nó lao xuống.

Nhanh như tia chớp.

Hai chiếc càng khổng lồ chém ngang.

Phập.

Máu bắn tung tóe.

Một vết thương thật sâu xuất hiện trên vai con lợn.

Nhưng...

Điều khiến Lâm Uyên kinh ngạc là.

Con nhện không tiếp tục tấn công.

Nó chỉ đứng chắn trước khoảng lưới.

Không cho con lợn tiến thêm.

Con lợn rừng cũng không đánh trả.

Nó liên tục tìm cách vòng qua.

Giống như...

Mục tiêu của nó từ đầu đến cuối không phải bầy nhện.

Mà là thứ phía sau lớp mạng.

Đột nhiên.

Con lợn ngẩng đầu.

Gầm lên một tiếng dữ dội.

Rồi lao thẳng về phía hốc cây.

Ầm.

Mặt đất như rung chuyển.

Con nhện đầu đàn không lùi nửa bước.

Hai bên va chạm trực diện.

Tiếng giáp xương va vào càng nhện vang lên chát chúa.

Những cây cổ thụ xung quanh liên tiếp đổ xuống.

Đất đá tung mù.

Lâm Uyên vô thức nắm chặt chuôi kiếm.

Đây là lần đầu tiên cậu tận mắt chứng kiến yêu thú chiến đấu.

Không có chiêu thức hoa mỹ.

Không có linh lực rực rỡ.

Chỉ là sức mạnh nguyên thủy.

Tàn bạo.

Hung hãn.

Nhưng cũng cực kỳ hiệu quả.

Con nhện dựa vào tốc độ.

Liên tục thay đổi vị trí.

Con lợn rừng dựa vào thân thể cường hãn.

Mỗi cú húc đều đủ làm gãy cả thân cây.

Thế nhưng.

Càng đánh.

Lâm Uyên càng cảm thấy kỳ lạ.

Con nhện...

Không hề muốn giết đối phương.

Nó chỉ cố giữ khoảng cách.

Không cho con lợn tiến vào khu vực phía sau.

Ngay cả khi có cơ hội đâm trúng cổ.

Nó cũng bỏ qua.

Lâm Chính lúc này mới khẽ nói.

Không phải săn mồi.

Lâm Uyên nhìn cha.

Ông tiếp tục.

Nó đang bảo vệ.

Không chỉ bảo vệ Huyết Linh Thảo.

Mà là...

Bảo vệ thứ phía sau.

Đúng lúc ấy.

Con lợn rừng dường như cũng nhận ra không thể đột phá.

Nó bất ngờ đổi hướng.

Không lao về phía trước nữa.

Mà quay người bỏ chạy.

Con nhện đầu đàn không đuổi theo.

Nó chỉ đứng yên.

Nhìn con lợn biến mất giữa rừng già.

Một lúc lâu sau.

Nó mới chậm rãi quay về vị trí cũ.

Giống như một người lính già.

Sau khi đánh lui kẻ xâm nhập.

Lại tiếp tục đứng gác.

Lâm Uyên nhìn cảnh ấy.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Có lẽ...

Thứ đang được bảo vệ.

Quan trọng hơn tất cả mạng sống của bầy nhện.

Và điều đó...

Khiến cậu càng muốn biết.

Sau lớp mạng nhện dày đặc kia.

Rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì.

Lâm Uyên không rời mắt khỏi con nhện đầu đàn.

Từ đầu đến cuối.

Nó chưa từng bước ra khỏi vòng đất trống quá ba trượng.

Ngay cả lúc con lợn rừng quay đầu bỏ chạy.

Nó cũng không truy đuổi.

Giống như...

Giới hạn của nó chỉ đến đó.

Lâm Chính trầm ngâm rất lâu.

Cuối cùng ông cắm thanh đoản đao xuống đất.

Uyên.

Con nhìn thấy điều gì.

Lâm Uyên đáp ngay.

Nó không muốn giết.

Lâm Chính khẽ gật đầu.

Còn gì nữa.

Lâm Uyên nhìn lại khu rừng.

Bầy nhện nhỏ.

Con nhện đầu đàn.

Huyết Linh Thảo.

Thân cây mục.

Tấm lưới.

Mọi thứ dần hiện lên trong đầu cậu như một bức tranh hoàn chỉnh.

Đột nhiên.

Ánh mắt cậu sáng lên.

Không đúng.

Cha.

Thứ chúng bảo vệ...

Không phải Huyết Linh Thảo.

Lâm Chính không nói.

Ông chỉ nhìn con trai.

Lâm Uyên chậm rãi chỉ về phía hốc cây.

Nếu là linh dược.

Bọn chúng đã hái hoặc ăn từ lâu.

Nếu là tổ.

Con lợn rừng vừa rồi chỉ cần phá mạng nhện là đủ.

Nhưng nó...

Lại cố chui vào phía sau.

Nói cách khác.

Thứ nó muốn.

Ở trong hốc cây.

Lâm Chính mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên từ khi rời Thanh Khê.

Ông thật sự cười.

Con đã biết quan sát.

Đó mới là điều quan trọng nhất trong núi sâu.

Sức mạnh có thể luyện.

Kiếm pháp có thể học.

Nhưng...

Nếu không biết quan sát.

Thì sẽ chết trước khi kịp rút kiếm.

Lâm Uyên ghi nhớ từng lời.

Đúng lúc ấy.

Một cơn gió từ trong rừng thổi ra.

Lớp mạng nhện khẽ lay động.

Lần này.

Không chỉ nhìn thấy góc mái ngói.

Mà còn thấy...

Một bậc thềm đá.

Rồi một chiếc cột đã gãy.

Một cánh cửa bằng gỗ đen.

Chỉ lộ ra trong nháy mắt.

Sau đó lại bị mạng nhện che kín.

Lâm Uyên khẽ hít sâu.

Quả nhiên.

Bên trong thật sự có một ngôi miếu.

Không.

Lâm Chính lắc đầu.

Nếu chỉ là miếu.

Sẽ không cần một đàn yêu thú canh giữ nhiều năm như vậy.

Ông nhìn về thân cây mục.

Đó có thể là...

Một động phủ.

Hoặc...

Một nơi thờ phụng.

Lời còn chưa dứt.

Con nhện đầu đàn đột nhiên quay đầu.

Lần này.

Ánh mắt của nó không nhìn về phía khu rừng.

Mà nhìn thẳng về phía ba người.

Không còn vẻ lạnh lùng như trước.

Trong đôi mắt màu lục ấy.

Lâm Uyên bỗng nhìn thấy...

Sự mệt mỏi.

Một cảm giác rất kỳ lạ.

Như một lão binh đã đứng gác quá lâu.

Lâu đến mức quên cả thời gian.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không ai cử động.

Một lát sau.

Con nhện chậm rãi lùi sang bên.

Chỉ đúng nửa bước.

Rồi dừng lại.

Khoảng trống ấy vừa đủ để nhìn thấy con đường dẫn tới thân cây mục.

Lâm Uyên ngẩn người.

Cha...

Nó...

Hình như đang nhường đường.

Lâm Chính cũng sửng sốt.

Điều này hoàn toàn vượt khỏi hiểu biết của ông.

Yêu thú có lãnh địa.

Có bản năng.

Nhưng chưa từng nghe nói.

Một con yêu thú lại chủ động nhường đường cho con người.

Ông không vội tiến lên.

Chỉ lặng lẽ quan sát.

Con nhện vẫn đứng yên.

Không phát động công kích.

Những con nhện nhỏ phía trên cũng không còn phát ra tiếng rít.

Cả khu rừng bỗng chìm vào một bầu không khí kỳ lạ.

Giống như...

Tất cả đều đang chờ một quyết định.

Đúng lúc ấy.

Mi tâm của Lâm Uyên lại nóng lên.

Mảnh ngọc khẽ rung.

Một cảm giác quen thuộc truyền vào tâm trí.

Không có lời nói.

Không có hình ảnh.

Chỉ có một ý niệm rất mơ hồ.

Đi tới.

Lâm Uyên vô thức bước lên.

Lâm Chính lập tức giữ lấy cánh tay con trai.

Uyên.

Đừng hấp tấp.

Lâm Uyên gật đầu.

Cậu hít sâu một hơi.

Rồi chậm rãi tháo thanh kiếm sau lưng.

Đặt xuống đất.

Tiếp theo.

Cậu bỏ luôn con dao găm bên hông.

Hai tay buông tự nhiên.

Từng bước.

Từng bước một.

Đi về phía con nhện đầu đàn.

Khoảng cách mười trượng.

Tám trượng.

Năm trượng.

Ba trượng.

Con nhện vẫn bất động.

Đôi mắt xanh lục chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Đến khi Lâm Uyên chỉ còn cách chưa đầy một trượng.

Nó chậm rãi cúi thấp phần đầu.

Unauthorized duplication: this tale has been taken without consent. Report sightings.

Không phải chuẩn bị tấn công.

Mà giống như...

Đang hành lễ.

Phía sau.

Lâm Chính và Tô Vân đồng thời nín thở.

Ngay cả Lâm Uyên cũng chết lặng.

Một yêu thú...

Đang cúi đầu trước mình.

Ngay sau đó.

Tất cả những con nhện trên các thân cây xung quanh cũng đồng loạt hạ thấp thân thể.

Hàng chục đôi mắt xanh lục cùng hướng về một người.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió luồn qua rừng cổ.

Ở sâu trong thân cây mục.

Một tiếng chuông rất nhỏ...

Bỗng vang lên.

Keng...

Keng...

Âm thanh rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu không đứng trong khu rừng tĩnh lặng này, có lẽ chẳng ai có thể nghe thấy.

Nhưng ngay khi tiếng chuông vang lên.

Con nhện đầu đàn từ từ lui sang một bên.

Động tác của nó rất chậm.

Rất cung kính.

Giống như đang nhường lối cho một vị khách đã chờ đợi từ rất lâu.

Lâm Uyên đứng sững.

Trong lòng cậu không có chút vui mừng nào.

Chỉ có một cảm giác khó tả.

Giống như...

Mình đã từng đi qua con đường này.

Từng đứng trước cánh cửa ấy.

Thậm chí...

Đã từng nghe tiếng chuông này vô số lần.

Một cơn đau nhói bất chợt truyền đến từ mi tâm.

Cậu đưa tay ôm trán.

Những hình ảnh vụn vỡ lại xuất hiện.

Không còn mơ hồ như trước.

Lần này.

Cậu nhìn thấy một quảng trường rộng lớn lát bằng đá trắng.

Hai bên quảng trường là hàng trăm pho tượng.

Tượng người.

Tượng yêu thú.

Tượng dị tộc.

Tất cả đều quay mặt về cùng một hướng.

Ở cuối quảng trường.

Là một tòa điện nguy nga.

Trên bậc thềm.

Một bóng người mặc trường bào màu trắng đang đứng quay lưng.

Trong tay người ấy.

Là một chiếc chuông đồng giống hệt chiếc chuông ở Thanh Khê.

Ngay khi bóng người định quay lại.

Tất cả hình ảnh bỗng vỡ tan như mặt nước.

Lâm Uyên loạng choạng lùi hai bước.

Hơi thở trở nên dồn dập.

Uyên.

Lâm Chính vội bước tới đỡ con trai.

Con thấy gì.

Lâm Uyên khẽ lắc đầu.

Con...

Không nhớ rõ.

Chỉ có một tòa điện.

Rất lớn.

Còn có...

Rất nhiều tượng đá.

Ánh mắt Lâm Chính khẽ động.

Ông không hỏi thêm.

Có những ký ức.

Càng cố nhớ.

Càng dễ khiến thần hồn bị tổn thương.

Ông quay đầu nhìn con nhện đầu đàn.

Điều khiến ông bất ngờ là.

Nó vẫn đứng im.

Không hề có ý định nhân lúc Lâm Uyên suy yếu mà tấn công.

Ngược lại.

Nó còn hơi cúi đầu thấp hơn lúc nãy.

Như đang chờ đợi.

Lâm Chính hít sâu một hơi.

Uyên.

Cha sẽ đi cùng con.

Lâm Uyên lắc đầu.

Không.

Cha ở lại.

Nếu có chuyện gì xảy ra...

Ít nhất vẫn còn cha bảo vệ mẹ.

Tô Vân định lên tiếng.

Nhưng rồi lại im lặng.

Bà hiểu.

Có những con đường.

Cha mẹ không thể thay con bước tiếp.

Lâm Chính nhìn con trai rất lâu.

Cuối cùng.

Ông tháo thanh đoản đao bên hông.

Đưa cho Lâm Uyên.

Thanh đao này theo cha hơn ba mươi năm.

Hôm nay.

Cha giao lại cho con.

Lâm Uyên nhận lấy.

Chuôi đao đã nhẵn bóng vì năm tháng.

Trên lưỡi đao vẫn còn vài vết mẻ cũ.

Đó không phải một thanh binh khí tốt.

Nhưng là vật quan trọng nhất của cha cậu.

Lâm Uyên cúi đầu.

Con sẽ mang cha và mẹ...

Rời khỏi nơi này.

Lâm Chính khẽ cười.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Ông cười một cách thật lòng.

Cha tin con.

Lâm Uyên quay người.

Từng bước tiến về phía thân cây mục.

Con nhện đầu đàn lặng lẽ đi theo phía sau.

Khoảng cách luôn giữ đúng ba bước.

Không gần.

Không xa.

Những con nhện nhỏ trên cây cũng tự động tản sang hai bên.

Tấm lưới dày đặc trước mắt bắt đầu rung lên.

Không có cơn gió nào.

Thế nhưng từng sợi tơ lại tự động tách ra.

Từ từ mở thành một con đường hẹp chỉ đủ một người đi.

Ánh sáng từ bên ngoài len vào.

Chiếu lên một cánh cửa gỗ đen đã phủ đầy bụi.

Cánh cửa không lớn.

Trên mặt không chạm khắc hình rồng hay linh thú.

Chỉ có một biểu tượng rất đơn giản.

Một đám mây.

Bên trong đám mây.

Là một chiếc chuông nhỏ.

Lâm Uyên đưa tay khẽ phủi lớp bụi.

Ngón tay vừa chạm vào.

Toàn bộ biểu tượng bỗng phát sáng.

Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên.

Cánh cửa vốn đã đóng kín không biết bao nhiêu năm...

Tự động hé mở.

Một luồng không khí mát lạnh từ bên trong chậm rãi tràn ra.

Không mang theo mùi mục nát.

Không mang theo mùi đất ẩm.

Mà là...

Mùi đàn hương rất nhạt.

Giống hệt mùi hương từng xuất hiện dưới khe nứt cạnh chiếc chuông đồng ở Thanh Khê.

Lâm Uyên đứng trước cánh cửa.

Trong lòng dâng lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Phía sau lưng.

Con nhện đầu đàn chậm rãi nằm phục xuống đất.

Đôi mắt xanh lục khép hờ.

Như một người lính đã hoàn thành sứ mệnh canh giữ kéo dài suốt vô tận năm tháng.

Lâm Uyên hít sâu một hơi.

Rồi bước qua ngưỡng cửa.

Khoảnh khắc bàn chân cậu chạm xuống nền đá bên trong.

Phía sau.

Cánh cửa gỗ đen lặng lẽ khép lại.

Ngăn cách hai thế giới.

Bên ngoài.

Khu rừng già lại chìm vào tĩnh lặng.

Chỉ còn con nhện đầu đàn vẫn nằm yên trước cửa.

Không nhúc nhích.

Giống như...

Nó biết.

Kể từ hôm nay.

Người mà nó chờ đợi.

Cuối cùng đã trở về.

Bóng tối nhanh chóng nuốt lấy Lâm Uyên.

Không phải thứ bóng tối dày đặc khiến người ta không nhìn thấy gì.

Mà là một màn đêm rất dịu.

Giống như ánh chiều tà sau cơn mưa.

Mỗi bước chân vang lên một tiếng vọng rất khẽ.

Cộc...

Cộc...

Âm thanh lan đi rất xa.

Dường như bên trong động phủ rộng hơn những gì cậu tưởng.

Mùi đàn hương càng lúc càng rõ.

Không nồng.

Chỉ nhàn nhạt như đã thấm vào từng viên gạch, từng cột đá qua vô số năm tháng.

Lâm Uyên không đi nhanh.

Cậu nhớ lời cha.

Ở nơi hoàn toàn xa lạ.

Điều đầu tiên không phải là tìm cơ duyên.

Mà là sống sót.

Cậu dừng lại.

Khẽ nhắm mắt.

Lắng nghe.

Không có tiếng nước.

Không có tiếng gió.

Không có tiếng côn trùng.

Chỉ có nhịp tim của chính mình.

Sau khi xác nhận xung quanh không có động tĩnh.

Lâm Uyên mới mở mắt.

Ánh sáng trong động phủ không biết đến từ đâu.

Không có đèn.

Không có minh châu.

Thế nhưng bốn phía vẫn phủ một lớp ánh sáng màu trắng nhạt.

Đủ để nhìn rõ mọi thứ.

Con đường dưới chân được lát bằng những phiến đá xanh.

Mỗi phiến đều vuông vức.

Khoảng cách hoàn toàn giống nhau.

Cho dù đã trải qua vô số năm.

Mặt đá vẫn sạch sẽ đến kỳ lạ.

Không có rêu.

Không có bụi.

Ngay cả một chiếc lá cũng không thấy.

Lâm Uyên chậm rãi cúi xuống.

Đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt đá.

Lạnh.

Nhưng không phải cái lạnh của đá.

Mà giống như...

Viên đá vẫn còn sống.

Cậu lập tức thu tay về.

Trong lòng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Nơi này...

Dường như vẫn còn người chăm sóc.

Ý nghĩ vừa xuất hiện.

Lâm Uyên liền lắc đầu.

Điều đó hoàn toàn không thể.

Nếu thật sự có người.

Con nhện ngoài kia đã không phải đứng canh suốt nhiều năm như vậy.

Tiếp tục đi thêm vài chục bước.

Một đại sảnh dần hiện ra.

Trần điện cao đến hơn mười trượng.

Bốn cây cột đá màu đen chống đỡ toàn bộ mái vòm.

Trên mỗi cây cột đều khắc vô số hoa văn.

Có mây.

Có sông.

Có núi.

Có sao trời.

Lâm Uyên bước chậm quanh một cây cột.

Càng nhìn.

Càng cảm thấy những hoa văn ấy giống như đang chuyển động.

Mây trôi.

Nước chảy.

Tinh tú xoay tròn.

Chỉ khi cậu chớp mắt.

Tất cả mới trở lại bình thường.

Ngay chính giữa đại sảnh.

Đặt một chiếc bàn đá.

Trên bàn.

Là một chiếc bát trà.

Một quyển sách.

Và một ngọn đèn dầu.

Lâm Uyên ngẩn người.

Bát trà vẫn còn nguyên.

Trong chén...

Thậm chí vẫn còn nửa chén nước.

Cậu chậm rãi tiến lại gần.

Không có mùi hôi.

Không có bụi.

Mặt nước phẳng lặng.

Trong veo như vừa mới được rót.

Cổ họng Lâm Uyên khẽ chuyển động.

Lý trí bảo cậu không nên động vào bất cứ thứ gì.

Nhưng lòng hiếu kỳ vẫn thôi thúc.

Cậu đưa một ngón tay.

Khẽ chạm vào mặt nước.

Lạnh.

Những gợn sóng nhỏ lan ra.

Rồi rất nhanh trở lại bình lặng.

Không có điều gì xảy ra.

Lâm Uyên nhìn chiếc bát trà rất lâu.

Nếu nước vẫn chưa khô.

Vậy hoặc là...

Nó vừa mới được rót.

Hoặc là...

Thời gian ở nơi này.

Không giống bên ngoài.

Cậu quay sang quyển sách.

Bìa sách màu đen.

Không ghi tên.

Lâm Uyên thử mở.

Không mở được.

Quyển sách như được đúc liền từ một khối đá.

Dùng bao nhiêu sức cũng không nhúc nhích.

Ngay khi cậu định buông tay.

Mi tâm bỗng nóng lên.

Mảnh ngọc lại phát sáng.

Một tia sáng mỏng rơi xuống bìa sách.

Rắc...

Âm thanh rất nhỏ.

Quyển sách tự động mở ra.

Không có chữ.

Trang đầu tiên hoàn toàn trắng.

Rồi từng nét mực đen chậm rãi hiện lên.

Không phải chữ viết.

Mà là...

Một bức tranh.

Trong tranh.

Có một thiếu niên đang đứng trước một cánh cổng khổng lồ.

Bóng lưng ấy...

Giống Lâm Uyên đến lạ.

Cậu vô thức lật sang trang thứ hai.

Lần này.

Bức tranh đã thay đổi.

Thiếu niên bước qua cánh cổng.

Phía sau là vô số thi thể nằm kín mặt đất.

Máu nhuộm đỏ cả bầu trời.

Lâm Uyên hít mạnh một hơi.

Không hiểu vì sao.

Ngực cậu bỗng đau nhói.

Một cảm giác bi thương dâng lên mãnh liệt.

Giống như...

Cậu đã từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy.

Ngay lúc đó.

Một giọng nói già nua.

Ôn hòa.

Mang theo chút tiếc nuối.

Đột nhiên vang lên trong đại điện.

"Cuối cùng..."

"Ngươi cũng đã đến."

Lâm Uyên giật mình.

Cậu lập tức xoay người.

Đại điện vẫn trống không.

Không có một bóng người.

Nhưng chiếc ghế đá ở cuối đại sảnh.

Không biết từ lúc nào...

Đã xuất hiện một bóng lưng đang lặng lẽ ngồi đó.

Bóng lưng ấy rất gầy.

Một thân áo vải màu xám đã bạc đến mức gần như hòa lẫn với chiếc ghế đá phía sau.

Mái tóc dài xõa xuống.

Trắng như tuyết.

Lâm Uyên không dám cử động.

Từ lúc bước vào động phủ đến giờ.

Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được...

Sự hiện diện của một con người.

Hay đúng hơn.

Là thứ từng là con người.

Giọng nói già nua lại vang lên.

Đừng sợ.

Nếu ta muốn giết ngươi.

Ngươi đã không thể bước qua cánh cửa.

Giọng nói bình thản.

Không hề mang theo uy áp.

Cũng không có ý đe dọa.

Thế nhưng.

Lâm Uyên vẫn cảm thấy toàn thân căng cứng.

Bởi cậu biết.

Người có thể để lại động phủ như thế này.

Tuyệt đối không phải người bình thường.

Cậu chắp tay.

Vãn bối Lâm Uyên.

Xin bái kiến tiền bối.

Bóng lưng khẽ cười.

Đã rất lâu rồi...

Không còn ai gọi ta là tiền bối nữa.

Tiếng cười ấy mang theo sự cô độc.

Không bi thương.

Không oán hận.

Chỉ là...

Một người đã sống quá lâu.

Lâu đến mức những người từng quen biết đều đã biến mất.

Lâm Uyên im lặng.

Cậu không biết nên nói gì.

Bóng lưng từ từ đứng dậy.

Động tác rất chậm.

Giống như mỗi lần cử động đều phải chống lại sức nặng của thời gian.

Đến khi người ấy quay lại.

Lâm Uyên khẽ giật mình.

Đó là một ông lão.

Gương mặt rất hiền.

Đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ đã lặng gió ngàn năm.

Không có vẻ tiên phong đạo cốt.

Không có khí thế kinh thiên động địa.

Ông giống hệt một lão tiên sinh dạy học trong làng.

Nếu gặp ngoài đường.

Không ai nghĩ ông từng là cường giả.

Ông lão nhìn Lâm Uyên.

Ánh mắt dừng lại nơi mi tâm.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

Quả nhiên...

Mảnh ngọc vẫn chọn ngươi.

Lâm Uyên chấn động.

Tiền bối biết mảnh ngọc này.

Ông lão không trả lời.

Ông bước đến chiếc bàn đá.

Nhẹ nhàng nhấc chén trà.

Nhấp một ngụm.

Giống như đã làm động tác ấy hàng vạn lần.

Sau đó.

Ông mới chậm rãi hỏi.

Con nhện ngoài kia.

Ngươi thấy thế nào.

Lâm Uyên không ngờ câu hỏi đầu tiên lại là như vậy.

Cậu suy nghĩ một lát.

Rồi thành thật đáp.

Nó rất mạnh.

Ông lão mỉm cười.

Còn gì nữa.

Lâm Uyên tiếp tục.

Nó không thích giết chóc.

Chỉ bảo vệ nơi này.

Ông lão khẽ gật đầu.

Còn nữa.

Lâm Uyên trầm mặc.

Trong đầu hiện lên cảnh con nhện cúi đầu.

Hiện lên ánh mắt mệt mỏi ấy.

Rất lâu sau.

Cậu mới nói.

Con nghĩ...

Nó rất cô độc.

Bàn tay đang cầm chén trà của ông lão khựng lại.

Đôi mắt già nua nhìn Lâm Uyên thật lâu.

Rồi ông bật cười.

Lần này.

Không còn là nụ cười nhàn nhạt.

Mà là tiếng cười thật sự.

Hay...

Hay lắm.

Mười vạn năm.

Cuối cùng...

Cũng có người nhìn thấy điều đó.

Ông đặt chén trà xuống.

Nhìn về phía cánh cửa.

Con nhện ấy.

Tên là Mặc.

Là con yêu thú cuối cùng còn sống của nơi này.

Nó không phải thủ hộ giả.

Cũng không phải linh thú.

Nó chỉ là...

Một đứa trẻ.

Lâm Uyên ngơ ngác.

Một...

Đứa trẻ.

Ông lão khẽ gật đầu.

Khi ta gặp nó.

Nó chỉ lớn bằng bàn tay.

Bị người ta vứt bên đường.

Lúc ấy.

Nó còn chưa biết săn mồi.

Là ta nuôi nó lớn.

Ta dạy nó phân biệt thiện ác.

Dạy nó không được tùy tiện giết người.

Dạy nó...

Phải giữ lời hứa.

Giọng ông dần nhỏ lại.

Ngày ta rời đi.

Ta bảo nó.

Canh nơi này giúp ta vài năm.

Chờ ta trở về.

Nó gật đầu.

Ta cũng gật đầu.

Nhưng...

Ta thất hứa.

Ánh mắt ông lão nhìn xa xăm.

Mười vạn năm.

Nó vẫn đứng đó.

Ngày này qua ngày khác.

Đuổi những kẻ muốn phá nơi này.

Chờ một người...

Không bao giờ trở lại.

Lâm Uyên lặng người.

Bỗng nhiên.

Cậu nhớ đến ánh mắt của con nhện.

Không phải hung dữ.

Không phải khát máu.

Mà là...

Mỏi mệt.

Một sự mỏi mệt kéo dài đến mười vạn năm.

Ông lão khẽ nhắm mắt.

Ta từng nghĩ.

Khi ta không còn.

Nó sẽ rời đi.

Yêu thú vốn tự do.

Không ai ép được.

Nhưng...

Nó vẫn ở lại.

Chỉ vì một câu nói của ta.

Lâm Uyên siết chặt bàn tay.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác nghẹn ngào.

Ông lão nhìn cậu.

Cho nên...

Nếu một ngày nào đó.

Ngươi đủ mạnh.

Hãy giúp ta nói với nó một câu.

Lâm Uyên ngẩng đầu.

Nói gì.

Ông lão mỉm cười.

Nói rằng...

Nó không cần chờ nữa.

Nó...

Đã hoàn thành lời hứa rồi.

Nói xong.

Ông lão khẽ thở ra một hơi thật dài.

Trong khoảnh khắc ấy.

Thân thể ông.

Mờ đi một chút.

Giống như chỉ là một tia tàn hồn.

Đã sắp không thể chống đỡ thêm được nữa.

Ông lão lặng lẽ nhìn bàn tay mình.

Làn da vốn đã nhợt nhạt giờ càng trở nên trong suốt.

Từng tia sáng nhỏ như hạt bụi không ngừng bay khỏi đầu ngón tay.

Lâm Uyên khẽ siết chuôi đoản đao.

Tiền bối...

Ông lão mỉm cười.

Không cần thương hại một người đã chết từ rất lâu.

Thứ còn đứng trước mặt ngươi.

Chỉ là một đạo tàn niệm.

Được giữ lại nhờ một chấp niệm chưa tan.

Ông ngẩng đầu nhìn mái đại điện.

Giọng nói chậm rãi.

Mười vạn năm...

Đủ để biển hóa thành ruộng.

Đủ để núi cao hóa bình nguyên.

Cũng đủ để mọi người từng quen biết ta...

Đều trở thành cát bụi.

Chỉ có nơi này...

Vẫn đứng đây.

Chờ một người.

Lâm Uyên bỗng nhớ đến quyển sách trên bàn.

Cậu cúi đầu nhìn.

Hai bức tranh lúc nãy đã biến mất.

Những trang giấy lại trắng tinh như chưa từng xuất hiện bất cứ nét mực nào.

Ông lão bước tới.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bìa sách.

Đây gọi là Vô Tự Thiên Thư.

Nó không ghi lại quá khứ.

Cũng không viết sẵn tương lai.

Nó chỉ phản chiếu...

Điều ngươi sắp lựa chọn.

Lâm Uyên hơi ngẩn người.

Điều con sắp lựa chọn.

Ông lão gật đầu.

Con người.

Không phải mạnh vì biết trước tương lai.

Mà vì...

Dám tự mình bước vào tương lai.

Ông nhẹ nhàng khép cuốn sách lại.

Một tiếng "cạch" rất nhỏ vang lên.

Ngay lập tức.

Quyển sách hóa thành một luồng sáng đen.

Bay thẳng vào mi tâm của Lâm Uyên.

Cậu giật mình lùi lại.

Nhưng không hề cảm thấy đau đớn.

Chỉ có một cảm giác ấm áp lan khắp cơ thể.

Trong thức hải của cậu.

Một quyển sách màu đen đang lặng lẽ lơ lửng.

Không mở ra.

Không phát sáng.

Chỉ yên tĩnh như đã ngủ say từ rất lâu.

Ông lão nhìn thấy cảnh ấy.

Khóe mắt khẽ cong lên.

Quả nhiên...

Nó cũng chọn ngươi.

Lâm Uyên còn chưa kịp hỏi.

Bỗng nhiên.

Ầm.

Một tiếng chấn động từ bên ngoài truyền vào.

Cả đại điện rung lên.

Bụi đá từ mái vòm rơi lả tả.

Ông lão lập tức quay đầu nhìn ra cửa.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ lạnh lẽo.

Có người...

Đang phá trận.

Bên ngoài.

Con nhện đầu đàn ngẩng mạnh đầu lên.

Tiếng rít vang vọng khắp khu rừng.

Hàng trăm con nhện nhỏ từ khắp nơi bò ra.

Chỉ trong chốc lát.

Toàn bộ khu vực quanh động phủ đã bị mạng nhện phủ kín.

Ở phía ngoài khu rừng.

Năm bóng người mặc đạo bào xanh đang đứng trước khoảng đất trống.

Chính là nhóm người của Thanh Vân Tông.

Lão giả dẫn đầu nhìn những lớp mạng nhện chằng chịt.

Khẽ cau mày.

Khí tức vừa rồi...

Biến mất ở đây.

Một đệ tử tiến lên.

Trưởng lão.

Có cần thiêu hết khu rừng không.

Ánh mắt lão giả chợt trở nên nghiêm khắc.

Ngu xuẩn.

Nếu thật sự là di tích cổ.

Chỉ một ngọn lửa của ngươi cũng đủ hủy mất cơ duyên ngàn năm.

Ông đưa tay.

Một chiếc la bàn cổ xuất hiện.

Kim la bàn xoay liên tục.

Cuối cùng dừng lại.

Chỉ thẳng về phía thân cây mục.

Lão giả khẽ hít sâu.

Quả nhiên.

Thứ chúng ta tìm...

Ở sau đó.

Ông vừa bước lên một bước.

Con nhện đầu đàn lập tức chắn trước mặt.

Nó không gầm.

Không rít.

Chỉ lặng lẽ đứng đó.

Tám chiếc chân cắm sâu xuống mặt đất.

Giống như một bức tường không thể vượt qua.

Lão giả nhìn con nhện.

Khẽ thở dài.

Yêu thú.

Lão phu không muốn giết ngươi.

Tránh ra.

Con nhện không nhúc nhích.

Hai bên cứ thế đối diện.

Một lúc sau.

Lão giả lắc đầu.

Đáng tiếc.

Ông giơ một ngón tay lên.

Một thanh kiếm gỗ sau lưng tự động bay ra.

Không hề có khí thế kinh thiên.

Chỉ nhẹ nhàng lơ lửng trước mặt.

Nhưng ngay khoảnh khắc thanh kiếm xuất hiện.

Đồng tử của Lâm Chính ở bên ngoài rừng bỗng co lại.

Ngự Kiếm.

Trúc Cơ cảnh.

Sắc mặt ông lập tức tái đi.

Ba mươi năm trước.

Ngay cả trưởng lão ngoại môn mạnh nhất mà ông từng gặp.

Cũng chưa đạt tới cảnh giới này.

Vậy mà hôm nay.

Người đầu tiên tìm đến...

Đã là một Trúc Cơ tu sĩ.

Lâm Chính nắm chặt chuôi đao.

Ông biết.

Nếu trận chiến này thật sự bùng nổ.

Con nhện ngoài kia...

Rất có thể sẽ chết.

Còn Lâm Uyên.

Vẫn đang ở bên trong động phủ.

Hoàn toàn không biết.

Một cơn sóng lớn...

Đã thực sự ập đến.

Bên trong động phủ.

Ông lão cũng cảm nhận được luồng khí tức ấy.

Ông không lập tức nhìn ra ngoài.

Chỉ lặng lẽ nhắm mắt.

Sau vài nhịp thở.

Ông khẽ cười.

Ba người.

Một Trúc Cơ.

Hai Luyện Khí tầng chín.

Xem ra...

Thanh Vân Tông vẫn coi trọng nơi này như năm xưa.

Lâm Uyên khẽ hỏi.

Tiền bối.

Họ mạnh lắm sao.

Ông lão nhìn cậu.

Với ngươi bây giờ.

Chỉ cần một hơi thở.

Là đủ.

Giọng nói bình thản.

Không hề có ý hù dọa.

Chính vì thế.

Lâm Uyên càng hiểu khoảng cách giữa mình và thế giới tu tiên lớn đến mức nào.

Ông lão chậm rãi bước tới giữa đại điện.

Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên một cây cột đá.

Đột nhiên.

Toàn bộ hoa văn trên bốn cây cột đồng thời sáng lên.

Mặt đất khẽ rung chuyển.

Từ dưới lớp đá.

Từng đường vân màu bạc lan ra như mạch máu.

Rất nhanh.

Chúng nối liền thành một trận đồ khổng lồ.

Lâm Uyên chưa từng thấy trận pháp.

Nhưng chỉ nhìn một cái.

Đã cảm nhận được sự huyền diệu.

Những đường vân ấy không hề cố định.

Chúng không ngừng thay đổi.

Giống như bầu trời đầy sao đang tự xoay chuyển.

Ông lão khẽ vuốt một đường trên trận đồ.

Giọng nói mang theo chút hoài niệm.

Mười vạn năm.

Cuối cùng...

Vẫn phải dùng đến ngươi.

Ầm...

Bên ngoài lại vang lên một tiếng nổ.

Lần này.

Ngay cả cánh cửa đá cũng rung lên.

Những hạt bụi nhỏ từ mái vòm rơi xuống.

Ông lão thở dài.

Mặc...

Không chống được lâu.

Lâm Uyên vô thức tiến lên một bước.

Con muốn ra ngoài giúp nó.

Ông lão lập tức lắc đầu.

Không.

Nếu bây giờ ngươi ra ngoài.

Chỉ có thêm một người chết.

Lâm Uyên siết chặt nắm tay.

Nhưng...

Ông lão nhìn thẳng vào mắt cậu.

Ngươi nghĩ.

Mặc đứng đó suốt mười vạn năm.

Là để ngươi vừa đến...

Đã đi chịu chết sao.

Câu nói ấy khiến Lâm Uyên cứng người.

Ông lão tiếp tục.

Có những trận chiến.

Không phải vì thắng.

Mà vì...

Muốn đổi lấy thêm chút thời gian.

Bên ngoài.

Mặc cũng đang làm như vậy.

...

Ngoài khu rừng.

Thanh kiếm gỗ lơ lửng trước mặt lão giả.

Ông vẫn chưa xuất kiếm.

Chỉ lặng lẽ nhìn con nhện đầu đàn.

Đôi mắt già nua hiện lên vẻ tiếc nuối.

Ngươi đã có linh trí.

Tu hành không dễ.

Lão phu cho ngươi cơ hội cuối cùng.

Tránh ra.

Mặc không nhúc nhích.

Tám chiếc chân vẫn cắm sâu xuống đất.

Phía sau nó.

Hàng trăm con nhện nhỏ đồng loạt bò lên những thân cây cao.

Không phát ra tiếng động.

Không lao xuống.

Chúng chỉ đứng đó.

Giống như những binh sĩ đang chờ mệnh lệnh.

Một đệ tử phía sau không nhịn được.

Trưởng lão.

Một con yêu thú mà thôi.

Để đệ tử...

Lời còn chưa dứt.

Lão giả đã giơ tay ngăn lại.

Ngươi nhìn kỹ.

Đệ tử kia ngẩn người.

Nhìn gì ạ.

Lão giả chậm rãi nói.

Ánh mắt.

Đệ tử nhìn lại.

Lần này.

Hắn mới phát hiện.

Trong mắt con nhện.

Không có sự điên cuồng của yêu thú.

Không có khát máu.

Chỉ có...

Sự bình tĩnh.

Một loại bình tĩnh chỉ xuất hiện ở những người đã chuẩn bị chết.

Lão giả khẽ thở dài.

Nó biết.

Nó không thắng được.

Nhưng...

Nó vẫn đứng đó.

Bởi vì.

Nó không thể lùi.

Ông chậm rãi khép mắt.

Lúc mở ra lần nữa.

Ánh mắt đã không còn do dự.

Thanh kiếm gỗ khẽ rung.

Trong nháy mắt.

Biến mất.

Không có kiếm quang.

Không có tiếng xé gió.

Chỉ đến khi một thân cổ thụ phía sau con nhện chậm rãi tách làm hai.

Mọi người mới biết.

Thanh kiếm đã xuất ra.

Mặc cũng động.

Nó không né.

Mà lao thẳng lên.

Ầm.

Một tiếng va chạm vang dội.

Sóng khí cuốn bay lá khô khắp khu rừng.

Lưỡi kiếm gỗ cắm sâu vào chiếc càng bên trái của Mặc.

Rắc...

Tiếng nứt vang lên.

Một chiếc càng khổng lồ...

Gãy.

Máu màu xanh đậm nhỏ xuống mặt đất.

Những nơi máu rơi.

Cỏ cây lập tức héo úa.

Thế nhưng.

Mặc không hề lùi.

Nó dùng bảy chiếc chân còn lại.

Cứng rắn tiến thêm một bước.

Một bước.

Rồi thêm một bước.

Thân thể khổng lồ chắn kín trước lối vào thân cây mục.

Lão giả đứng yên.

Ông không thu kiếm.

Cũng không đánh tiếp.

Chỉ nhìn con nhện.

Rất lâu.

Rồi khẽ nói.

Lão phu hiểu rồi.

Ngươi...

Không phải đang bảo vệ bảo vật.

Ngươi đang...

Giữ lời hứa.

Khoảnh khắc ấy.

Mặc khẽ ngẩng đầu.

Đôi mắt xanh lục nhìn thẳng lão giả.

Trong ánh mắt già nua ấy.

Lão giả như nhìn thấy một hình ảnh.

Một thiếu niên mặc bạch y.

Đang ngồi dưới gốc cây.

Nhẹ nhàng vuốt đầu một con nhện nhỏ chỉ bằng bàn tay.

Rồi mỉm cười nói.

"Mặc."

"Đợi ta."

Chỉ hai chữ.

Con nhện ấy...

Đã đợi suốt mười vạn năm.

Lão giả từ từ buông tay.

Thanh kiếm gỗ bay trở về sau lưng.

Hai tên đệ tử phía sau đồng thời kinh ngạc.

Trưởng lão.

Không đánh nữa sao.

Ông lão lắc đầu.

Giọng nói rất nhỏ.

Một người...

Có thể phụ lời hứa.

Nhưng lão phu...

Không muốn chém một kẻ đang dùng cả tính mạng để giữ lời hứa của mình.

Đúng lúc ấy.

Từ sâu trong động phủ.

Tiếng chuông...

Lại một lần nữa vang lên.

Keng...

Keng...

Tiếng chuông lần này không còn nhỏ bé như trước.

Âm thanh chậm rãi lan khắp khu rừng.

Không chói tai.

Không hùng tráng.

Chỉ như một tiếng thở dài đã bị thời gian chôn vùi quá lâu.

Khi tiếng chuông vang lên.

Mặc bỗng khựng lại.

Đôi mắt xanh lục vốn luôn lạnh lẽo bỗng run lên rất khẽ.

Nó chậm rãi quay đầu.

Nhìn về phía thân cây mục.

Giống như...

Có người đang gọi tên nó.

Lão giả của Thanh Vân Tông cũng lặng người.

Ông đã đọc qua vô số cổ tịch.

Đã đi qua không ít bí cảnh.

Nhưng chưa từng nghe một tiếng chuông nào như vậy.

Tiếng chuông ấy...

Không tác động lên linh lực.

Không tác động lên thân thể.

Mà dường như...

Đánh thẳng vào ký ức.

Một ký ức đã ngủ quên từ rất lâu.

...

Bên trong động phủ.

Ông lão cũng nghe thấy tiếng chuông.

Khóe môi ông khẽ nhếch lên.

Cuối cùng...

Nó cũng tỉnh rồi.

Lâm Uyên còn chưa kịp hỏi.

Mặt đất dưới chân bỗng sáng lên.

Trận đồ khổng lồ trong đại điện vận chuyển.

Từng đường vân bạc lan ra.

Cuối cùng hội tụ dưới chân chiếc ghế đá.

Ầm...

Chiếc ghế từ từ dịch sang một bên.

Một cầu thang bằng đá chậm rãi hiện ra.

Hơi lạnh từ dưới lòng đất theo bậc thang tràn lên.

Ông lão nhìn xuống.

Ánh mắt phức tạp.

Thứ ngươi cần.

Ở bên dưới.

Lâm Uyên không bước ngay.

Cậu nhìn ông lão.

Tiền bối...

Người không đi cùng con sao.

Ông lão mỉm cười.

Ta không đi được.

Ta chưa từng tồn tại ở nơi này.

Lâm Uyên ngẩn người.

Ông lão đưa tay chỉ vào ngực mình.

Điều ngươi nhìn thấy.

Chỉ là một đoạn ký ức được lưu lại.

Không phải linh hồn.

Cũng không phải tàn hồn.

Chỉ là...

Một lời nhắn.

Đợi đến khi có người mang mảnh ngọc tới.

Lời nhắn ấy sẽ hoàn thành.

Rồi tan biến.

Lâm Uyên bỗng cảm thấy trong lòng nặng trĩu.

Cậu chưa quen ông lão bao lâu.

Nhưng không hiểu sao.

Lại có cảm giác như sắp chia tay một người thân.

Ông lão nhìn vẻ mặt cậu.

Khẽ bật cười.

Đừng buồn.

Người già như ta.

Được biến mất...

Là một loại giải thoát.

Ông chậm rãi bước đến trước mặt Lâm Uyên.

Nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu.

Đôi bàn tay ấy.

Không có nhiệt độ.

Giống như một làn gió.

Nhưng Lâm Uyên vẫn cảm nhận được.

Một sự ấm áp khó diễn tả.

Ông lão nói rất chậm.

Nhớ kỹ.

Từ hôm nay trở đi.

Đừng dễ dàng tin bất kỳ ai.

Kể cả...

Người của Thanh Vân Tông.

Lâm Uyên khẽ giật mình.

Tại sao.

Ông lão lắc đầu.

Ta không bảo họ là người xấu.

Nhưng...

Khi cơ duyên đủ lớn.

Ngay cả người tốt.

Cũng có thể thay đổi.

Ông dừng lại một lát.

Rồi nói tiếp.

Cũng đừng vội coi yêu thú là kẻ thù.

Con nhện ngoài kia.

Chính là ví dụ.

Trên đời này.

Thiện ác...

Chưa bao giờ được quyết định bởi chủng tộc.

Lâm Uyên cúi đầu.

Con ghi nhớ.

Ông lão gật đầu hài lòng.

Ông lui về sau một bước.

Thân thể càng lúc càng mờ.

Ánh sáng trắng từ từ bay ra khỏi người ông.

Từng hạt.

Từng hạt.

Nhẹ như bụi.

Lâm Uyên bất giác tiến lên.

Tiền bối.

Ông lão mỉm cười.

Lần cuối cùng.

Ta muốn nhờ ngươi hai việc.

Thứ nhất.

Hãy nói với Mặc.

Ta xin lỗi.

Thứ hai.

Nếu một ngày...

Ngươi gặp một người tự xưng là...

Thủ Thành Quân.

Đừng tin ngay.

Nhưng cũng...

Đừng giết hắn.

Ánh mắt Lâm Uyên khẽ động.

Ông lão biết Thủ Thành Quân.

Ông chỉ cười.

Không trả lời.

Dường như.

Ngay cả cái tên ấy.

Cũng là một điều cấm kỵ.

Ánh sáng trên người ông càng lúc càng nhiều.

Gương mặt dần trở nên trong suốt.

Ngay trước khi hoàn toàn tan biến.

Ông bỗng nhìn thật sâu vào Lâm Uyên.

Lần đầu tiên.

Trong ánh mắt bình thản ấy.

Xuất hiện một tia mong đợi.

Đăng Tiên...

Cuối cùng...

Vẫn còn một người...

Muốn bước tiếp.

Lời nói vừa dứt.

Toàn bộ thân thể ông hóa thành vô số điểm sáng.

Lặng lẽ tan vào đại điện.

Không có tiếng nổ.

Không có dị tượng.

Chỉ giống như một ngọn đèn đã cháy hết dầu.

Âm thầm tắt đi.

Cả đại điện chìm vào yên tĩnh.

Lâm Uyên đứng lặng rất lâu.

Sau đó.

Cậu chắp tay.

Cúi người thật sâu về phía chiếc ghế đá trống.

Không nói một lời.

Bởi có những lời cảm tạ.

Không cần phải nói thành tiếng.

Một lúc sau.

Cậu ngẩng đầu.

Ánh mắt đã khác trước.

Không còn mơ hồ.

Không còn do dự.

Cậu nhìn xuống cầu thang đá dẫn vào lòng đất.

Hít sâu một hơi.

Rồi bước xuống bậc đầu tiên.

Ngay khi bàn chân chạm xuống.

Hai bên vách đá.

Hàng trăm ngọn đèn đồng cổ xưa.

Đồng loạt bừng sáng.

Con đường bị chôn vùi suốt mười vạn năm...

Cuối cùng.

Đã có người bước tiếp.

Cầu thang không dài.

Chỉ khoảng hơn trăm bậc.

Thế nhưng.

Lâm Uyên đi rất chậm.

Mỗi một bậc đá đều nhẵn bóng như đã có vô số người từng bước qua.

Không có rêu.

Không có bụi.

Điều đó khiến cậu càng thêm nghi hoặc.

Một nơi đã bị phong bế mười vạn năm.

Vì sao vẫn sạch sẽ như vậy.

Hai bên vách đá.

Những ngọn đèn đồng lặng lẽ cháy.

Ngọn lửa màu trắng.

Không hề lay động.

Cho dù không có lấy một tia gió.

Cũng chẳng phát ra chút hơi nóng nào.

Lâm Uyên thử đưa tay lại gần.

Ngọn lửa xuyên qua đầu ngón tay.

Không hề gây bỏng.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy.

Trong đầu cậu chợt hiện lên vô số hình ảnh.

Một người thanh niên đang quét sân.

Một thiếu nữ ngồi dưới gốc cây đọc sách.

Một lão nhân mỉm cười chỉ dạy kiếm pháp.

Chỉ một cái chớp mắt.

Tất cả đều biến mất.

Lâm Uyên giật mình lùi lại.

Ngọn lửa trắng vẫn cháy lặng lẽ.

Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cậu không dám chạm vào chúng thêm lần nữa.

...

Đi hết cầu thang.

Một cánh cửa đá hiện ra.

Khác với cánh cửa phía trên.

Cánh cửa này không lớn.

Chỉ cao hơn một người.

Không có hoa văn.

Không có trận pháp.

Chỉ khắc duy nhất một câu.

Người bước qua cánh cửa này sẽ không còn là chính mình của ngày hôm qua.

Lâm Uyên đọc từng chữ.

Trong lòng bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.

Cậu đưa tay.

Đẩy nhẹ.

Không hề dùng sức.

Thế nhưng cánh cửa đá nặng nề lại từ từ mở ra.

Không có tiếng ma sát.

Chỉ có một luồng ánh sáng vàng nhạt từ bên trong chảy ra.

Lâm Uyên bước vào.

Trước mắt cậu.

Không phải bảo khố.

Không phải mật thất.

Mà là...

Một thư viện.

Hàng trăm giá sách bằng gỗ đen xếp ngay ngắn.

Từng cuốn sách được đặt cẩn thận.

Không một hạt bụi.

Giữa thư viện.

Là một chiếc bàn gỗ rất lớn.

Trên bàn.

Có một nghiên mực.

Một cây bút.

Một tờ giấy trắng.

Điều kỳ lạ là.

Đầu bút vẫn còn đọng một giọt mực.

Như thể chủ nhân vừa mới đặt bút xuống.

Lâm Uyên đi chậm đến trước bàn.

Ánh mắt dừng trên tờ giấy.

Không có chữ.

Chỉ có một dấu tay rất nhạt.

Cậu vô thức đặt bàn tay mình lên.

Vừa chạm vào.

Toàn bộ thư viện rung nhẹ.

Từng giá sách phát ra tiếng "lạch cạch".

Những cuốn sách bắt đầu tự động di chuyển.

Không nhanh.

Mà giống như có người đang lật từng cuốn một.

Xào...

Xào...

Âm thanh giấy lật vang lên khắp không gian.

Hàng nghìn trang sách đồng loạt chuyển động.

Một cảnh tượng kỳ dị nhưng không hề đáng sợ.

Lâm Uyên đứng bất động.

Cậu cảm thấy...

Những cuốn sách ấy.

Đang nhìn mình.

Không.

Chính xác hơn.

Là đang lựa chọn.

Đột nhiên.

Một cuốn sách mỏng từ giá cao nhất chậm rãi bay xuống.

Rồi là cuốn thứ hai.

Cuốn thứ ba.

Chỉ trong chốc lát.

Ba cuốn sách đã nằm ngay ngắn trước mặt cậu.

Cuốn đầu tiên.

Bìa ghi.

Thảo Mộc Chí

Cuốn thứ hai.

Linh Thú Lục

Cuốn cuối cùng.

Không có tên.

Chỉ là một bìa da màu đen cũ kỹ.

Lâm Uyên hơi ngạc nhiên.

Cậu vốn nghĩ.

Nếu có truyền thừa.

Ít nhất cũng phải là công pháp vô thượng hay kiếm quyết kinh thiên.

Không ngờ.

Thứ đầu tiên được đưa tới.

Lại là sách nhận biết cây cỏ và yêu thú.

Đúng lúc ấy.

Giọng nói của ông lão chợt vang lên trong ký ức.

Nếu không biết quan sát...

Thì sẽ chết trước khi kịp rút kiếm.

Lâm Uyên bỗng bật cười.

Đúng vậy.

Muốn bước trên con đường tu tiên.

Thứ đầu tiên cần học.

Không phải giết người.

Mà là...

Hiểu thế giới này.

Cậu cầm lấy cuốn Thảo Mộc Chí.

Vừa mở trang đầu.

Một luồng sáng xanh lập tức bay vào mi tâm.

Không đau.

Không khó chịu.

Chỉ trong vài hơi thở.

Trong đầu cậu đã xuất hiện vô số tri thức.

Hàng trăm loại linh thảo.

Đặc tính.

Dược tính.

Nơi sinh trưởng.

Cách hái.

Cách bảo quản.

Thậm chí cả những loại độc dược cực kỳ hiếm gặp.

Lâm Uyên hít sâu một hơi.

Nếu chỉ dựa vào đọc sách.

Có lẽ phải mất mấy chục năm mới học hết.

Vậy mà nơi này.

Chỉ cần vài hơi thở.

Cậu khẽ vuốt bìa sách.

Lần này.

Cuốn sách không còn chữ.

Nó hóa thành tro bụi.

Rồi tan vào không trung.

Giống như...

Nó chỉ tồn tại để chờ một người học được toàn bộ tri thức bên trong.

Lâm Uyên nhìn hai cuốn sách còn lại.

Trong lòng dâng lên một cảm giác kính trọng.

Động phủ này.

Không truyền cho người đến sau sức mạnh.

Mà truyền...

Kiến thức.

Và cậu chợt hiểu.

Có lẽ.

Đó mới là truyền thừa quý giá nhất.

Lâm Uyên không vội mở cuốn sách thứ hai.

Cậu ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ.

Chậm rãi nhắm mắt.

Trong đầu.

Vô số tri thức về linh dược vẫn đang được sắp xếp lại.

Ban đầu chúng hỗn loạn như dòng nước lũ.

Nhưng chỉ sau vài hơi thở.

Mọi thứ dần trở nên rõ ràng.

Lâm Uyên kinh ngạc phát hiện.

Những kiến thức ấy không phải bị nhét vào đầu.

Mà giống như...

Vốn đã thuộc về cậu.

Chỉ là hôm nay mới được nhớ lại.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Mi tâm lại khẽ nóng lên.

Mảnh ngọc rung rất nhẹ.

Nhưng lần này.

Nó không truyền ký ức.

Mà truyền đến một cảm giác cảnh báo.

Có người.

Đang tiến xuống.

...

Bên ngoài động phủ.

Lão giả của Thanh Vân Tông đứng trước Mặc.

Ông không tiếp tục xuất kiếm.

Nhưng cũng không rời đi.

Ông chỉ lặng lẽ nhìn thân cây mục.

Ánh mắt càng lúc càng sâu.

Đúng lúc ấy.

Một đệ tử chạy đến.

Trưởng lão.

Phía sau thân cây có trận pháp.

Không thể phá.

Lão giả khẽ gật đầu.

Quả nhiên.

Ông bước thêm một bước.

Đột nhiên.

Một mảnh ngọc bội trong tay áo ông khẽ phát sáng.

Trên mặt ngọc hiện lên hai chữ.

Đã mở.

Đồng tử của lão giả co lại.

Đã có người vào trước.

Ông lập tức ngẩng đầu nhìn Mặc.

Trong khoảnh khắc ấy.

Mọi nghi hoặc đều được giải đáp.

Không phải con nhện canh giữ bảo vật.

Mà là...

Canh giữ người có tư cách tiến vào.

Lão giả khẽ cười.

Hay cho một khảo nghiệm.

Hay cho một truyền thừa.

...

Trong thư viện dưới lòng đất.

Lâm Uyên mở cuốn sách thứ hai.

Linh Thú Lục.

Trang sách vừa mở.

Không có ánh sáng bắn ra.

Mà từng trang giấy tự lật rất nhanh.

Mỗi trang.

Đều hiện lên một loài yêu thú.

Tên gọi.

Đặc điểm.

Tập tính.

Điểm mạnh.

Điểm yếu.

Có loài hiền lành hơn con người.

Có loài tàn nhẫn hơn ác quỷ.

Có loài cả đời chỉ bảo vệ một đóa hoa.

Có loài vì báo thù mà truy sát kẻ địch hàng nghìn năm.

Lâm Uyên đọc đến đâu.

Trong lòng càng chấn động đến đó.

Bởi vì.

Những điều ghi trong sách hoàn toàn khác với những gì người trong làng từng kể.

Trong mắt người phàm.

Yêu thú chỉ có hai loại.

Giết người.

Hoặc bị giết.

Nhưng ở đây.

Chúng cũng có tập tính.

Có lãnh địa.

Có tình thân.

Có lời hứa.

Thậm chí...

Có cả tín ngưỡng của riêng mình.

Lật đến gần cuối sách.

Một bức họa quen thuộc xuất hiện.

Một con nhện màu đen.

Trên lưng có một đường vân bạc hình trăng khuyết.

Đúng là Mặc.

Phía dưới ghi.

Nguyệt Văn Ma Chu.

Sinh ra đã có linh trí.

Một đời chỉ nhận một chủ.

Nếu chủ chết mà chưa hủy khế ước.

Sẽ canh giữ nơi chủ nhân giao phó cho đến khi thân tử đạo tiêu.

Lâm Uyên đọc đến dòng cuối.

Bàn tay bất giác siết chặt.

Thì ra...

Mặc không phải vì ngu ngốc.

Không phải vì cố chấp.

Mà vì...

Đó là bản năng của giống loài này.

Một khi đã nhận chủ.

Sẽ không bao giờ phản bội.

Dù phải chờ mười năm.

Trăm năm.

Hay...

Mười vạn năm.

Lâm Uyên khẽ khép mắt.

Trong lòng càng thêm kính trọng con nhện già đang nằm ngoài kia.

...

Đúng lúc ấy.

Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Cạch.

Không phải từ phía sau.

Mà từ một giá sách ở góc thư viện.

Lâm Uyên lập tức đứng dậy.

Tay đặt lên chuôi đoản đao.

Giá sách chậm rãi dịch sang bên.

Đằng sau.

Không phải mật đạo.

Mà là...

Một cô bé khoảng bảy tám tuổi.

Mặc váy xanh.

Ôm một con thỏ trắng bằng gỗ.

Đôi mắt trong veo.

Đang tò mò nhìn cậu.

Lâm Uyên sững người.

Người sống?

Không.

Chỉ một nhịp sau.

Cậu nhận ra.

Thân thể cô bé hơi trong suốt.

Giống như ông lão lúc trước.

Là một đạo tàn niệm.

Cô bé chớp chớp mắt.

Giọng nói trong trẻo.

Ca ca.

Người đến đón ông nội sao?

Lâm Uyên nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Cô bé cúi đầu.

Khẽ ôm chặt con thỏ gỗ.

Ông nội nói.

Hôm nay sẽ có người đến.

Nếu người ấy tới.

Bảo Tiểu Vũ...

Không cần đợi nữa.

Giọng cô bé rất nhẹ.

Nhưng từng chữ như đâm vào lòng người.

Lâm Uyên bỗng hiểu.

Không chỉ có Mặc.

Không chỉ có ông lão.

Ngay cả cô bé này...

Cũng đã chờ suốt mười vạn năm.

Cậu chậm rãi ngồi xuống trước mặt cô bé.

Mỉm cười thật dịu dàng.

Ừ.

Ca ca đến rồi.

Ông nội...

Đã nhờ ca ca nói với em.

Các em...

Đều đã hoàn thành lời hứa.

Đôi mắt cô bé bỗng đỏ hoe.

Rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười trong sáng như ánh nắng đầu xuân.

Thật sao?

Lâm Uyên gật đầu.

Thật.

Cô bé khẽ cười.

Vậy thì...

Tiểu Vũ được đi ngủ rồi.

Con thỏ gỗ trong tay rơi xuống.

Thân thể nhỏ bé hóa thành vô số điểm sáng.

Từ từ bay lên không trung.

Không có đau khổ.

Không có tiếc nuối.

Chỉ còn lại một nụ cười rất nhẹ.

Giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng đợi được người thân trở về đón mình.

Lâm Uyên lặng lẽ cúi đầu.

Trong lòng cậu chợt hiểu.

Động phủ này...

Không chỉ cất giữ truyền thừa.

Nó còn cất giữ...

Những lời hứa chưa kịp hoàn thành.

Cô bé biến mất.

Những điểm sáng không bay lên mái vòm như Lâm Uyên tưởng.

Chúng lơ lửng giữa không trung.

Chậm rãi xoay quanh con thỏ gỗ đã rơi xuống đất.

Một lúc sau.

Ánh sáng dần tan.

Con thỏ vẫn nằm yên.

Lâm Uyên cúi người nhặt lên.

Nó rất nhẹ.

Được đẽo từ một loại gỗ màu trắng ngà.

Qua bao nhiêu năm.

Bề mặt vẫn nhẵn bóng.

Có thể thấy chủ nhân của nó ngày trước đã vô cùng yêu quý món đồ chơi này.

Đột nhiên.

Ngón tay cậu chạm vào phần bụng con thỏ.

Một tiếng "tách" rất khẽ vang lên.

Một ngăn nhỏ bí mật mở ra.

Bên trong.

Chỉ có một hạt giống.

Nhỏ bằng đầu ngón tay út.

Màu xanh biếc.

Trong suốt như ngọc.

Lâm Uyên ngẩn người.

Một hạt giống?

Cậu nhớ lại những kiến thức vừa tiếp nhận từ Thảo Mộc Chí.

Trong đầu lập tức hiện lên hàng trăm loại linh dược.

Nhưng...

Không loại nào giống hạt giống trước mắt.

Điều đó chỉ có hai khả năng.

Một là.

Đây không phải linh dược.

Hai là.

Nó quá cổ xưa.

Cổ xưa đến mức ngay cả Thảo Mộc Chí cũng không ghi lại.

Lâm Uyên cẩn thận cất hạt giống vào túi áo.

Cậu không biết nó là gì.

Nhưng có thể được cô bé cất giữ cẩn thận như vậy.

Chắc chắn không phải vật bình thường.

...

Ánh mắt cậu dừng trên cuốn sách cuối cùng.

Cuốn sách không có tên.

Bìa da đen.

Không hoa văn.

Không chữ viết.

Nó nằm trên bàn từ đầu đến giờ.

Nhưng lại tạo cho người ta cảm giác như không hề tồn tại.

Lâm Uyên hít sâu.

Chậm rãi đưa tay ra.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào bìa sách.

Toàn bộ thư viện đột nhiên tối sầm.

Tất cả ánh sáng đều biến mất.

Ngay cả những ngọn đèn trắng trên vách cũng đồng loạt tắt lịm.

Không gian chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Một giọng nói lạnh lùng.

Không già.

Không trẻ.

Không phân biệt được nam hay nữ.

Bất chợt vang lên.

Ngươi là ai?

Lâm Uyên giật mình.

Nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

Cậu chắp tay.

Vãn bối tên Lâm Uyên.

Giọng nói lại vang lên.

Tên chỉ là thứ người khác gọi ngươi.

Ta hỏi.

Ngươi là ai?

Lâm Uyên trầm mặc.

Lần này.

Cậu không trả lời ngay.

Mình là ai?

Là thiếu niên của Thanh Khê?

Là người được mảnh ngọc lựa chọn?

Hay là...

Một ai khác mà chính mình cũng chưa biết?

Rất lâu sau.

Cậu mới chậm rãi mở miệng.

Con...

Là Lâm Uyên.

Một người đang đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Không gian lại im lặng.

Một lúc lâu.

Giọng nói cất lên lần nữa.

Không còn lạnh lẽo.

Mà mang theo một chút tán thưởng.

Không tệ.

Nếu ngươi vừa rồi trả lời mình là thiên tài.

Là truyền nhân.

Là chủ nhân của mảnh ngọc.

Ngươi đã chết.

Lâm Uyên lạnh sống lưng.

Giọng nói tiếp tục.

Con người.

Điều đáng sợ nhất không phải yếu.

Mà là tưởng mình đã biết mình là ai.

Một tia sáng nhỏ xuất hiện trước mặt Lâm Uyên.

Chính là cuốn sách màu đen.

Nó tự động mở ra.

Lần đầu tiên.

Không phải tranh.

Không phải chữ.

Mà là...

Một tấm bản đồ.

Bản đồ rất kỳ lạ.

Ở giữa là một ngọn núi khổng lồ xuyên thẳng lên trời.

Quanh ngọn núi.

Là vô số vòng tròn đồng tâm.

Mỗi vòng tròn lại chia thành hàng trăm khu vực khác nhau.

Phía trên cùng.

Viết hai chữ cổ.

Đăng Tiên.

Mi tâm Lâm Uyên bỗng nóng rực.

Mảnh ngọc phát sáng dữ dội hơn bao giờ hết.

Toàn bộ bản đồ lập tức hóa thành một dòng sáng.

Chui vào mi tâm cậu.

Trong đầu Lâm Uyên.

Một tấm bản đồ hoàn chỉnh hiện ra.

Nhưng...

Hơn chín phần mười đều bị bóng tối che phủ.

Chỉ có một điểm sáng rất nhỏ.

Đó là...

Thanh Vân Sơn.

Ngay dưới điểm sáng.

Có một dòng chữ.

Điểm khởi đầu.

Lâm Uyên đứng lặng.

Thì ra.

Thanh Vân Sơn.

Nơi mà người trong làng coi là cả thế giới.

Trong tấm bản đồ này...

Chỉ là điểm bắt đầu.

Đúng lúc ấy.

Toàn bộ thư viện rung chuyển dữ dội.

Ầm...

Ầm...

Một vết nứt xuất hiện trên mái vòm.

Rồi thêm một vết nữa.

Giọng nói bí ẩn trầm xuống.

Thời gian đã hết.

Người bên ngoài...

Đã không còn chống đỡ được nữa.

Sắc mặt Lâm Uyên lập tức thay đổi.

Mặc!

Cậu không chút do dự.

Cầm lấy đoản đao.

Quay người lao ra khỏi thư viện.

Phía sau lưng.

Cuốn sách màu đen chậm rãi khép lại.

Rồi tan thành vô số hạt sáng.

Một câu nói cuối cùng vang vọng trong bóng tối.

Hãy nhớ.

Từ hôm nay.

Ngươi không còn chỉ là người tìm kiếm truyền thừa.

Mà là người gánh vác truyền thừa.

Đừng để...

Đăng Tiên biến mất lần thứ hai.

Lâm Uyên không quay đầu.

Cậu chạy thật nhanh về phía cầu thang.

Trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Mặc.

Nhất định phải còn sống.

Lâm Uyên lao lên từng bậc đá.

Tiếng bước chân vang dội khắp thông đạo.

Không còn giữ vẻ bình tĩnh như lúc đi xuống.

Mỗi lần mặt đất rung lên.

Trái tim cậu lại nặng thêm một phần.

Ầm...

Một tiếng va chạm dữ dội nữa truyền từ phía trên.

Đá vụn liên tục rơi xuống.

Một vài khe nứt đã xuất hiện trên vách.

Lâm Uyên nghiến chặt răng.

Nhanh hơn.

Phải nhanh hơn.

...

Bên ngoài động phủ.

Mặc vẫn đứng chắn trước cửa.

Nhưng thân thể khổng lồ của nó đã đầy vết thương.

Chiếc càng bên trái hoàn toàn gãy lìa.

Một chân sau cũng bị kiếm khí cắt đứt quá nửa.

Máu xanh nhỏ từng giọt xuống mặt đất.

Những cây cỏ xung quanh đều đã héo rũ.

Hô hấp của nó càng lúc càng nặng.

Nhưng...

Nó vẫn không lùi.

Lão giả Thanh Vân Tông đứng đối diện.

Ông không tiếp tục ra tay.

Ánh mắt ngày càng phức tạp.

Một con yêu thú.

Có thể giữ lời hứa đến mức này.

Ngay cả rất nhiều tu sĩ cũng không làm được.

Phía sau.

Hai đệ tử bắt đầu mất kiên nhẫn.

Trưởng lão.

Nếu cứ kéo dài...

Người bên trong sẽ lấy hết truyền thừa.

Lão giả vẫn không đáp.

Ông chỉ nhìn Mặc.

Khẽ nói.

Ngươi biết không.

Nếu ta muốn.

Chỉ cần ba kiếm.

Ngươi sẽ chết.

Mặc không phát ra tiếng rít.

Chỉ lặng lẽ ngẩng đầu.

Đôi mắt xanh lục vẫn bình tĩnh như cũ.

Dường như.

Nó đã chuẩn bị cho kết cục này từ rất lâu.

Lão giả khẽ nhắm mắt.

Thở dài.

Đúng lúc ấy.

Một đệ tử phía sau bỗng quát lớn.

Xin thứ lỗi trưởng lão.

Đệ tử không muốn bỏ lỡ cơ duyên.

Hắn đạp mạnh xuống đất.

Thanh trường kiếm trong tay bùng lên ánh sáng màu lam.

Không chờ lão giả cho phép.

Đã lao thẳng về phía thân cây mục.

Sắc mặt lão giả lập tức biến đổi.

Lui lại.

Nhưng...

Đã quá muộn.

Mặc động.

Không phải lao về phía tên đệ tử.

Mà lao thẳng vào đường kiếm.

Phập.

Lưỡi kiếm đâm xuyên qua vai phải của nó.

Máu bắn tung tóe.

Thân thể khổng lồ khựng lại.

Thế nhưng.

Nhờ cú va chạm ấy.

Tên đệ tử cũng bị hất văng.

Không thể vượt qua phòng tuyến cuối cùng.

Ầm.

Mặc nặng nề rơi xuống đất.

Một chân trước đã hoàn toàn mất cảm giác.

Nhưng...

Nó vẫn cố đứng dậy.

Lảo đảo.

Rồi lại đứng chắn trước cửa.

Đệ tử kia giận dữ.

Một con súc sinh.

Hắn vừa định xuất kiếm lần nữa.

Bốp.

Một cái tát vang dội.

Tên đệ tử bay ngang mấy trượng.

Khóe miệng rỉ máu.

Hắn kinh ngạc nhìn trưởng lão.

Trưởng lão...

Lão giả thu hồi bàn tay.

Ánh mắt lạnh như băng.

Ai cho ngươi ra tay.

Đệ tử run rẩy.

Nhưng...

Truyền thừa...

Lão giả ngắt lời.

Nếu ngươi ngay cả một lời hứa cũng không hiểu.

Thì cho dù có truyền thừa.

Sau này cũng chỉ là một kẻ mạnh hơn mà thôi.

Không xứng bước trên tiên lộ.

Tên đệ tử cúi gằm mặt.

Không dám lên tiếng nữa.

...

Mặc lại ngẩng đầu.

Đôi mắt đã bắt đầu mờ đi.

Máu chảy quá nhiều.

Hơi thở của nó càng lúc càng yếu.

Nhưng ánh mắt vẫn hướng về cánh cửa.

Nó đang đợi.

Đợi cánh cửa mở ra.

Hay...

Đợi người chủ năm xưa trở về.

Không ai biết.

Đúng lúc ấy.

Cánh cửa gỗ đen phía sau.

Khẽ rung lên.

Cạch.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy.

Mặc bỗng run lên.

Đôi mắt đang dần khép lại.

Đột nhiên mở lớn.

Cánh cửa...

Đang mở.

Lão giả cũng quay đầu nhìn.

Ánh mắt hiện lên vẻ khó tin.

Đã có người đi ra.

Từ trong khe cửa.

Một bóng người chậm rãi bước ra.

Là một thiếu niên.

Áo vải vẫn như lúc đi vào.

Nhưng ánh mắt...

Đã hoàn toàn khác.

Không còn vẻ ngây ngô của một thiếu niên mới rời khỏi làng.

Mà bình tĩnh hơn.

Sâu hơn.

Lâm Uyên vừa bước ra.

Điều đầu tiên cậu nhìn thấy.

Là Mặc.

Con nhện già vẫn cố chống đỡ bằng bảy chiếc chân còn lại.

Toàn thân nhuộm đầy máu.

Lâm Uyên lặng người.

Trong đầu cậu vang lên lời của ông lão.

Hãy nói với nó.

Nó không cần chờ nữa.

Cậu bước đến.

Mặc không hề phòng bị.

Chỉ lặng lẽ nhìn cậu.

Lâm Uyên đưa tay.

Nhẹ nhàng đặt lên phần đầu đầy vết thương của nó.

Giọng nói rất khẽ.

Mặc...

Tiền bối bảo ta nói với ngươi.

Ngươi...

Không cần đợi nữa.

Khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ khu rừng.

Bỗng trở nên yên tĩnh.

Một giọt nước trong suốt.

Chậm rãi rơi khỏi khóe mắt màu lục của Mặc.

Không ai ngờ.

Một con yêu thú.

Lại biết khóc.

Nó khẽ phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.

Không còn là tiếng rít.

Mà giống như...

Tiếng nức nở bị đè nén suốt mười vạn năm.

Rồi từ từ.

Nó nằm xuống.

Chiếc đầu khổng lồ nhẹ nhàng tựa vào lòng bàn tay Lâm Uyên.

Ánh mắt dần khép lại.

Nhưng lần này.

Không còn mỏi mệt.

Không còn chờ đợi.

Chỉ còn...

Sự thanh thản.

Ở phía sau.

Lão giả của Thanh Vân Tông chậm rãi cúi đầu.

Ông không cúi trước Lâm Uyên.

Mà cúi trước một lời hứa.

Một lời hứa đã được hoàn thành sau mười vạn năm.

Lâm Uyên vẫn giữ bàn tay trên đầu Mặc.

Không ai lên tiếng.

Ngay cả hai đệ tử Thanh Vân Tông cũng vô thức hạ thấp trường kiếm.

Bởi vì lúc này.

Bọn họ không còn nhìn thấy một con yêu thú.

Mà chỉ nhìn thấy...

Một sinh linh đã hoàn thành lời hứa của mình.

Một cơn gió nhẹ thổi qua khu rừng.

Những tấm mạng nhện phủ kín bốn phía bắt đầu rung lên.

Rồi từng sợi một.

Lặng lẽ đứt đoạn.

Không phải bị chém.

Không phải bị thiêu.

Mà giống như chúng đã hoàn thành sứ mệnh.

Từ từ tan thành những điểm sáng màu bạc.

Chỉ trong chốc lát.

Tấm màn che phủ khu rừng suốt mười vạn năm.

Đã hoàn toàn biến mất.

Ánh mặt trời lần đầu tiên chiếu xuống khoảng đất trống.

Soi rõ ngôi miếu cổ đã bị lãng quên.

Mái ngói đã sụp hơn nửa.

Những cây cột đá phủ đầy dấu vết năm tháng.

Nhưng trên bậc thềm.

Không có lấy một cọng cỏ dại.

Giống như...

Ngày nào cũng có người quét dọn.

Lâm Uyên biết.

Không phải người.

Mà là Mặc.

Mười vạn năm.

Ngày nào nó cũng lặng lẽ giữ nơi này sạch sẽ.

Chỉ vì sợ...

Một ngày chủ nhân trở về.

Sẽ không còn nhận ra ngôi nhà của mình.

Nghĩ đến đây.

Lâm Uyên cảm thấy sống mũi cay cay.

Cậu cúi xuống.

Nhẹ nhàng vuốt lên chiếc đầu đầy vết thương của Mặc.

Cảm ơn ngươi.

Không ai biết.

Mặc có nghe thấy hay không.

Nhưng khóe miệng đầy răng nanh của nó.

Khẽ cong lên.

Như đang mỉm cười.

Rồi toàn thân bắt đầu phát sáng.

Ánh sáng màu bạc lan từ đầu đến cuối thân thể.

Những vết thương dần biến mất.

Không phải được chữa lành.

Mà là...

Toàn bộ thân thể đang hóa thành vô số hạt sáng.

Lão giả Thanh Vân Tông khẽ khom người.

Giọng nói trầm thấp.

Yêu thú sau khi đạt đến linh trí cực cao.

Nếu không còn chấp niệm.

Sẽ trở về với thiên địa.

Lâm Uyên ngẩng đầu.

Trở về với thiên địa...

Lão giả gật đầu.

Đó là kết cục tốt nhất.

Mặc không còn đau đớn nữa.

Những điểm sáng càng lúc càng nhiều.

Cuối cùng.

Chỉ còn lại một viên tinh thạch màu xanh nhạt.

Nhỏ bằng nắm tay.

Lặng lẽ nằm trên mặt đất.

Lão giả nhìn viên tinh thạch.

Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Yêu Đan.

Không...

Ông lắc đầu.

Đây là...

Yêu Tâm.

Là thứ chỉ xuất hiện khi một yêu thú giữ được bản tâm đến cuối cùng.

Ông nhìn Lâm Uyên.

Đó là của ngươi.

Lâm Uyên không nhặt ngay.

Cậu ngồi xuống.

Hai tay nâng viên tinh thạch.

Trong lòng viên đá.

Có một điểm sáng nhỏ.

Tựa như một ngôi sao.

Nhìn rất lâu.

Lâm Uyên mới cẩn thận cất nó vào trong ngực.

Ông lão từng nói.

Đừng để Mặc phải chờ nữa.

Bây giờ.

Cậu sẽ thay Mặc.

Ghi nhớ câu chuyện này.

...

Lão giả bước đến trước mặt Lâm Uyên.

Ông nhìn thiếu niên thật lâu.

Ánh mắt không còn vẻ dò xét ban đầu.

Tên ngươi là gì.

Lâm Uyên chắp tay.

Vãn bối Lâm Uyên.

Lão giả khẽ gật đầu.

Lão phu là Trần Huyền.

Trưởng lão nội môn Thanh Vân Tông.

Lâm Uyên hơi bất ngờ.

Một trưởng lão nội môn.

Lại đích thân đến nơi này.

Trần Huyền nhìn về ngôi miếu phía sau.

Rồi chậm rãi nói.

Lão phu sẽ không hỏi.

Ngươi đã nhận được truyền thừa gì.

Cũng sẽ không cướp cơ duyên của ngươi.

Đó là duyên của ngươi.

Không phải của ta.

Hai đệ tử phía sau đồng thời sửng sốt.

Nhưng không ai dám phản đối.

Trần Huyền tiếp tục.

Ba tháng sau.

Thanh Vân Tông mở sơn môn thu nhận đệ tử.

Nếu ngươi muốn.

Có thể đến.

Lâm Uyên trầm mặc.

Ông lão trong động phủ từng nhắc.

Đừng dễ dàng tin bất kỳ ai.

Kể cả người của Thanh Vân Tông.

Thế nhưng.

Trước mắt.

Chính vị trưởng lão này lại vì một lời hứa của Mặc mà thu kiếm.

Trong lòng Lâm Uyên không hề buông lỏng cảnh giác.

Nhưng cũng không vì thế mà phủ nhận tất cả.

Cậu chắp tay.

Đa tạ tiền bối.

Nếu có cơ hội.

Vãn bối sẽ đến.

Trần Huyền khẽ cười.

Không cần gọi tiền bối.

Nếu ngươi thật sự bước vào Thanh Vân Tông.

Sau này...

Có lẽ chúng ta sẽ còn gặp lại.

Nói xong.

Ông quay người.

Dẫn hai đệ tử rời khỏi khu rừng.

Không hề ngoảnh đầu nhìn lại.

Chỉ đến khi bóng ba người khuất hẳn.

Lâm Chính và Tô Vân mới chạy tới.

Tô Vân ôm chầm lấy con trai.

Hai mắt đỏ hoe.

Uyên.

Con có bị thương không.

Lâm Uyên lắc đầu.

Con không sao.

Lâm Chính nhìn cậu.

Rồi nhìn ngôi miếu.

Cuối cùng.

Ông chỉ hỏi đúng một câu.

Con...

Đã tìm được câu trả lời mình muốn chưa.

Lâm Uyên im lặng rất lâu.

Rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Mặt trời đã ngả về tây.

Ánh nắng xuyên qua tán rừng.

Chiếu lên con đường dẫn xuống núi.

Cậu khẽ mỉm cười.

Con chưa tìm được.

Nhưng...

Con biết mình phải đi đâu rồi.

Lâm Chính cũng mỉm cười.

Ông đặt tay lên vai con trai.

Vậy thì.

Chúng ta về nhà.

Ba người chậm rãi bước xuống núi.

Phía sau lưng.

Ngôi miếu cổ vẫn lặng lẽ đứng giữa rừng già.

Không còn người canh giữ.

Không còn mạng nhện.

Chỉ còn tiếng gió khe khẽ thổi qua mái ngói cũ.

Như đang kể lại một lời hứa đã kéo dài suốt mười vạn năm.

Hết Chương 6