Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Đăng Tiên

Tiên duyên trước cửa

Chapter 7Đăng Tiên

Chương 7

Tiên duyên trước cửa

Đăng Tiên

Chương 7: Tiên duyên trước cửa

Bình minh chậm rãi rạng ngời sau dãy Thanh Vân Sơn.

Những tia nắng đầu tiên qua màn sương sương, phủ lên ngôi làng Thanh Khe một màu vàng nhạt dịu dàng. Làn khói bếp từ những mái nhà tranh lững lững bay lên, hòa vào sương sớm rồi tan dần trong gió núi. Tiếng gà gáy nối tiếp nhau vang lên từ đầu làng đến cuối xóm, xen kẽ tiếng chó sói, tiếng trẻ con gọi nhau và tiếng tuyết bổ củi quen thuộc của những người thợ săn chuẩn bị lên núi.

Thanh Khe vẫn như mọi ngày.

Một ngôi làng nhỏ nằm nép mình dưới chân núi, tách biệt với thế giới rộng lớn bên ngoài. Người dân nơi đây sống nhờ săn bắn, hái thuốc và trồng trọt. Họ không biết đến những cuộc chiến đấu giữa các tông môn, càng không biết ở nơi xa xôi kia có những cường giả chỉ cần phản xạ đã có thể rời khỏi tai bão.

Đối với họ, cả đời bình an, gia đình khỏe mạnh và mùa bội thu đã là hạnh phúc lớn nhất.

Chỉ có Lâm Uyên biết.

hôm nay sẽ không giống bất kỳ ngày nào trước đây.

...

Cậu đã lập thức từ rất sớm.

Đêm qua gần như không ngủ. Mỗi khi chớp mắt, hình ảnh cánh cổng tự động trong ảo cảnh hiện lên trước mắt, cùng giọng nói cổ xưa vang vang giữa thiên địa.

"Nếu Thiên Môn không mở... thì tự động mở nó."

Câu nói ấy giống như một hạt giống được gieo xuống đáy lòng. Nó không làm bạn sợ hãi, nhưng cũng không thể quên đi.

Lâm Uyên đứng trước nước trong sân, cúi người múc một gáo nước lạnh rồi hắt lên mặt. Dòng nước mát làm đầu óc táo hơn rất nhiều.

Cậu hoàng nhìn về phía đỉnh Thanh Vân Sơn.

Đỉnh núi vẫn chìm trong đám mây trắng.

Nếu không có chuyến đi hôm trước, có lẽ cả đời này cậu cũng giống như bao người ở thôn, chỉ xem nơi đó là vùng núi nguy hiểm thú vui.

Nhưng bây giờ...

Cậu biết trên đỉnh cao từng tồn tại ở một lớp phủ động.

Từ có một cường giả sống ở đó.

Từng có một con nhện già canh giữ lời hứa mười suốt vạn năm.

Và xin vui lòng cho biết, hiện tại đã có thêm một mục tiêu.

Không phải trở thành nhân vật đầu tiên để đi học.

Cũng không cần phải nắm giữ quyền lực.

Mà là...

Muốn biết chi tiết của tất cả những điều mình đã chứng kiến.

Cha mẹ lòng của cậu là ai?

Còn ngọc quý đến từ đâu?

Đăng Tiên là gì?

Thiên Môn là gì?

Tại sao một truyền thừa ngủ yên mười vạn năm lại chọn đúng mình?

Những câu hỏi ấy giống như từng đợt sóng kết nối nhau dâng lên trong lòng thiếu niên.

"Lại phải trả nữa rồi."

Giọng nói hiền hoà của Tô Vân vang lên từ phía sau.

Bến đầu Lâm Uyên.

Mẹ đang bưng một ngụm cháo nóng từ gian bếp bước ra. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm của Trà mới và nấm rừng. Trên mặt người phụ nữ đã có bốn bề luôn là nụ cười dịu dàng quen thuộc.

"Bữa sáng bây giờ."

"Con vào ăn đi."

Lâm Uyên cười gật đầu.

"Vâng."

Đối với cậu, khoảnh khắc này còn quý giá hơn bất kỳ linh đan hay công pháp nào.

Có lẽ một ngày nào đó cậu sẽ rời Thanh Khê.

Có thể sẽ bước lên con đường tu hành đầy nguy hiểm.

Nhưng căn nhà nhỏ này, hơi cháo nóng mỗi buổi sáng và nụ cười của cha mẹ sẽ luôn là nơi để cậu nhớ về.

...

Trong lúc cả gia đình đang dùng bữa sáng, một âm thanh kỳ lạ bất ngờ hy vọng đến từ đầu làng.

Ban đầu chỉ là tiếng vó ngựa rất xa.

Mơ hồ.

Da như tiếng sấm cuối chân trời.

Thế nhưng chỉ vài hơi thở sau, âm thanh ấy đã trở nên rõ ràng hơn, ngâm mạnh hơn.

T...

T...

T...

Nhịp vó ngựa đều, mạnh mẽ, không hoang ngựa của thương nhân hay thợ săn trong vùng.

Lâm Chính đặt bát cháo xuống.

Ánh mắt thảnh thơi trở nên sắc bén.

Ông sống ở Thanh Khe hơn ba năm.

Chỉ cần nghe tiếng vó ngựa cũng đủ biết người này không phải là người bình thường.

"Ở trên yên trong nhà."

Ông đứng dậy, bước ra sân.

Lâm Uyên cũng theo sau.

Đến khi hai cha con nhìn về phía đường dẫn vào làng, màn sương đầu thu đã bị bụi đất cuốn lên che mờ.

Một đoàn người đang tiến trình chậm rãi.

Người đi đầu cưỡi một con hoàng mã cao lớn, toàn thân mặc trường bào màu tím đậm. Trên áo phun một thanh kiếm bạc xuyên tầng mây, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng lạnh.

Phía sau ông là hơn mười thanh niên mặc đồng phục giống nhau.

Mỗi người đều đeo trường kiếm bên hông.

Ngồi xổm trên lưng ngựa như thân tùng.

Ánh mắt bình tĩnh, sắc bén.

Dù không cố ý tỏa ra khí thế, nhưng chỉ riêng việc chỉnh sửa cũng đủ tạo ra dân làng vô thức tránh sang hai bên.

Không khí cấp nhiệt của buổi sáng nhanh chóng trở nên tĩnh lặng bình thường.

Lâm Uyênn và mắt mờ.

Trong đầu cậu lập tức hiện lên ba chữ.

Thanh Vân Tông.

Đoàn người dừng lại ngay giữa khoảng sân đất rộng ở đầu thôn.

Tiếng vó ngựa trầm xuống, trả lại sự tĩnh lặng cho buổi sáng, nhưng bầu không khí lại nặng nề hơn trước rất nhiều. Hơn trăm ánh mắt của dân làng đều trầm ngâm về những vị khách lạ. Có người tò mò, có người kính sợ, cũng có những đứa trẻ tre sau lưng cha mẹ, len hấp đầu ra quan sát.

Người cưỡi ngựa chậm rãi nhìn xung quanh.

Đó là một nam tử trung niên khoảng hơn bốn tuổi. Gương mặt không quá uy béo nhưng cũng có nhiều ý cười. Trên khóe mắt đã xuất hiện vài nếp nhăn của năm tháng, song đôi mắt vẫn sáng như điện, chỉ cần lướt qua cũng tạo người khác có cảm giác mọi bí mật đều được nhìn bổ dưỡng.

Ông nhẹ nhàng đầu tiên với những đệ tử phía sau.

Một thanh niên thiết lập xuống ngựa, bước đến khoảng đất trống giữa làng rồi lấy từ trong kho chứa vật bên hông ra một vật dài chừng một trượng.

Khi vật ấy chạm đất.

"Là."

Mặt đất rung lên.

Đó là một tấm bia đá màu trắng ngà, bề mặt mài bóng như được mài giũa từ một khối ngọc quý. Trên thân bia không khắc được một chữ, chỉ có vô số hoa văn mờ nhạt như mây khói đang chậm rãi lưu chuyển bên trong.

Ngay khi tấm bia xuất hiện.

Không có ít người ở thôn đồng loạt hít vào một chiếc máy lạnh.

Một vật nặng như vậy.

Thế mà người thanh niên kia lại có thể mang theo bên mình một cách nhẹ nhàng.

Trong mắt họ, đây đã là thủ đoạn của nhân vật đầu tiên.

Nam tử trung niên lúc này mới chậm rãi tiếng cửa hàng.

Giọng nói của ông không lớn.

Nhưng kỳ lạ thay, từng câu từng chữ đều truyền tải rõ ràng đến tai mỗi người.

“Ta là ngoại môn trưởng của Thanh Vân Tông.”

"Tên Tống Minh."

"Hôm nay Tiền mệnh tông môn, đến các làng làng dưới chân núi tuyển chọn đệ tử."

Nghe đến ba chữ Thanh Vân Tông , đám đông lập tức xôn xao.

Dù chưa từng tận mắt nhìn thấy nhân vật đầu tiên, nhưng không ai ở vùng này chưa từng nghe đến cái tên ấy.

Đó là tông môn lĩnh vực hàng ngàn dặm sơn hà.

Là nơi vô số người trẻ tuổi ước mơ được bước vào.

Một ông lão chống viết chạy tiến lên vài bước, cung cấp cho người dân kính trọng.

"... Tôi tiên cha."

"Thanh Khê chúng tôi

"Có đủ tư cách sao?"

Tống Minh nhìn ông già.

Ánh mắt không hề có vẻ khinh thường.

"Tiên duyên không phân sang."

"Một đế vương có thể không có linh căn."

“Một tiểu phu cũng có thể trở thành đại năng.”

"Cơ hội

"Thuế về tất cả."

Chỉ một câu nói.

Đã tạo ra rất nhiều người trong thôn sáng sủa hai mắt.

Ngày cả Lâm Chính cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Nó nhất.

Vị tiên sư trước mặt không phải loại người coi thường phàm nhân.

Tống Minh tiếp tục.

"Người từ mười hai đến mười tám tuổi."

"Lễ quý tiến lên."

"Đặt tay lên Trắc Linh Bia."

"Nếu có linh căn."

"Bia sẽ tự động thực hiện các biểu tượng."

"Đạt được yêu cầu."

“Ba tháng sau tới chân Thanh Vân Sơn tham gia khảo.”

"Thông qua không đạt được

Ông ấy một chút.

"Không cần thiết yêu cầu."

"Con đường tu hành."

"Không dành cho tất cả."

Lời vừa dứt.

Đám thanh niên trong thôn đã bắt đầu nhìn nhau.

Có người hưng phấn.

Có người hồi hộp đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Dù sao.

Đây cũng là cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời.

Nếu bước vào tiên môn.

Thì từ nay sẽ không còn là người bình thường nữa.

...

Lâm Uyên vẫn đứng phía sau cha mình.

Ánh mắt từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi tấm bia trắng.

Khác với dân làng chỉ thấy nó thần kỳ.

Trong cảm nhận của cậu.

Từ tấm bia ấy đang tỏa ra từng đợt linh lực cực kỳ ôn hòa, giống như mặt hồ phẳng lặng, không mang chút sát ý nào.

Đó là lần đầu tiên cậu cảm nhận được một pháp khí chân chính.

Đúng lúc ấy.

Mảnh ngọc trong ngực áo bỗng khẽ rung lên.

Chỉ một lần.

Rất nhẹ.

Nếu không phải thần thức của Lâm Uyên đã mạnh hơn người thường sau khi nhận truyền thừa, có lẽ ngay cả cậu cũng không nhận ra.

Cậu khẽ cau mày.

Linh lực trong đan điền cũng theo đó dao động.

Nhưng rất nhanh.

Mảnh ngọc lại trở về yên tĩnh.

Như thể...

Nó chỉ vừa tỉnh giấc.

Lâm Uyên không khỏi siết nhẹ vạt áo.

Trong lòng dâng lên một dự cảm mơ hồ.

Tấm bia kia...

Có lẽ không đơn giản chỉ là để kiểm tra linh căn.

Cùng lúc đó.

Ở phía trước.

Tống Minh cũng vô thức đưa mắt nhìn về phía Lâm Uyên.

Không biết vì sao.

Ngay từ lúc bước vào Thanh Khê, ánh mắt ông đã nhiều lần dừng lại trên người thiếu niên này.

Không phải vì tu vi.

Cũng không phải vì thiên phú.

Mà là...

Một loại cảm giác rất khó diễn tả.

Giống như trong ngôi làng bình thường này.

Đang có một thứ gì đó...

Âm thầm ngủ say.

Chờ đến ngày thức tỉnh.

Một cậu bé gầy gò đứng ở hàng đầu không giấu nổi vẻ háo hức. Cậu liên tục nhón chân nhìn tấm bia trắng, rồi lại quay sang nhìn cha mình như muốn nhận được một cái gật đầu khích lệ. Người đàn ông trung niên chỉ cười hiền, xoa nhẹ đầu con trai rồi khẽ đẩy cậu tiến lên.

"Đi đi."

"Nếu có tiên duyên..."

"Đó là phúc của con."

Cậu bé nuốt khan, bước từng bước đến trước Trắc Linh Bia. Đôi bàn tay nhỏ bé run lên thấy rõ khi chạm vào mặt bia lạnh buốt.

Mọi người đều nín thở.

Một hơi thở...

Hai hơi thở...

Ba hơi thở...

Tấm bia vẫn trắng như tuyết.

Không một tia sáng.

Không một gợn sóng.

Thanh niên đứng cạnh Tống Minh chỉ khẽ lắc đầu.

"Không có linh căn."

Giọng nói bình thản, không hề mang ý chê bai, nhưng vẫn khiến cậu bé cúi gằm mặt. Cậu lặng lẽ rút tay về, cố gắng nở một nụ cười, song đôi mắt đỏ hoe đã bán đứng tâm trạng của mình.

Người cha bước tới vỗ nhẹ vai con.

"Không sao."

"Cha cũng chưa từng nghĩ nhà mình sẽ sinh ra tiên nhân."

"Về nhà thôi."

Cậu bé khẽ gật đầu.

Hai cha con chậm rãi lùi vào đám đông.

Lâm Uyên nhìn theo bóng lưng họ, trong lòng chợt có chút xúc động.

Đối với người trong tiên môn, có hay không có linh căn chỉ là một kết quả.

Nhưng đối với những gia đình bình thường, đó lại là một ngã rẽ của cả cuộc đời.

...

Người thứ hai.

Người thứ ba.

Rồi người thứ tư.

Từng thiếu niên trong thôn lần lượt tiến lên.

Có người hít thở sâu trước khi đặt tay lên bia.

Có người nhắm chặt hai mắt như đang cầu nguyện.

Cũng có người cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng hai chân vẫn run nhẹ.

Thế nhưng...

Kết quả đều giống nhau.

Trắc Linh Bia không hề có phản ứng.

Bầu không khí náo nhiệt ban đầu dần trở nên yên tĩnh.

Tiếng bàn tán cũng nhỏ đi rất nhiều.

Ngay cả những đứa trẻ vốn chạy nhảy khắp nơi cũng cảm nhận được sự căng thẳng, ngoan ngoãn nép sau lưng cha mẹ.

Lâm Uyên chợt để ý đến biểu cảm của Tống Minh.

Suốt từ đầu đến giờ, vị trưởng sự của Thanh Vân Tông vẫn bình tĩnh như cũ.

Không hề thất vọng.

Cũng chẳng tỏ ra sốt ruột.

Giống như kết quả này vốn đã nằm trong dự liệu.

Cậu hơi suy nghĩ rồi chợt hiểu.

Đối với một tông môn lớn như Thanh Vân Tông, mỗi năm họ đi qua hàng trăm, thậm chí hàng nghìn thôn làng.

Nếu nơi nào cũng có thiên tài.

Thì thiên tài đã không còn là thiên tài nữa.

Có lẽ...

Trong hàng nghìn người, chỉ cần tìm được một người có thể tu luyện, chuyến đi này đã được xem là thành công.

Suy nghĩ ấy khiến Lâm Uyên càng cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt của con đường tu hành.

Đó không phải con đường mà chỉ cần cố gắng là đủ.

Đôi khi...

Nó còn cần cả thiên ý.

...

"Là ta."

Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Đám đông tự động tách sang hai bên.

Liễu Thanh chậm rãi bước ra.

Hôm nay nàng mặc một bộ váy xanh nhạt rất giản dị. Mái tóc dài được buộc bằng một dải lụa trắng, gương mặt vì căng thẳng mà hơi tái đi.

Nàng khẽ cúi người hành lễ với Tống Minh.

"Tiền bối."

Tống Minh gật đầu.

"Đặt tay lên bia."

Liễu Thanh hít sâu một hơi.

Nàng từ từ đưa bàn tay phải đặt lên mặt bia.

Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào.

Toàn bộ Trắc Linh Bia bỗng khẽ rung lên.

Một luồng ánh sáng màu lục nhạt từ dưới đáy bia chậm rãi dâng lên như dòng nước mùa xuân, men theo từng đường vân cổ xưa rồi lan khắp mặt bia.

Ánh sáng không chói mắt.

Ngược lại vô cùng nhu hòa.

Giống như sức sống của cỏ cây sau cơn mưa đầu hạ.

Lá cây quanh sân bất chợt lay động.

Một cơn gió nhẹ không biết từ đâu thổi tới, mang theo hương thơm nhàn nhạt của cỏ non.

Đám đông đồng loạt kinh hô.

"Có... có sáng!"

"Tiên duyên!"

"Thanh nha đầu thật sự có tiên duyên!"

Ngay cả vài đệ tử Thanh Vân Tông đứng phía sau cũng hơi ngẩng đầu nhìn thêm một cái.

Tống Minh đưa tay đặt lên Trắc Linh Bia.

Một lát sau.

Ông khẽ gật đầu.

"Mộc linh căn."

"Trung phẩm."

"Đủ tư cách tham gia khảo hạch ngoại môn."

Giọng nói của ông vẫn bình thản.

Nhưng trong mắt lại hiện lên một tia hài lòng.

Một thôn nhỏ hẻo lánh có thể xuất hiện một đệ tử trung phẩm đã là kết quả khá tốt.

Liễu Thanh ngơ ngác đứng tại chỗ.

Nàng không hiểu "trung phẩm" nghĩa là gì.

Nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt vui mừng của cha mẹ và dân làng, nàng cũng biết...

Từ hôm nay.

Con đường phía trước của mình đã hoàn toàn khác.

Đúng lúc ấy.

Ánh mắt của Tống Minh chậm rãi lướt qua đám đông.

Cuối cùng.

Dừng lại trên người Lâm Uyên.

Không biết vì sao.

Ông luôn có một cảm giác rất kỳ lạ.

Nếu thiếu nữ trước mắt là niềm vui ngoài dự liệu.

Thì thiếu niên đứng lặng dưới gốc cây kia...

Support creative writers by reading their stories on Royal Road, not stolen versions.

Mới là người khiến ông thật sự để tâm.

Tống Minh không phải người dễ bị trực giác chi phối.

Ông đã bước chân vào con đường tu hành hơn sáu mươi năm, từng đi qua vô số quốc gia, khảo hạch hàng chục vạn thiếu niên. Trong quãng thời gian ấy, ông gặp không ít thiên tài, cũng chứng kiến vô số kẻ được ca ngợi là "kỳ tài ngàn năm có một" rồi cuối cùng chìm nghỉm giữa dòng chảy khắc nghiệt của tu tiên giới.

Bởi vậy, ông luôn tin vào Trắc Linh Bia hơn là cảm giác của bản thân.

Thế nhưng...

Không hiểu vì sao, mỗi khi ánh mắt lướt qua thiếu niên đang đứng phía sau đám đông kia, trong lòng ông lại sinh ra một cảm giác khó tả.

Thiếu niên ấy quá bình tĩnh.

Không giống những người cùng tuổi.

Những đứa trẻ khác đều không giấu được sự hồi hộp. Có người liên tục xoa tay, có người thấp giọng cầu khấn tổ tiên, có người còn lẩm bẩm tính xem nếu được chọn thì sẽ mang theo những gì lên núi.

Riêng Lâm Uyên thì khác.

Cậu đứng dưới bóng cây hòe già, hai tay buông tự nhiên sau lưng, ánh mắt lặng lẽ quan sát mọi việc diễn ra trước mặt. Không có vẻ mong chờ quá mức, cũng chẳng lộ ra chút thất vọng khi người khác thất bại.

Giống như...

Đối với cậu, kết quả của lần khảo nghiệm này không phải điều quan trọng nhất.

Đó là ánh mắt của một người đang quan sát.

Không phải của một người đang tham dự.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến Tống Minh hơi nhíu mày.

Ông tự giễu mình trong lòng.

"Có lẽ ta già rồi."

"Chỉ một đứa trẻ mười lăm tuổi, sao có thể khiến mình nghĩ nhiều như vậy?"

...

Sau Liễu Thanh, việc khảo nghiệm vẫn tiếp tục.

Người thứ mười ba.

Không có linh căn.

Người thứ mười bốn.

Không có linh căn.

Người thứ mười lăm.

Không có.

Không khí trong làng dần trở nên trầm lắng.

Niềm vui vì Liễu Thanh được chọn vẫn còn đó, nhưng càng nhiều người thất bại, mọi người càng hiểu rằng tiên duyên không phải thứ ai cũng có thể chạm tới.

Một người phụ nữ trung niên ôm lấy con trai vừa bước xuống từ Trắc Linh Bia.

Đứa bé cố gắng mỉm cười, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống.

"Con xin lỗi..."

"Con không làm được..."

Người mẹ dịu dàng lau đi giọt nước mắt trên mặt con.

"Bé ngốc."

"Con có lỗi gì đâu."

"Không thành tiên thì làm người."

"Làm người tốt."

"Cũng là một đời."

Lời nói rất bình dị.

Nhưng lại khiến không ít người trong làng khẽ gật đầu.

Lâm Uyên cũng nhìn về phía hai mẹ con ấy thật lâu.

Trong lòng cậu bỗng hiểu thêm một điều.

Tu tiên...

Có lẽ chưa chắc đã là con đường tốt nhất.

Nó chỉ là một con đường khác.

Một con đường rộng lớn hơn, nhưng cũng cô độc và tàn khốc hơn.

Những người ở lại Thanh Khê, ngày ngày cày ruộng, săn bắn, lập gia đình, sinh con, rồi già đi trong tiếng cười của con cháu...

Cuộc đời ấy.

Chưa chắc đã thua kém những kẻ đứng trên mây cao.

Chỉ là...

Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình.

...

Mặt trời đã lên cao hơn một chút.

Ánh nắng xuyên qua tán cây, để lại từng mảng sáng tối đan xen trên mặt đất.

Đệ tử Thanh Vân Tông cầm danh sách khẽ nhìn xuống.

Sau đó cất giọng.

"Người tiếp theo."

"Lâm Uyên."

Âm thanh không lớn.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, cả Thanh Khê đều yên lặng.

Lâm Chính vô thức siết chặt bàn tay.

Tô Vân đứng phía sau chồng, đôi môi mím lại, ánh mắt không giấu được vẻ lo lắng.

Liễu Thanh cũng quay đầu nhìn sang.

Trong ánh mắt nàng mang theo vài phần chờ mong.

Không biết từ khi nào, nàng đã luôn tin rằng Lâm Uyên sẽ đi xa hơn tất cả những người cùng thế hệ trong làng.

Có lẽ bởi cậu đọc nhiều sách nhất.

Có lẽ bởi cậu luôn bình tĩnh hơn người khác.

Hoặc cũng có lẽ...

Chỉ đơn giản là trực giác.

Lâm Uyên chậm rãi bước ra.

Bước chân của cậu không nhanh.

Cũng không chậm.

Mỗi bước đều rất vững vàng.

Con đường từ gốc cây hòe đến Trắc Linh Bia chỉ khoảng hơn hai mươi trượng.

Nhưng lúc này, trong mắt dân làng, quãng đường ấy dường như dài hơn bao giờ hết.

Cậu đi ngang qua cha mẹ.

Lâm Chính không nói lời nào.

Chỉ khẽ đặt bàn tay lên vai con trai.

Đó không phải sự động viên.

Cũng không phải áp lực.

Chỉ là một cái chạm rất nhẹ, như muốn nói với cậu rằng:

"Dù kết quả thế nào, con vẫn luôn là con trai của cha."

Lâm Uyên mỉm cười.

Nụ cười ấy rất nhẹ.

Nhưng đủ để xua tan phần nào sự căng thẳng trong lòng Tô Vân.

Cậu tiếp tục bước về phía trước.

Khoảng cách giữa cậu và Trắc Linh Bia ngày càng gần.

Mười bước.

Năm bước.

Ba bước.

Ngay khi chỉ còn cách tấm bia chưa đầy một trượng...

Mảnh ngọc vẫn luôn yên tĩnh trong ngực áo bỗng truyền đến một luồng hơi ấm.

Khác hẳn những lần trước.

Lần này...

Nó không chỉ rung lên.

Mà còn phát ra một nhịp đập rất khẽ.

Giống như...

Một trái tim đang thức tỉnh.

Lâm Uyên khựng lại trong thoáng chốc.

Cảm giác ấy rất kỳ lạ.

Mảnh ngọc nằm sát lồng ngực, cách một lớp áo vải mỏng, vậy mà cậu vẫn cảm nhận được từng nhịp dao động rất rõ ràng. Nó không còn tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ như những lần trước, mà giống hệt một trái tim đang đập. Mỗi nhịp rung đều hòa cùng nhịp tim của cậu, khiến linh lực trong đan điền cũng khẽ chấn động.

Cậu không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Những lời dặn dò của ông lão trong động phủ lập tức hiện lên trong đầu.

"Kẻ mạnh nhất không phải người sở hữu nhiều bí mật nhất."

"Mà là người biết che giấu bí mật của mình."

Lâm Uyên âm thầm điều hòa hơi thở.

Linh lực đang lưu chuyển trong kinh mạch lập tức chậm lại, từng chút một trở nên ôn hòa. Mảnh ngọc dường như cũng cảm nhận được ý nghĩ của chủ nhân, nhịp rung dần yếu đi, cuối cùng trở về trạng thái yên tĩnh.

Nếu không phải vừa rồi chính bản thân cảm nhận được, ngay cả Lâm Uyên cũng sẽ cho rằng đó chỉ là ảo giác.

Cậu ngẩng đầu.

Trắc Linh Bia đã ở ngay trước mắt.

Đứng gần mới có thể nhìn rõ, bề mặt tấm bia không hề phẳng như tưởng tượng. Bên dưới lớp ngọc trắng là vô số đường vân cực nhỏ đan xen vào nhau, tựa như mạch máu của một sinh linh đang ngủ say. Chúng chậm rãi lưu chuyển theo một quy luật kỳ lạ, mỗi lần chuyển động đều kéo theo từng tia linh khí trong thiên địa hội tụ lại.

Lâm Uyên nhìn thêm vài hơi thở.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc.

Những đường vân này...

Rất giống với những hoa văn từng xuất hiện trên mảnh ngọc sau khi cậu nhận truyền thừa.

Dĩ nhiên, chúng không hoàn toàn giống nhau.

Nếu hoa văn trên mảnh ngọc mang theo cảm giác cổ xưa, mênh mông như bầu trời sao vô tận, thì hoa văn trên Trắc Linh Bia lại ngay ngắn, quy củ, giống như được con người cố ý khắc họa để mô phỏng một loại đạo vận nào đó.

"Không..."

"Không phải mô phỏng..."

"Là bắt chước..."

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Lâm Uyên.

Tấm bia này dường như chỉ là một bản sao rất thô sơ của thứ gì đó còn cổ xưa hơn.

Ý nghĩ ấy khiến chính cậu cũng giật mình.

Một thiếu niên mới bước vào Luyện Khí tầng một, làm sao có thể đưa ra kết luận như vậy?

Nhưng trực giác lại nói với cậu rằng...

Mình không sai.

...

Ở phía đối diện, Tống Minh vẫn lặng lẽ quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt thiếu niên.

Ông nhận ra một điều rất thú vị.

Những đứa trẻ khác khi đứng trước Trắc Linh Bia đều nhìn nó bằng ánh mắt hồi hộp hoặc mong đợi.

Chỉ riêng Lâm Uyên...

Lại giống như đang nghiên cứu nó.

Ánh mắt ấy không có sự sùng bái.

Cũng chẳng có vẻ kính sợ.

Mà là tò mò.

Giống như một học giả đứng trước một quyển cổ thư thất truyền.

"Thật kỳ lạ..."

Tống Minh thầm nghĩ.

"Thiếu niên này có khí chất hoàn toàn không giống người lớn lên trong một ngôi làng nhỏ."

Ông từng gặp rất nhiều đệ tử xuất thân từ thế gia tu tiên.

Bọn họ có thể kiêu ngạo.

Có thể bình tĩnh.

Có thể tự tin.

Nhưng rất hiếm người có ánh mắt như Lâm Uyên.

Đó là ánh mắt của một người thích tìm kiếm đáp án.

Một người không dễ dàng tin vào bất cứ điều gì nếu chưa tự mình hiểu rõ.

Ý nghĩ ấy khiến Tống Minh bất giác mỉm cười.

"Nếu đứa trẻ này thật sự có thiên phú..."

"Có lẽ sau này sẽ rất thú vị."

...

"Lâm Uyên."

Giọng nói ôn hòa của Tống Minh cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

"Đừng căng thẳng."

"Trắc Linh Bia chỉ kiểm tra thiên phú."

"Nó sẽ không làm ngươi bị thương."

Lâm Uyên khẽ gật đầu.

"Vâng."

Đó là câu đầu tiên cậu nói kể từ khi bước lên.

Giọng nói bình tĩnh, trong trẻo, không mang theo chút run rẩy nào.

Ngay cả vài đệ tử Thanh Vân Tông đứng phía sau cũng không khỏi nhìn cậu thêm một lần.

Thiếu niên này...

Quả thật rất trấn tĩnh.

Lâm Uyên chậm rãi nâng bàn tay phải lên.

Đầu ngón tay chỉ còn cách mặt bia vài tấc.

Một luồng linh khí tinh khiết từ Trắc Linh Bia đã chủ động lan tới, nhẹ nhàng quấn quanh đầu ngón tay cậu như những sợi tơ mỏng.

Linh khí vừa chạm vào da.

Mảnh ngọc trong ngực áo lại rung lên.

Lần này...

Không còn là một nhịp.

Mà là hai nhịp liên tiếp.

Rồi ngay sau đó.

Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra.

Những đường vân trên mặt Trắc Linh Bia vốn đang chuyển động rất chậm bỗng khựng lại trong khoảnh khắc.

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi đến mức không một người dân nào trong Thanh Khê nhận ra.

Nhưng sắc mặt của Tống Minh lại lập tức thay đổi.

Đồng tử ông co rút.

Ánh mắt khóa chặt lấy tấm bia.

Suốt hơn ba mươi năm phụ trách khảo hạch đệ tử.

Đây là lần đầu tiên...

Ông nhìn thấy Trắc Linh Bia...

Dừng vận chuyển.

Tống Minh gần như nín thở.

Ông không hề chớp mắt.

Ánh mắt sắc bén khóa chặt lấy từng đường vân đang phủ kín mặt Trắc Linh Bia.

Là người phụ trách khảo hạch ngoại môn suốt hơn ba mươi năm, ông hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng Trắc Linh Bia không phải một khối ngọc chết.

Nó là một pháp khí.

Một pháp khí được luyện chế bởi các Luyện Khí Sư của Thanh Vân Tông từ hơn hai nghìn năm trước.

Bên trong tồn tại một tòa trận pháp cực kỳ tinh vi.

Khi có người chạm vào, trận pháp sẽ tự động vận chuyển, dẫn động linh khí thiên địa dò xét linh căn, huyết mạch và thiên phú tu luyện của người đó.

Trong suốt ba mươi năm.

Ông từng gặp thiên linh căn.

Từng gặp biến dị linh căn.

Từng gặp dị tượng khi kiểm tra.

Nhưng...

Chưa từng gặp cảnh tượng trận pháp bên trong Trắc Linh Bia tự ngừng vận chuyển.

Dù chỉ kéo dài chưa đến một nhịp thở.

Điều đó...

Đáng sợ hơn bất kỳ dị tượng nào.

"Không..."

"Không thể..."

Trong lòng Tống Minh nổi lên một cơn sóng dữ.

Nếu trận pháp thật sự bị ảnh hưởng bởi thiếu niên trước mặt...

Thì chuyện này tuyệt đối không còn nằm trong phạm vi khảo hạch ngoại môn nữa.

...

Cùng lúc ấy.

Lâm Uyên cũng cảm nhận được sự biến hóa.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mặt bia.

Một luồng linh lực cực kỳ ôn hòa lập tức tràn vào cơ thể cậu.

Không hề ngang ngược.

Không hề cưỡng ép.

Nó giống như dòng suối nhỏ chảy qua từng đường kinh mạch, từng tấc huyết nhục, sau đó chậm rãi tiến về phía đan điền.

Lâm Uyên vốn định để mặc nó dò xét.

Thế nhưng...

Khi luồng linh lực ấy vừa đến gần mảnh ngọc trong ngực.

Một chuyện ngoài dự liệu đã xảy ra.

Ông...

Mảnh ngọc không hề phản kháng.

Nó chỉ khẽ phát ra một làn ánh sáng mà ngay cả Lâm Uyên cũng không nhìn thấy.

Trong khoảnh khắc ấy.

Luồng linh lực của Trắc Linh Bia giống như một thần dân nhìn thấy quân vương.

Nó...

Chủ động cúi đầu.

Sau đó lặng lẽ vòng qua mảnh ngọc.

Không dám tiến gần thêm nửa bước.

Lâm Uyên hơi ngẩn người.

"Nó..."

"Đang sợ?"

Cảm giác ấy rất kỳ lạ.

Cậu không nhìn thấy.

Nhưng lại có thể cảm nhận rất rõ.

Luồng linh lực vừa rồi...

Đã sinh ra một loại cảm xúc.

Đó là sự kính sợ đến từ bản năng.

Giống như một con suối nhỏ không dám chảy ngược về phía biển cả.

...

Bên ngoài.

Không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Đối với dân làng Thanh Khê.

Lâm Uyên chỉ đang đặt tay lên Trắc Linh Bia giống hệt những người trước.

Mọi người đều chăm chú nhìn.

Chờ đợi.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

Ba hơi thở.

Tấm bia vẫn yên tĩnh.

Không ít người bắt đầu lộ vẻ tiếc nuối.

Có lẽ...

Lâm Uyên cũng giống phần lớn những người khác.

Không có tiên duyên.

Liễu Thanh khẽ cắn môi.

Nàng không biết vì sao.

Trong lòng vẫn luôn cảm thấy thiếu niên kia sẽ khác.

Rất khác.

...

Ngay lúc tất cả đều nghĩ rằng việc khảo hạch sắp kết thúc.

Một tiếng ngân rất nhỏ bỗng vang lên.

"Keng..."

Âm thanh ấy mỏng như tiếng chuông gió.

Rất nhẹ.

Ngoại trừ những người tu hành, gần như không ai nghe thấy.

Nhưng sắc mặt của hơn mười đệ tử Thanh Vân Tông đồng thời thay đổi.

Một nữ đệ tử khẽ mở to mắt.

"Đó là..."

"Tiếng Đạo Minh?"

Người bên cạnh lập tức lắc đầu.

"Không thể."

"Trắc Linh Bia cấp ngoại môn làm sao có thể phát ra Đạo Minh."

Ngay cả họ cũng không dám tin vào tai mình.

Chỉ có Tống Minh biết.

Đó không phải Đạo Minh.

Mà là...

Tiếng cộng hưởng của trận pháp.

Điều đó chỉ xuất hiện khi Trắc Linh Bia gặp phải thứ vượt ngoài khả năng dò xét của nó.

Bàn tay giấu trong tay áo của ông chậm rãi siết chặt.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm.

Một pháp khí khảo hạch...

Lại phát ra tín hiệu cảnh báo.

...

Đúng lúc ấy.

Những đường vân trên mặt bia bắt đầu sáng lên.

Không phải màu xanh.

Không phải màu đỏ.

Cũng không phải màu vàng.

Mà là...

Một màu trắng thuần khiết.

Trắng đến mức không mang theo bất kỳ thuộc tính nào.

Ánh sáng ấy chậm rãi lan rộng.

Không rực rỡ.

Không chói mắt.

Nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đang nhìn vào bầu trời đầu đông phủ đầy tuyết.

Tống Minh nhìn không chớp mắt.

Ông chờ đợi.

Chờ màu sắc tiếp theo xuất hiện.

Bởi theo quy luật.

Sau ánh sáng ban đầu.

Trắc Linh Bia sẽ lập tức phân hóa thành màu sắc đại diện cho linh căn.

Nhưng...

Một hơi thở trôi qua.

Không có.

Hai hơi thở.

Vẫn không có.

Ánh sáng trắng vẫn thuần khiết như cũ.

Không hề chuyển hóa.

Đúng lúc ấy.

Mảnh ngọc trong ngực Lâm Uyên khẽ rung lên lần thứ ba.

Một luồng khí tức cổ xưa mà không ai có thể cảm nhận, lặng lẽ lan ra rồi lập tức thu về.

Ngay sau đó.

Toàn bộ ánh sáng trên Trắc Linh Bia...

Biến mất.

Nhanh đến mức giống như chưa từng xuất hiện.

Chỉ còn lại mặt bia trắng xóa như lúc ban đầu.

Khoảng sân rộng rơi vào tĩnh lặng.

Người dân Thanh Khê ngơ ngác nhìn nhau.

"Vừa rồi..."

"Có phải ta nhìn nhầm không?"

"Ta cũng thấy hình như bia sáng một chút."

"Hay là ánh nắng chiếu vào?"

Chỉ có Tống Minh đứng bất động.

Lưng áo dưới lớp trường bào tím...

Đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Ông biết.

Mình không nhìn nhầm.

Càng không phải ánh nắng.

Bởi vì trong khoảnh khắc vừa rồi...

Trắc Linh Bia đã đưa ra một kết quả.

Nhưng...

Có một sức mạnh nào đó...

Đã xóa kết quả ấy ngay trước khi nó kịp hiện ra.

Tống Minh hít sâu một hơi.

Linh lực trong cơ thể ông âm thầm vận chuyển, cưỡng ép ép xuống những gợn sóng đang dâng lên trong lòng.

Ông hiểu rất rõ.

Ngay lúc này, tuyệt đối không thể để người trong thôn nhận ra điều bất thường.

Nếu tin tức truyền ra ngoài...

Một thiếu niên có thể khiến Trắc Linh Bia mất hiệu lực sẽ lập tức trở thành mục tiêu của vô số thế lực.

Có người sẽ muốn lôi kéo.

Có người sẽ muốn cướp đoạt.

Cũng sẽ có người...

Muốn giết từ trong trứng nước.

Tu tiên giới chưa bao giờ thiếu những chuyện như vậy.

Trong thế giới ấy, thiên tài chỉ thực sự là thiên tài khi còn sống.

Người chết...

Dù thiên phú có nghịch thiên đến đâu cũng chỉ là một nắm đất vàng.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ánh mắt Tống Minh càng trở nên nghiêm túc.

Ông nhìn thiếu niên trước mặt thật lâu.

Lâm Uyên vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay đặt trên Trắc Linh Bia, vẻ mặt bình tĩnh như mặt nước hồ thu. Cậu dường như không hề biết rằng chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, một pháp khí của Thanh Vân Tông đã suýt xảy ra biến cố.

Hay là...

Cậu thật sự không biết?

Tống Minh không dám kết luận.

Ông chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay đặt lên một góc khác của Trắc Linh Bia.

Một tia linh lực tinh thuần chậm rãi truyền vào.

Ông không phải đang kiểm tra Lâm Uyên.

Mà là...

Kiểm tra chính pháp khí này.

Chỉ vài hơi thở sau, trong lòng ông khẽ thở phào.

Trận pháp vẫn hoàn hảo.

Không có dấu hiệu tổn hại.

Linh văn vẫn vận chuyển bình thường.

Điều đó có nghĩa...

Vấn đề không nằm ở Trắc Linh Bia.

Mà nằm ở người trước mặt.

Một suy nghĩ khiến ngay cả ông cũng thấy khó tin.

Một thiếu niên mười lăm tuổi.

Một đứa trẻ lớn lên trong ngôi làng hẻo lánh.

Lại có thể khiến một kiện pháp khí truyền thừa hơn hai nghìn năm của Thanh Vân Tông xuất hiện dị biến.

Nếu không tận mắt chứng kiến...

Có đánh chết ông cũng sẽ không tin.

...

"Tiền bối..."

Một đệ tử trẻ tuổi đứng phía sau khẽ gọi.

Trong ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc.

"Trắc Linh Bia..."

Tống Minh khẽ giơ tay.

Chỉ một động tác rất nhỏ.

Nhưng đủ khiến người đệ tử kia lập tức im lặng.

Ông không muốn bàn chuyện này ở đây.

Lại càng không muốn để người ngoài biết.

Mọi chuyện...

Phải đợi trở về tông môn mới tính.

...

Lâm Uyên chậm rãi thu tay lại.

Ngay khi lòng bàn tay rời khỏi mặt bia, cảm giác kỳ lạ trong cơ thể cũng lập tức biến mất.

Mảnh ngọc trở nên yên tĩnh.

Linh lực trong đan điền cũng trở lại như thường.

Nếu không phải ký ức vẫn còn rõ ràng, cậu gần như sẽ nghĩ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.

Cậu ngẩng đầu nhìn Tống Minh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Trong khoảnh khắc ấy.

Không ai lên tiếng.

Nhưng cả hai đều hiểu.

Đối phương...

Đã nhận ra điều gì đó.

Tống Minh là người phá vỡ sự im lặng trước.

Ông nở một nụ cười rất nhạt, bình tĩnh đến mức không ai có thể nhìn ra cảm xúc thật.

"Không cần lo lắng."

Ông nói với giọng điệu bình thường như đang công bố kết quả của mọi người trước đó.

"Linh căn..."

Ông dừng lại.

Chỉ một nhịp thở rất ngắn.

Nhưng trong đầu đã hiện lên vô số suy nghĩ.

Có nên nói sự thật?

Không.

Ông thậm chí còn không biết sự thật là gì.

Có nên đưa thiếu niên này về nội môn ngay lập tức?

Càng không.

Nếu ngay cả ông cũng không nhìn thấu, thì để quá nhiều người chú ý chỉ càng khiến tình hình thêm phức tạp.

Cuối cùng.

Tống Minh đưa ra quyết định.

Một quyết định mà nhiều năm sau, chính ông cũng không biết là đúng hay sai.

Ông nhìn thẳng vào Lâm Uyên rồi cất giọng.

"Linh căn vô thuộc tính."

"Hạ phẩm."

"Có tư cách tham gia khảo hạch ngoại môn."

Giọng nói vang đều khắp khoảng sân.

Không lớn.

Nhưng đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ.

Đám đông lập tức xôn xao.

"Hạ phẩm sao?"

"Ít nhất vẫn có linh căn."

"Đúng vậy, còn tốt hơn chúng ta."

Liễu Thanh khẽ mỉm cười.

Dù chỉ là hạ phẩm, nhưng chỉ cần có thể bước lên con đường tu hành, tương lai vẫn còn vô số khả năng.

Tô Vân lặng lẽ thở phào.

Bà vốn không mong con trai trở thành đại nhân vật.

Chỉ cần bình an là đủ.

Còn Lâm Chính...

Ánh mắt ông vẫn dừng trên gương mặt Tống Minh.

Không hiểu vì sao.

Người thợ săn từng sống cả đời nơi núi rừng lại cảm nhận được một điều.

Vị tiên sư kia...

Đã giấu đi một phần sự thật.

Rất nhanh.

Tống Minh lấy ra một quyển sổ màu xanh sẫm.

Ông mở đến trang cuối.

Đầu bút lông dừng trên mặt giấy hồi lâu.

Rồi mới chậm rãi viết xuống.

Lâm Uyên — Mười lăm tuổi.

Linh căn vô thuộc tính — Hạ phẩm.

Đề nghị tham gia khảo hạch ngoại môn.

Ông khép sổ lại.

Nhưng trước khi đóng hoàn toàn.

Ở góc dưới cùng của trang giấy.

Bằng một loại mực gần như trong suốt, chỉ người có thần thức mới có thể nhìn thấy...

Ông lặng lẽ viết thêm bốn chữ.

"Trưởng lão tự xét."

Đó là mật ký chỉ dùng khi xuất hiện những trường hợp vượt ngoài khả năng xử lý của người khảo hạch.

Suốt ba mươi hai năm qua...

Đây là lần đầu tiên Tống Minh viết bốn chữ ấy.

Tống Minh cẩn thận gấp quyển sổ lại, đưa cho người đệ tử đứng phía sau. Động tác của ông vẫn bình thản như từ đầu đến cuối, không hề để lộ bất cứ điều gì khác thường. Nếu không phải tận mắt chứng kiến sự biến đổi của Trắc Linh Bia, có lẽ ngay cả những đệ tử đi theo cũng sẽ cho rằng lần khảo hạch hôm nay chẳng khác gì hàng trăm lần trước.

Nhưng chỉ mình ông hiểu.

Kể từ khoảnh khắc thiếu niên tên Lâm Uyên đặt tay lên tấm bia ấy, chuyến đi này đã không còn bình thường nữa.

Ông không tiếp tục nhìn Lâm Uyên.

Một người sống lâu trong tu tiên giới đều biết rằng, khi chưa hiểu rõ một người, cách tốt nhất chính là đừng để đối phương biết mình đang chú ý đến họ.

Có những thiên tài sinh ra đã mang vận lớn.

Cũng có những người vừa xuất hiện đã kéo theo tai họa.

Hai loại người ấy...

Thoạt nhìn rất giống nhau.

...

"Lần khảo hạch hôm nay kết thúc."

Giọng Tống Minh trầm ổn vang lên giữa khoảng sân.

"Thanh Khê có hai người đạt yêu cầu."

"Liễu Thanh."

"Lâm Uyên."

"Hai người sẽ có ba tháng chuẩn bị."

"Đúng ngày mùng chín tháng mười, đến chân Thanh Vân Sơn."

"Quá hạn."

"Xem như từ bỏ tư cách."

Ông vừa dứt lời, một đệ tử phía sau đã lấy ra hai tấm lệnh bài bằng gỗ đen.

Lệnh bài chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, được chế tác từ loại linh mộc cứng như thép. Mặt trước khắc ba chữ Thanh Vân Tông, mặt sau là một đám mây đang bao phủ ngọn núi cao. Những đường khắc tuy đơn giản nhưng lại mang theo một cảm giác cổ kính, như đã trải qua vô số năm tháng.

Tống Minh nhận lấy hai tấm lệnh bài.

Ông bước đến trước Liễu Thanh trước.

"Đây là tín vật."

"Giữ cẩn thận."

"Mất lệnh bài."

"Đồng nghĩa mất tư cách."

Liễu Thanh hai tay cung kính nhận lấy. Đầu ngón tay vừa chạm vào mặt gỗ, nàng lập tức cảm thấy một luồng khí mát lan khắp lòng bàn tay.

Không nặng.

Nhưng cũng không hề nhẹ.

Giống như nàng đang cầm trên tay không chỉ một tấm lệnh bài.

Mà là...

Tương lai của chính mình.

Nàng cúi người thật sâu.

"Đa tạ tiền bối."

Tống Minh chỉ khẽ gật đầu rồi quay sang Lâm Uyên.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đến một trượng.

Lần đầu tiên.

Tống Minh nhìn kỹ gương mặt thiếu niên.

Đó là một gương mặt còn rất trẻ, vẫn mang nét non nớt của tuổi mười lăm. Nhưng đôi mắt lại quá bình tĩnh, sâu lắng đến mức khiến người khác quên mất tuổi thật của cậu.

Ông chợt nhớ đến một câu nói của sư phụ mình năm xưa.

"Con người có thể che giấu khí tức."

"Có thể che giấu tu vi."

"Nhưng rất khó che giấu ánh mắt."

Ánh mắt của Lâm Uyên...

Không giống ánh mắt của một thiếu niên vừa biết mình có linh căn.

Mà giống như...

Một người đã nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn rất nhiều.

Ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua.

Tống Minh đưa lệnh bài ra.

"Lâm Uyên."

"Nhận lấy."

Lâm Uyên chắp tay hành lễ rồi dùng hai tay đón lấy tấm lệnh bài.

Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mặt gỗ.

Mảnh ngọc trong ngực cậu khẽ rung lên một lần.

Lần này rất nhẹ.

Nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.

Nhưng Tống Minh vẫn nhìn thấy.

Không phải nhìn thấy mảnh ngọc.

Mà là...

Đầu ngón tay của Lâm Uyên khẽ khựng lại trong một sát na.

Rất nhanh.

Thiếu niên đã khôi phục bình thường.

Nhanh đến mức nếu không quan sát từ đầu, tuyệt đối sẽ bỏ qua chi tiết ấy.

"Quả nhiên..."

Tống Minh thầm thở dài.

"Không phải ảo giác."

...

Sau khi trao xong lệnh bài.

Đoàn người Thanh Vân Tông cũng không ở lại lâu.

Họ thu hồi Trắc Linh Bia, lần lượt lên ngựa.

Trước khi rời đi, Tống Minh quay đầu nhìn Thanh Khê lần cuối.

Ánh mắt ông dừng trên ngôi làng nhỏ yên bình.

Rồi dừng trên căn nhà của Lâm Uyên.

Một cơn gió từ đỉnh núi thổi xuống.

Vạt áo tím khẽ lay động.

Ông khẽ lẩm bẩm, nhỏ đến mức chỉ mình mình nghe thấy.

"Hy vọng..."

"Ta đã làm đúng."

Rồi ông giật dây cương.

Con hắc mã hí dài một tiếng, lao về phía con đường núi.

Mười mấy con tuấn mã phía sau cũng nhanh chóng nối đuôi.

Bụi đất cuốn lên.

Chỉ trong chốc lát, đoàn người đã khuất sau khúc quanh, biến mất giữa màn sương mỏng bao phủ chân núi.

Khoảng sân đầu làng lại trở về yên tĩnh.

Nhưng đối với Thanh Khê.

Đây sẽ là câu chuyện được nhắc đến suốt nhiều năm sau.

Đứa trẻ từng chăn trâu.

Thiếu nữ từng hái thuốc.

Hai người bình thường nhất trong ngôi làng.

Giờ đây đã trở thành những người đầu tiên của thế hệ này bước lên con đường tu tiên.

Không ai biết.

Ba tháng sau.

Khi hai bóng người trẻ tuổi rời khỏi Thanh Khê, họ sẽ phải đối mặt với một thế giới nơi thiên tài chỉ là điểm khởi đầu, còn sinh tử mới là quy luật thực sự.

Và cũng không ai biết rằng...

Trong số hai người ấy.

Có một thiếu niên mang theo một bí mật đủ để làm rung chuyển cả tu tiên giới. Nhưng chính thiếu niên ấy, lúc này chỉ lặng lẽ siết chặt tấm lệnh bài trong tay, quay đầu nhìn về căn nhà nhỏ nơi cha mẹ đang đứng đợi.

Trong lòng cậu hiểu rõ.

Con đường phía trước sẽ rất dài.

Nhưng dù có đi xa đến đâu.

Thanh Khê...

Vẫn sẽ luôn là nơi cậu gọi là nhà.

Đêm hôm đó, Thanh Khê sáng đèn muộn hơn thường lệ.

Tin tức có hai người trong làng được Thanh Vân Tông chọn đã lan khắp từng con ngõ nhỏ chỉ trong chưa đầy một canh giờ. Những người vốn đang làm đồng cũng bỏ dở công việc để chạy về nghe ngóng. Các bà các mẹ tụm năm tụm ba trước cổng nhà, vừa nhặt rau vừa không ngừng bàn tán. Đám trẻ con thì hí hửng chạy khắp nơi, miệng luôn nhắc đi nhắc lại ba chữ "tiên nhân", như thể chỉ cần nói đủ nhiều thì ngày mai bản thân cũng sẽ mọc cánh bay lên trời.

Nhà của Liễu Thanh gần như chật kín người.

Họ hàng, láng giềng, những người quen biết từ các thôn lân cận đều mang theo ít quà quê đến chúc mừng. Có người tặng vài cân gạo mới, có người mang theo mấy con gà vừa bắt ngoài vườn, cũng có người chỉ đơn giản cầm theo một vò rượu tự ủ nhiều năm.

Trong mắt người dân vùng núi, đó đã là món quà quý nhất.

Ngược lại, căn nhà nhỏ của Lâm Uyên lại yên tĩnh hơn rất nhiều.

Không phải vì mọi người không muốn đến.

Mà bởi ai cũng biết tính của Lâm Chính.

Ông vốn không thích náo nhiệt.

Nếu không thật sự thân thiết, chẳng ai muốn làm phiền gia đình họ vào lúc này.

Ánh lửa trong bếp hắt ra khoảng sân nhỏ.

Tô Vân đang cẩn thận vá lại một chiếc áo cũ của con trai. Mỗi đường kim mũi chỉ đều rất tỉ mỉ, như muốn khâu cả sự lo lắng của mình vào từng thớ vải.

Bà biết.

Ba tháng nữa.

Đứa con mà bà nuôi suốt mười lăm năm sẽ rời khỏi căn nhà này.

Có thể vài năm sau mới trở về.

Cũng có thể...

Sẽ chẳng bao giờ trở về nữa.

Ý nghĩ ấy khiến đầu ngón tay bà khẽ run lên.

Mũi kim vô tình đâm vào da.

Một giọt máu đỏ chậm rãi thấm ra.

"Mẹ."

Lâm Uyên bước đến, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay bà.

"Con làm được."

Tô Vân ngẩng đầu.

Ánh mắt hai mẹ con chạm nhau.

Bà cố nở một nụ cười, nhưng khóe mắt đã hơi đỏ.

"Con lớn rồi..."

"Nhanh thật."

"Mới ngày nào còn ôm chân mẹ khóc đòi đi bắt bướm."

"Bây giờ..."

"Đã sắp thành tiên nhân rồi."

Lâm Uyên khẽ lắc đầu.

"Con vẫn là con."

"Dù đi đâu."

"Con vẫn là con trai của cha mẹ."

Nghe vậy.

Tô Vân cuối cùng cũng bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng nước mắt lại lặng lẽ rơi xuống.

...

Lâm Chính ngồi trước hiên nhà.

Ông không tham gia câu chuyện.

Chỉ lặng lẽ dùng một hòn đá mài lên lưỡi rìu săn đã theo mình gần hai mươi năm.

Keng...

Keng...

Tiếng đá mài thép vang đều trong màn đêm.

Đó là âm thanh Lâm Uyên đã nghe suốt tuổi thơ.

Mỗi lần cha chuẩn bị vào rừng săn thú.

Ông đều ngồi như vậy.

Kiên nhẫn.

Tỉ mỉ.

Không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Lâm Uyên bước đến ngồi cạnh.

Hai cha con không ai nói gì.

Một lúc rất lâu sau.

Lâm Chính mới đặt hòn đá xuống.

Ông nhìn bầu trời đầy sao.

"Con biết không."

"Hồi còn trẻ."

"Cha cũng từng mơ được rời khỏi Thanh Khê."

Lâm Uyên hơi bất ngờ.

Cha chưa từng kể chuyện này.

Lâm Chính cười nhạt.

"Năm mười tám tuổi."

"Cha đi theo một đoàn thương nhân."

"Muốn ra ngoài nhìn thế giới."

"Nhưng chỉ sau hai tháng."

"Cha quay về."

"Tại sao?"

Lâm Chính nhặt một cành cây khô, chậm rãi vạch lên nền đất.

"Vì cha nhận ra."

"Có những người sinh ra để đi xa."

"Cũng có những người..."

"Phải ở lại."

Ông nhìn căn nhà nhỏ phía sau.

Nhìn khu vườn rau.

Nhìn hàng rào tre đã cũ.

"Cha ở lại."

"Nên mới gặp mẹ con."

"Nên mới có gia đình."

"Nên mới..."

"Có con."

Ông cười.

Lần này là nụ cười rất thật.

"Cha chưa từng hối hận."

Lâm Uyên im lặng.

Cậu chợt hiểu.

Con đường của mỗi người vốn khác nhau.

Có người sinh ra để ngao du thiên hạ.

Có người dành cả đời bảo vệ một mái nhà.

Không có con đường nào cao quý hơn con đường nào.

Chỉ là...

Mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Lâm Chính quay sang nhìn con trai.

Ánh mắt ông hiếm khi nghiêm túc như lúc này.

"Nhưng con..."

"Không giống cha."

"Thế giới ngoài kia."

"Đang chờ con."

Ông đưa bàn tay đầy vết chai lên vai Lâm Uyên.

Bàn tay ấy rất nặng.

Không phải vì sức lực.

Mà vì mười lăm năm yêu thương chất chứa trong đó.

"Cha không mong con trở thành người mạnh nhất."

"Cũng không mong con làm rạng danh Thanh Khê."

"Cha chỉ mong..."

"Dù sau này con mạnh đến đâu."

"Đừng coi thường người yếu."

"Dù đứng cao đến đâu."

"Đừng quên mình từng bước lên từ bùn đất."

"Dù có một ngày..."

"Cả thiên hạ đều gọi con là tiên."

"Thì khi trở về đây."

"Con vẫn là..."

"Đứa con trai mà cha mẹ nuôi lớn."

Lời nói ấy rất bình thường.

Không có đạo lý cao siêu.

Không có chí hướng kinh thiên động địa.

Nhưng Lâm Uyên lại cảm thấy...

Đó là những lời quý giá hơn bất kỳ công pháp nào mình từng nhận được.

Cậu chậm rãi đứng dậy.

Lùi lại hai bước.

Rồi cung kính quỳ xuống trước mặt cha mẹ.

Trán chạm đất.

Ba lần.

Không nhanh.

Không chậm.

Đó là đại lễ mà từ nhỏ cha đã dạy.

Ơn sinh thành đáng quý.

Ơn dưỡng dục...

Càng không thể quên.

Tô Vân vội vàng bước tới đỡ con dậy, nước mắt không còn kìm được nữa.

Lâm Chính vẫn ngồi yên.

Nhưng bàn tay đang đặt trên đầu gối đã siết chặt đến trắng bệch.

Ông không muốn khóc.

Ít nhất...

Không muốn khóc trước mặt con trai.

Bởi từ ngày mai.

Lâm Uyên sẽ không còn chỉ là đứa trẻ sống trong vòng tay cha mẹ nữa.

Mà sẽ bắt đầu học cách...

Tự mình bước đi trên con đường của chính mình.

Đêm ấy, Lâm Uyên rất lâu vẫn không thể ngủ.

Căn phòng nhỏ chỉ rộng hơn mười trượng vuông, bốn bức tường bằng gỗ thông đã ngả màu theo năm tháng. Ánh trăng đầu thu len qua khe cửa sổ, trải thành một dải bạc nhàn nhạt trên nền đất. Ngoài sân, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió lướt qua tán cây hòe già, tạo thành thứ âm thanh quen thuộc đã theo cậu suốt mười lăm năm.

Đáng lẽ đây phải là âm thanh khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ.

Nhưng hôm nay, mỗi lần nhắm mắt, trước mắt cậu lại hiện lên từng khuôn mặt.

Nụ cười hiền hậu của mẹ.

Bàn tay đầy vết chai của cha.

Ánh mắt vui mừng xen lẫn lo lắng của Liễu Thanh khi nhận lệnh bài.

Rồi đến đôi mắt thâm sâu của Tống Minh.

Vị trưởng sự của Thanh Vân Tông đã che giấu rất tốt.

Nếu là trước đây, có lẽ Lâm Uyên sẽ không nhận ra.

Nhưng sau khi thần hồn được truyền thừa của Mặc tẩy luyện, khả năng quan sát của cậu đã vượt xa người bình thường. Trong khoảnh khắc Tống Minh công bố kết quả, cậu đã nhìn thấy rất rõ.

Đầu ngón tay của ông khẽ siết lại.

Đồng tử co nhỏ hơn bình thường.

Ánh mắt chỉ dao động trong một sát na rồi lập tức trở lại bình tĩnh.

Người khác có thể không để ý.

Nhưng Lâm Uyên biết.

Vị trưởng sự kia...

Đã nói dối.

Không phải vì ác ý.

Mà là vì muốn che giấu điều gì đó.

Cậu chậm rãi lấy tấm lệnh bài Thanh Vân Tông đặt lên lòng bàn tay.

Dưới ánh trăng, những đường vân trên mặt gỗ hiện lên rõ ràng hơn ban ngày. Chúng được khắc rất tinh xảo, từng nét dao mềm mại như mây trôi nhưng lại ẩn chứa một loại đạo vận kỳ lạ.

Lâm Uyên khẽ dùng thần thức chạm vào.

Ngay lập tức, một luồng lực lượng vô hình nhẹ nhàng đẩy thần thức của cậu bật ngược trở lại.

Không hề có sát ý.

Chỉ giống như một cánh cửa đã khóa.

Muốn mở nó...

Phải có chìa khóa.

"Đây là cấm chế sao..."

Cậu lẩm bẩm.

Trong truyền thừa của Mặc có nhắc đến loại thủ pháp này.

Người tu hành thường dùng linh văn và trận pháp để tạo thành cấm chế, dùng bảo vệ động phủ, pháp khí hoặc ngọc giản. Người ngoài nếu không có tu vi hoặc phương pháp phù hợp thì gần như không thể cưỡng ép mở ra.

Một tấm lệnh bài nhập môn cũng có cấm chế.

Điều đó khiến Lâm Uyên càng hiểu rõ hơn khoảng cách giữa phàm nhân và tiên môn lớn đến mức nào.

Ngay lúc ấy.

Một giọng nói già nua bỗng vang lên trong thức hải.

"Tiểu tử."

"Đừng phí sức."

Lâm Uyên hơi giật mình.

"Mặc tiền bối?"

Giọng nói kia bật cười.

"Lão phu ngủ chưa được bao lâu thì ngươi đã định phá cấm chế của một tông môn?"

"Nếu năm xưa Thanh Vân Tông biết truyền nhân của ta lại đi nghiên cứu một tấm lệnh bài nhập môn, chắc đám lão già ấy phải cười chết mất."

Lâm Uyên mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên từ sau khi nhận truyền thừa, Mặc chủ động lên tiếng.

"Tiền bối."

"Ngài vẫn còn đó sao?"

"Còn."

"Nhưng chỉ còn một tia tàn hồn."

"Mỗi lần xuất hiện đều phải tiêu hao lực lượng."

Giọng nói của Mặc vẫn bình thản như cũ, nhưng Lâm Uyên vẫn nghe ra một chút mệt mỏi.

"Lão phu sẽ không thể luôn giúp ngươi."

"Đừng xem ta là chỗ dựa."

"Đi tiếp con đường này..."

"Cuối cùng chỉ có thể dựa vào chính mình."

Lâm Uyên khẽ gật đầu.

"Vãn bối hiểu."

Một lúc sau, cậu mới hỏi điều mình vẫn luôn băn khoăn.

"Hôm nay..."

"Trắc Linh Bia xảy ra chuyện."

"Có phải vì mảnh ngọc không?"

Trong thức hải bỗng trở nên yên tĩnh.

Lâu đến mức Lâm Uyên tưởng rằng Mặc đã ngủ.

Mãi một lúc sau, giọng nói già nua mới vang lên lần nữa.

"Không."

"Cũng đúng."

"Cũng không đúng."

Lâm Uyên khẽ nhíu mày.

"Ý của tiền bối là?"

Mặc chậm rãi thở dài.

"Mảnh ngọc..."

"Chỉ là nguyên nhân trực tiếp."

"Điều khiến Trắc Linh Bia thật sự không thể dò xét..."

"Là thần hồn của ngươi."

"Thần hồn?"

"Đúng."

"Mười vạn năm trước, trước khi truyền thừa bắt đầu, thần hồn của ngươi chỉ là thần hồn của một thiếu niên bình thường."

"Nhưng sau khi dung hợp truyền thừa..."

"Nó đã được đạo vận của Đăng Tiên Đồ tẩy luyện."

"Về bản chất."

"Nó không còn hoàn toàn là thần hồn phàm nhân nữa."

Lâm Uyên trầm mặc.

Cậu chưa từng nghĩ đến điều này.

Mặc tiếp tục.

"Trắc Linh Bia của Thanh Vân Tông chỉ là một pháp khí Huyền giai."

"Nó có thể dò xét linh căn."

"Có thể dò xét huyết mạch."

"Có thể dò xét thể chất."

"Nhưng..."

"Nó không đủ tư cách dò xét thần hồn đã từng tiếp xúc với Đăng Tiên Đồ."

Câu nói ấy khiến trong lòng Lâm Uyên dậy sóng.

Nếu ngay từ bây giờ cậu đã khác người.

Vậy sau này...

Liệu còn có bao nhiêu bí mật sẽ dần xuất hiện?

Mặc như đoán được suy nghĩ của cậu.

Giọng nói bỗng nghiêm nghị hơn.

"Nhớ kỹ."

"Cho đến khi đủ mạnh."

"Tuyệt đối không để bất kỳ ai biết ngươi có truyền thừa."

"Người mạnh sẽ tham."

"Người yếu sẽ sợ."

"Cả hai..."

"Đều muốn ngươi chết."

Lâm Uyên siết chặt tấm lệnh bài trong tay.

Ánh mắt dần trở nên kiên định.

Cậu biết.

Từ hôm nay trở đi.

Mỗi bước chân của mình sẽ phải cẩn trọng hơn trước gấp bội.

Con đường tu tiên vừa mở ra.

Nhưng bóng tối phía sau cánh cửa ấy...

Cũng sâu hơn rất nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng.

Mặc không nói thêm.

Sau khi dặn dò Lâm Uyên, tia tàn hồn của ông lại chìm sâu vào thức hải, giống như một ngọn đèn dầu vừa bùng sáng rồi nhanh chóng thu lại ánh lửa để tiết kiệm từng giọt dầu còn sót.

Trong căn phòng nhỏ, mọi thứ một lần nữa trở về yên tĩnh.

Lâm Uyên không vội đi ngủ.

Cậu mở cửa bước ra ngoài sân.

Gió đêm đầu thu mang theo hơi lạnh nhè nhẹ, khiến đầu óc vốn đang rối bời dần trở nên tỉnh táo hơn. Ánh trăng treo cao giữa bầu trời, soi xuống khoảng sân phủ đầy lá hòe vàng úa. Dưới gốc cây, chiếc ghế gỗ mà cha vẫn thường ngồi mài rìu vẫn còn đó.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Chỉ có bản thân cậu đã thay đổi.

Lâm Uyên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn luôn thích ngắm sao.

Cha từng nói rằng mỗi ngôi sao trên trời đều là một linh hồn đang dõi theo người thân dưới hạ giới.

Mẹ lại bảo đó là những ngọn đèn của tiên nhân.

Khi ấy cậu chỉ cười.

Không ngờ có một ngày, bản thân mình cũng bước lên con đường tìm kiếm những người đứng sau bầu trời đầy sao ấy.

"Thế giới này..."

Cậu khẽ lẩm bẩm.

"Rốt cuộc rộng lớn đến mức nào?"

Không ai trả lời.

Chỉ có gió núi khẽ lướt qua những tán cây.

...

Ba tháng.

Đó là khoảng thời gian cuối cùng cậu còn được ở Thanh Khê.

Đối với rất nhiều người, ba tháng không dài.

Nhưng đối với Lâm Uyên, ba tháng ấy đủ để chuẩn bị cho cả một cuộc đời phía trước.

Cậu bắt đầu sắp xếp từng việc trong đầu.

Đầu tiên là luyện tập.

Dù đã bước vào Luyện Khí tầng một, nhưng sức mạnh hiện tại của cậu vẫn quá yếu. Nếu bước vào Thanh Vân Tông với thực lực như vậy, nhiều nhất cũng chỉ mạnh hơn người bình thường đôi chút.

Thứ hai là học.

Trong truyền thừa của Mặc có quá nhiều tri thức mà cậu còn chưa kịp lĩnh hội. Chỉ riêng những ghi chép về linh thảo, khoáng thạch và trận văn cũng đủ để nghiên cứu nhiều năm.

Cuối cùng...

Là cha mẹ.

Ý nghĩ ấy khiến ánh mắt Lâm Uyên dịu xuống.

Ba tháng nữa.

Cậu sẽ rời đi.

Cha mẹ sẽ già đi từng ngày.

Mà con đường tu tiên...

Đôi khi một lần bế quan đã kéo dài hàng chục năm.

Nếu thật sự như vậy...

Đến khi trở về, liệu cậu còn có thể gặp lại họ không?

Lần đầu tiên.

Lâm Uyên cảm nhận rõ sự tàn nhẫn của thời gian.

Người tu hành theo đuổi trường sinh.

Nhưng những người thân của họ...

Lại không thể.

...

Một tiếng động rất khẽ vang lên sau lưng.

Lâm Uyên quay đầu.

Lâm Chính đang đứng nơi cửa.

Ông khoác thêm một chiếc áo mỏng, hiển nhiên cũng chưa ngủ.

"Không ngủ được?"

Lâm Uyên cười nhẹ.

"Vâng."

Lâm Chính chậm rãi bước đến, đứng cạnh con trai dưới gốc cây hòe.

Hai cha con cùng nhìn lên bầu trời.

Một lúc lâu.

Ông mới cất tiếng.

"Con có biết..."

"Điều cha lo nhất là gì không?"

Lâm Uyên lắc đầu.

Lâm Chính mỉm cười.

"Không phải con gặp nguy hiểm."

"Nguy hiểm."

"Là điều ai cũng phải đối mặt."

"Cha lo..."

"Một ngày nào đó."

"Con sống quá lâu."

"Đến mức quên mất mình từng là ai."

Lâm Uyên hơi sững người.

Ông tiếp tục, giọng nói bình thản nhưng mang theo sự từng trải của một người đã đi gần hết cuộc đời.

"Khi còn trẻ."

"Con người rất dễ nhớ."

"Nhớ một lời hứa."

"Nhớ một ân tình."

"Nhớ một khuôn mặt."

"Nhưng nếu sống một trăm năm."

"Hai trăm năm."

"Một nghìn năm."

"Thì sao?"

Ông cúi xuống nhặt một chiếc lá vàng vừa rơi.

Chiếc lá đã khô.

Chỉ cần dùng thêm chút sức là sẽ vỡ vụn.

"Cha không biết tiên nhân nghĩ gì."

"Cũng không biết bọn họ mạnh đến đâu."

"Nhưng cha biết."

"Nếu có một ngày."

"Con không còn nhớ ngôi làng này."

"Không còn nhớ căn nhà này."

"Không còn nhớ cha mẹ."

"Thì..."

"Dù con có thật sự thành tiên."

"Trong mắt cha."

"Con cũng chỉ là một người xa lạ."

Lời nói ấy không nặng nề.

Không mang theo bất kỳ sự ép buộc nào.

Nhưng từng chữ lại giống như khắc sâu vào lòng Lâm Uyên.

Cậu chợt nhớ đến ông lão Mặc.

Một người đã sống mười vạn năm.

Cuối cùng...

Bên cạnh chỉ còn lại một tia tàn hồn cô độc.

Tu tiên...

Có lẽ không chỉ là hành trình mạnh lên.

Mà còn là hành trình chống lại sự cô độc.

Lâm Uyên hít sâu một hơi, rồi nghiêm túc nhìn cha mình.

"Cha."

"Nếu sau này con thật sự có thể sống rất lâu."

"Thì mỗi năm."

"Con sẽ về Thanh Khê."

"Nếu một năm không được."

"Thì hai năm."

"Nếu hai năm không được."

"Thì dù mười năm."

"Hai mươi năm."

"Con cũng nhất định sẽ trở về."

"Căn nhà này."

"Sẽ luôn có người con muốn gặp."

Lâm Chính không đáp.

Ông chỉ mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng lần này, trong ánh mắt đã không còn nhiều lo lắng như trước.

Bởi ông biết.

Đứa con trai mà mình nuôi lớn...

Đã thật sự trưởng thành.

Ở một nơi cách Thanh Khê hơn ba trăm dặm.

Đoàn người của Thanh Vân Tông vẫn đang xuyên qua màn đêm.

Tiếng vó ngựa vang vọng trên con đường núi vắng lặng.

Tống Minh bỗng giật dây cương.

Con hắc mã chậm rãi dừng lại.

Ông quay đầu nhìn về phương hướng Thanh Khê.

Ánh mắt sâu như màn đêm.

Một lúc rất lâu sau, ông mới lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm ngọc phù màu xanh.

Đầu ngón tay khẽ điểm lên mặt ngọc.

Những hàng chữ bằng linh quang dần hiện lên.

Ông viết rất ngắn.

"Khảo hạch tại Thanh Khê xuất hiện dị tượng chưa rõ nguyên nhân."

"Một thiếu niên tên Lâm Uyên."

"Đề nghị Đại trưởng lão đích thân xem xét khi nhập tông."

Viết xong.

Tống Minh khẽ truyền một tia linh lực.

Tấm ngọc phù lập tức hóa thành một luồng sáng xanh, xé màn đêm bay về phương xa.

Ông đứng lặng hồi lâu.

Trong lòng bỗng có một dự cảm kỳ lạ.

Có lẽ...

Chính luồng tin tức vừa gửi đi...

Sẽ là khởi đầu cho một cơn sóng lớn mà ngay cả Thanh Vân Tông cũng không ngờ tới.

Ở trung tâm Thanh Vân Sơn.

Mây trắng quanh năm không tan.

Từng dãy cung điện nối tiếp nhau dựng trên vách đá cheo leo, ẩn hiện giữa biển mây như những hòn đảo trôi nổi giữa trời cao. Thác nước từ đỉnh núi đổ xuống thành từng dải lụa bạc, rơi vào những hồ nước xanh thẳm bên dưới, phát ra âm thanh trầm đục kéo dài suốt ngày đêm.

Nếu Thanh Khê chỉ là một hạt cát giữa biển lớn.

Thì Thanh Vân Tông chính là ngọn núi mà hàng triệu người ngước nhìn.

...

Trên đỉnh cao nhất của tông môn.

Một lão nhân tóc trắng đang ngồi trước bàn đá.

Ông mặc đạo bào màu xám nhạt, không hề có bất kỳ hoa văn nào. Từ xa nhìn lại, ông chẳng khác gì một ông lão bình thường đang pha trà.

Nhưng nếu có cường giả ở đây.

Chỉ cần nhìn thêm một lần sẽ phát hiện.

Xung quanh lão nhân...

Linh khí thiên địa hoàn toàn tĩnh lặng.

Không phải vì không có.

Mà bởi tất cả linh khí đều tự động tránh xa nơi ông đang ngồi.

Giống như...

Thiên địa cũng phải giữ sự tôn kính.

Lão nhân nâng chén trà lên.

Đúng lúc ấy.

Một tia sáng màu xanh từ chân trời xé gió lao đến.

Ông khẽ đưa tay.

Ngọc phù tự động rơi vào lòng bàn tay.

Chỉ nhìn lướt qua nội dung bên trong.

Động tác rót trà của ông chợt dừng lại.

"Lâm Uyên..."

Ông khẽ đọc cái tên ấy.

Giọng nói rất nhỏ.

Nhưng khoảng không trước mặt bỗng xuất hiện từng gợn sóng mờ nhạt.

Một lão giả khác đang quét sân cách đó không xa ngẩng đầu nhìn sang.

"Sư huynh."

"Có chuyện?"

Lão nhân tóc trắng lặng lẽ đưa ngọc phù qua.

Người quét sân nhận lấy.

Chỉ vài hơi thở sau.

Ông khẽ nhíu mày.

"Tống Minh?"

"Hắn hiếm khi dùng mật phù."

Lão nhân tóc trắng gật đầu.

"Ba mươi hai năm."

"Hắn mới dùng lần đầu."

Người quét sân bật cười.

"Vậy xem ra..."

"Thanh Khê lần này xuất hiện hạt giống tốt."

Lão nhân tóc trắng lại lắc đầu.

"Nếu chỉ là thiên tài."

"Tống Minh sẽ không gửi tin."

"Nếu chỉ là thiên linh căn."

"Hắn càng không."

Ánh mắt ông dần sâu hơn.

"Hắn viết."

"Dị tượng chưa rõ nguyên nhân."

"Bốn chữ này..."

"Mới đáng để suy nghĩ."

Người quét sân cũng thu lại nụ cười.

Ông hiểu rất rõ năng lực của Tống Minh.

Một người có thể phụ trách khảo hạch ngoại môn suốt ba mươi năm.

Tầm mắt tuyệt đối không hẹp.

Nếu ngay cả hắn cũng không thể giải thích.

Vậy...

Quả thật đáng để lưu tâm.

...

Lão nhân tóc trắng chậm rãi nhắm mắt.

Một lát sau.

Ông khẽ nói.

"Ba tháng nữa."

"Khảo hạch nhập tông."

"Nếu thiếu niên này tới."

"Đừng báo cho các phong chủ."

Người quét sân hơi ngạc nhiên.

"Muốn giữ kín?"

"Ừ."

"If only is going to known."

"Không cần làm lớn."

"Nếu thực sự có vấn đề."

"Càng không thể để quá nhiều người biết."

Ông mở cửa.

Trong đôi đồng tử già nua như có tinh hà luân chuyển.

"Ta

"Sẽ tự mình đánh lửa."

...

Cùng lúc đó.

Tại Thanh Khê.

Lâm Uyên hoàn toàn không rõ.

Chỉ vì một lần chạm vào Trắc Linh Bia.

Tên mình...

Đã xuất hiện trên bàn đá của người đứng đầu Thanh Vân Tông.

Cậu lúc này vẫn ngồi dưới gốc cây cổ thụ.

Bầu trời phía đông đã bắt đầu chuyển sang màu trắng nhạt.

Một đêm suy nghĩ.

Không làm bạn mệt mỏi.

Đổi lại.

Tâm cảnh càng thêm vững chắc.

Lâm Uyên đứng dậy.

Hít một hơi.

Không khí buổi sớm mang theo mùi cỏ non và đất ẩm tràn vào lồng vũ khí.

Xa xa.

Cha đã thanh thản chuẩn bị lên núi.

Mẹ đang nhóm bếp.

Khói làm lại chậm rãi bay lên như mọi ngày.

Cảnh báo biểu tượng khiến Lâm Uyên cười.

Ba tháng.

Ba tháng cuối cùng ở Thanh Khê.

Cậu không muốn lãng phí bất cứ ngày nào.

Cậu muốn cùng cha lên núi thêm vài lần nữa.

Muốn cùng mẹ ăn thêm nhiều bữa cơm.

Muốn đi hết từng con đường đất ở thôn.

Muốn nhớ thật kỹ từng khuôn mặt.

- cậu biết.

Đến khi rời khỏi nơi này.

Có...

Phải rất lâu sau mới có thể quay lại.

Lâm Uyên trả lời bàn tay của mình.

Bàn tay ấy vẫn còn non trẻ.

Nhưng từ hôm nay.

Nó sẽ không còn chỉ dùng để cầm cầm, hái thuốc hay xách nước nữa.

Một ngày nào đó.

Nó sẽ cầm lấy nó.

Sẽ kết nối ấn tượng.

Sẽ bước qua vô số sinh tử.

Và bàn tay chính của nó cũng...

Sẽ từng bước mở ra con đường mang tên Đăng Tiên .