Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Đăng Tiên

Tấm Bia Bị Lãng Quên

Chapter 5Đăng Tiên

Chương 5

Tấm Bia Bị Lãng Quên

Đăng Tiên

Chương 5: Tấm Bia Bị Lãng Quên

Gió rừng thổi qua.

Lá khô rơi đầy trước tấm bia đá.

Ba người vẫn đứng lặng.

Bốn phía yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở của nhau.

Ánh sáng từ mảnh ngọc trên mi tâm Lâm Uyên dần tắt đi.

Những hàng chữ trên tấm bia cũng theo đó mờ dần.

Chỉ trong vài nhịp thở.

Mặt bia lại trở về dáng vẻ cũ kỹ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nếu không tận mắt chứng kiến.

Không ai tin rằng bên trong phiến đá ấy lại cất giấu bí mật.

Lâm Chính đưa tay sờ lên mặt bia.

Lạnh buốt.

Không còn chút dao động nào.

Ông trầm giọng.

Xem ra...

Tấm bia chỉ hiện chữ khi gặp mảnh ngọc.

Lâm Uyên cũng đưa tay chạm thử.

Một cảm giác quen thuộc truyền đến.

Giống như...

Đây vốn là thứ thuộc về mình.

Ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện.

Cậu lập tức rút tay lại.

Trong lòng không khỏi kinh hãi.

Tại sao mình lại có cảm giác đó?

Một thiếu niên lớn lên ở Thanh Khê.

Sao có thể liên quan đến một tông môn đã biến mất từ vô số năm trước?

...

Ba người tiếp tục lên đường.

Càng đi sâu.

Rừng cây càng cổ xưa.

Có những gốc cây phải hơn mười người ôm mới xuể.

The narrative has been stolen; if detected on Amazon, report the infringement.

Dây leo buông xuống như từng con rắn khổng lồ.

Ánh sáng gần như bị che khuất hoàn toàn.

Không khí mát lạnh.

Mang theo mùi gỗ mục và đất ẩm.

Lâm Uyên chợt phát hiện.

Từ khi bước vào khu rừng này.

Không còn nhìn thấy bất kỳ con vật nào.

Ngay cả côn trùng cũng biến mất.

Không có tiếng chim.

Không có tiếng ve.

Không có tiếng thú rừng.

Sự yên tĩnh ấy khiến người ta cảm thấy áp lực.

Lâm Chính cũng nhận ra điều bất thường.

Ông dừng lại.

Khẽ nói.

Rừng quá sạch.

Lâm Uyên ngẩn người.

Sạch?

Ông gật đầu.

Có lá rụng.

Có cây đổ.

Nhưng...

Không có phân thú.

Không có dấu chân.

Không có tổ chim.

Giống như...

Mọi sinh vật đều cố tình tránh xa nơi này.

Tô Vân khẽ ôm chặt bọc hành lý.

Trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

...

Đi thêm gần nửa canh giờ.

Một mùi hương nhàn nhạt theo gió bay tới.

Mùi thuốc.

Lâm Uyên lập tức ngẩng đầu.

Là thảo dược.

Cậu từ nhỏ thường theo mẹ lên núi hái thuốc.

Đối với các loại dược liệu rất quen thuộc.

Mùi hương này...

Là từ Huyết Linh Thảo.

Nhưng...

Loại thảo dược ấy chỉ mọc ở nơi có linh khí dồi dào.

Thanh Khê chưa từng có.

Ba người men theo mùi hương.

Không lâu sau.

Một khoảng đất trống hiện ra trước mắt.

Giữa khoảng đất.

Mọc một cây cỏ cao chừng nửa thước.

Lá đỏ như máu.

Trên ngọn nở một đóa hoa màu tím sẫm.

Chỉ cần đứng gần.

Đã cảm thấy tinh thần tỉnh táo hơn rất nhiều.

Lâm Uyên vui mừng.

Đúng là Huyết Linh Thảo.

Lâm Chính không tiến lên.

Ngược lại.

Ông giữ chặt vai con trai.

Đừng động.

Cậu khựng lại.

Cha?

Ông chỉ xuống mặt đất.

Nhìn kỹ.

Lâm Uyên cúi xuống.

Đồng tử lập tức co lại.

Quanh gốc Huyết Linh Thảo.

Có một vòng tròn rất lớn.

Đất trong vòng tròn nhẵn lì.

Không có cỏ.

Không có lá.

Cũng không có cành khô.

Giống như...

Thường xuyên có thứ gì đó rất nặng nằm ở đó.

Lâm Uyên hít sâu một hơi.

Yêu thú.

Lâm Chính khẽ gật đầu.

Hơn nữa...

Không nhỏ.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc lá khô từ trên cây rơi xuống.

Vừa chạm vào vòng đất trống.

Chiếc lá lập tức hóa thành hai nửa.

Không.

Không phải tự rách.

Mà giống như bị thứ gì đó vô hình cắt đứt.

Lâm Uyên nheo mắt.

Ánh nắng xuyên qua tán cây.

Chiếu xuống khoảng đất.

Lần này.

Cậu mới nhìn rõ.

Giữa không trung.

Có vô số sợi tơ trong suốt mỏng như tóc người.

Chúng đan xen thành một chiếc lưới khổng lồ.

Bao phủ toàn bộ Huyết Linh Thảo.

Nếu vừa rồi cậu bước vào.

Có lẽ...

Đã bị cắt thành vô số mảnh.

Tô Vân vô thức lùi lại một bước.

Đó là thứ gì?

Lâm Chính trầm giọng.

Tơ nhện.

Nhưng...

Là của một con yêu thú đã thành tinh.

Vừa dứt lời.

Một tiếng động rất nhỏ vang lên từ phía trên.

Tách...

Tách...

Ba người đồng thời ngẩng đầu.

Trên thân cây cổ thụ cao hơn mười trượng.

Một cặp mắt màu xanh lục chậm rãi mở ra.

Rồi thêm một cặp nữa.

Thêm một cặp nữa.

Chỉ trong chốc lát.

Hơn hai mươi đôi mắt đã xuất hiện giữa những tán lá rậm rạp.

Lâm Uyên nắm chặt thanh kiếm.

Tim đập dữ dội.

Đó...

Không phải một con.

Mà là...

Cả một đàn.

Từng con nhện đen khổng lồ bò ra khỏi bóng tối.

Con nhỏ nhất cũng lớn bằng chiếc nia.

Con lớn nhất...

Thân thể gần bằng một cỗ xe ngựa.

Tám cái chân dài cắm vào thân cây như những lưỡi giáo sắc bén.

Miệng chúng không ngừng phát ra tiếng rít khiến người nghe lạnh sống lưng.

Lâm Chính khẽ siết chuôi đao.

Giọng nói cực nhỏ.

Đừng chạy.

Càng chạy...

Chúng càng đuổi.

Lâm Uyên khẽ gật đầu.

Mồ hôi đã chảy đầy lòng bàn tay.

Ngay lúc ấy.

Con nhện lớn nhất từ từ bò xuống.

Nó không tấn công ngay.

Mà dừng trước Huyết Linh Thảo.

Đôi mắt xanh lục nhìn chằm chằm ba người.

Giống như...

Đang đánh giá con mồi.

Gió rừng bỗng ngừng thổi.

Cả khu rừng chìm trong bầu không khí ngột ngạt.

Một người.

Một yêu thú.

Lặng lẽ đối mặt.

Chỉ cần một bên cử động.

Trận chiến sẽ lập tức bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG 5