Chương 4: Con Đường Lên Núi
Gió núi thổi nhè nhẹ.
Thanh Khê vẫn yên tĩnh như cũ.
Những mái nhà nằm san sát dưới ánh nắng ban mai, từng làn khói bếp đã tắt từ lâu, những cánh cửa vẫn mở như đang chờ chủ nhân trở về.
Nhưng tất cả đều biết...
Sẽ không có ai quay lại nữa.
Lâm Uyên đứng giữa sân làng.
Ánh mắt lặng lẽ lướt qua từng nơi quen thuộc.
Gốc đa nơi đám trẻ thường chơi trốn tìm.
Giếng nước cậu từng múc nước mỗi sáng.
Con đường đất mà mỗi buổi chiều cậu vẫn chạy về sau khi lên núi kiếm củi.
Mười sáu năm.
Đó là cả tuổi thơ của cậu.
Bây giờ...
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Tô Vân chậm rãi bước đến trước cửa nhà mình.
Bà mở chiếc rương gỗ cũ.
Bên trong không có vàng bạc.
Chỉ có vài bộ quần áo đã sờn màu.
Một chiếc khăn tay thêu dang dở.
Cùng một cây trâm gỗ đã theo bà hơn hai mươi năm.
Bà lặng lẽ gói tất cả vào một chiếc bọc nhỏ.
Rồi khép nắp rương.
Chiếc khóa gỗ được cài lại cẩn thận.
Giống như người chủ chỉ vừa đi chợ, chiều tối sẽ trở về.
Lâm Chính đứng ngoài sân.
Ông nhìn căn nhà rất lâu.
Nơi này không phải quê hương của ông.
Nhưng lại là nơi ông sống lâu nhất trong cuộc đời.
Ba mươi năm.
Đủ để một người lạ trở thành người thân.
Đủ để một kẻ trốn chạy quên mất mình từng là ai.
Ông cúi người.
Nhặt một nắm đất trước sân.
Lặng lẽ bỏ vào túi vải bên hông.
Lâm Uyên nhìn thấy.
Ensure your favorite authors get the support they deserve. Read this novel on Royal Road.
Nhưng không hỏi.
Có những việc...
Không cần lời giải thích.
...
Khi mặt trời lên khỏi đỉnh núi.
Ba người rời khỏi Thanh Khê.
Không ai quay đầu lại.
Bởi vì họ đều hiểu.
Lần này rời đi...
Có lẽ sẽ là mãi mãi.
Con đường dẫn lên Thanh Vân Sơn phủ đầy cỏ dại.
Đã nhiều năm không ai đi qua.
Những người trong làng vốn chỉ dám săn bắn ở chân núi.
Không ai dám tiến sâu hơn.
Theo lời người già kể lại.
Càng lên cao.
Sương càng dày.
Có những người đi vào.
Không bao giờ trở ra nữa.
Lâm Chính đi đầu.
Trên tay cầm thanh đoản đao cũ.
Ánh mắt không ngừng quan sát bốn phía.
Ông đã từng lên con đường này.
Nhưng là chuyện của ba mươi năm trước.
Khi ấy...
Con đường còn rộng.
Hai bên còn có những bậc đá xanh được người ta xây dựng ngay ngắn.
Bây giờ.
Chỉ còn rễ cây và dây leo che kín.
Thiên nhiên đã dần nuốt chửng mọi dấu vết của con người.
Đi được khoảng nửa canh giờ.
Lâm Chính đột nhiên dừng lại.
Ông giơ tay ra hiệu.
Có người.
Lâm Uyên lập tức nín thở.
Ba người khẽ nép sau một tảng đá lớn.
Một lát sau.
Tiếng bước chân vang lên.
Không chỉ một người.
Mà là năm người.
Dẫn đầu là một lão giả mặc áo xám.
Theo sau là bốn thanh niên mang trường kiếm.
Trang phục của họ giống hệt nhau.
Trên ngực áo đều thêu hình một đám mây màu xanh.
Lâm Uyên khẽ hỏi.
Thanh Vân Tông.
Lâm Chính gật đầu rất khẽ.
Đúng.
Nhưng...
Không phải người mà cha quen.
Đoàn người dừng lại trước lối lên núi.
Một thanh niên nhìn quanh.
Kỳ lạ.
Rõ ràng tín hiệu chỉ đến đây.
Lão giả khom người.
Bàn tay đặt lên mặt đất.
Ông nhắm mắt rất lâu.
Cuối cùng chậm rãi đứng dậy.
Linh khí hỗn loạn.
Có dấu vết của trận pháp cổ.
Còn có...
Tiếng chuông.
Bốn người phía sau đồng thời biến sắc.
Một người thấp giọng hỏi.
Trưởng lão.
Có phải...
Là thứ trong truyền thuyết.
Lão giả lập tức quát khẽ.
Im miệng.
Không được nhắc đến cái tên ấy.
Bốn người lập tức cúi đầu.
Lâm Uyên nghe hết mọi chuyện.
Trong lòng càng thêm nghi hoặc.
Ngay cả trưởng lão của Thanh Vân Tông cũng phải kiêng kỵ.
Rốt cuộc chiếc chuông kia có lai lịch gì.
Một lúc sau.
Đoàn người tiếp tục tiến lên.
Đợi đến khi tiếng bước chân biến mất.
Lâm Chính mới chậm rãi đứng dậy.
Ông nhìn theo hướng bọn họ rời đi.
Ánh mắt càng lúc càng nặng nề.
Bọn họ đến nhanh hơn cha nghĩ.
Xem ra...
Thời gian của chúng ta không còn nhiều.
...
Ba người không đi theo con đường chính.
Mà rẽ vào một lối nhỏ đầy dây leo.
Lâm Uyên ngạc nhiên.
Cha.
Cha biết đường này.
Lâm Chính gật đầu.
Ngày xưa.
Đây là đường mà đệ tử tạp dịch thường dùng để lên núi chặt củi.
Ít người biết.
Cũng ít gặp yêu thú hơn.
Đi thêm gần một canh giờ.
Khu rừng dần trở nên rậm rạp.
Ánh nắng gần như không thể xuyên qua tán cây.
Không khí lạnh hơn hẳn.
Tiếng chim hót cũng biến mất.
Thay vào đó.
Là sự tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Đột nhiên.
Lâm Uyên dừng bước.
Cậu nhìn thấy dưới gốc một cây cổ thụ.
Có một tấm bia đá.
Một nửa đã chìm trong đất.
Trên mặt bia phủ đầy rêu.
Chỉ còn đọc được ba chữ.
Thanh... Vân... Môn...
Chữ cuối cùng đã vỡ mất.
Lâm Chính bước tới.
Ông dùng tay phủi lớp rêu.
Ánh mắt dần trở nên kinh ngạc.
Không phải Thanh Vân Tông.
Mà là...
Thanh Vân Môn.
Lâm Uyên ngẩng lên.
Hai cái tên khác nhau sao.
Khác.
Rất khác.
Lâm Chính khẽ vuốt mặt bia.
Ngày cha ở Thanh Vân Tông.
Các trưởng lão từng nói.
Trước khi có Thanh Vân Tông.
Nơi này từng tồn tại một thế lực cổ xưa.
Tên là...
Thanh Vân Môn.
Chỉ là...
Không ai biết vì sao họ biến mất.
Lâm Uyên cúi xuống nhìn tấm bia.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng cậu bỗng xuất hiện một cảm giác thân thuộc.
Giống như...
Mình từng đứng ở nơi này.
Rất lâu.
Rất lâu trước đây.
Đúng lúc ấy.
Mi tâm của cậu lại nóng lên.
Mảnh ngọc phát sáng.
Một luồng sáng nhàn nhạt chiếu xuống mặt bia.
Rắc...
Rắc...
Những vết nứt trên bia đá bắt đầu lan rộng.
Ngay trước ánh mắt kinh ngạc của ba người.
Lớp đá bên ngoài từ từ bong ra.
Để lộ một hàng chữ cổ được khắc sâu bên trong.
Lần này.
Không chỉ Lâm Uyên.
Mà ngay cả Lâm Chính cũng đọc được.
Người của Thanh Vân Môn.
Đời đời không được bước qua Thiên Môn.
Ba người nhìn nhau.
Không ai nói một lời.
Bởi vì...
Hai chữ Thiên Môn.
Đây đã là lần thứ hai xuất hiện.
Và bọn họ đều có linh cảm.
Con đường trước mặt.
Sẽ dẫn đến nơi mang cái tên ấy.
