Chương 3: Ngôi Làng Không Một Bóng Người
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây dày đặc.
Đó là lần đầu tiên sau bốn ngày liên tiếp, Thanh Khê nhìn thấy nắng.
Từng giọt nước còn đọng trên mái ngói phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt. Những vũng nước giữa con đường đất vẫn chưa kịp rút, gió mang theo mùi bùn non và cỏ ướt lan khắp ngôi làng.
Mọi thứ đều quen thuộc.
Quen thuộc đến mức khiến người ta thấy bất an.
Lâm Uyên đứng trước cửa nhà.
Đôi mắt chậm rãi đảo qua từng mái tranh.
Từ nhỏ đến lớn, cậu đã nhìn thấy khung cảnh này không biết bao nhiêu lần.
Buổi sáng sẽ có tiếng gà gáy.
Tiếng trẻ con chạy đùa.
Tiếng người lớn gọi nhau ra đồng.
Tiếng búa của thợ rèn.
Tiếng chó sủa mỗi khi có người lạ vào làng.
Nhưng hôm nay...
Không có gì cả.
Yên tĩnh.
Đến mức có thể nghe rõ tiếng lá cây rơi xuống mặt nước.
Tô Vân bước ra khỏi nhà.
Trên tay bà vẫn cầm chiếc khăn còn chưa kịp vắt khô.
Ánh mắt bà đỏ hoe.
Suốt đêm qua bà gần như không ngủ.
Lâm Chính đóng cửa nhà thật cẩn thận.
Ông nhìn về cuối con đường.
Giọng nói trầm thấp.
Đi thôi.
Ba người chậm rãi bước về phía trung tâm làng.
Con đường vốn chỉ mất vài chục bước chân.
Hôm nay lại dài lạ thường.
...
Nhà đầu tiên họ đi qua là nhà của Trương bá.
Cánh cửa vẫn mở.
Chiếc gùi tre đặt trước hiên.
Đôi dép rơm nằm lệch sang một bên.
Trong bếp.
Nồi cháo vẫn còn hơi ấm.
Một chiếc bát đã được múc đầy nhưng chưa kịp ăn.
Đôi đũa còn đặt ngang miệng bát.
Giống như chủ nhân chỉ vừa rời đi trong chốc lát.
Lâm Uyên bước chậm vào.
Cậu gọi rất khẽ.
Trương bá...
Không ai đáp.
Căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa.
Lâm Chính đưa tay chạm vào bát cháo.
Vẫn còn ấm.
Ông nhíu mày.
Nếu chỉ mới biến mất...
Thì chưa thể quá một canh giờ.
Lâm Uyên cúi xuống.
Dưới nền đất không hề có dấu chân hỗn loạn.
Không có máu.
Không có dấu vết đánh nhau.
Mọi thứ vẫn ngăn nắp như thường ngày.
Cậu chợt cảm thấy lạnh sống lưng.
Một người có thể biến mất.
Nhưng...
Cả ngôi làng cùng biến mất mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Đó mới là điều đáng sợ.
Ba người tiếp tục đi.
Nhà của Lưu thúc.
Không có ai.
Nhà của bà Vương.
Không có ai.
Tiệm rèn.
Lò lửa vẫn đỏ.
Thanh sắt còn cắm một nửa trong than.
Chiếc búa nằm ngay dưới đất.
Dường như người thợ đã buông nó xuống rồi biến mất ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Đi ngang qua gốc đa đầu làng.
Lâm Uyên bỗng dừng bước.
Chiếc bàn đá nơi Trần Bá vẫn thường ngồi kể chuyện vẫn còn đó.
Ấm trà chưa kịp dọn.
Một quân cờ đen lăn dưới đất.
Bàn cờ vẫn là ván cờ dang dở.
Lâm Uyên chậm rãi nhặt quân cờ lên.
Đầu ngón tay cậu khẽ run.
Mới hôm qua...
Trần Bá còn cười nói với đám trẻ.
Chỉ sau một đêm.
Tất cả...
Đều biến mất.
Một cơn gió thổi qua.
Lá đa rơi lả tả.
Một chiếc lá đáp xuống mặt bàn cờ.
Không biết vì sao.
Lâm Uyên có cảm giác...
Ngôi làng này vẫn còn người.
Chỉ là...
Người đó đang lặng lẽ nhìn bọn họ từ một nơi nào đó.
...
Khoảng nửa khắc sau.
Ba người đi hết toàn bộ Thanh Khê.
Kết quả...
Không tìm thấy bất kỳ ai.
Cũng không tìm thấy bất kỳ thi thể nào.
Lâm Chính đứng rất lâu giữa sân đình.
Cuối cùng ông khẽ nói.
Không phải chết.
Mà là...
Bị mang đi.
Lâm Uyên nhìn cha.
Mang đi.
Ai có thể mang đi hơn hai trăm người trong một đêm.
Lâm Chính lắc đầu.
Nếu biết.
Cha đã không sống ở Thanh Khê ba mươi năm.
Ông quay đầu nhìn về phía cuối làng.
Nơi đó.
Chiếc chuông đồng vẫn nằm im lặng giữa con đường.
Từ xa nhìn lại.
Nó giống như đã tồn tại ở đó từ hàng trăm năm trước.
Ánh nắng chiếu xuống lớp rêu xanh.
Không hiểu vì sao.
Lâm Uyên bỗng có cảm giác...
Chiếc chuông ấy đang chờ ai đó.
Chờ...
Chính cậu.
Cậu vô thức bước lên một bước.
Lâm Chính lập tức lên tiếng.
Đừng tới gần.
Giọng nói ấy khiến Lâm Uyên khựng lại.
Cha.
Ông biết nó sao.
Lâm Chính nhìn chiếc chuông rất lâu.
Ánh mắt hiện lên một tia hồi ức.
Ba mươi năm trước.
Sau đêm tiếng chuông đầu tiên vang lên.
Cha từng nhìn thấy một bức tranh.
Trong tranh...
Cũng có một chiếc chuông giống hệt như thế này.
...
Lâm Uyên nhìn cha.
Ba mươi năm.
Đó là lần thứ hai cậu nghe cha nhắc đến khoảng thời gian ấy.
Mỗi lần nhắc tới, ánh mắt của Lâm Chính đều thay đổi.
Không còn là người đàn ông quanh năm cày ruộng dưới nắng.
Mà giống như đang nhìn về một đoạn quá khứ mà ông không bao giờ muốn nhớ lại.
Bức tranh gì.
Lâm Chính không trả lời ngay.
Ông chậm rãi bước về phía sân đình.
Chiếc ghế đá cũ kỹ vẫn nằm dưới gốc đa.
Ông phủi lớp lá rụng rồi ngồi xuống.
Ánh mắt dừng trên chiếc chuông ở cuối đường.
Ba mươi năm trước...
Cha không phải người của Thanh Khê.
Lâm Uyên sững người.
Con chưa từng nghe cha nói.
Bởi vì cha chưa từng định kể.
Ông khẽ cười.
Nụ cười đầy mỏi mệt.
Cha sinh ra ở một nơi cách đây rất xa.
Xa đến mức...
Nếu đi bộ.
Có lẽ phải mất hơn một năm mới tới.
Ngày ấy cha còn trẻ.
Cũng giống như con bây giờ.
Cho rằng chỉ cần có một thanh kiếm trong tay là có thể đi khắp thiên hạ.
Lâm Uyên yên lặng lắng nghe.
Lần đầu tiên trong đời.
Cậu được nghe cha kể về tuổi trẻ của mình.
Cha từng theo một đoàn thương nhân đi khắp nơi.
Có lúc làm hộ vệ.
Có lúc làm người dẫn đường.
Cũng từng vào rừng săn thú để kiếm sống.
Cho đến một ngày...
Cha gặp một ông lão.
Ông ấy mặc áo vải rất cũ.
Ngồi bán tranh bên đường.
Không một ai mua.
Lâm Chính dừng lại.
Ông hít một hơi thật sâu.
Trong số hàng trăm bức tranh ấy.
Có một bức...
Vẽ đúng chiếc chuông này.
Lâm Uyên quay đầu nhìn chiếc chuông đồng.
Nó vẫn nằm lặng lẽ giữa con đường.
Không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ông lão nói gì.
Ông ấy hỏi cha.
Có muốn mua không.
Cha bảo...
Một chiếc chuông cũ thì có gì đáng mua.
Ông lão cười.
Rồi nói một câu.
Cho đến hôm nay...
Cha vẫn còn nhớ.
Lâm Chính chậm rãi đọc từng chữ.
Khi chiếc chuông xuất hiện.
Đừng nghe tiếng chuông.
Đừng nhìn người chết.
Đừng bước lên núi.
Lâm Uyên khẽ nhíu mày.
Chỉ vậy thôi.
Ừ.
Cha tưởng ông ấy là người điên.
Cho nên bỏ đi.
Ba ngày sau.
Ngôi thành nơi cha ở...
Biến mất.
Lâm Uyên cảm thấy trái tim như bị bóp chặt.
Biến mất.
Ý cha là...
Không còn.
Lâm Chính khẽ gật đầu.
Không còn người.
Không còn gia súc.
Không còn chim.
Không còn chó.
Chỉ còn lại...
Một tòa thành trống.
Giống hệt Thanh Khê bây giờ.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Ba người đều không nói thêm.
Tiếng lá đa xào xạc vang lên.
Ngay lúc ấy.
Một tiếng sủa đột nhiên vang lên.
Gâu.
Gâu.
Gâu.
Lâm Uyên giật mình.
Trong làng vẫn còn chó.
Tiếng sủa phát ra từ phía tây.
Ba người lập tức chạy tới.
Đi qua mấy dãy nhà.
Cuối cùng dừng trước căn nhà của Lưu thúc.
Một con chó vàng đang bị buộc trước sân.
Sợi dây xích đã căng đến cực hạn.
Nó liên tục sủa về phía giếng nước giữa sân.
Toàn thân run rẩy.
Lông dựng đứng.
Nhưng tuyệt nhiên không dám tiến lại gần.
Lâm Uyên chậm rãi bước tới.
If you come across this story on Amazon, be aware that it has been stolen from Royal Road. Please report it.
Chiếc giếng này...
Cậu rất quen.
Hồi nhỏ.
Đám trẻ trong làng vẫn thường đến đây múc nước.
Nước trong.
Lại rất ngọt.
Thế nhưng hôm nay.
Mặt giếng...
Hoàn toàn đen kịt.
Không phản chiếu ánh sáng.
Cũng không nhìn thấy đáy.
Giống như bên dưới không phải nước.
Mà là một khoảng hư vô.
Lâm Uyên cúi người.
Định nhìn kỹ hơn.
Lâm Chính lập tức kéo cậu lại.
Đừng nhìn quá lâu.
Cậu lùi lại.
Đúng lúc ấy.
Mặt nước...
Gợn lên.
Không hề có gió.
Không ai chạm vào.
Nhưng từng vòng sóng vẫn chậm rãi lan ra.
Ở giữa mặt nước.
Một chiếc lá khô từ từ nổi lên.
Tiếp theo.
Là chiếc thứ hai.
Rồi chiếc thứ ba.
Chỉ trong vài hơi thở.
Mặt giếng đã phủ kín lá cây.
Điều kỳ lạ là...
Trên mặt đất quanh giếng.
Không hề có một chiếc lá nào.
Lâm Uyên cảm thấy da đầu tê dại.
Những chiếc lá ấy...
Đến từ đâu.
Con chó vàng bỗng rú lên một tiếng thê lương.
Nó giật đứt sợi dây xích.
Quay đầu bỏ chạy.
Chỉ chạy được vài bước.
Nó đột nhiên đứng khựng lại.
Đôi mắt mở to.
Nhìn về phía cuối con đường.
Lâm Uyên cũng vô thức quay theo.
Ở cuối đường làng.
Không biết từ lúc nào.
Đã xuất hiện...
Một ông lão.
Ông mặc áo vải xám.
Lưng hơi còng.
Trên vai gánh một đôi quang gánh cũ.
Mỗi đầu quang gánh đều treo một chiếc hộp gỗ.
Ông bước rất chậm.
Từng bước.
Từng bước.
Đi giữa con đường đầy nước.
Nhưng...
Không để lại dấu chân.
Lâm Chính nhìn thấy ông lão.
Đồng tử lập tức co rút.
Môi ông khẽ run.
Là ông...
Không thể nào...
Ba mươi năm rồi...
Ông vẫn còn sống...
Ông lão dừng lại.
Chậm rãi ngẩng đầu.
Mái tóc bạc che gần kín khuôn mặt.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Giọng nói khàn khàn vang khắp con đường.
Ta đã nói rồi.
Ngày chiếc chuông xuất hiện...
Thì đừng bước lên núi...
Nhưng...
Cuối cùng ngươi vẫn quay trở lại...
Còn tiếp...
Ông lão đứng giữa con đường.
Khoảng cách giữa hai bên chỉ hơn ba mươi trượng.
Thế nhưng Lâm Uyên lại có cảm giác như người ấy đang đứng ở một nơi rất xa, xa đến mức ánh mặt trời cũng không thể chạm tới.
Đôi quang gánh trên vai ông khẽ đung đưa theo từng cơn gió.
Hai chiếc hộp gỗ phát ra tiếng va chạm rất khẽ.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Âm thanh ấy đều đặn như nhịp tim.
Lâm Chính vô thức bước lên trước nửa bước, chắn Lâm Uyên và Tô Vân phía sau lưng.
Thiếu niên chưa từng thấy cha mình đề phòng một người đến vậy.
Ngay cả đêm hôm qua, khi thứ quái dị xuất hiện ngoài cửa, ông cũng không căng thẳng như lúc này.
Ông lão nhìn Lâm Chính rất lâu.
Cuối cùng khẽ thở dài.
Ba mươi năm.
Ngươi già đi nhiều rồi.
Lâm Chính siết chặt chuôi đoản đao.
Ông...
Rốt cuộc là ai?
Ông lão bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ.
Nhưng lại mang theo cảm giác cô đơn khó tả.
Ba mươi năm trước ngươi không hỏi.
Ba mươi năm sau...
Lại muốn biết sao?
Nói xong, ông chậm rãi tháo đôi quang gánh xuống.
Hai chiếc hộp gỗ được đặt nhẹ lên mặt đất.
Lâm Uyên để ý thấy...
Dưới chân ông lão.
Vẫn không có bóng.
Mặt trời đang ở ngay trên đỉnh đầu.
Bóng của cây đa kéo dài sang một bên.
Bóng của cha mẹ cậu cũng hiện rõ trên nền đất.
Chỉ riêng ông lão...
Không có.
Lâm Chính hiển nhiên cũng nhận ra điều đó.
Ông hít sâu một hơi.
Ngươi không phải người.
Ông lão lắc đầu.
Đúng.
Cũng không đúng.
Có những người sống quá lâu.
Đến chính họ cũng quên mất mình còn là người hay không.
Nói rồi, ông mở chiếc hộp gỗ bên trái.
Bên trong không có hàng hóa.
Chỉ có từng cuộn tranh được buộc bằng dây lụa bạc.
Ông lấy ra một cuộn.
Nhẹ nhàng mở trước mặt ba người.
Trên bức tranh.
Là một ngọn núi.
Thanh Vân Sơn.
Không...
Là Thanh Vân Sơn của rất lâu về trước.
Núi non trùng điệp.
Tiên hạc bay lượn.
Thác nước đổ xuống từ mây trắng.
Giữa đỉnh núi.
Một tòa cổ điện nguy nga đứng sừng sững.
Khắp nơi đều có người ngự kiếm mà đi.
Linh thú chạy dưới chân núi.
Tiếng chuông ngân vang giữa tầng mây.
Khung cảnh đẹp đến mức khiến người ta không dám tin.
Lâm Uyên sững sờ.
Đây...
Là Thanh Vân Sơn?
Ông lão gật đầu.
Đúng.
Chỉ tiếc...
Đó là chuyện của rất lâu rồi.
Ông đưa tay vuốt nhẹ lên bức tranh.
Ngay lập tức.
Toàn bộ cảnh sắc bắt đầu thay đổi.
Bầu trời dần nhuốm đỏ.
Những ngọn núi lần lượt sụp đổ.
Cổ điện vỡ nát.
Từng vị tu sĩ từ trên không trung rơi xuống như mưa.
Linh thú gào thét.
Máu nhuộm đỏ cả dòng sông.
Cuối cùng.
Một tiếng chuông vang lên.
Toàn bộ bức tranh...
Hóa thành màu đen.
Không còn bất cứ thứ gì.
Chỉ còn một chiếc chuông khổng lồ đứng giữa hư vô.
Lâm Uyên cảm thấy hơi thở trở nên nặng nề.
Đó là...
Điều gì đã xảy ra?
Ông lão từ từ cuộn bức tranh lại.
Đó là câu hỏi mà thiên hạ đã tìm kiếm suốt mười vạn năm.
Cho đến hôm nay...
Vẫn chưa có đáp án.
Ông ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lâm Uyên.
Nhưng...
Có lẽ.
Đáp án đã xuất hiện.
Ánh mắt ông dừng lại giữa mi tâm của thiếu niên.
Lâm Uyên giật mình.
Theo bản năng đưa tay sờ lên trán.
Dấu vết của mảnh ngọc đã biến mất.
Thế nhưng...
Ông lão dường như vẫn nhìn thấy điều gì đó.
Ông khẽ cười.
Cuối cùng...
Nó cũng chọn được chủ nhân.
Lâm Chính lập tức bước lên.
Ngươi biết mảnh ngọc?
Biết.
Ngươi biết nó là gì?
Biết.
Vậy hãy nói.
Ông lão lắc đầu.
Ta không thể.
Không phải vì ta không muốn.
Mà là...
Ta không dám.
Lời vừa dứt.
Bầu trời vốn trong xanh bỗng vang lên một tiếng sấm.
Ầm...
Không có mây đen.
Không có chớp.
Chỉ duy nhất một tiếng sấm khô khốc.
Ông lão ngẩng đầu nhìn trời.
Khóe miệng hiện lên một nụ cười bất đắc dĩ.
Thấy chưa.
Chỉ mới nhắc đến.
Nó đã không vui rồi.
Lâm Uyên cũng ngẩng đầu.
Không hiểu vì sao.
Lần đầu tiên trong đời.
Cậu có một cảm giác rất kỳ lạ.
Dường như...
Trên bầu trời.
Có một đôi mắt.
Đang lặng lẽ nhìn xuống nhân gian.
Lâm Uyên vẫn ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Cảm giác ấy chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Nhưng đủ để khiến sau lưng cậu lạnh toát.
Giống như...
Thật sự có một ánh mắt vừa lướt qua mình.
Ông lão thu lại nụ cười.
Không cần nhìn nữa.
Thứ trên kia...
Ít nhất hiện tại ngươi không nên biết.
Lâm Uyên hạ tay xuống.
Trong lòng xuất hiện vô số nghi hoặc.
Mảnh ngọc.
Tiếng chuông.
Ngôi làng biến mất.
Thanh Vân Sơn.
Mọi chuyện đều giống như những sợi tơ vô hình.
Nhìn tưởng rời rạc.
Nhưng lại đang nối về cùng một điểm.
Lâm Chính chậm rãi hỏi.
Ngươi tới đây...
Là để tìm chúng ta.
Ông lão lắc đầu.
Không.
Ta chỉ là người đi ngang qua.
Ánh mắt ông dừng trên chiếc chuông đồng.
Thứ ta tìm...
Là nó.
Ông bước từng bước về phía chiếc chuông.
Lần này.
Lâm Chính không ngăn cản.
Ông biết.
Nếu người trước mặt thật sự muốn làm gì.
Ba người bọn họ hoàn toàn không có khả năng chống lại.
Khoảng cách mấy chục trượng nhanh chóng được rút ngắn.
Ông lão đứng trước chiếc chuông.
Nhẹ nhàng đưa bàn tay đầy nếp nhăn vuốt lên lớp đồng đã phủ kín rêu phong.
Trong ánh mắt ông.
Thoáng hiện một tia hoài niệm.
Đã mười vạn năm rồi...
Ngươi vẫn còn ở đây.
Lời nói rất khẽ.
Nhưng cả ba người đều nghe rõ.
Lâm Uyên giật mình.
Mười vạn năm.
Con số ấy...
Ngay cả trong những truyền thuyết xa xưa nhất của Đại Hạ cũng chưa từng xuất hiện.
Ông lão chậm rãi khép mắt.
Một lúc lâu sau.
Ông mới mở miệng.
Có biết vì sao chuông được tạo ra không?
Không ai trả lời.
Ông cũng không chờ câu trả lời.
Chuông...
Không phải để báo giờ.
Cũng không phải để triệu tập.
Ban đầu...
Nó được tạo ra để...
Đánh thức.
Đánh thức ai?
Lâm Uyên vô thức hỏi.
Ông lão quay đầu nhìn cậu.
Trong đôi mắt già nua phản chiếu rõ khuôn mặt thiếu niên.
Không.
Không phải đánh thức ai.
Mà là...
Đánh thức một thời đại.
Gió đột nhiên nổi lên.
Từng chiếc lá dưới gốc đa bị cuốn lên không trung.
Ngay đúng lúc ấy.
Chiếc chuông đồng vốn im lặng từ nãy đến giờ...
Khẽ rung lên.
Không ai chạm vào.
Không có gió mạnh.
Thế nhưng...
Nó thật sự đã rung.
Keng...
Tiếng chuông lần này rất nhỏ.
Nhỏ đến mức giống như chỉ có bốn người nghe thấy.
Ngay sau tiếng chuông.
Mặt đất dưới chân cả bốn người bỗng truyền đến một cảm giác rung động rất nhẹ.
Rồi thêm một lần nữa.
Ầm...
Ầm...
Không phải động đất.
Mà giống như...
Có thứ gì đó khổng lồ.
Đang từ rất sâu dưới lòng đất...
Chậm rãi thức tỉnh.
Ông lão chậm rãi mở mắt.
Nụ cười trên gương mặt đã biến mất.
Thay vào đó là vẻ nghiêm nghị chưa từng có.
Ông nhìn xuống mặt đất.
Ánh mắt như muốn xuyên qua từng lớp đất đá.
Cuối cùng...
Vẫn đến ngày này.
Lâm Chính trầm giọng hỏi.
Dưới đó...
Là thứ gì.
Ông lão không đáp.
Ông chỉ lặng lẽ nhặt một cành cây khô bên đường.
Rồi dùng đầu cành vẽ lên nền đất.
Từng nét.
Từng nét.
Một đồ án kỳ lạ dần hiện ra.
Nhìn qua giống trận pháp.
Nhưng lại không hoàn toàn là trận pháp.
Ở giữa là một vòng tròn.
Bên ngoài có chín đường thẳng kéo dài về chín phương hướng khác nhau.
Đầu mỗi đường thẳng đều là một ký hiệu cổ.
Lâm Uyên chưa từng thấy loại chữ ấy.
Thế nhưng không hiểu vì sao.
Ngay khi nhìn thấy.
Trong đầu cậu bỗng hiện lên một cái tên.
Thiên Môn.
Cậu giật mình.
Chính mình cũng không biết vì sao lại biết hai chữ ấy.
Ông lão khẽ liếc nhìn.
Ngươi thấy được sao.
Lâm Uyên khẽ gật đầu.
Không biết...
Nhưng trong đầu con tự nhiên xuất hiện hai chữ.
Thiên Môn.
Ánh mắt ông lão bỗng trở nên phức tạp.
Quả nhiên...
Mảnh ngọc đã thức tỉnh.
Lâm Chính lập tức hỏi.
Thiên Môn là gì.
Ông lão cười nhạt.
Là nơi mọi người đều muốn bước vào.
Cũng là nơi...
Không ai thật sự muốn đi.
Ông dùng cành cây gạch thêm một nét.
Ngay lập tức.
Đồ án dưới đất phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Không phải linh lực.
Mà là một loại lực lượng hoàn toàn khác.
Cùng lúc ấy.
Chiếc chuông đồng phía sau khẽ ngân lên.
Keng...
Âm thanh vừa vang.
Mặt đất trước mặt bốn người bắt đầu nứt ra.
Một khe hở chỉ rộng bằng bàn tay chậm rãi xuất hiện.
Không có đất đá bắn tung.
Không có tiếng nổ.
Tựa như mặt đất chủ động tách sang hai bên.
Một luồng khí lạnh từ dưới khe nứt tràn lên.
Mang theo mùi cổ xưa.
Mùi của bụi đất.
Mùi của đá.
Và...
Mùi đàn hương rất nhạt.
Lâm Uyên khẽ nhíu mày.
Ở dưới đất...
Sao lại có mùi đàn hương.
Ông lão nhìn khe nứt.
Bởi vì...
Đó từng là nơi có người sinh sống.
Ba người đồng thời biến sắc.
Dưới lòng đất...
Có người.
Không.
Ông lão lắc đầu.
Chính xác hơn.
Là từng có.
Ánh mắt ông dần trở nên xa xăm.
Mười vạn năm trước.
Nơi đây không phải Thanh Khê.
Cũng chẳng có Đại Hạ.
Đây...
Là cổng phía đông của một tòa thành.
Tên của nó...
Đã không còn ai nhớ nữa.
Lâm Uyên cúi nhìn khe nứt.
Không hiểu sao.
Tim cậu bắt đầu đập nhanh.
Càng nhìn xuống.
Cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt.
Giống như...
Dưới đó có thứ gì đang gọi mình.
Rất khẽ.
Rất xa.
Nhưng chân thật đến lạ.
Uyên...
Lại đây...
Lâm Uyên khẽ bước lên một bước.
Đôi mắt dần trở nên mơ hồ.
Lâm Chính lập tức giữ lấy vai con trai.
Uyên.
Tỉnh lại.
Toàn thân Lâm Uyên run lên.
Cậu chợt giật mình.
Mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo.
Con...
Con vừa nghe thấy có người gọi.
Ông lão khẽ thở dài.
Không phải có người.
Mà là...
Thứ bên dưới đang thử gọi ngươi.
Lâm Uyên ngẩng đầu.
Tại sao lại là con.
Ông lão nhìn thẳng vào mi tâm của cậu.
Bởi vì từ khi mảnh ngọc chọn ngươi.
Trong mắt chúng.
Ngươi đã không còn là một người bình thường nữa.
Đúng lúc ấy.
Từ sâu dưới khe nứt.
Một tiếng bước chân rất nhẹ...
Chậm rãi vang lên.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Giống như có ai đó.
Đang từng bước...
Đi lên từ bóng tối vô tận.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Âm thanh ấy rất chậm.
Mỗi một bước chân đều cách nhau đúng ba nhịp thở.
Không nhanh.
Không vội.
Nhưng lại khiến bầu không khí trở nên nặng nề.
Con chó vàng vốn đã chạy xa bỗng tru lên một tiếng thê lương.
Nó cụp đuôi.
Nằm rạp xuống đất.
Toàn thân run lên bần bật.
Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào khe nứt.
Bóng tối dưới đó sâu đến mức ánh nắng cũng không thể chiếu vào.
Thế nhưng...
Tiếng bước chân vẫn đang tiến lại gần.
Càng lúc càng rõ.
Ông lão đột nhiên cất đôi quang gánh lên vai.
Ánh mắt không còn vẻ bình thản như trước.
Lùi lại.
Ngay lập tức.
Lâm Chính không hề do dự.
Ông kéo Lâm Uyên và Tô Vân lùi ra hơn mười trượng.
Chỉ còn mình ông lão đứng cạnh chiếc chuông.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Âm thanh dừng lại.
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Một bàn tay khô gầy bỗng đặt lên mép khe nứt.
Bàn tay ấy trắng bệch.
Làn da khô quắt như cành cây đã chết.
Những móng tay dài đến gần nửa thước.
Đen như mực.
Lâm Uyên nín thở.
Chậm rãi...
Một bóng người bò lên khỏi khe nứt.
Toàn thân hắn khoác một bộ áo giáp đã mục nát.
Trên vai còn cắm nửa mũi trường thương gỉ sét.
Chiếc mũ giáp che kín gương mặt.
Chỉ còn hai hốc mắt tối đen.
Không có đồng tử.
Không có ánh sáng.
Chỉ là hai khoảng không vô tận.
Điều kỳ lạ nhất là...
Trên người hắn không hề có chút sinh cơ.
Nhưng cũng không có tử khí.
Giống như...
Đã vượt ra ngoài ranh giới giữa sống và chết.
Ông lão khẽ thở dài.
Quả nhiên...
Ngay cả Thủ Thành Nhân cũng tỉnh dậy rồi.
Lâm Uyên khẽ lặp lại.
Thủ Thành Nhân.
Ông lão gật đầu.
Rất lâu trước đây.
Khi tòa thành vẫn còn tồn tại.
Bọn họ là những người bảo vệ cổng thành.
Cho đến ngày cuối cùng...
Họ vẫn không rời khỏi vị trí của mình.
Giọng nói vừa dứt.
Người mặc giáp bỗng ngẩng đầu.
Rắc...
Rắc...
Tiếng xương cốt cọ vào nhau vang lên chói tai.
Hắn chậm rãi nhìn về phía bốn người.
Sau đó...
Quỳ xuống.
Lâm Uyên sửng sốt.
Lâm Chính cũng sững người.
Ngay cả ông lão cũng khẽ nhíu mày.
Người mặc giáp cúi đầu thật thấp.
Giọng nói khô khốc vang lên từ trong chiếc mũ sắt đã mục.
Cung...
Nghênh...
Thiếu...
Chủ...
Bốn chữ.
Đứt quãng.
Nhưng đủ khiến cả ba người phía sau chết lặng.
Thiếu chủ.
Hắn...
Đang gọi ai.
Đúng lúc ấy.
Người mặc giáp từ từ ngẩng đầu.
Hai hốc mắt trống rỗng...
Nhìn thẳng vào Lâm Uyên.
Một đầu gối của hắn vẫn quỳ trên mặt đất.
Thanh trường thương gãy được chống xuống như một nghi thức đã duy trì suốt vô tận năm tháng.
Giọng nói khàn đặc lại vang lên.
Thủ Thành Quân...
Đợi...
Thiếu chủ...
Mười...
Vạn...
Ba...
Nghìn...
Năm...
Lời vừa dứt.
Bộ áo giáp mục nát bỗng xuất hiện vô số vết nứt.
Từng mảnh sắt rơi xuống nền đất.
Hóa thành bụi.
Ngay cả thân thể bên trong cũng dần tan biến theo gió.
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn.
Người mặc giáp dường như đã mỉm cười.
Một nụ cười thanh thản.
Như một người cuối cùng cũng hoàn thành lời hứa mà mình đã chờ đợi quá lâu.
Chỉ còn lại trên mặt đất...
Một tấm lệnh bài bằng đồng đen.
Trên mặt lệnh bài khắc duy nhất một chữ.
"Thành."
Ông lão cúi xuống nhặt tấm lệnh bài.
Ông nhìn rất lâu.
Bàn tay già nua khẽ run lên.
Giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ mình ông nghe thấy.
Cuối cùng...
Bọn họ vẫn đợi được...
Ngay lúc ấy.
Chiếc chuông đồng phía sau bỗng tự ngân lên một lần nữa.
Keng...
Nhưng lần này.
Tiếng chuông không chỉ vang vọng trong Thanh Khê.
Mà truyền đi rất xa.
Xuyên qua Thanh Vân Sơn.
Xuyên qua từng dãy núi.
Xuyên qua vô số tông môn và cổ thành.
Ở những nơi cách đó hàng vạn dặm.
Có những lão già đã bế quan mấy trăm năm đồng thời mở mắt.
Có người đang đánh cờ bỗng làm rơi quân cờ.
Có người đứng trên đỉnh núi ngẩng đầu nhìn về phương đông.
Chỉ vì...
Sau mười vạn năm im lặng.
Tiếng chuông ấy...
Đã vang lên một lần nữa.
Tiếng chuông vẫn không ngừng lan xa.
Không ai biết nó đã vượt qua bao nhiêu dãy núi.
Cũng không ai biết đã có bao nhiêu người nghe thấy.
Nhưng ông lão biết.
Ông chậm rãi khép mắt.
Khóe miệng hiện lên một nụ cười đầy chua chát.
Cuối cùng...
Vẫn không giấu được.
Lâm Chính nhìn về phương đông.
Trong lòng dâng lên một cảm giác bất an chưa từng có.
Ông không biết tiếng chuông vừa rồi có ý nghĩa gì.
Nhưng ông biết.
Từ hôm nay.
Thanh Khê sẽ không còn bình yên nữa.
...
Cách Thanh Khê hơn ba nghìn dặm.
Giữa tầng mây.
Một tòa tiên sơn lơ lửng trong hư không.
Mây trắng cuộn quanh sườn núi.
Tiên hạc lượn vòng.
Tiếng nước chảy hòa cùng tiếng chuông gió tạo nên một khung cảnh như chốn thần tiên.
Đỉnh núi cao nhất.
Một lão giả tóc bạc đang ngồi câu cá bên mép vực.
Lưỡi câu không có mồi.
Dây câu cũng không thả xuống nước.
Suốt hơn hai trăm năm.
Ông vẫn ngồi ở đó.
Chưa từng nhúc nhích.
Đúng lúc này.
Bàn tay cầm cần câu bỗng khựng lại.
Đôi mắt vốn nhắm chặt từ từ mở ra.
Trong đôi mắt ấy.
Nhật nguyệt như đang luân chuyển.
Tinh hà như đang lưu động.
Ông quay đầu nhìn về phương đông.
Một lúc rất lâu.
Khẽ lẩm bẩm.
Chuông...
Đã vang.
Phía sau lão giả.
Không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh niên mặc đạo bào.
Sư tôn.
Có chuyện gì sao.
Lão giả không quay đầu.
Hỏi ngược lại.
Con đã từng nghe truyền thuyết về Đăng Tiên chưa.
Thanh niên hơi ngẩn người.
Đó chẳng phải chỉ là truyền thuyết sao.
Lão giả khẽ cười.
Nếu là truyền thuyết.
Vậy vì sao...
Mười hai đại tông môn lại cùng tìm kiếm suốt mười vạn năm.
Thanh niên biến sắc.
Sư tôn...
Ý người là...
Lão giả không đáp.
Ông chỉ chậm rãi đứng dậy.
Đây là lần đầu tiên sau hai trăm năm.
Ông rời khỏi vị trí câu cá.
Truyền lệnh.
Triệu tập toàn bộ trưởng lão.
Đồng thời...
Sai người đến phương đông.
Không tiếc bất cứ giá nào.
Phải tìm được nơi tiếng chuông phát ra.
...
Cùng lúc đó.
Ở một vùng biển xa xôi.
Một nữ tử áo đỏ đang đứng trên mũi thuyền.
Nàng nhìn lên bầu trời.
Khẽ nhíu mày.
Tiếng chuông này...
Đã bao nhiêu năm rồi.
Phía sau.
Một lão bà chống gậy bước tới.
Thánh nữ.
Có cần quay về tông không.
Nữ tử lắc đầu.
Không.
Đổi hướng.
Đi về phương đông.
Ta có linh cảm...
Một thời đại mới sắp bắt đầu.
...
Trở lại Thanh Khê.
Ông lão vẫn đứng cạnh chiếc chuông.
Ông nhìn Lâm Uyên.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ nghiêm túc.
Nghe cho kỹ.
Từ giờ trở đi.
Ngươi chỉ còn nhiều nhất ba ngày.
Lâm Uyên khẽ giật mình.
Ba ngày.
Ý ông là sao.
Ông lão chậm rãi đáp.
Tiếng chuông đã đánh thức những kẻ đáng lẽ không nên thức tỉnh.
Cũng đồng thời...
Nói cho cả thiên hạ biết.
Ngươi đang ở đâu.
Lâm Chính biến sắc.
Không thể.
Thanh Khê hẻo lánh như vậy...
Ai có thể tìm đến.
Ông lão bật cười.
Nếu chỉ là người.
Đương nhiên không thể.
Nhưng...
Thế giới này.
Đâu chỉ có người.
Gió bỗng mạnh hơn.
Lá cây trên mặt đất bị cuốn thành từng vòng.
Ông lão từ từ nhấc đôi quang gánh lên vai.
Ta phải đi rồi.
Lâm Uyên vội hỏi.
Đi đâu.
Ông lão nhìn về phía Thanh Vân Sơn.
Đến nơi ta đã thất hẹn mười vạn năm.
Nói xong.
Ông bước từng bước về phía trước.
Chỉ đi được ba bước.
Thân ảnh đã trở nên mờ nhạt.
Bước thứ tư.
Cả người như hòa vào ánh nắng.
Đến bước thứ năm...
Con đường trước mặt chỉ còn những chiếc lá khô bị gió cuốn bay.
Ông lão.
Đã biến mất.
Trên nền đất nơi ông từng đứng.
Chỉ còn lại một cuộn tranh chưa kịp mang theo.
Lâm Uyên tiến lại.
Cậu cúi xuống nhặt lên.
Cuộn tranh rất cũ.
Dây buộc đã ngả sang màu vàng sẫm.
Ngay khi cậu vừa chạm vào.
Một hàng chữ nhỏ dần hiện lên trên mặt giấy.
Người mang mảnh ngọc.
Đừng lên Thanh Vân Sơn trước ngày trăng tròn.
Nếu không...
Ngươi sẽ nhìn thấy thứ mà thiên địa đã cố quên suốt mười vạn năm.
Lâm Uyên đứng lặng.
Gió núi thổi qua.
Cuộn tranh trong tay khẽ rung lên.
Ở phía xa.
Thanh Vân Sơn vẫn chìm trong mây trắng.
Tựa như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.
Nhưng không ai biết rằng.
Ngay trong khoảnh khắc tiếng chuông vang lên.
Vận mệnh của thiếu niên và cả thiên hạ...
Đã bắt đầu chuyển động theo một hướng hoàn toàn khác.
Lâm Chính nhìn chằm chằm vào cuộn tranh trong tay Lâm Uyên.
Ông khẽ cau mày.
Đừng lên Thanh Vân Sơn trước ngày trăng tròn...
Nói cách khác.
Sau ngày trăng tròn...
Con vẫn phải lên.
Lâm Uyên gật đầu.
Cậu cũng hiểu ý của câu nói ấy.
Đó không phải lời khuyên.
Mà giống như...
Một sự sắp đặt.
Tô Vân bước tới.
Bà nắm lấy cánh tay con trai.
Uyên.
Hay là...
Chúng ta rời khỏi nơi này đi.
Đi thật xa.
Xa đến mức không ai tìm được.
Lâm Uyên còn chưa kịp trả lời.
Lâm Chính đã lắc đầu.
Vô ích.
Ông nhìn về phía chân trời.
Nếu thật sự giống lời ông lão nói.
Thì từ lúc tiếng chuông vang lên.
Thiên hạ đã biết nơi này.
Chạy...
Chỉ là kéo dài thêm chút thời gian.
Không khí lại chìm vào im lặng.
Một lúc sau.
Lâm Chính chậm rãi ngồi xuống bậc đá trước sân đình.
Ông lấy từ trong ngực ra tấm lệnh bài chữ Huyền.
Lệnh bài vẫn lạnh như cũ.
Nhưng ánh sáng xanh trước đó đã hoàn toàn biến mất.
Ông vuốt nhẹ lên mặt lệnh bài.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Ba mươi năm.
Cuối cùng...
Ngày này vẫn đến.
Lâm Uyên ngồi xuống bên cạnh cha.
Cha.
Rốt cuộc năm xưa...
Cha đã làm gì.
Lâm Chính nhìn con trai.
Rất lâu sau mới lên tiếng.
Ba mươi năm trước.
Cha từng là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông.
Lâm Uyên mở to mắt.
Thanh Vân Tông.
Đó là cái tên cậu từng nghe người trong làng nhắc đến.
Nghe nói trên Thanh Vân Sơn có tiên nhân.
Nhưng chưa ai từng nhìn thấy.
Cha...
Là tiên nhân.
Lâm Chính bật cười.
Tiếng cười pha lẫn tự giễu.
Nếu thật sự là tiên nhân.
Cha đã không phải trốn đến nơi này.
Ông cúi đầu nhìn đôi bàn tay đầy vết chai.
Ngày ấy.
Cha chỉ là một đệ tử tạp dịch.
Hằng ngày chẻ củi.
Gánh nước.
Chăm sóc linh điền.
Việc nặng nhất.
Cũng chỉ là đưa cơm cho các vị trưởng lão.
Lâm Uyên im lặng.
Trong lòng cậu.
Thanh Vân Tông luôn là nơi cao không với tới.
Không ngờ cha mình từng sống ở đó.
Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn.
Là cha chưa từng kể.
Lâm Chính tiếp tục.
Cho đến một ngày.
Thanh Vân Tông đón một vị khách.
Không ai biết ông ấy từ đâu tới.
Chỉ biết...
Ngay cả tông chủ cũng phải tự mình xuống núi nghênh đón.
Ông ấy ở trên núi đúng ba ngày.
Đến ngày thứ tư.
Một tiếng chuông vang lên.
Lâm Uyên chợt nắm chặt tay.
Lại là tiếng chuông.
Lâm Chính khẽ gật đầu.
Sau tiếng chuông ấy.
Mười hai ngọn chủ phong của Thanh Vân Tông đồng thời phong sơn.
Không ai được phép ra ngoài.
Không ai được phép đi vào.
Đến nửa đêm.
Cha nhìn thấy...
Một cảnh tượng cả đời không quên.
Giọng ông dần trở nên khàn đặc.
Từ trên đỉnh Thiên Vân Phong.
Từng vị trưởng lão...
Từng người một...
Quỳ xuống.
Không phải quỳ trước tông chủ.
Không phải quỳ trước vị khách.
Mà quỳ...
Về phía bầu trời.
Lâm Uyên cảm thấy tim mình đập mạnh.
Sau đó thì sao.
Sau đó...
Ông cười chua chát.
Cha bỏ chạy.
Lâm Uyên sững sờ.
Bỏ chạy.
Ừ.
Cha không biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng cha biết.
Có những thứ...
Biết càng nhiều.
Chết càng nhanh.
Cho nên cha trốn.
Trốn suốt ba mươi năm.
Ông nhìn sang con trai.
Không ngờ.
Con lại là người kéo tất cả quay trở lại.
Đúng lúc ấy.
Một âm thanh rất nhỏ bỗng truyền đến.
Lạch...
Lạch...
Lạch...
Lâm Uyên lập tức quay đầu.
Âm thanh phát ra từ...
Chiếc chuông đồng.
Trên bề mặt chiếc chuông.
Lớp rêu xanh đã phủ kín suốt vô số năm.
Đang...
Từng chút một bong ra.
Không có ai chạm vào.
Nhưng từng mảng rêu vẫn tự động rơi xuống đất.
Để lộ lớp đồng đen bên dưới.
Cùng với...
Một dòng chữ cổ dần hiện ra.
Khác với tất cả ký tự trước đó.
Lần này.
Lâm Uyên có thể đọc được.
Từng chữ một.
Rất rõ ràng.
"Khi chuông thức tỉnh."
"Cửa thành sẽ mở."
"Người trở về..."
"Thiên hạ đổi chủ."
Bốn câu.
Mười hai chữ.
Vừa xuất hiện.
Chiếc chuông bỗng phát ra một tiếng nứt rất khẽ.
Rắc...
Một vết nứt mảnh như sợi tóc...
Chậm rãi lan từ đỉnh chuông xuống tận đáy.
Không ai biết.
Đó là dấu hiệu chiếc chuông sắp vỡ.
Hay...
Là dấu hiệu thứ bị phong ấn bên trong...
Sắp tỉnh lại.
Rắc...
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng trong khoảnh khắc vết nứt xuất hiện.
Cả ngôi làng Thanh Khê bỗng rung lên rất khẽ.
Lâm Uyên còn chưa kịp phản ứng.
Chiếc chuông đã phát ra một luồng sáng mờ nhạt.
Không chói mắt.
Nhưng đủ để khiến từng ký tự cổ trên thân chuông đồng loạt sáng lên.
Ông lão đã biến mất.
Bầu trời lại trở nên yên tĩnh.
Thế nhưng trong lòng ba người đều hiểu.
Mọi chuyện...
Mới chỉ bắt đầu.
Lâm Chính đột nhiên quỳ xuống.
Ông áp tai lên mặt đất.
Một lúc lâu sau.
Sắc mặt ông càng lúc càng khó coi.
Uyên.
Con có nghe thấy gì không.
Lâm Uyên cũng làm theo.
Ban đầu.
Chỉ có tiếng gió.
Tiếng lá cây.
Nhưng rất nhanh.
Một âm thanh mơ hồ từ sâu dưới lòng đất truyền tới.
Rầm...
Rầm...
Rầm...
Giống như...
Có vô số cánh cửa đá đang lần lượt mở ra.
Mỗi lần âm thanh vang lên.
Mặt đất lại rung nhẹ.
Lâm Uyên ngẩng đầu.
Cha.
Là dưới khe nứt sao.
Không.
Lâm Chính chậm rãi lắc đầu.
Không chỉ ở đây.
Mà là...
Khắp ngọn núi.
Đúng lúc ấy.
Thanh Vân Sơn phía xa bỗng phát sinh biến hóa.
Một đàn chim lớn đang bay ngang sườn núi.
Bất ngờ.
Toàn bộ đồng loạt đổi hướng.
Giống như gặp phải thứ gì cực kỳ đáng sợ.
Chúng bay tán loạn.
Không ít con còn đâm thẳng vào vách đá.
Lũ khỉ trên rừng cũng gào thét liên tục.
Tiếng thú rừng vang lên khắp nơi.
Cả dãy núi vốn yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn.
Tô Vân nắm chặt cánh tay chồng.
Chuyện gì vậy.
Lâm Chính nhìn về phía ngọn núi.
Khẽ nói.
Vạn thú...
Đang bỏ chạy.
Lâm Uyên nhìn theo.
Quả nhiên.
Từ trong rừng.
Từng đàn hươu.
Lợn rừng.
Sói.
Thỏ.
Ngay cả hổ và gấu vốn là thiên địch của nhau.
Lúc này cũng cùng chạy về một hướng.
Không còn săn giết.
Không còn tranh giành.
Chỉ biết liều mạng rời khỏi Thanh Vân Sơn.
Giống như...
Có một nỗi sợ lớn hơn cả bản năng sinh tồn.
Đột nhiên.
Ầm.
Một tiếng nổ vang lên từ sườn núi.
Một mảng vách đá khổng lồ sụp xuống.
Bụi đất cuồn cuộn bốc cao.
Ngay giữa màn bụi.
Một cột sáng màu đen phóng thẳng lên trời.
Chỉ tồn tại trong vài nhịp thở rồi biến mất.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy.
Mi tâm của Lâm Uyên bỗng nóng rực.
Mảnh ngọc.
Nó lại có phản ứng.
Cậu ôm lấy đầu.
Trong đầu chợt xuất hiện từng hình ảnh vụn vặt.
Một tòa thành.
Một lá cờ màu đen.
Vô số người mặc chiến giáp đứng trên tường thành.
Xa hơn nữa.
Một bóng người mặc hắc bào đứng giữa thiên địa.
Không nhìn rõ gương mặt.
Chỉ thấy...
Trong tay người ấy.
Đang cầm chính chiếc chuông đồng.
Keng...
Tiếng chuông vang lên.
Toàn bộ hình ảnh lập tức tan biến.
Lâm Uyên lùi lại hai bước.
Thở dốc.
Cha.
Con...
Lại nhìn thấy.
Lâm Chính còn chưa kịp hỏi.
Thì từ cuối con đường.
Một tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên.
Lộc cộc...
Lộc cộc...
Lộc cộc...
Âm thanh càng lúc càng gần.
Chỉ trong chốc lát.
Một con tuấn mã màu đen đã lao vào đầu làng.
Người cưỡi ngựa mặc trường bào màu xanh sẫm.
Lưng đeo trường kiếm.
Eo mang một tấm lệnh bài bằng ngọc.
Vừa nhìn thấy ba người.
Ánh mắt hắn lập tức khóa chặt lên người Lâm Uyên.
Hắn không xuống ngựa.
Chỉ lạnh lùng hỏi.
Nơi này...
Có phải Thanh Khê.
Lâm Chính bước lên trước.
Đúng.
Ngươi là ai.
Người thanh niên không trả lời.
Ánh mắt vẫn dừng trên mi tâm của Lâm Uyên.
Sau vài hơi thở.
Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.
Tìm được rồi.
Cuối cùng...
Ta là người đến đầu tiên.
Ngay sau câu nói ấy.
Hắn lấy từ trong ngực ra một tấm phù màu vàng.
Không hề do dự.
Bóp nát.
Phù lục hóa thành một luồng sáng.
Trong nháy mắt bay thẳng lên trời.
Biến mất giữa tầng mây.
Lâm Chính biến sắc.
Không hay.
Hắn đang báo tin.
Người thanh niên mỉm cười.
Không sai.
Chẳng mấy chốc nữa...
Người của các tông môn sẽ đến.
Các ngươi...
Không còn nhiều thời gian đâu.
Hết Chương 3
