Đôi mắt ấy.
Đó là lần đầu tiên Lâm Uyên biết rõ điều này.
Không có mặt phẳng bệt.
Không phải nụ cười kéo dài đến tận mang tai.
Mà là đôi mắt.
Đen đặc biệt.
Sâu đến mức tương tự như có thể tận hưởng cả linh hồn của một người.
Người cứng Lâm Uyên.
Hai chân như bị đóng chặt xuống nền đất.
Cậu muốn quay đi.
Muốn hét lên.
Muốn báo cho cha mẹ.
Nhưng toàn thân lại không nghe được điều khiển.
Bàn tay tái sinh vẫn được đặt trên cửa sổ khung.
Những thứ nước mưa không ngừng nhỏ xuống bệ gỗ.
Tách...
Tách...
Tách...
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng trong căn nhà tĩnh lặng lại giống như từng trải qua gõ vào thời gian.
Lâm Chính chậm rãi bước lên trước.
Ông đứng giữa con trai và khung cửa.
Bàn tay phải nắm chặt thanh đo đao cũ.
Tay đưa trái ra sau, nhẹ nhàng đẩy Lâm Uyên lùi lại.
Đừng nhìn nó.
Giọng nam rất nhỏ.
Nhưng hoàn toàn kiên quyết.
Lâm Uyên giật mình.
Ngay khi ánh mắt rời khỏi khung cửa.
Cảm giác giác lạnh trong đầu tức giảm đi rất nhiều.
Cậu ấy mạnh mẽ một hơi.
Hiện tại, cơn ho đã giảm bớt cả mùa thu.
Ngoài sổ.
Thứ tư vẫn không nhúc nhích.
Nó chỉ đứng đó.
Lặng nhìn vào nhà.
Không có lợi nhuận.
Không thể phát bất kỳ âm thanh nào.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Không ai biết đã bao lâu.
Có thể chỉ định nhịp thở.
Cũng có thể là cả một giờ.
trẻ đột ngột.
Bàn tay trắng chậm rãi rời khỏi khung cửa sổ.
Khuôn mặt cũng từ từ chìm xuống.
Biến mất trong màn mưa.
Không để lại một dấu vết.
Lâm Uyên vô thức chạy đến cửa sổ.
Nhưng Lâm Chính lớn.
Đứng lại.
Đó là lần đầu tiên cha cậu bé lớn như vậy.
Lâm Uyên lập tức dừng bước.
Lâm Chính vẫn nhìn ghét ra ngoài.
Ông không tiến đến.
Cũng không mở cửa.
Chỉ Yên Yên tĩnh lặng lắng nghe.
Mãi đến khi bên ngoài chỉ còn tiếng mưa.
Ông mới thở ra.
Nó đi rồi.
Lâm Uyên quang khan.
Đó là thứ gì.
Lâm Chính Đầu.
Không biết.
Hoặc có lẽ...
Ông không muốn nói.
Tô Vân bước tới.
Bà đặt tay lên với vai con trai.
Con này không được xác định rõ.
Lâm Uyên đầu.
Rất trắng.
Mắt hoàn toàn màu đen.
KHÔNG...
Còn cười với con.
Vân và mắt.
Bàn tay đang đặt trên vai con trai chặt chẽ hơn.
Trong ánh lửa leo lét.
Lâm Uyên nhìn thấy cha mẹ đưa mắt nhìn nhau.
Ánh mắt ấy không chỉ có nỗi sợ hãi.
Mà còn có...
Tuyệt vời.
Đúng vậy.
Một tiếng vang thất thanh vang lên từ cuối làng.
Bảo...
Cứu tôi...
Tiếng trả lời chỉ kéo dài một vài hơi thở rồi đột ngột.
Ngay sau đó.
Cả làng lại chìm vào yên tĩnh.
Lâm Uyên giật mình.
Là giọng của Trương bá.
Con phải đi giúp ông ấy.
Cậu vừa định lao ra cửa thì Lâm Chính đã giữ chặt cánh tay.
Không được.
Nhưng...
Anh ấy đang gặp nguy hiểm.
Lâm Chính nhìn thẳng vào mắt con trai.
Connh lời cha.
Từ lúc mặt trời.
Bất cứ nơi nào có âm thanh bên ngoài cửa...
Deu không đáng tin cậy.
...
Lâm Uyên chưa từng thấy cha mình béo túc đến vậy.
Từ nhỏ đến lớn, dù cậu bé có làm gãy chum nước hay bơi theo đám thanh niên lên núi săn thỏ, Lâm Chính cũng chỉ lắc đầu cười và dạy bảo vài câu. Thế nhưng lúc này, bàn tay đang giữ cánh tay cậu mạnh đến cơn đau nhói.
Lâm Uyên nhẹ nhàng gật đầu.
Lâm Chính mới từ tay buông.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn không ngớt rơi.
Tiếng hét vừa rồi giống như chưa từng tồn tại.
Tô Vân lấy thêm một khúc củi bỏ vào bếp. Ngọn lửa bùng lên, xua đi phần nào cái lạnh trong nhà, nhưng suy ai cảm thấy ấm hơn.
Lâm Chính lên tiếng.
Uyên.
Dạ.
Con còn nhớ năm con lên tám tuổi không.
Lâm Uyên gật đầu.
Năm đó con sốt rất nặng.
Suýt nữa không qua khỏi.
Cha phải cõng con đi hơn ba mươi dặm để tìm đại phu.
Lâm Chính lắc đầu.
Không phải.
Con sốt sau khi trở về.
Trước đó...
Con từng lạc trong Thanh Vân Sơn.
Lâm Uyên ngẩn người.
Chuyện ấy cậu hoàn toàn không nhớ.
Con từng lạc sao.
Ừ.
Hơn nửa ngày.
Lúc cha tìm thấy con, con đang ngồi ngủ dưới một gốc cây rất lớn.
Con nói mình chỉ ngủ một lát.
Nhưng cha tìm con từ sáng đến tận chiều.
Lâm Uyên cố nhớ.
Trong đầu chỉ hiện lên vài mảnh ký ức mơ hồ.
Một gốc cây.
Ánh nắng.
Một giọng nói rất nhẹ.
Sau đó...
Không còn gì nữa.
Lâm Chính nhìn con trai.
Từ hôm ấy trở đi, con không còn nhắc đến chuyện trong rừng.
Cha tưởng con quên rồi.
Lâm Uyên cau mày.
Con thật sự không nhớ.
Lâm Chính khẽ thở dài.
Có lẽ quên đi mới là chuyện tốt.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân.
Lần này không phải một người.
Mà rất nhiều.
Từng bước.
Từng bước.
Dẫm lên nền bùn trước sân.
Âm thanh chậm rãi nhưng đều đến kỳ lạ.
Lâm Uyên vô thức nín thở.
Tiếng bước chân đi ngang qua cửa nhà.
Không ai gõ cửa.
Không ai gọi tên.
Chỉ lặng lẽ bước tiếp.
Rồi thêm một người nữa.
Lại thêm một người nữa.
Âm thanh kéo dài rất lâu.
Giống như có cả một đoàn người đang đi trong mưa.
Nhưng kỳ lạ là...
Không hề có tiếng nói chuyện.
Unauthorized use: this story is on Amazon without permission from the author. Report any sightings.
Không có tiếng ho.
Không có tiếng thở.
Chỉ có tiếng chân.
Lâm Uyên khẽ ghé mắt qua khe cửa.
Bên ngoài tối đen như mực.
Mưa quá lớn.
Cậu chỉ nhìn thấy những cái bóng mờ mờ đi qua trước cổng.
Mỗi cái bóng đều cúi đầu.
Hai tay buông thõng.
Bước đi rất chậm.
Giống như những người đang mộng du.
Lâm Uyên còn chưa kịp nhìn rõ.
Lâm Chính đã kéo cậu lùi lại.
Cha đã bảo rồi.
Đừng nhìn.
Lâm Uyên nhỏ giọng.
Họ là người trong làng sao.
Không biết.
Nếu là người...
Thì không nên đi như vậy.
Tiếng bước chân cuối cùng cũng biến mất.
Cả ngôi làng lại rơi vào yên tĩnh.
Đúng lúc ấy.
Ở phía cuối làng.
Một tia sáng đỏ bỗng bùng lên.
Không lâu sau.
Thêm một tia nữa.
Rồi thêm một tia.
Đó là...
Lửa.
Một căn nhà đang cháy.
Ngọn lửa nhanh chóng lan cao giữa màn mưa, tạo nên một cảnh tượng vô cùng quỷ dị.
Mưa rất lớn.
Đáng lẽ lửa không thể cháy.
Thế nhưng ngọn lửa ấy chẳng những không tắt mà còn càng lúc càng dữ dội.
Ánh lửa đỏ rực phản chiếu lên tầng mây.
Toàn bộ Thanh Khê như bị nhuộm thành một màu máu.
Lâm Uyên cắn chặt môi.
Lần này cậu không hỏi nữa.
Bởi vì cậu biết.
Dù có hỏi.
Cha cũng sẽ không để cậu ra ngoài.
Lâm Chính nhìn ngọn lửa rất lâu.
Cuối cùng ông khẽ nói.
Đã bắt đầu rồi.
Lâm Uyên quay sang.
Bắt đầu chuyện gì.
Lâm Chính không trả lời.
Ông chỉ cầm lấy thanh đoản đao, đứng dậy mở chiếc tủ gỗ cũ ở góc nhà.
Phía sau những tấm ván là một bọc vải đã ngả màu theo năm tháng.
Ông lấy nó xuống, phủi lớp bụi dày rồi chậm rãi mở ra.
Bên trong...
Không phải vàng bạc.
Cũng không phải linh dược.
Mà là một tấm lệnh bài bằng đồng xanh.
Trên mặt lệnh bài khắc một chữ duy nhất.
Huyền.
Ngay khi nhìn thấy tấm lệnh bài ấy.
Ánh mắt Tô Vân khẽ run lên.
Đã nhiều năm như vậy...
Cuối cùng...
Ông vẫn phải dùng đến nó sao.
Lâm Chính nắm chặt tấm lệnh bài trong tay.
Đôi mắt ông dừng lại rất lâu trên chữ Huyền đã phủ đầy vết gỉ. Ba mươi năm trước, ông từng thề rằng sẽ không bao giờ lấy nó ra nữa. Ông chỉ muốn sống như một người dân bình thường, làm ruộng, đốn củi, nuôi con khôn lớn rồi già đi cùng năm tháng.
Nhưng hôm nay...
Lời thề ấy đã bị chính ông phá vỡ.
Tô Vân khẽ đặt tay lên cánh tay chồng.
Ông thật sự quyết định rồi sao.
Lâm Chính gật đầu.
Nếu ta đoán không sai, đêm nay mới chỉ là bắt đầu.
Ông chậm rãi cất lệnh bài vào trong ngực áo rồi quay sang nhìn Lâm Uyên.
Con theo cha xuống hầm.
Lâm Uyên sửng sốt.
Nhà mình có hầm sao.
Cha cậu không trả lời.
Ông bước đến trước chiếc tủ gỗ kê sát vách. Hai tay nắm lấy mép tủ rồi từ từ đẩy sang một bên.
Chiếc tủ nặng nề phát ra tiếng kẽo kẹt.
Phía dưới hiện ra một tấm ván gỗ hình vuông.
Lâm Uyên tròn mắt.
Mười bảy năm sống trong căn nhà này, cậu chưa từng biết dưới nền nhà còn có một căn hầm.
Lâm Chính nhấc tấm ván lên.
Một luồng khí lạnh lập tức phả lên.
Bên dưới là những bậc thang bằng đá dẫn xuống lòng đất.
Cha...
Đây là...
Ông chỉ nói ngắn gọn.
Xuống đi.
Ba người lần lượt bước xuống.
Lâm Chính đóng kín cửa hầm phía trên.
Bóng tối lập tức bao trùm.
Ông lấy từ vách đá một cây đèn dầu đã chuẩn bị sẵn rồi châm lửa.
Ánh sáng vàng nhạt dần lan ra.
Lâm Uyên ngơ ngác nhìn xung quanh.
Căn hầm không lớn.
Chỉ rộng chừng hai gian phòng.
Bốn phía đều xây bằng đá xanh rất cẩn thận.
Điều kỳ lạ nhất là trên các bức tường có rất nhiều đường khắc ngoằn ngoèo như những con rắn đang bò.
Chúng nối liền với nhau thành một hình tròn khổng lồ.
Chính giữa căn hầm đặt một chiếc bàn đá.
Trên bàn chỉ có duy nhất một chiếc hộp gỗ màu đen.
Không khóa.
Không hoa văn.
Cũ kỹ đến mức tưởng như chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ vụn.
Lâm Uyên nhìn cha.
Những thứ này...
Là ai làm.
Lâm Chính lặng im một lúc mới đáp.
Ông nội con.
Còn ông nội học từ ai...
Cha cũng không biết.
Ông chỉ dặn rằng nếu một ngày nghe thấy tiếng chuông từ Thanh Vân Sơn thì phải mở căn hầm này.
Ngoài ra không được nói với bất kỳ ai.
Lâm Uyên cảm thấy mọi chuyện càng lúc càng khó hiểu.
Gia đình mình...
Rốt cuộc là người thế nào.
Đúng lúc ấy.
Toàn bộ căn hầm khẽ rung lên.
Bụi đất từ trần nhà rơi xuống.
Ngọn lửa trên đèn dầu bỗng chao đảo dữ dội.
Lâm Chính lập tức ngẩng đầu.
Đến rồi.
Ngay sau câu nói ấy.
Từ bên ngoài vang lên một âm thanh trầm đục.
Ầm...
Rồi thêm một tiếng nữa.
Ầm...
Giống như có thứ gì đó cực kỳ nặng đang bước trên mặt đất.
Mỗi bước chân đều khiến căn hầm rung lên nhè nhẹ.
Lâm Uyên nín thở.
Âm thanh ấy dừng ngay phía trên căn nhà.
Không gian trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
Không còn tiếng mưa.
Không còn tiếng gió.
Thậm chí cả tiếng côn trùng cũng biến mất.
Chỉ còn tiếng tim đập của ba người.
Thình thịch.
Thình thịch.
Bất chợt...
Một tiếng cào rất nhẹ vang lên trên mái nhà.
Két...
Két...
Âm thanh như móng tay đang chậm rãi cào lên gỗ.
Rất chậm.
Rất đều.
Nó di chuyển từ đầu mái sang cuối mái.
Rồi dừng lại.
Ngay phía trên vị trí ba người đang đứng.
Lâm Uyên vô thức nắm chặt bàn tay.
Lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Tiếng cào lại tiếp tục.
Lần này mạnh hơn.
Két...
Két...
Két...
Mỗi lần vang lên đều khiến cậu có cảm giác như mái nhà sắp bị xé toạc.
Đột nhiên...
Mọi âm thanh biến mất.
Yên lặng.
Một sự yên lặng khiến người ta nghẹt thở.
Ngay khi Lâm Uyên vừa định thở ra.
Một giọng nói rất nhỏ.
Rất gần.
Vang lên ngay trên đầu cậu.
Uyên...
Mở cửa cho ta...
Giọng nói ấy...
Là giọng của mẹ cậu.
Lâm Uyên giật mình quay sang.
Tô Vân vẫn đang đứng ngay bên cạnh.
Bà cũng nghe thấy.
Sắc mặt bà trắng bệch.
Lâm Chính lập tức giơ tay ra hiệu tuyệt đối không được lên tiếng.
Ba người đứng bất động.
Giọng nói bên trên lại vang lên lần nữa.
Uyên...
Mẹ lạnh quá...
Cho mẹ vào...
Lần này...
Không chỉ giống.
Mà giống hệt.
Từng nhịp nói.
Từng hơi thở.
Đều không khác gì Tô Vân đang đứng bên cạnh.
Lâm Uyên cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nếu chỉ còn một mình...
Có lẽ cậu đã thật sự tin rằng mẹ mình đang ở ngoài kia.
Ánh mắt Lâm Chính dần trở nên nặng nề.
Ông siết chặt chuôi đoản đao.
Khẽ thì thầm như đang nói với chính mình.
Cuối cùng...
Bọn chúng cũng đến rồi.
Lâm Uyên nhìn cha.
Cậu chưa từng thấy ánh mắt ấy.
Không còn là sự điềm tĩnh của một người nông dân hiền lành, mà là ánh mắt của một người đã từng bước qua sinh tử, từng nhìn thấy những thứ không nên tồn tại trên thế gian.
Lâm Chính chậm rãi đặt thanh đoản đao lên chiếc bàn đá.
Ông dùng ngón tay cái rạch một đường nhỏ trên đầu ngón trỏ.
Một giọt máu đỏ tươi rơi xuống mặt lệnh bài.
Trong khoảnh khắc ấy.
Chữ Huyền trên tấm lệnh bài bỗng phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Không phải màu vàng.
Cũng không phải màu đỏ.
Mà là một màu xanh thẫm như đáy hồ sâu.
Những đường khắc trên bốn bức tường cũng lần lượt sáng lên.
Từng nét, từng nét một.
Như thể có một dòng nước vô hình đang chảy bên trong.
Lâm Uyên trợn tròn mắt.
Cha...
Đây là...
Lâm Chính khẽ lắc đầu.
Đừng hỏi.
Con chỉ cần nhớ một điều.
Nếu lát nữa có chuyện xảy ra.
Dù nghe thấy gì.
Dù nhìn thấy gì.
Cũng tuyệt đối không được bước ra khỏi vòng sáng này.
Ông vừa nói vừa dùng mũi đao khẽ gõ lên nền đá.
Ngay lập tức.
Những đường sáng dưới chân ba người nối liền với nhau, tạo thành một vòng tròn rộng chừng ba trượng.
Ánh sáng rất yếu.
Nhưng vừa xuất hiện.
Tiếng gọi bên ngoài lập tức biến mất.
Thay vào đó.
Là một tiếng cười.
Khàn đặc.
Giống như cổ họng đã mục nát từ rất lâu.
Ha...
Ha ha...
Ha ha ha...
Tiếng cười không lớn.
Nhưng vang vọng khắp căn nhà phía trên.
Rồi đột nhiên.
Ầm.
Một tiếng động dữ dội vang lên.
Mặt đất rung mạnh.
Bụi đá từ trần hầm rơi xuống như mưa.
Có thứ gì đó vừa nhảy từ mái nhà xuống sân.
Tiếp theo.
Là tiếng bước chân.
Lần này không còn chậm rãi.
Mà rất nặng.
Rất rõ.
Nó đi từng bước quanh căn nhà.
Dừng lại trước cửa.
Lại đi sang cửa sổ.
Rồi vòng ra phía sau.
Giống như đang tìm thứ gì đó.
Hoặc...
Đang ngửi.
Lâm Uyên nắm chặt hai tay.
Cậu có thể nghe thấy cả tiếng tim mình.
Bất chợt.
Tiếng bước chân dừng lại.
Ngay phía trên căn hầm.
Không gian im lặng đến mức đáng sợ.
Một nhịp thở.
Hai nhịp thở.
Ba nhịp thở.
Rồi...
Một tiếng gõ rất nhẹ vang lên.
Cốc.
Không phải cửa nhà.
Mà là...
Nắp hầm.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Mỗi tiếng gõ đều cách nhau đúng một nhịp thở.
Giống như người bên trên biết rất rõ bên dưới có người.
Lâm Uyên cảm thấy tóc gáy dựng đứng.
Làm sao...
Nó biết.
Lâm Chính khẽ nhắm mắt.
Ông thì thầm.
Nó không biết.
Nó chỉ đang thử.
Đừng để nó biết chúng ta ở đây.
Tiếng gõ dừng lại.
Vài hơi thở sau.
Một giọng nói non nớt vang lên.
Cha...
Con lạnh quá...
Mở cửa đi cha...
Lâm Uyên cứng đờ.
Đó là...
Giọng của chính cậu.
Từng chữ.
Từng nhịp nói.
Hoàn toàn giống hệt.
Ngay cả cách gọi cha cũng không sai một chút nào.
Lâm Chính vẫn không hề động đậy.
Nhưng bàn tay cầm đoản đao đã siết đến bật máu.
Giọng nói bên trên lại tiếp tục.
Cha...
Con ở ngoài này...
Cha không cần con nữa sao...
Lâm Uyên quay sang nhìn cha.
Trong ánh đèn leo lét.
Cậu thấy khóe mắt ông đã đỏ lên.
Rõ ràng ông biết đó là giả.
Nhưng khi nghe thấy giọng con trai cầu cứu...
Trái tim của một người cha vẫn không khỏi run lên.
Đúng lúc ấy.
Tấm lệnh bài trong tay Lâm Chính bỗng nóng rực.
Ánh sáng xanh trên bề mặt chuyển sang màu đỏ nhạt.
Ông biến sắc.
Không ổn...
Phong ấn...
Đang yếu đi.
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt.
Từ sâu dưới lòng đất.
Một tiếng chuông trầm hùng bỗng vang lên.
Không phải từ Thanh Vân Sơn.
Không phải từ bên ngoài.
Mà là...
Ngay bên dưới căn hầm này.
Keng...
Âm thanh cổ xưa ấy khiến toàn bộ những đường sáng trên vách đá đồng loạt bùng lên.
Chiếc hộp gỗ đen đặt giữa bàn đá bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Từng lớp bụi phủ trên nắp hộp rơi xuống.
Một vết nứt nhỏ...
Lặng lẽ xuất hiện giữa mặt hộp.
Trong khe nứt ấy.
Một tia sáng màu vàng kim chậm rãi tràn ra.
Cùng lúc đó.
Lâm Uyên nghe thấy một giọng nói rất xa.
Giống như đã vượt qua vô số năm tháng.
Cuối cùng...
Đã có người đến...
Ánh sáng màu vàng kim càng lúc càng mạnh.
Chiếc hộp gỗ đen rung lên từng đợt, giống như bên trong đang có một trái tim khổng lồ chậm rãi đập sau giấc ngủ kéo dài vô tận.
Lâm Chính lập tức biến sắc.
Lùi lại.
Mau.
Ba người đồng thời lùi về sát mép vòng sáng.
Ngay khi họ vừa rời khỏi chiếc bàn đá.
Nắp hộp khẽ bật lên một khe hở chỉ rộng bằng đầu ngón tay.
Một luồng khí cổ xưa lập tức tràn ra.
Không lạnh.
Không nóng.
Mà mang theo một cảm giác khó diễn tả.
Giống như hơi thở của thời gian.
Ngay khi luồng khí ấy chạm vào người, trước mắt Lâm Uyên bỗng tối sầm.
...
Cậu nhìn thấy bầu trời.
Một bầu trời đỏ như máu.
Mặt đất đầy những vết nứt kéo dài đến tận chân trời.
Vô số ngọn núi đang cháy.
Biển lửa nuốt chửng cả thiên địa.
Trên bầu trời.
Một tiếng chuông khổng lồ treo lơ lửng.
Lớn đến mức chỉ riêng cái bóng của nó cũng phủ kín cả đại địa.
Quanh chiếc chuông.
Hàng trăm bóng người đang đứng.
Không.
Không thể gọi là người.
Có kẻ cao hàng nghìn trượng.
Có kẻ chỉ đứng đó mà khiến cả không gian vặn vẹo.
Có người cưỡi chân long.
Có người ngồi trên đài sen.
Có người toàn thân quấn trong hắc vụ.
Tất cả đều nhìn về phía chiếc chuông.
Không ai cử động.
Bất chợt.
Một bàn tay khổng lồ từ sâu trong hư không vươn ra.
Chỉ một cái vung tay.
Ầm.
Một vị cường giả cưỡi chân long lập tức tan thành bụi.
Không còn xương.
Không còn máu.
Ngay cả con chân long dưới chân hắn cũng hóa thành vô số điểm sáng rồi biến mất.
Lâm Uyên hít lạnh.
Đó...
Là sức mạnh gì.
Tiếp theo.
Một ông lão mặc bạch y bước lên.
Ông chỉ dùng một ngón tay.
Một kiếm quang lập tức xé đôi bầu trời.
Kiếm ý kéo dài hàng vạn dặm.
Ngay cả hư không cũng bị chém thành hai nửa.
Thế nhưng.
Bàn tay khổng lồ kia chỉ khẽ siết lại.
Kiếm quang...
Vỡ vụn.
Ông lão cũng biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Lâm Uyên cảm thấy trái tim mình gần như ngừng đập.
Đây...
Là chiến đấu của tiên nhân sao.
Hay...
Là thứ còn đáng sợ hơn cả tiên.
Đúng lúc ấy.
Chiếc chuông khổng lồ bỗng vang lên.
Keng.
Chỉ một tiếng.
Toàn bộ bầu trời đỏ lập tức xuất hiện vô số vết nứt.
Mặt đất sụp đổ.
Biển lửa tắt ngấm.
Tất cả cường giả còn lại đồng loạt phun máu.
Có người gào thét.
Có người quỳ xuống.
Có người quay đầu bỏ chạy.
Nhưng...
Không một ai thoát được.
Tiếng chuông thứ hai vang lên.
Toàn bộ thiên địa...
Vỡ nát.
...
Lâm Uyên giật mình mở mắt.
Cậu đang quỳ trên nền đá.
Toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
Hơi thở dồn dập.
Trái tim đập dữ dội như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cha...
Con...
Con vừa nhìn thấy...
Lâm Chính lập tức giữ lấy vai con.
Con nhìn thấy gì.
Lâm Uyên há miệng.
Nhưng...
Không nói được.
Rõ ràng mọi hình ảnh vẫn còn trong đầu.
Thế nhưng khi muốn nói ra.
Lại không thể nhớ nổi.
Chỉ còn sót lại một cảm giác.
Sợ hãi.
Nỗi sợ đến từ tận sâu trong linh hồn.
Lâm Chính chậm rãi buông tay.
Ánh mắt ông dần trở nên nặng nề.
Quả nhiên...
Con cũng nhìn thấy.
Uyên.
Hãy nhớ kỹ.
Sau này.
Dù con nhớ được điều gì.
Cũng tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai.
Bởi vì có những bí mật...
Chỉ cần nói ra...
Đã là một loại tội lỗi.
Đúng lúc ấy.
Chiếc hộp gỗ đen hoàn toàn mở ra.
Bên trong.
Không có thần binh.
Không có linh đan.
Cũng không có bí tịch.
Chỉ có...
Một mảnh ngọc màu đen lớn bằng hai ngón tay.
Bề mặt mảnh ngọc trơn nhẵn.
Không hề có hoa văn.
Không có chữ.
Nhìn qua chẳng khác gì một mảnh đá bình thường.
Thế nhưng ngay khi Lâm Uyên nhìn về phía nó.
Mảnh ngọc...
Khẽ rung lên.
Sau đó.
Trong ánh mắt kinh ngạc của cả ba người.
Nó chậm rãi bay lên khỏi chiếc hộp.
Lơ lửng giữa không trung.
Rồi hóa thành một luồng sáng đen.
Lao thẳng về phía giữa trán Lâm Uyên.
Lâm Chính quát lớn.
Không được!
Ông lập tức vung đoản đao chém tới.
Nhưng...
Đã quá muộn.
Luồng sáng xuyên qua lưỡi đao như xuyên qua không khí.
Trong nháy mắt.
Biến mất giữa mi tâm của Lâm Uyên.
Cả căn hầm.
Đột ngột chìm vào bóng tối.
Cả căn hầm chìm vào bóng tối.
Không phải vì ngọn đèn dầu tắt.
Mà bởi tất cả ánh sáng dường như đều bị một thứ vô hình nuốt mất.
Lâm Uyên cảm thấy giữa trán nóng rực.
Cảm giác ấy ban đầu chỉ như bị kim châm, nhưng chỉ sau vài nhịp thở đã biến thành cơn đau dữ dội.
Cậu ôm đầu quỳ xuống.
Hai hàm răng cắn chặt đến bật máu.
Mạch máu trên trán nổi lên như những con rắn nhỏ.
Lâm Chính lập tức chạy tới.
Uyên.
Uyên.
Con có nghe cha nói không.
Lâm Uyên muốn trả lời.
Nhưng ngay khi mở miệng.
Một tiếng chuông lại vang lên trong đầu.
Keng.
Thế giới trước mắt bỗng biến mất.
...
Lần này cậu không còn nhìn thấy biển lửa.
Không còn bầu trời đỏ.
Mà chỉ thấy một khoảng không vô tận.
Không có trên.
Không có dưới.
Không có ánh sáng.
Không có bóng tối.
Chỉ có sự tĩnh lặng kéo dài vô tận.
Ở chính giữa khoảng không ấy.
Một người đang ngồi.
Không.
Chỉ là một bóng lưng.
Người đó mặc trường bào màu đen.
Mái tóc dài buông xuống tận mặt đất.
Ông ta ngồi quay lưng về phía Lâm Uyên, giống như đã ngồi ở đó từ khi trời đất còn chưa hình thành.
Lâm Uyên thử bước tới.
Khoảng cách giữa hai người sẽ không thay đổi.
Đi một bước.
Xa vẫn hoàn xa.
Đi bước.
Xa vẫn hoàn xa.
Giống như giữa hai người tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua.
Đúng vậy.
Bóng chậm kia chậm lên tiếng.
Kết cùng...
cũng đến.
Giọng nói rất bình thản.
Không già.
Không trẻ.
Không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Lâm Uyên giật mình.
Ông là ai.
Người trả lời không trả lời.
Ông chỉ chậm rãi hào phóng nhìn lên bầu trời bạch tồn tại.
Rất lâu sau mới mỉm cười.
Lại thất bại rồi.
Lâm Uyên hoàn toàn không hiểu.
Ông nói gì.
Người kia lười biếng.
Không cần phải nói.
Mà là nói với chính ta.
Một cơn gió vô hình qua.
Mái tóc đen của người ấy nhẹ nhàng.
Lâm Uyên vẫn không nhìn thấy mặt gương.
Dù chỉ là một góc nghiêng.
Tương tự như bất kỳ quy tắc nào bạn không được phép xem.
Tên gì.
Lâm Uyên.
Tốt nghiệp.
Từ hôm nay...
Người là chủ nhân đời thứ chín.
Lâm Uyên vẫn chưa đáp ứng được.
Bóng người đã có một ngón tay.
Giải quyết nâng cao ngón tay.
Toàn bộ khoảng trống không có tận thu hiện ra vô số điểm sáng.
Mỗi khu vực sáng...
Deu is an thế giới.
Có nơi vô biên rộng rãi.
Có nơi núi cao chạm trời.
Có nơi bị hủy chỉ.
Có nơi đang bốc cháy.
Hàng Hoàn.
Hàng triệu.
Vô số thế giới lãng mạn như những vì sao.
Lâm Uyên đứng yên.
Đây...
Là đâu.
Đây là những gì còn sót lại.
Còn lại cái gì đó.
Người kia im.
Một lúc rất lâu.
Ông mới.
Chờ đến khi đủ mạnh.
Họ sẽ tự biết.
Nhưng hãy nhớ kỹ.
Từng giây phút thu được mảnh ngọc quý.
Đóng của...
Đã không còn thuộc tính nữa.
Lời vừa dứt.
Bóng người chậm rãi biến đổi.
Toàn bộ những thế giới xà ngang cũng có lần như biến mất.
Khoảng cách không quay lại trạng thái tĩnh.
Chỉ còn một câu nói cuối cùng vang vang.
Đừng tin bất kỳ ai.
Kể cả ta.
...
Lâm Uyên mở mắt.
Cậu thở cuộn tròn.
Giống như vừa ngoi lên từ mặt nước.
Ánh đèn dầu lại sáng.
Căn hộ vẫn như cũ.
Tô Vân đang ôm cậu.
Trong mắt bà đầy nước.
Lâm Chính thì đứng cạnh.
Địa điểm tái chế.
Trên khóe miệng còn vương miện một lượng máu.
Cha...
Cha bị thương.
Lâm Chính Đầu.
Không sao.
Con mê hôn gần nửa canh giờ.
Lâm Uyên ngồi dậy.
Cơn đau giữa các biến thể bị mất.
Cậu vô thức đưa vào tâm trí.
Nơi đó không còn dấu vết gì.
Như tất cả chỉ là một giấc mơ.
Đúng vậy.
Từ phía trên căn cứ.
Tiếng mưa...
Làm lại.
Không có tĩnh lặng đến lạ.
Lâm Chính Biến Vật.
Ông chậm rãi đầu tiên.
Nói đi.
Trời...
Sáng rồi.
Ba người lập tức mở cửa hầm.
Ánh nắng đầu tiên sau bốn ngày mưa xuyên qua cửa chiếu xuống.
Nhưng khi bước ra khỏi nhà.
Lâm Uyên đứng yên.
Cả làng Thanh Khê...
Không còn một bóng người.
Những cánh cửa đều mở toang.
Bếp lửa vẫn còn cháy.
Ồ, còn bốc lên.
Cuốc, chậm, gùi tre khắp nơi khắp nơi.
Giống như tất cả mọi người...
Đã biến mất chỉ trong một khoảnh khắc.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Mang theo mùi bùn đất sau cơn mưa.
Cũng đúng lúc đó.
Ở giữa đường dẫn vào làng.
Một chiếc chuông đồng cũ kỹ, phủ đầy nhung xanh, Yên tĩnh ở đó.
Không ai biết nó xuất hiện từ bao giờ.
Cũng không ai biết...
Ai đã đặt nó ở đó.
Hết Chương 2.
