Chương 1: Tiếng Chuông Trong Mưa
Đã nhiều năm sau, khi tên của chiến binh đã trở thành truyền thuyết, có người thắc mắc rằng nếu được quay lại một ngày trong cuộc đời thì đánh sẽ chọn ngày nào.
trả lời ngay lập tức.
Im lặng rất lâu trước vách núi cao, nhìn những tầng mây trắng trôi qua dưới chân mình. Đôi mắt đã chứng kiến vô số sinh ly tử biệt sắp trở nên xa xăm như đang nhìn về một nơi không ai có thể nhìn thấy.
Cuối cùng, chỉ nói một câu.
Nếu hôm nay ta nghe lời cha thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Đó là một ngày mưa.
phức hợp kéo dài
Thanh Khê chỉ là một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân Thanh Vân Sơn. Trong mắt người ngoài, nơi ấy nghèo đến thiết kế có gì đáng để nhắc tới. Chỉ hơn một trăm hộ dân sống dựa trên một số mẫu ruộng, dòng Thanh Hà và khu rừng phía sau núi. Cuộc sống của họ tuần hoàn đi lặp lại suốt đời. Mùa xuân lúa lúa, mùa hạ hái thuốc, mùa thu săn thú, mùa đông lạnh kho.
Đối với người trong làng, cả đời có lẽ cũng không cần đi quá năm tám đập.
Thế Nhưng Thanh Khê lại có một loại cây rất lạ.
Nếu trời mưa quá ba ngày thì tuyệt đối không được bước vào Thanh Vân Sơn.
Không ai biết quy luật bắt đầu từ lúc nào.
Lũ trẻ từng hỏi cha mẹ.
Cha mẹ lại bảo do ông bà truyền lại.
Ông bà nói tổ tiên đã sẵn sàng như vậy.
Đến cuối cùng, vẫn còn ai đó được nhớ nguyên.
Chỉ biết rằng chưa từng có ai phá vỡ quy luật của nó.
Sáng hôm đó, mưa vẫn rơi không ngừng.
Nước mưa theo mái ngói cũ nhỏ xuống từng cơn, rơi vào mùi thơm chum sành ngoài sân tạo thành những tiếng lộp bộ đều đẳng cấp. Con đường đất trước cửa biến thành bùn đỏ. Hai hàng tre đầu tắm theo cơn gió lạnh thổi xuống từ dãy Thanh Vân Sơn.
Trong căn nhà gỗ cuối làng, thiếu niên mở cửa ra.
Missing tên học là Lâm Uyên.
Mười bảy.
Black toc phải thu gọn lại. Gương mặt vẫn còn sắc nét non trẻ nhưng thân hình rắn rỏi hơn nhiều người cùng tuổi. Hai bàn tay đầy những vết chai làm nhiều năm chế độ và cuốc.
Cậu bước ra hiên rồi đưa ra một chút nước nước.
.
Không phải cái lạnh của mưa.
Mà là thứ lạnh như tận hưởng.
Lâm Uyên hồng đầu nhìn bầu trời.
Nơi ở chỉ là một nền màu xám nặng.
Dãy Thanh Vân Sơn quen thuộc đã hoàn toàn biến mất sau màn mây đen dày đặc.
Không hiểu vì sao, xin vui lòng thanh lọc lên một giác giác bất an.
Đúng lúc đó, tiến sau vàng lên bước chân.
Cha cậu chậm rãi đi tới, trên tay cầm một chiếc áo tơi cũ đã dùng nhiều năm.
Lâm Chính nhẹ nhàng khoác áo lên vai con trai rồi nói
Mặc vào đi.
Lâm Uyên cười.
Con không lạnh.
Cha cậu cũng cười.
Cha biết. Nhưng nếu con bị cảm thì mẹ con sẽ im lặng cả hai cha con.
Hai cha con cùng bật cười.
Tiếng cười nhanh chóng được làm bằng tiếng mưa bão.
Trong bếp, khói từ cháo linh mễ nghi ngút bốc lên.
Người phụ nữ đang múc cháo ra bát là Tô Vân.
Bà không đẹp theo cách tạo ra người khác phải nhìn trên kính mặt luôn có một nụ cười dịu dàng. Đôi bàn tay vì làm việc nhiều năm mà trở nên thô ráp, nên mỗi khi xoa đầu con trai vẫn hoàn thành cậu cảm thấy bình yên hơn bất cứ điều gì.
Bà đặt bát cháo xuống bàn rồi gọi
Hai cha con còn đứng đó làm gì. Vào ăn đi, cháo nguội bây giờ.
Căn nhà nhỏ nhanh chóng ấm lên bởi hơi nóng của bếp lửa.
Bữa sáng vẫn như mọi ngày.
Một nồi cháo linh mễ.
Một đĩa rau rừng.
Vài miếng thịt hun khói còn sót lại từ mùa đông năm trước.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có tiếng mưa rơi ngoài sân.
Lâm Uyên vừa ăn vừa nhìn về phía ngọn núi phía xa.
Một lúc sau cậu mới hỏi
Cha, hôm nay mình thật sự không lên núi sao.
Lâm Chính đặt chiếc bát xuống.
Ánh mắt ông dừng lại nơi màn mưa trắng xóa ngoài cửa.
Không.
Chỉ một chữ.
Nhưng rất dứt khoát.
Lâm Uyên lại hỏi
Chỉ vì quy củ của làng thôi sao.
Lần này Lâm Chính im lặng rất lâu.
Ông chậm rãi uống hết ngụm cháo rồi mới cất tiếng
Có những quy củ tồn tại lâu hơn cả tuổi thọ của con người.
Không phải vì người ta mê tín.
Mà vì đã từng có người phải trả giá.
Lâm Uyên nhìn cha mình.
Đây là lần đầu tiên cậu nghe ông nói như vậy.
Cha biết chuyện gì từng xảy ra sao.
Lâm Chính lắc đầu.
Không biết.
Nhưng cha biết một điều.
Có những chuyện không cần biết vẫn tốt hơn.
Stolen from Royal Road, this story should be reported if encountered on Amazon.
Trong căn bếp lại rơi vào yên tĩnh.
Đúng lúc ấy, ngoài sân bỗng vang lên tiếng đập cánh hỗn loạn.
Lâm Uyên quay đầu nhìn ra.
Hàng chục con chim từ phía Thanh Vân Sơn bay về.
Chúng không hề bay thành đàn ngay ngắn như mọi khi mà tán loạn khắp nơi như đang bỏ chạy.
Có con còn đâm sầm vào hàng rào rồi mới vội vàng bay tiếp.
Lâm Uyên chưa từng nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Cha...
Hình như có chuyện gì đó.
Lâm Chính đã đứng dậy từ lúc nào.
Ông nhìn chằm chằm về phía dãy núi.
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Gió bắt đầu mạnh hơn.
Ngọn lửa trong bếp liên tục chao đảo.
Không khí trong căn nhà như nặng đi.
Rồi đúng vào khoảnh khắc ấy.
Từ rất xa trong màn mưa.
Một tiếng chuông trầm thấp chậm rãi vọng tới.
Âm thanh không lớn.
Nhưng lại xuyên qua tiếng mưa, tiếng gió và vọng thẳng vào tai từng người.
Lâm Uyên vô thức đứng dậy.
Cậu còn chưa kịp nói gì thì chiếc bát trong tay cha đã rơi xuống nền nhà.
Tiếng sành vỡ vang lên rất khẽ.
Đó là lần đầu tiên trong mười bảy năm.
Lâm Uyên nhìn thấy cha mình...
Sợ hãi.
Lâm Uyên chưa từng thấy cha mình đánh rơi bát.
Suốt mười bảy năm qua, dù là lúc gặp thú dữ trên núi hay những mùa mất trắng vì lũ lụt, Lâm Chính vẫn luôn là người bình tĩnh nhất trong nhà. Ông ít nói, làm nhiều, giống như gốc cây già trước sân, dù mưa gió lớn đến đâu cũng chưa từng lung lay.
Nhưng lúc này, đôi bàn tay của ông đang run rất nhẹ.
Tiếng chuông vẫn còn vang vọng giữa màn mưa, từng hồi chậm rãi như xuyên qua cả không gian lẫn thời gian.
Lâm Chính bước nhanh ra cửa, đứng dưới mái hiên nhìn chằm chằm về phía Thanh Vân Sơn.
Mưa che khuất tất cả.
Ngoài màu xám đặc quánh của trời đất, không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Tô Vân cũng nhận ra điều khác thường. Bà đi đến bên cạnh chồng rồi nhỏ giọng hỏi
Đó là...
Lâm Chính khẽ gật đầu.
Đúng rồi.
Đã nhiều năm như vậy...
Không ngờ vẫn còn nghe thấy.
Giọng nói của ông rất nhỏ, như chỉ để chính mình nghe.
Lâm Uyên đứng phía sau, càng lúc càng khó hiểu.
Cha, đó là tiếng chuông gì vậy.
Lâm Chính quay đầu nhìn con trai. Ông mở miệng như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng lại nuốt trở vào.
Con coi như chưa từng nghe thấy.
Nói xong, ông bước đến góc nhà, lấy xuống một chiếc hộp gỗ đã phủ đầy bụi.
Chiếc hộp không lớn, bề mặt đã ngả sang màu đen vì thời gian. Trên nắp khắc những đường vân kỳ lạ mà Lâm Uyên chưa từng để ý.
Cha...
Lâm Chính mở hộp.
Bên trong chỉ có một thanh đoản đao dài chưa đến nửa cánh tay.
Lưỡi đao đã cũ.
Chuôi đao quấn bằng da thú gần như mục nát.
Đó không phải thứ vũ khí đáng giá.
Nhưng điều khiến Lâm Uyên ngạc nhiên là cha cậu luôn cất nó rất cẩn thận, chưa từng cho ai chạm vào.
Lâm Chính cầm thanh đao trong tay rất lâu.
Ánh mắt ông giống như đang nhớ lại một chuyện đã bị chôn sâu nhiều năm.
Cuối cùng, ông đóng hộp lại.
Hôm nay không ai được rời khỏi nhà.
Dù xảy ra chuyện gì cũng vậy.
Lâm Uyên gật đầu, nhưng trong lòng lại nổi lên vô số nghi vấn.
Tiếng chuông ấy là gì.
Vì sao cha lại sợ.
Thanh đao kia có lai lịch ra sao.
Và tại sao chỉ một tiếng chuông lại khiến bầu không khí trong cả căn nhà thay đổi hoàn toàn.
Đúng lúc ấy, ngoài đầu làng bỗng vang lên tiếng người gọi lớn.
Lâm đại ca.
Lâm đại ca.
Có người đang chạy đến.
Tiếng chân đạp trên nền bùn nghe rất gấp gáp.
Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông trung niên đã xuất hiện trước cổng.
Quần áo ông ta ướt sũng, mái tóc dính chặt vào trán, hơi thở hổn hển như vừa chạy một quãng đường rất xa.
Đó là Trương bá, người sống cách nhà Lâm Uyên ba căn.
Trương bá chống hai tay lên đầu gối, thở dốc vài hơi mới nói được thành lời.
Không... không thấy A Phúc đâu nữa.
Lâm Chính nhíu mày.
Mất tích à.
Trương bá gật đầu liên tục.
Sáng nay thằng bé dậy rất sớm, nói ra chuồng dê xem có con nào sổng không. Đến giờ vẫn chưa thấy quay về. Tôi tìm khắp làng rồi.
Lâm Chính trầm giọng hỏi
Đã lên núi tìm chưa.
Trương bá bỗng cứng người.
Ông lắc đầu.
Tôi... tôi không dám.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói thêm câu nào.
Tiếng mưa vẫn đều đều rơi xuống mái ngói.
Trong lòng Lâm Uyên chợt dâng lên một dự cảm rất xấu.
Đúng lúc ấy...
Từ phía Thanh Vân Sơn.
Tiếng chuông thứ hai vang lên.
Lần này...
Âm thanh rõ hơn trước rất nhiều.
Ngay khoảnh khắc tiếng chuông lan khắp không gian, tất cả chó trong làng đồng loạt tru lên từng hồi dài.
Đàn gà trong sân đập cánh tán loạn.
Những con trâu vốn đang nằm dưới gốc cây bỗng đứng bật dậy, liên tục giật dây như muốn chạy trốn.
Cả ngôi làng như bị một nỗi sợ vô hình bao phủ.
Lâm Chính siết chặt nắm tay.
Sắc mặt ông trở nên trắng bệch.
Ông nhìn về phía ngọn núi chìm trong mưa rồi khẽ lẩm bẩm, giọng nói gần như không còn chút máu.
Không thể nào...
Đáng lẽ...
Nó không nên thức tỉnh...
Lời nói của Lâm Chính vừa dứt thì cả căn nhà rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Uyên chưa kịp hỏi thêm thì ngoài sân lại vang lên tiếng chân người. Chỉ trong chốc lát đã có thêm bốn, năm người trong làng chạy tới. Ai nấy đều mặc áo tơi, nước mưa chảy thành dòng trên gương mặt, vẻ mặt hoảng hốt chưa từng thấy.
Một lão nhân chống gậy bước lên trước, giọng khàn đặc.
Lâm Chính, ông cũng nghe thấy rồi phải không.
Lâm Chính gật đầu.
Nghe thấy.
Lão nhân nhìn về phía Thanh Vân Sơn, ánh mắt đầy lo lắng.
Vậy thì phiền rồi.
Mấy chữ ấy vừa nói ra, tất cả mọi người đều im lặng.
Không ai hỏi vì sao.
Bởi vì ai cũng cảm nhận được có điều gì đó đang xảy ra.
Chỉ có Lâm Uyên đứng giữa đám người mà trong lòng đầy nghi hoặc. Cậu lớn lên ở Thanh Khê, vậy mà hôm nay lại có cảm giác mình chưa từng thật sự hiểu ngôi làng này.
Lão nhân tên Trần Bá, là người cao tuổi nhất trong làng. Năm nay đã ngoài tám mươi, gần như không còn đi lại nhiều. Suốt ngày chỉ ngồi dưới gốc đa đầu làng kể chuyện cho đám trẻ nghe.
Nhưng lúc này, lưng ông thẳng tắp.
Đôi mắt đục ngầu vì tuổi tác cũng trở nên sắc bén lạ thường.
Ông chậm rãi nói
Triệu tập tất cả mọi người đến từ đường.
Không được thiếu một ai.
Có người lập tức hỏi
Còn A Phúc thì sao.
Trần Bá nhắm mắt.
Nếu nó còn trong làng thì sẽ tự trở về.
Nếu...
Ông không nói hết câu.
Nhưng ai cũng hiểu.
Không khí lập tức nặng nề hơn.
Lâm Uyên nhìn cha mình.
Cha.
Rốt cuộc mọi người đang giấu con chuyện gì.
Lần này Lâm Chính không né tránh nữa.
Ông nhìn thẳng vào mắt con trai.
Con đã mười bảy tuổi.
Có vài chuyện...
Đến lúc nên biết rồi.
Ông quay sang nhìn Tô Vân.
Bà chỉ khẽ gật đầu.
Lâm Chính hít sâu một hơi.
Thanh Vân Sơn...
Không phải chỉ là một ngọn núi.
Lâm Uyên ngẩn người.
Cha tiếp tục nói.
Rất lâu trước đây, nơi đó từng có người tu luyện.
Có tông môn.
Có động phủ.
Có vô số cường giả.
Sau này không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại núi.
Người trong làng đều biết chuyện này sao.
Biết.
Vậy sao chưa từng có ai nói với con.
Bởi vì không cần biết.
Biết càng nhiều...
Chết càng nhanh.
Lâm Uyên lần đầu tiên nghe cha nói một câu nặng nề đến vậy.
Cậu còn định hỏi tiếp thì Trần Bá đã lên tiếng.
Không còn thời gian nữa.
Mọi người đi thôi.
Đúng lúc ấy.
Một cơn gió lạnh từ phía Thanh Vân Sơn thổi xuống.
Cơn gió mạnh đến mức cửa gỗ phía sau đập sầm một tiếng.
Ngọn đèn dầu trên bàn chớp tắt liên tục.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Lâm Uyên vô tình nhìn thấy ngoài màn mưa.
Trên sườn núi.
Có một bóng người.
Khoảng cách quá xa.
Không nhìn rõ là nam hay nữ.
Cũng không thấy được gương mặt.
Người đó chỉ lặng lẽ đứng giữa màn mưa, mặc một bộ áo dài màu trắng.
Không hề cử động.
Lâm Uyên dụi mắt.
Bóng người vẫn còn đó.
Cậu vội kéo tay cha.
Cha.
Trên núi có người.
Lâm Chính lập tức nhìn theo hướng con trai chỉ.
Nhưng...
Ngoài màn mưa chỉ còn một màu trắng xóa.
Không có ai cả.
Con nhìn nhầm rồi.
Không.
Con thật sự nhìn thấy.
Mặc áo trắng.
Đứng ngay chỗ kia.
Lâm Chính không trả lời.
Ông chỉ siết chặt thanh đoản đao trong tay.
Đôi bàn tay nổi đầy gân xanh.
Ông biết.
Con trai mình...
Không nói dối.
Đúng lúc ấy.
Tiếng chuông thứ ba vang lên.
Khác với hai lần trước.
Lần này, ngay khi âm thanh lan khắp ngôi làng.
Mặt đất...
Khẽ rung lên.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không để ý sẽ tưởng chỉ là ảo giác.
Nhưng chén nước trên bàn đã xuất hiện từng vòng sóng nhỏ.
Đàn chim vừa bay về làng lại đồng loạt cất cánh.
Chúng lao thẳng lên bầu trời mặc cho mưa gió, rồi biến mất về phương nam.
Trần Bá bỗng quỳ sụp xuống nền đất.
Khuôn mặt già nua không còn chút huyết sắc.
Ông run run lẩm bẩm.
Ba tiếng rồi...
Ba tiếng thật rồi...
Nó... sắp mở rồi...
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt.
Từ sâu trong Thanh Vân Sơn.
Một luồng ánh sáng màu xanh nhạt xuyên thẳng lên bầu trời.
Giữa ban ngày.
Ánh sáng ấy vẫn rực rỡ đến mức xé toạc màn mưa dày đặc.
Toàn bộ người trong làng đều chết lặng.
Không ai biết.
Chính khoảnh khắc ấy.
Một bánh răng đã ngủ yên hàng vạn năm...
Bắt đầu chuyển động.
Không một ai trong làng dám lên tiếng.
Luồng sáng màu xanh ấy chỉ xuất hiện trong vài nhịp thở rồi chậm rãi tan vào tầng mây dày đặc. Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi.
Trần Bá chống gậy đứng dậy. Khuôn mặt già nua như vừa già thêm mấy chục tuổi.
Ông nhìn khắp mọi người rồi chậm rãi nói
Tất cả trở về nhà. Đóng kín cửa. Từ bây giờ đến khi trời sáng, dù nghe thấy bất cứ âm thanh gì cũng không được bước ra ngoài.
Nếu có người gõ cửa...
Đừng mở.
Nếu có người gọi tên...
Cũng đừng đáp.
Nếu nhìn thấy thứ gì ngoài cửa sổ...
Hãy coi như không nhìn thấy.
Nói xong, ông quay người rời đi.
Không ai hỏi vì sao.
Không ai phản đối.
Từng người lặng lẽ trở về nhà mình.
Con đường vốn đã vắng nay càng trở nên lạnh lẽo.
Chỉ còn tiếng mưa đều đều rơi trên mái ngói.
Lâm Chính khép cổng gỗ lại, lấy một thanh gỗ lớn chặn ngang cánh cửa rồi kéo toàn bộ rèm cửa xuống.
Tô Vân lặng lẽ nhóm thêm lửa.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên ba gương mặt, nhưng chẳng ai còn tâm trạng ăn nốt bữa sáng.
Lâm Uyên nhìn cha.
Cha... chuyện này trước đây từng xảy ra sao.
Lâm Chính gật đầu rất khẽ.
Một lần.
Bao lâu rồi.
Ba mươi năm.
Lâm Uyên giật mình.
Ba mươi năm trước... khi đó cha mới bằng tuổi mình.
Lâm Chính không trả lời.
Ông chỉ mở chiếc hộp gỗ cũ một lần nữa rồi lấy thanh đoản đao đặt lên bàn.
Lưỡi đao xám xịt bỗng phản chiếu ánh lửa.
Ngay giữa thân đao có một vết nứt rất dài.
Lâm Chính khẽ vuốt qua vết nứt ấy.
Giọng ông nhỏ đến mức gần như hòa lẫn vào tiếng mưa.
Ngày đó... cha cũng nghe thấy ba tiếng chuông.
Sau đó thì sao.
Ông ngẩng đầu.
Rất nhiều người chết.
Căn phòng lập tức chìm vào yên lặng.
Lâm Uyên chưa từng nghe cha kể chuyện cũ.
Nhưng chỉ nhìn ánh mắt ấy, cậu đã hiểu.
Đó không phải một ký ức.
Mà là một vết sẹo.
Đúng lúc ấy, từ ngoài sân vang lên tiếng chó sủa dữ dội.
Không phải một con.
Mà là cả làng.
Tiếng sủa kéo dài rồi đột ngột biến thành những tiếng rên rỉ đầy sợ hãi.
Sau vài nhịp thở.
Mọi thứ lại yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Lâm Uyên vô thức nhìn về phía cửa.
Không biết vì sao.
Cậu có cảm giác...
Ngoài kia...
Có người đang đứng.
Cảm giác ấy càng lúc càng rõ.
Như thể có một ánh mắt đang xuyên qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, lặng lẽ nhìn vào trong căn nhà.
Bàn tay cậu khẽ siết lại.
Đúng lúc đó...
Cốc...
Cốc...
Cốc...
Ba tiếng gõ cửa vang lên.
Không nhanh.
Không chậm.
Giống như có ai đó rất kiên nhẫn đứng ngoài.
Tô Vân khẽ run người.
Lâm Chính lập tức đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.
Ba người nín thở.
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.
Cốc...
Cốc...
Cốc...
Sau đó là một giọng nói già nua.
Lâm Chính...
Mở cửa đi...
Ta là Trần Bá...
Lâm Uyên vừa định đứng dậy thì Lâm Chính đã giữ chặt vai con trai.
Ông lắc đầu.
Rất nhẹ.
Trong mắt ông hiện lên một tia sợ hãi mà Lâm Uyên chưa từng thấy.
Bởi vì...
Trần Bá vừa rời đi chưa đầy đủ.
Muốn quay lại...
Ít nhất cũng phải đi qua nửa ngôi làng.
could not be quick started.
Giọng nói ngoài cửa vẫn đều đều vang lên.
Lâm và...
Ta quên mất một chuyện...
Mở ra...
Ta chỉ nói một vài câu thôi...
Không ai trả lời.
Không có bất kỳ công cụ nào trong nền nặng nề như mật độ.
Một lúc sau.
Tiếng X tiếp lại.
Bước chân cũng biến mất.
Lâm Uyênn.
Nhưng ngay khi bạn vừa mới bắt đầu.
Ở khung cửa sổ bên hông nhà.
Một bàn tay tái cơ...
Chậm rãi đặt lên mép cửa.
Bất ngờ có mười ngón tay dài.
Móng tay đen như mực.
Nước mưa từ cánh tay nhỏ từng bước xuống bệ cửa.
...
Một khuôn mặt trắng bệch...
Từ lên.
Đôi mắt đen không có lòng trắng.
Khóe miệng kéo dài đến tận mang tai.
Nó cười.
Nhìn thẳng vào Lâm Uyên.
Ngay lúc giải quyết hai ánh mắt nhau.
Trong đầu cậu...
Một cái chuông thứ...
H tự nhiên vang lên.
HẾT CHƯƠNG 1
