Chương 4:
Trăng treo cao trên trời, nhưng dường như không sáng bằng ánh trăng ở Thanh Châu.Ta nhớ tổ mẫu, cũng nhớ Kiều di nương.Cũng nhớ cả ánh trăng Thanh Châu nữa.Đêm hè hóng mát, Đỗ ma ma sẽ từ trong giếng vớt ra một quả dưa ngọt đã được làm mát.Ta vừa gặm dưa vừa ngồi dưới chiếc quạt mo của tổ mẫu.Trăng vừa tròn vừa to, dưa thì vừa mềm vừa ngọt.Đến khi vào nhà, Kiều di nương sẽ giám sát ta dùng muối xanh súc miệng.Nàng nói,"Nguyệt nhi nhà chúng ta có hàm răng thật tốt, vừa đều vừa trắng, tuyệt đối không được để hư mất.""Tiểu thư nhà quyền quý xem dưỡng có tinh tế hay không, đều nhìn vào xem có hàm răng đẹp hay không đấy."Thân mẫu của Tạ Sính Nhi đã mất từ khi ta lên ba.Phụ thân sợ cưới vợ mới về sẽ ngược đãi ta, nên nhất quyết không chịu tái giá.Trong nhà chỉ có tổ mẫu đã già yếu và Kiều di nương được mua về từ nhiều năm trước.Di nương vốn xuất thân từ lầu xanh.Vì vậy tổ mẫu rất không vừa mắt nàng, lại sợ nàng ức h.i.ế.p ta nên thường xuyên răn dạy nhắc nhở.Kiều di nương đối với ta lại cực kỳ tốt.Nuôi dưỡng ta chẳng khác nào búp bê tranh tết.Tiểu công tử nhà Cố cử nhân bên cạnh lần đầu gặp ta, đã nói với ta rằng:"Ấu Nguyệt, nàng lớn lên thật xinh đẹp, sau này ta lớn lên sẽ cưới nàng làm nương tử!"Khi đó cậu ta đang độ thay răng, hở ra hai chiếc răng cửa, nói chuyện còn bị hụt hơi.Ta vốn từ nhỏ đã yêu cái đẹp, vì thế liền lắc đầu.Dùng giọng nói non nớt đáp lại:"Chàng thiếu răng cửa, ta không muốn làm nương tử của chàng!"Cố Lang che miệng, ngượng đến đỏ cả mặt.Kiều di nương ôm ta cười bên cạnh:"Thất lang, Nguyệt nhi nhà ta sau này phải đọc sách thi nữ trạng nguyên, rồi tìm một người ở rể, ngươi có chịu làm không?"Cố gia có bảy người con trai, Cố Lang là người nhỏ nhất, cũng là người được Cố lão thái thái cưng chiều nhất.Chắc chắn không thể để cậu ta đi làm rể nhà khác.Thế nhưng Cố Lang lên sáu tuổi lại vui mừng gật đầu:"Chịu!"9.Khi sắp sửa lên kinh thành, Kiều di nương đều nói với ta:"Nhận thân rất tốt, nhận thân xong, Ấu Nguyệt nhà ta sau này chính là đại tiểu thư của Quốc công phủ.""Sẽ có càng nhiều người yêu thương Ấu Nguyệt nhà chúng ta."Thế nhưng, tổ mẫu, Kiều di nương.Các người đều sai rồi.Nhận thân chẳng tốt chút nào, nhận thân hoàn toàn không tốt chút nào.Ta một chút cũng không muốn quay về viện tử cô quạnh kia của Quốc công phủ.Giống như một chồi cây non nớt, rời khỏi mảnh đất vốn có.Bị chuyển tới một môi trường mới đầy độc hại.Dần dần héo úa, rồi chếc đi...Chẳng biết từ lúc nào, nước mắt đã nhòe mi.Đèn trên phố đã tắt dần từng chiếc một.Các cửa tiệm cũng lần lượt đóng cửa.Bụng ta đói cồn cào, lúc này mới nhớ ra buổi tối mình còn chưa dùng bữa.Tìm đại nương bán chè chén, bà vừa dọn sạp vừa nói:"Tiểu cô nương, là lạc mất người nhà đi xem đèn phải không?""Có còn nhớ đường về nhà không?"Ta nói nhớ, lúc rời nhà, ta vốn lo lắng sẽ không tìm được đường về.Nên đã đặc biệt ghi nhớ kỹ càng.Đại nương liền nói,"Thế thì tốt, ăn xong rồi thì mau c.h.óng về nhà đi, đêm hôm khuya khoắt thế này, một tiểu cô nương như ngươi không an toàn đâu."Thế mà ta không ngờ bản thân lại ngốc nghếch đến thế, rõ ràng lúc đi nhớ rất kỹ.Vậy mà đi mãi đi mãi, chẳng hiểu sao lại lạc mất đường.Lại còn phát hiện có kẻ lén lút bám theo sau lưng.Khiến ta sợ hãi đến run rẩy, cắm đầu chạy thục mạng.Cho đến khi có người gọi tên ta,"Ấu Nguyệt, Ấu Nguyệt, ngươi làm sao vậy? Là Cô đây!"Ta ngẩng đầu lên, trong làn nước mắt nhòe, đã nhìn thấy Thái tử ca ca.10.Thái tử nói vì hôm nay là đêm hội đèn lồng.Nên người mới nhớ đến ta, cũng nhớ ra đây là đêm hội đèn lồng đầu tiên kể từ khi ta trở về kinh thành.Thế là người xuất cung, muốn ra ngoài dạo chơi, nhân tiện cũng để thăm ta.Nào ngờ khi đến Quốc công phủ mới hay tin ta đã được Thôi Hành mời ra ngoài từ sớm.Người bèn vừa thưởng hoa đăng, vừa tiện đường đi tìm ta.Thế nhưng cho đến tận khi phố xá sắp đóng cửa, trông thấy Thôi Hành đưa Sính Nhi đang mang theo đèn lồng về nhà.Người mới biết ta vẫn chưa trở về.Thế là người lại dẫn người đi tìm ta.Ta chỉ biết khóc.Khóc đến nỗi nước mắt thấm đẫm cả y phục của người.Dường như muốn trút hết mọi tủi thân bấy lâu nay ra ngoài.Ta nức nở:"Thái tử ca ca, trước kia muội còn nghĩ, nếu muội không cứu người thì tốt biết mấy.""Như vậy sẽ không bị huynh trưởng phát hiện ra muội có diện mạo giống Quốc công phu nhân, cũng không cần phải trở về Quốc công phủ nữa.""Muội thật ích kỷ, muội thà rằng mình không cứu người.""Thế nhưng giờ đây, muội cảm thấy thật hổ thẹn, sao mình lại có thể nghĩ như vậy chứ..."Thái tử ca ca vỗ nhẹ vào lưng ta, giống như cách mẫu thân vỗ về Sính Nhi, rất nhẹ nhàng, ôn nhu:"Không, không phải Ấu Nguyệt ích kỷ, là cô không tốt, là cô không suy xét kỹ lưỡng đến tình cảnh của Ấu Nguyệt."Người đưa ta về nhà.Người trong Quốc công phủ đều đã nghỉ ngơi cả rồi, căn bản không ai nhận ra ta vẫn chưa về.Thái tử đưa ta đến tận cổng, gõ cửa.Cả Quốc công phủ lập tức xôn xao cả lên.Thái tử chỉ lạnh nhạt nhìn họ, ôn tồn nói một câu:"Quốc công gia, ngày mai, cô sẽ sai người đón Ấu Nguyệt vào cung, bầu bạn với mẫu hậu!"Sau khi người đi, huynh trưởng sa sầm mặt mày:"Tại sao Sính Nhi biết đường về phủ, mà muội lại mải chơi đến quên cả giờ giấc, khiến Thái tử cho rằng phủ ta bạc đãi muội hay sao?""Chính muội hãy tự nói xem, từ ngày muội về phủ, chúng ta còn phải làm thế nào, còn phải chiều chuộng muội ra sao nữa?"Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Mẫu thân cũng lạnh lùng liếc mắt:"Đã bảo rồi, ta thà rằng nó đừng bao giờ được tìm thấy, đỡ phải ngày nào cũng làm náo loạn không được yên thân."Quốc công gia quát lớn:"Tất cả bớt nói vài câu cho ta!"Người nhìn ta, ánh mắt chẳng chút ấm áp:"Đã về rồi thì mau nghỉ ngơi đi, ngủ cho đủ giấc để mai còn tiến cung diện kiến nương nương!"Sau đêm ấy, ta vừa mệt mỏi về thể xác, lại vừa chếc lặng trong lòng.Ta qua loa hành lễ với họ rồi xoay người trở về viện của mình.11.Hoàng hậu nương nương đối đãi với ta vô cùng tốt.Người nói chuyện cùng ta rất nhiều, hỏi han xem cuộc sống của ta ở kinh thành có tốt không.Lại sai người mang đến biết bao bánh trái cùng thức ăn ngon, không ngừng miệng nói:
"Nhìn con so với lần trước gặp, lại gầy đi rồi.""Có phải thức ăn trong kinh không hợp khẩu vị?"Chẳng hiểu vì sao, khi đối diện với phụ thân, mẫu thân ruột thịt, ta thấy họ cao quý xa vời, chẳng hề dám lại gần.Nhưng còn ai cao quý hơn cả Hoàng hậu chứ?Ta lại cảm thấy gần gũi với người hơn.Khó khăn lắm mới gặp được một người chịu lắng nghe mình, ta bèn đem mọi chuyện kể hết cho người nghe, luyên thuyên suốt nửa ngày.Lúc này ta mới nhớ ra, hóa ra mình mới là kẻ ồn ào nhất.Hoàng hậu lại mỉm cười, giữ ta ở lại trong cung thêm vài ngày:"Được trò chuyện cùng con thật vui, bổn cung nằm mơ cũng muốn có một đứa con gái."Ta nghe nói, người chỉ sinh hạ được Thái tử một lần, sau đó bị tổn thương sức khỏe nên không thể sinh thêm được nữa.May thay Thái tử vô cùng hiếu thuận.Người đã thực sự cho ma ma thu xếp thiên điện cho ta ở.Chăn đệm là đồ mới, gối nằm êm ái, ngay cả màn che cũng được đổi thành màu hoa sen cạn mà ta ưa thích.Ta không biết làm sao người lại hay tin ta thích màu đó, chắc là Thái tử ca ca đã nói với người.Trong khi đó, viện của ta ở Quốc công phủ chẳng có lấy một món đồ nào đúng ý, cứ như một chiếc lồng giam vậy.
