Lời nói đã đến đầu lưỡi lại bị nuốt ngược trở vào.Dẫu ta có nói ra, mẫu thân liệu có tin không?Bà chỉ nghĩ ta càng nhiều tâm cơ, đang h.ã.m hại con gái của bà.Nghĩ tới nghĩ lui, chi bằng đi cầu Hoàng hậu nương nương.Người từng hứa với ta, sẽ cho ta một đặc ân.Đến lúc đó, họ tự nhiên sẽ hiểu.6.Ta cầu huynh trưởng dẫn ta vào cung, huynh trưởng không chịu.Huynh ấy trầm mặt xuống, quở trách ta:"Tạ Ấu Nguyệt, Thế tử cũng là do nàng cướp đi, nàng còn có gì không thỏa mãn?""lại muốn làm trò gì nữa đây?"Không còn cách nào khác, ta đành viết một bức thư gửi cho Nương nương, cầu huynh trưởng nhờ Thái tử chuyển giúp.Thế nhưng ngay cả như vậy, cũng phải tốn không ít lời lẽ thuyết phục.Còn chưa đợi được Nương nương tuyên triệu ta vào cung.Người của nhà Hoài Dương Hầu phủ, nhà họ Thôi, đã đến tận cửa xem mắt.Họ cũng chẳng nói gì nhiều.Chỉ nói rằng vốn dĩ đã có hôn ước từ trong bụng mẹ, người được định là đích nữ của Quốc công phủ.Cho dù là Ấu Nguyệt, cũng đều có thể cả.Thế tử Thôi Hành là kẻ tính tình ôn nhuận như ngọc, chỉ là so với ngày thi hội, thái độ lạnh nhạt hơn nhiều.Thôi bá mẫu đang trò chuyện cùng Mẫu thân, Mẫu thân bảo ta dâng trà.Bà ấy nhìn ta, ánh mắt có chút thâm ý.Mẫu thân liền thở dài,"Vẫn phải nhờ bá mẫu bao dung nhiều hơn, nó dù sao cũng là được nuôi dạy ở nơi thôn dã, không thể nào sánh bằng Sính Nhi."Trong giọng điệu đầy vẻ tiếc nuối,"Nếu hôn sự này định cho Sính Nhi, hai đứa nhỏ không biết sẽ viên mãn nhường nào."Thôi Hành lập tức dời ánh mắt đi, đáy mắt lộ rõ vẻ thẫn thờ.Ngoài sân, Sính Nhi đang cùng các nha đầu đá cầu, tiếng cười đùa vang vọng khắp nơi.Ánh mắt của hắn liền không bao giờ dời trở lại nữa.Thôi bá mẫu nhìn thấy thần sắc của nhi tử, vội tiếp lời,"Cũng không thể nói như vậy, Ấu Nguyệt có điểm tốt của Ấu Nguyệt, nó đã cứu Thái tử, Hoàng hậu nương nương đều nhiều lần khen ngợi cơ mà.""Có phần nhân tình này, Thái tử sau này đăng cơ, chắc chắn sẽ dành cho Quốc công phủ và Hầu phủ thêm vài phần ưu ái."Tay ta khựng lại, nụ cười cứng đờ trên khóe môi.Thôi bá mẫu tự biết mình lỡ lời, kéo kéo tay áo của nhi tử, ra hiệu cho hắn nói vài câu với ta.Thế tử che giấu vẻ thất vọng nơi đáy mắt, ôn hòa nói,"Ấu Nguyệt quả thực cũng rất tốt!"Ánh mắt hắn lại dời ra ngoài cửa sổ, lộ ra chút cảm xúc,"Muội muội của nàng cũng không biết đang quậy phá gì, từ nhỏ đã như vậy, ba ngày một lần lại làm loạn.""Mẫu thân nói đúng, vẫn là nàng ôn hòa hiền thục."Ta gật đầu với hắn, ra hiệu đi sang một bên nói chuyện.Mẫu thân nhíu mày.Thôi bá mẫu liền cười,"Tiểu nữ tử tâm sự không giấu được, chắc là có chuyện riêng muốn tâm tình, cứ để chúng đi đi.""Hành nhi và Sính Nhi chẳng phải cũng lớn lên cùng nhau như vậy sao?"Mẫu thân bĩu môi,"Nó sao có thể giống Sính Nhi? Sính Nhi đó là tình cảm lớn lên cùng Thế tử từ nhỏ."Bà và Thôi bá mẫu là bạn thân thiết, không có gì là không thể nói, thế là bắt đầu trút hết nỗi lòng,"Ta cũng không giấu bà, lớn lên ở quê mùa, rốt cuộc vẫn là không giống, thân thể ta cũng không tốt, thật sự không còn tâm sức để dạy dỗ nữa.""Sau này khi đến phủ của bà, bà thay ta mà nghiêm khắc quản giáo nó đi!"7.Dưới hành lang, Thế tử khẽ nhíu mày.Chắc hẳn hắn cảm thấy hôn sự này thực sự không được thuận mắt.Hắn vẫn không nhịn được mà ôn hòa lên tiếng,"Ấu Nguyệt, ta biết nàng mới trở về, chắc hẳn một số lễ nghi vẫn còn thiếu sót.""Cử chỉ như thế này, sau này nàng gả cho ta, đứng trước người ngoài là tuyệt đối không được đâu."Lại nhắc nhở,"Có cơ hội thì hãy tranh thủ đọc nhiều sách hơn, làm chủ mẫu Hầu phủ, chỉ biết vài chữ thì không ổn đâu."Hắn không nhận ra giọng nói của ta, trong lòng ta cũng yên tâm hơn vài phần.Ta ngước mắt, nghiêm túc nói với hắn,"Thế tử, hôn ước của chúng ta, cứ coi như bỏ đi.""Ta không thể nào gả cho ngài."Hắn sững người, trái lại còn cười,"Cứ tưởng nàng khác với Sính Nhi.""Không ngờ nàng cũng giống muội muội, cứ mãi bày ra trò lạt mềm buộc chặt này!"Vì đã lấy hết dũng khí để nói chuyện, tự nhiên ta phải nói một mạch cho xong,"Khi ở Thanh Châu, gia đình đã định sẵn hôn sự cho ta rồi.""Phụ thân, Mẫu thân không tin, nên mới đem ta gả cho ngài.""Tin hay không tùy ngài, những lời cần nói ta đều đã nói rõ ràng rồi.""Vài ngày nữa, ta sẽ vào cung cầu xin Hoàng hậu nương nương, xin người ban hôn cho ta..."Lời còn chưa nói dứt, hắn đã cắt ngang,"Không được!"Lại thở dài một tiếng,"Quốc công phủ đã đồng ý hôn sự giữa nàng và ta, ta tự nhiên sẽ cưới nàng.""Nàng việc gì phải đa tâm, phí hoài một cơ hội cầu xin Hoàng hậu như vậy chứ?"Lần này đến lượt ta ngẩn người.Người kinh thành này rốt cuộc bị sao vậy, sao cứ không chịu nghe lời người khác nói.Còn muốn nói thêm gì đó, nhưng ánh mắt Thế tử đã bay ra xa xăm.Nhìn theo hướng hắn, liền thấy cuối hành lang, Sính Nhi đang đứng đó, khuôn mặt đầy vẻ giận dữ.Ta nghĩ, thôi bỏ đi.Đỡ cho ả tưởng ta cùng Thế tử nói chuyện gì, lại sinh thêm nhiều chuyện rắc rối.Liền bước đi trước.Khi đi ngang qua ả, ả hạ thấp giọng, hung ác nói với ta,"Tạ Ấu Nguyệt, đừng tưởng ta không biết thủ đoạn lấy lùi làm tiến của ngươi.""Ngươi cho rằng bản thân cứ chối từ, làm giá như thế, Thế tử ca ca sẽ càng cảm thấy ngươi mới mẻ, thú vị ư?""Đừng nằm mơ nữa, con nhóc hôi hám từ nhà quê tới, cũng dám so với ta?"Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: Ta khựng chân lại,"Ồ, mỗi câu ngươi nói ra, chẳng phải đều đang nói chính mình sao?"Nói xong cũng không nhìn bọn họ nữa, xoay người rời đi.8.Không biết có phải nương nương bận rộn hay không, mà mãi vẫn chưa nhận được chỉ lệnh triệu kiến ta.Thoắt cái đã tới tháng bảy.Lễ Thất Tịch, ta muốn đi xem đèn hoa đăng.Khi còn ở Thanh Châu, Kiều di nương và tổ mẫu năm nào cũng dẫn ta đi chơi lễ, xem đèn hoa đăng.Cầu nguyện Chức Nữ nương nương phù hộ cho ta năm tới bình an hỷ lạc.Mẫu thân vẫn giữ giọng điệu ôn hòa, tựa như những chuyện không vui vì hôn sự của ta trước kia đã qua rồi."Chỉ là phong tục nơi thôn dã mà thôi, có liên quan gì đến chuyện bình an hỷ lạc của nữ tử chứ?""Vào Quốc công phủ rồi, phải học cách thu liễm tính tình, nào đâu còn có thể tùy hứng ham chơi như trước nữa.""Ngươi lại không quen thuộc kinh thành, nếu như lạc đường, ta sao gánh nổi trách nhiệm này."
"Sau đó vẫn là Thôi Hành sai người tới truyền lời, nói muốn đưa ta ra ngoài dạo chơi.Nàng mới chịu buông lời cho phép ta rời khỏi cửa.Nhưng khi ta tới phố đèn thì không thấy bóng dáng thế tử đâu cả.Đèn đường nhấp nháy, bên bờ sông trôi nổi mấy chiếc hoa đăng sen.Ánh nến vụn vỡ tan tác trên sóng nước.Ta ngồi xổm xuống, cũng thả một chiếc đèn, thầm lặng ước nguyện trong lòng.Nguyện tổ mẫu, Kiều di nương, phụ thân, Cố Lang, Đỗ ma ma... năm tới đều thân thể an khang, bình an hỷ lạc.Nguyện ta và họ, sớm ngày đoàn tụ.
