Tôi đứng bên bồn rửa tay vặn vòi nước, phải một lúc lâu mới có một chút nước sạch chảy ra.
“Hồi đó chỗ nào cũng nghèo. Vật liệu còn dùng lại được thì cứ dùng lại thôi.”
Thật ra, trạm dừng chân Hoài Sơn xây như vậy còn có một lời giải thích khác.
Trấn Nhai Thôn còn có tên khác là Trấn Áp Thôn. Có lời đồn rằng ngôi làng được dựng dưới chân Hoài Sơn để trấn áp thứ gì đó.
Sau này làng bị giải tỏa, nhưng việc làm đường liên tục gặp trục trặc.
Bất đắc dĩ người ta mới dùng vật liệu từ ngôi làng bị phá để xây trạm dừng chân này, cũng là để giữ lại chữ “trấn”.
Đại Thuận cũng bước tới rửa tay.
Bên bồn rửa có người thiếu ý thức dập tắt nửa điếu thuốc, rồi tiện tay vứt lên bệ rửa.
Đại Thuận nhìn nửa điếu thuốc đó, bỗng sững lại.
“Vương Thành… có phải cũng từng tới đây không? Gần đây anh ấy cai thuốc, mỗi lần hút chỉ hút nửa điếu.”
Vừa nói xong… Nửa điếu thuốc đã tắt từ lâu đột nhiên lóe lên một tia lửa, như có người châm lại.
Cùng lúc đó, trong nhà vệ sinh vốn đang yên tĩnh, một buồng gỗ kêu cót két rồi mở cửa.
Một ông lão mặc áo vải xanh lảo đảo bước ra.
Ông ta cúi đầu, không nhìn thấy mặt.
Nhưng quần áo, dáng đi… giống hệt ông lão vừa nãy đã lướt qua chúng tôi đi ra ngoài!
Đại Thuận đứng sững. Hơi thở của cậu ta đột nhiên trở nên gấp gáp.
Tôi nhìn chằm chằm vào ông lão, thấy ông ta từng bước từng bước tiến về phía bồn rửa tay.
Tôi nhường chỗ ở bồn rửa, kéo Đại Thuận định đi ra ngoài.
Nhưng ông lão đột nhiên dừng lại, đứng chặn ngay trước mặt chúng tôi.
Tôi hỏi một câu: “Có việc gì không, bác?”
Ông lão không trả lời, vẫn đứng yên ở đó. Nhìn gần mới thấy đó chỉ là một khuôn mặt già nua rất bình thường.
Có lẽ chúng tôi nghĩ nhiều quá rồi. Người già quanh khu này chắc đều thích mặc áo vải xanh kiểu đó.
Đại Thuận lúc này rất căng thẳng. Tôi nắm tay cậu ta, có thể cảm nhận rõ cánh tay cậu ta đang run nhẹ.
May mà ông lão không đứng lâu.
Ngay khi tôi chuẩn bị hỏi lần thứ hai, ông ta quay người, chậm rãi đi ra ngoài cửa.
“Anh Long! Anh Long!”
Đợi ông lão đi khỏi nhà vệ sinh, Đại Thuận hoảng hốt gọi tôi: “Anh nhìn kìa…”
Tôi theo ánh mắt của Đại Thuận nhìn về phía bồn rửa tay. Chỉ thấy nửa điếu thuốc vừa nãy lóe lửa giờ đã cháy đến tận đầu lọc.
Cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, cuốn bay một lớp tro thuốc.
“Anh Long! Anh Long!”
Tiếng của Nhậm Tùng vọng vào từ bên ngoài.
Tôi và Đại Thuận vội bước ra.
Lưu Tuân đứng cách đó không xa, liên tục gọi điện thoại, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi hỏi Nhậm Tùng, thấy biểu cảm của hắn rất gấp gáp.
“Vừa nãy tụi tôi qua cửa hàng tạp hóa nhỏ bên kia mua đồ… Hình như thấy Tôn Quảng Tân!”
Tôn Quảng Tân là nhân viên công ty của Lưu Tuân, cũng là một trong những tài xế gặp nạn lần này.
“Lúc đó tụi tôi đang trả tiền trong cửa hàng, hắn đi ngang qua cửa sổ.”
Nhậm Tùng chỉ về phía siêu thị nhỏ.
“Đợi tụi tôi chạy ra ngoài thì không thấy người đâu nữa.”
“Có khi nào nhìn nhầm không?” Đại Thuận do dự lên tiếng.
Nhậm Tùng gãi đầu: “Chắc không đâu. Bọn tôi quen Tôn Quảng Tân lắm. Huống chi… không thể hai người cùng nhìn nhầm được chứ?”
Lưu Tuân lúc này cũng đi tới, giọng đầy bực bội: “Điện thoại của họ vẫn không gọi được. Giờ chúng ta làm sao? Có nên tìm quanh đây không? Biết đâu họ không hề đi vào con đường cũ Hoài Sơn.”
“Qua đó xem thử đi.”
Đã nhìn thấy người, không thể giả vờ như không thấy, nên tôi dẫn mọi người đi về phía siêu thị nhỏ.
Khi xây trạm dừng chân Hoài Sơn, dường như người ta mô phỏng lại bố cục của Trấn Nhai Thôn.
Tất cả nhà cửa đều sắp xếp ba hàng ngang, ba hàng dọc.
Những căn nhà đối diện bãi đỗ xe đều cao hơn mặt đất bảy bậc thềm.
Nhưng thực tế không cần nhiều nhà đến vậy.
Chỉ có dãy ngoài cùng mở vài cửa hàng nhỏ, còn lại đều tối om.
Lúc này trời đã tối hẳn.
Đèn trong khu dịch vụ rất yếu, chỉ có bãi đỗ xe sáng vài chiếc đèn lớn.
Chúng tôi đi ngang siêu thị nhỏ nơi Lưu Tuân vừa mua đồ.
Đèn trong siêu thị vẫn bật, nhưng không thấy ông chủ đâu.
Đại Thuận nhìn vào bên trong qua cánh cửa mở, vội túm lấy tay tôi.
Tôi quay đầu nhìn theo.
Bên trong siêu thị còn có một căn phòng nhỏ.
Trong phòng đặt một chiếc ghế bập bênh bằng gỗ.
Ông lão mặc áo vải xanh mà chúng tôi gặp trong nhà vệ sinh, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế bập bênh đó.
Mặt ông ta nằm trong bóng tối, chiếc ghế kẽo kẹt đung đưa.
“Lúc nãy tụi tôi mua đồ… ông ta cũng ở đó.”
Nhậm Tùng vô thức nói một câu. Mặt Đại Thuận càng tái hơn.
“Chưa chắc là cùng một người, đừng nghĩ lung tung.” Tôi nhỏ giọng nói với Đại Thuận.
Cậu ta gật đầu, cố gắng bình tĩnh lại.
“Tôn Quảng Tân vừa nãy đi về phía sau đó!” Nhậm Tùng chỉ vào một con đường nhỏ cạnh siêu thị.
Phía sau đó là mấy căn nhà rõ ràng đã bỏ hoang, không có chút ánh sáng nào.
Tôi bật đèn pin, đi đầu bước vào. Vừa bước vào con đường nhỏ ấy, tiếng gió bên ngoài dường như nhỏ đi hẳn.
Thoáng chốc có cảm giác như đang đi vào một ngôi làng.
Những cánh cổng nhỏ và sân nhỏ được xây rất đầy đủ, chỉ là quá cũ nát.
“Có… có ai đó!” Lưu Tuân đột nhiên hét lên.
Ánh đèn pin của chúng tôi cùng chiếu qua. Chỉ thấy Lưu Tuân nhảy bật sang một bên như con thỏ bị hoảng.
Nơi hắn vừa đi ngang qua có một ô cửa sổ, mơ hồ thấy được bên trong căn nhà.
“Tôi… tôi vừa cảm thấy trong đó có người!” Giọng hắn run rẩy.
Nhậm Tùng có lẽ muốn tỏ ra gan dạ, nhưng chỉ dám rọi đèn pin vào cửa sổ, mãi không dám bước tới.
“Tôi đi xem.”
Tôi bảo họ dời đèn pin, rồi tự mình bước tới.
Bên trong cửa sổ phủ bụi là một căn phòng trống rất lớn, không hề có vách ngăn.
Có lẽ lúc xây dựng cũng chưa nghĩ ra sẽ dùng làm gì. Nhưng trong căn phòng trống to như vậy lại đặt một chiếc ghế bập bênh.
Trên ghế hình như có phủ thứ gì đó. Tôi lau lớp bụi trên cửa kính, nhìn kỹ vào trong.
Lần này tôi nhìn rõ rồi. Thứ trên ghế bập bênh… chính là chiếc áo vải xanh.
Nó phồng lên, như thể sắp đứng dậy.
“Trong này không có ai, đi thôi.” Trực giác mách bảo tôi rằng ở lại đây sẽ xảy ra chuyện.
Lưu Tuân vừa bị dọa một phen, giờ cũng chỉ muốn rời đi ngay lập tức.
Bốn người chúng tôi vừa quay người lại thì phát hiện con hẻm nhỏ vừa bước vào vài bước bỗng trở nên dài vô tận.
Dài đến mức ánh đèn lớn từ bãi đỗ xe cũng gần như không chiếu tới nữa.
“Đừng để ý! Chạy mau!”
Tôi ở cuối cùng, thúc mọi người chạy về phía trước. Rõ ràng chỉ có ba hàng ba dãy nhà, nhưng lúc này không biết đã mọc thêm bao nhiêu căn.
Những âm thanh mơ hồ từ bốn phía dồn tới.
Tôi rút từ bên hông ra roi đánh hồn.
Cây roi này là do một lão đạo sĩ điên tôi từng vô tình cứu khi còn nhỏ tặng cho.
Lúc đó ông ta nói với tôi: “Tướng Tu La, lòng Bồ Tát, đời này định sẵn phải ăn cơm âm dương.”
Tôi đã xung sát hơn nửa đời người, hai năm gần đây lại gặp càng nhiều chuyện quái lạ.
Xem ra đúng là ứng với lời lão đạo sĩ năm xưa.
Roi đánh hồn xé gió.
“Chát! Chát! Chát!”
Ba tiếng roi vang lên giữa không trung.
Con hẻm lúc nãy dù chạy thế nào cũng không tới được lối ra, chớp mắt đã hiện ngay trước mặt.
Bốn chúng tôi lao vọt ra ngoài trong một hơi.
Lưu Tuân chạy phía trước nhất, thở hồng hộc. Bộ vest trên người hắn nhăn nhúm, cặp kính cũng lệch lạc treo trên mặt.
Tôi quay đầu nhìn lại phía sau. Con đường nhỏ kia không có gì đặc biệt.
Nhưng siêu thị bên cạnh thì khác. Ông lão mặc áo vải xanh lúc nãy đang ngồi bên trong, giờ đã đứng trước cửa.
Ông ta nhìn chằm chằm vào chúng tôi, phía sau lưng đèn trong siêu thị chớp tắt liên tục.
“Đừng dừng lại! Ra bãi đỗ xe! Lên xe!” Tôi vừa đẩy vừa kéo ba người kia tiếp tục chạy.
