Lúc này toàn bộ đèn trong khu dịch vụ bắt đầu nhấp nháy. Trong những căn nhà lúc sáng lúc tối, dường như đều xuất hiện bóng dáng ông lão đó. Ngay cả nhà vệ sinh nơi chúng tôi vừa đi qua cũng vậy.
Ông lão lại lảo đảo bước ra lần nữa.
“Chạy mau!”
Bãi đỗ xe ngay trước mắt. Ánh đèn phía sau chớp càng lúc càng nhanh.
Tôi cảm nhận được một luồng gió kỳ lạ, khiến lông tơ trên người dựng đứng.
Trước khi xung quanh chìm hẳn vào bóng tối, tôi kéo mạnh ba người kia, nhảy thẳng xuống bảy bậc thềm!
Kỳ lạ là khi chúng tôi nhảy xuống bãi đỗ xe, toàn bộ đèn trong khu dịch vụ lập tức sáng trở lại.
Nhưng cảm giác rợn người vẫn chưa biến mất. Chúng tôi không dám chậm trễ. Vội vàng leo lên xe, chạy thẳng ra đường lớn.
Chiếc xe tiến vào con đường cũ Hoài Sơn.
Tình hình đường xá có vẻ bình thường, thỉnh thoảng còn có vài chiếc xe con tăng tốc vượt qua.
Đại Thuận và Lưu Tuân ngồi phía sau. Nhậm Tùng ngồi ghế phụ.
Ba người họ mất một lúc lâu mới ổn định lại hơi thở.
Tôi lái xe, liên tục chú ý tình hình trên đường.
Tính theo thời gian, Vương Thành và họ chắc gặp chuyện ở đoạn giữa.
Tôi nhớ rõ vị trí khối đá Thái Sơn bị vỡ. Ở đó có một vách núi gần như vuông góc, lại đúng ngay khúc cua của con đường.
Ban đêm, chỉ cần tài xế hơi lơ mơ một chút là rất dễ đâm thẳng vào đó.
“Anh Long, để em lái cho, anh nghỉ chút đi.”
Đại Thuận định nhận lấy vô lăng thì Nhậm Tùng ở ghế phụ bỗng kêu lên một tiếng: “Có phải… Tôn Quảng Tân không?”
Chiếc xe tải lướt qua. Bên ngoài lan can đường, có một người đứng thẳng tắp.
Nhậm Tùng gần như không suy nghĩ, thò đầu ra cửa xe hét lớn: “Tôn Quảng…”
“Đừng có gọi! Quay vào ngay!” Tôi gầm lên.
Đại Thuận nhanh tay kéo Nhậm Tùng trở lại.
“Mày muốn chết thì nhảy xuống luôn đi!” Tôi quát.
Nhậm Tùng bị tôi mắng, còn định giải thích gì đó. Nhưng khi quay đầu nhìn lại bên ngoài… đã không còn thấy ai nữa.
Lưu Tuân lại gọi điện cho Tôn Quảng Tân hai lần.
Vẫn không liên lạc được.
“Chắc nhìn nhầm thôi.” Lưu Tuân lẩm bẩm.
Nhậm Tùng không nói nữa, chỉ thỉnh thoảng gãi cổ.
Xe tiếp tục chạy về phía trước.
Những chiếc xe trên đường càng lúc càng ít.
Tôi nhìn đồng hồ. Đã chín giờ tối.
Lúc này Nhậm Tùng giống như có thứ gì bò trên người, bắt đầu liên tục gãi cổ, gãi tay, gãi lưng.
Mấy người trong xe đều nhìn hắn.
Lưu Tuân cau mày: “Cậu bị sao vậy?”
Nhậm Tùng há miệng định nói. Nhưng âm thanh phát ra lại là tiếng “khặc khặc” kỳ quái.
Hắn lập tức hoảng hốt, dang tay định chụp lấy tôi.
Đại Thuận vội chặn lại.
Tôi rút roi đánh hồn, vung tay quất một roi vào hắn.
“Chát!”
Roi đánh trúng vai hắn. Mắt Nhậm Tùng bỗng trợn to, như thể bị ai đó bóp cổ.
Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cổ áo hắn đang siết chặt lại.
Tôi quay sang hét với Đại Thuận: “Lột áo nó ra!”
Đại Thuận lập tức kéo áo khoác của Nhậm Tùng. Hắn mặc một chiếc áo khoác đen có khóa kéo, kéo ra rất dễ.
Nhưng khi áo vừa mở, cả ba chúng tôi đều hít lạnh một hơi.
Bên trong áo khoác của Nhậm Tùng… không biết từ lúc nào xuất hiện thêm một chiếc áo vải xanh quen thuộc!
“Cái… cái này là cái gì vậy?!” Lưu Tuân hoảng sợ.
Hắn tận mắt thấy ông lão kỳ dị trong siêu thị, vậy mà chiếc áo này lại đột nhiên xuất hiện trên người Nhậm Tùng.
Lưu Tuân sợ đến mức không dám động, dán chặt vào thành xe như con thằn lằn.
Đại Thuận luống cuống mở cúc chiếc áo xanh. Nhưng chiếc áo đó càng lúc càng siết chặt.
Tôi vừa giữ vô lăng vừa gầm lên với Lưu Tuân: “Mẹ kiếp, mau qua giúp! Còn giả chết nữa tao ném cả hai đứa xuống xe ngay bây giờ!”
Lưu Tuân mặt mày méo xệch. Sợ thì sợ, nhưng vẫn phải chui vào giữa, run rẩy kéo áo của Nhậm Tùng.
Hai người luống cuống tháo cúc. Nhưng khi chiếc áo bị kéo ra được một nửa… Nó đột nhiên như sống lại, quấn thẳng lên cánh tay Lưu Tuân.
Lưu Tuân gào lên, điên cuồng vung tay.
Tôi hét với Đại Thuận: “Lấy rượu! Tạt lên nó!”
Đại Thuận vội lôi ra một chai Nhị Oa Đầu dưới ghế, đổ cả chai lên chiếc áo.
Chiếc áo vải xanh vừa quấn lên vai Lưu Tuân lập tức xẹp xuống như quả bóng xì hơi.
Tôi thò tay giật mạnh, mở cửa sổ xe ném ra ngoài.
Chiếc áo dính rượu rơi xuống giữa đường. Đúng lúc bánh xe của tôi cán qua nó!
Xe nghiền qua chiếc áo… Nhậm Tùng mới tỉnh lại.
Mặt hắn đỏ bừng, ho sặc sụa hồi lâu, cả người đờ đẫn vì sợ.
Lưu Tuân thì thảm hại vô cùng, trên mặt không biết là nước mắt hay nước mũi, lem nhem khắp nơi.
Mười một giờ đêm. Xung quanh im lặng bất thường.
Trên con đường cũ Hoài Sơn, dường như chỉ còn lại chiếc xe của chúng tôi.
Tôi sợ xảy ra chuyện nên giảm tốc độ.
Đèn pha chiếu xuống mặt đường, trắng lạnh lẽo.
Hai bên đường… không biết từ lúc nào xuất hiện từng căn nhà dân.
Ban đầu những căn nhà đó đổ nát, giống như chỉ còn nền móng và tường gạch sót lại sau khi phá dỡ.
Nhưng dần dần những căn nhà ấy trở nên hoàn chỉnh hơn, dày đặc hơn.
Khoảng cách với con đường cũng ngày càng gần.
“Những căn nhà này từ đâu ra vậy?”
“Tôi chưa từng nghe nói trên đường cũ Hoài Sơn có làng nào cả…” Giọng của Nhậm Tùng run run.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lưu Tuân bỗng reo lên, như có tin nhắn mới.
Hắn cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng từ màn hình chiếu lên mặt hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt của chúng tôi chạm nhau trong gương chiếu hậu, rồi hắn nhanh chóng cúi xuống.
Hai bên đường, những căn nhà đã gần như ép sát vào lan can đường.
Tầm nhìn của tôi cũng bị thu hẹp lại.
Đại Thuận trong lòng cũng thấy rờn rợn, ghé lên phía trước, nói nhỏ bên tai tôi: “Anh Long… cái này không phải Trấn Nhai Thôn đó chứ?”
Tôi lắc đầu, không nói gì. Đúng lúc ấy, hai luồng đèn pha chiếu thẳng tới từ phía trước.
Tôi vội tấp xe vào làn dừng khẩn cấp bên đường.
“Anh Long!”
Xe vừa dừng lại, tôi đã nghe thấy giọng của Vương Thành.
Nơi ánh đèn chiếu tới là một căn nhà dân bên ngoài lan can đường.
Trong sân căn nhà đó đỗ một chiếc xe tải lớn.
Vương Thành ngồi vắt chân trên lan can đường, nhận ra xe của tôi nên liên tục vẫy tay điên cuồng.
“Anh Lưu! Là Hoắc Dư với Vương Thành, xe của họ cũng ở đây!” Nhậm Tùng cuối cùng cũng có chút tinh thần.
Lưu Tuân không nói gì, theo chúng tôi xuống xe.
Vương Thành thấy tôi liền khập khiễng chạy tới.
Lúc đó tôi mới nhìn rõ, chân trái của cậu ta bầm tím sưng to, và mất một chiếc giày.
“Các anh bị làm sao vậy?”
Đại Thuận định tới đỡ Vương Thành, nhưng tôi kéo cậu ta lại phía sau.
“Haizz, xui xẻo thôi. Không biết thế nào mà hai chiếc xe của bọn tôi đâm vào nhau.”
Vương Thành ôm đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
Đại Thuận ngạc nhiên: “Các anh đâm xe từ lúc nào? Sao không báo cảnh sát?”
Vương Thành như sực nhớ ra điều gì: “À đúng rồi, phải báo cảnh sát chứ. Tôi nghe mẹ tôi nói các anh tới tìm tôi, nên tôi đứng chờ bên đường.”
“Anh gọi điện cho mẹ anh à?”
Rõ ràng sau khi xảy ra chuyện, điện thoại của Vương Thành đã không gọi được.
Vương Thành lại ngơ ngác: “Không thì phải… hình như mẹ tôi gọi cho tôi. Ôi trời, tôi bị đâm cho choáng váng rồi.”
“Đừng hỏi nữa.”
Tôi ngăn Đại Thuận lại, rồi quay sang hỏi Vương Thành: “Giày của cậu đâu? Sao chỉ mang có một chiếc vậy?”
Vương Thành cúi xuống nhìn chân mình, rồi nhìn về chỗ lúc nãy cậu ta ngồi.
“Giày ở bên kia… chân này của em sưng quá, không mang được nữa.”
“Đi lấy về, mang vào!” Tôi ra lệnh, giọng rất nghiêm khắc.
Vương Thành không hiểu chuyện gì, nhưng cậu ta vốn rất nghe lời tôi, đành tội nghiệp quay lại tìm giày.
Chiếc giày của Vương Thành rơi bên ngoài lan can đường.
Cậu ta cúi người khó khăn để với lấy.
Ngay lúc sắp chạm tới, chiếc giày bị người khác nhặt trước.
Là Hoắc Dư.
Gã vẫn đứng bên ngoài lan can đường, cầm chiếc giày của Vương Thành, nhếch miệng cười: “Giày của tôi cũng mất rồi. Người anh em… cho tôi mượn chiếc này nhé?”
Vương Thành thấy hai chân Hoắc Dư đều không mang giày, vừa định mở miệng thì tôi đã bước tới.
“Vút!”
Tôi rút roi đánh hồn, chỉ thẳng vào mũi Hoắc Dư.
“Trả giày cho Vương Thành!” Giọng tôi lạnh chưa từng có. Trên cây roi lóe lên từng tia điện.
Vương Thành đứng bên cạnh sững người, không hiểu vì sao tôi lại làm lớn chuyện chỉ vì một chiếc giày.
Hoắc Dư đứng đờ ra. Dường như gã cảm nhận được sức mạnh của roi đánh hồn, nhưng vẫn không chịu buông chiếc giày.
“Tôi nói lần cuối cùng!” Tôi siết chặt cây roi.
Một tia lửa xanh “bốp” một tiếng nổ ra ngay trước mắt Hoắc Dư.
Tay gã bất giác buông lỏng. Vương Thành nhanh tay chụp lấy chiếc giày của mình.
“Anh Long… em lấy lại rồi… lấy lại rồi!”
