"Thật yên bình"
Swivel nói trong khi tận hưởng những tia nắng ấm áp và những cơn gió mát mùa hè.
Người em trai Dack lại đang mải mê chơi diều như kiểu đây sẽ là lần cuối được chơi nó vậy.Cậu ta chạy, nhảy lên vui sướng mỗi khi thấy con diều bay cao hơn.
Dack nhìn Swivel, trong mắt là sự hào hứng,niềm vui lộ rõ như một đứa trẻ con 3 tuổi:
"Anh chơi diều cùng em đi!"
Swivel mới nghe thấy,chưa kịp trả lời thì Dack nói tiếp:
"Hai chúng ta thi xem diều của ai bay cao hơn!"
Swivel cười,nói với giọng nhẹ nhàng:
"Được, nhưng anh phải đi mua diều trước đã,em ở đây đợi được không?"
"Được,anh đi nhanh lên đó nha!"
Dack vừa nói vừa cười lớn.
Swivel để chắc chắn lúc mình đi mua diều Dack sẽ không gặp nguy hiểm anh đã để lại một viên pha lê có chức năng xua đuổi ma thú.Sau đó chạy thật nhanh đến cửa hàng.
Ngay khi Swivel vừa đi, dây diều của Dack lúc này bỗng bị đứt,cậu ta liền chạy theo con diều đang bay đi,chiếc diều rơi xuống dưới một vách đá,Dack định đến lấy lại thì một tảng đá lớn có dấu hiệu sắp rơi.
"Nguy hiểm quá!"
Dack sợ hãi,chân tay hơi run,cậu ta nhặt một cành cây gần đó,vươn tay cố gắng kéo lại con diều.Sau một lúc,cậu cũng lấy lại được chiếc diều của mình.
"Cuối cùng cũng lấy được rồi!"
Dack thở phào nhẹ nhõm.Bỗng Dack giật mình nhớ ra điều gì đó.
"Quên mất,anh hai còn đang đợi, phải về nhanh!"
Cậu ta gấp rút định chạy về thì...một cánh tay vô hình chạm vào lồng ngực, một giọng nói vang lên bên tai:
"Không biết điều gì sẽ xảy ra nếu bạn chết ở đây nhỉ,ta tò mò quá,tò mò quá!"
This narrative has been unlawfully taken from Royal Road. If you see it on Amazon, please report it.
Chân Dack cứng như bị đóng băng,cậu ta không còn suy nghĩ được gì,đôi mắt mất đi linh hồn...
Swivel cũng vừa mua diều xong,cậu ta không thấy em trai mình đâu, cảm giác có chuyện không ổn Swivel gọi thật to:
"DACK,EM ĐÂU RỒI??!"
Gọi suốt 5 phút không có phản hồi cậu đã nghĩ có chuyện xấu đã xảy ra với em trai của mình,khi còn hoảng loạn thì cậu nhìn thấy viên pha lên xua đuổi ma thú vẫn còn nguyên vẹn chưa bị hư hỏng nằm im.Bình tĩnh lại, Swivel liền hiểu khả năng cao là Dack chỉ đang đi đâu đó.
Sử dụng một chú thuật đơn giản, Swivel kể lại mọi chuyện cho quản gia của gia đình:
"Cậu chủ Swivel đang gặp vấn đề gì sao?" Người quản gia già hỏi với vẻ nghiêm nghị.
"Em trai của tôi đang không rõ ở đâu,ông hãy báo lại cho bố mẹ của tôi và cùng những người khác mau đến đây tìm kiếm!"
Nói xong cậu ngắt chú thuật liên lạc,sử dụng chú thuật tìm kiếm diện rộng.Dấu chân cho biết Dack đã chạy về hướng Đông. Không suy nghĩ nhiều,Swivel chạy nhanh về hướng Đông cố gắng đi theo những dấu vết còn lại mong nhanh chóng tìm được Dack.
"Tại sao Dack lại chạy về hướng này chứ?!"
Swivel tự hỏi.
Dấu vết dừng lại tại một bãi đất trống.Không thấy em trai, Swivel cố sử dụng chú thuật tìm kiếm thêm vài lần nhưng kết quả vẫn là không,Swivel lúc này thở dốc,cậu chạy tìm em mà không nghỉ lấy sức một chút nào suốt quãng đường.
"Mùi gì vậy?"
Cậu nói với sự kiệt sức, ngước mắt lên nhìn.
"Chiếc diều?!"
Swivel thấy diều của Dack nằm ở bãi đất,vết máu dính trên diều vẫn còn khá mới.
"M..máu!"
Giọng Swivel run rẩy,sự sợ hãi bao trùm tâm trí cậu.Quên sự mệt mỏi,cậu cầm theo chiếc diều chạy đi tìm Dack.
"DACK! DACK! DACK!"
Cậu dùng hết sức nói thật to tên của em trai của mình, trong lòng cầu nguyện với chúa,mong sao chúa bảo vệ cho Dack.
"Em phải an toàn,em phải an toàn!"
Cậu dừng lại trước một tảng đá lớn,đôi mắt lờ đờ,chân tay run rẩy,tiếng răng va chạm có thể nghe thấy rõ ràng.
"Không phải, không phải, không phải, không phải, không phải!
Cậu liên tục phủ nhận điều mình thấy,hơi thở cậu trở lên gấp gáp,nhịp tim mất kiểm soát,tim đập loạn, nước mắt cậu rơi.
"Không phải, không phải, không phải, không phải!"
Tảng đá lớn đè lên cơ thể Dack, ruột,gan,thận lòi ra,máu chảy rất nhiều.
Swivel không di chuyển được dù cố gắng,cậu không nói được gì ngoài việc liên tục phủ định điều mình nhìn thấy.
"Không, không, không, không, không, không, không, không, không,....., KHÔNG!!!!!!!!!!!!!"
Swivel ngã khỏi giường, mắt cậu mở to, nước mắt vẫn rơi.Sau một lúc choáng váng cậu tự lấy lại bình tĩnh, cố gắng ổn định lại hơi thở, hít vào thở ra.
"Ổn rồi,ổn rồi!"
Cậu nói với bản thân.
Những tia nắng buổi sáng chiếu lên khuôn mặt cậu,hương thơm của hoa từ khu vườn lan tỏa khắp căn phòng.Nở nụ cười trên môi,lau đi nước mắt.
"Hương thơm của hoa dễ chịu thật! Ha ha ha,dậy thôi,tập thể dục buổi sáng lấy lại tinh thần nào, Swivel!"
Tạm quên đi cơn ác mộng, Swivel ra sân trước nhà tập thể dục.
"1..2..1..2..1..2!"
Sau khi tập thể dục, Swivel đi tắm.Và ăn sáng trước khi đi học.
"Con mệt sao?" Mẹ hỏi.
"A.. không,con ổn mà!"
"Có thật không,trông con có vẻ mệt mỏi quá!" Cô nói với sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Thật mà,mẹ đừng lo lắng,con còn khoẻ lắm!"
Cậu vươn tay rộng ra hai bên cố tỏ ra mình còn rất ổn,ánh mắt long lanh,tỏ ra dễ thương với mẹ.
Mẹ cười, không cố hỏi thêm.
"Ăn sáng thôi,con còn phải đi học nữa!"
![Kí Ức Kiếm thánh [Vietnamese]](/dist/img/nocover-new-min.png)