Một người mang theo một thanh kiếm trên hông đang đi trên một bãi đất hoang tàn.
Máu,thi thể,áo giáp,vũ khí vươn khắp nơi.
Những vũng máu còn tươi và những vũng máu lớn đã khô ở khắp mọi nơi.
Anh bước đi,đi mãi như chưa xác định được điểm dừng chân đúng của mình.Rồi anh đứng trước một căn nhà, không phải là một đống đổ nát.
Ngồi xuống một cách mệt mỏi,trên cơ thể anh là hàng trăm vết thương lớn nhỏ,cánh tay trái bị phá nát máu vẫn chảy,con mắt trái gần như đã tàn nát hoàn toàn,chân phải đập thành nhiều khúc.
Anh nhìn lên bầu trời vẫn còn đỏ rực màu máu, trong tâm trí anh tăng dần những ký ức về những ngày anh còn bé,cái ngày đã làm anh trở thành như hôm nay.
15 năm trước, trong một căn nhà lớn, trên hành lang tối, một cậu bé 10 tuổi,thân hình nhỏ bé,mái tóc màu hạt dẻ,với nỗi sợ hãi bước đi về phòng mình.
Đứng trước căn hộ quen thuộc cậu bé lại có chút sợ hãi,cậu mở cửa vào trong,bên trong đen tối, cửa sổ kín, đồ vật rác
Leo nhanh lên giường,cậu ngước mắt như muốn chìm vào giấc ngủ thật nhanh nhưng mười phút,hai mươi phút,ba mươi phút, một tiếng trôi qua cậu vẫn còn thể ngủ được.Mồ hôi rên quần áo,mái tóc rối tung, ánh mắt sợ hãi.
"Đắc!" Cậu vô thức gọi em trai mình.
Những ký ức về người em trai mùa về trong tâm trí cậu.
*###*
Một động cơ cực lớn phát ra,cậu chạy tới xem thì tìm thấy một nền đá lớn lên một ai đó chưa biết,máu chuyển rất nhiều,máu chạy đến chân cậu bé,cậu khi không sao di chuyển được và không tìm thấy em trai đâu.
"Aaaaaaa" cậu hét lên sợ hãi.
Nỗi sợ hãi kéo cậu về thực tại, rên rỉ trên giường một lúc,cậu bước xuống giường đi đến chiếc bàn cạnh cửa sổ, mở rộng thư giãn đầu tiên,bên trong có một lọ thuốc không ghi nhãn.
Lấy một ít thuốc,cậu uống rồi cơn buồn ngủ đến.
Mở mắt ra lần nữa cậu thấy mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, nhiều người xung quanh đang bàn tán xôn xao.
"Đây là đâu?" Cậu tự hỏi.
Ánh sáng từ cây đèn pha lê làm bạn mí mắt,cậu nhận ra mình không thể cử động được, một chút gì đó ấm áp và ứng dụng thương mại đang bao quanh anh ấy.
"Một cái chăn sao?" Cậu nhìn xuống và nói.
"Thế là mình đã ở trong thử thách rồi sao? Đây là khoảng khắc kiếm thánh đời đầu được sinh ra sao?" Cậu đã tăng dần nhận ra.
Cậu ngước lên nhìn người phụ nữ đang bế mình,cô ấy rất xinh đẹp,ánh mắt hiền dịu nhìn cậu.
"Chắc chắn đây là mẹ của kiếm thánh đời đầu!" Cậu nói với bản thân.
Người phụ nữ bắt đầu mở miệng nói tiếng nói với những người còn lại:
This book is hosted on another platform. Read the official version and support the author's work.
"Đừng cãi nhau nữa,con đã nghĩ ra cái tên cho thằng bé rồi!"
Rồi cô ấy nhìn vào cậu bé,giọng nhẹ nhàng:
"Tên con là Light!" Rồi nở nụ cười.
Mọi người đều có vẻ ngoài với cái tên đó.
"Giống như vậy,mẹ của học sinh, không phải là Light đã đặt tên của bạn thì ai đó sẽ phản ánh ánh sáng!" Cậu tự nói với mình và nhìn vào mặt kính xinh đẹp của phụ nữ.
Tự nhiên một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong người cậu.
"Đói!" Cậu vô thức được tìm thấy.
Cậu muốn nói chuyện với những người khác nhưng chỉ phát ra âm thanh bập bẹ.
Người mẹ:
"Con sao vậy?"
"Oa..ạ..o"
Một người phụ nữ lớn tuổi hơn có thể là người bà nói với người mẹ:
“À, Light đang kêu là đói đó con!”
" Phải rồi,con lại không hiểu!" Người mẹ khoảnh khắc khắc nghiệt.
Người mẹ vén áo chuẩn bị cho Light uống sữa.
Cậu bé thích thú,mặt đỏ như cà chua.
"Không, không,mình đã 10 tuổi rồi mà! Cho con uống sữa bình đi đừng mà"
Trong lúc cậu cố gắng nói thì mọi người chỉ nghe thấy tiếng cậu kêu như sắp khóc ngay lúc này.
Sau một lúc, mọi chuyện tăng dần ổn định. Cậu được đi ngủ, nằm trong một chiếc yên tĩnh rất quan trọng,chăn ấm, viền giường cha mẹ. Mẹ còn dành cả tiếng để ru cậu ngủ trong khi cậu ngủ chỉ sau 10 phút.
Trong giấc mơ,cậu thấy mình bị lạc trong một màn sương mù,cậu sợ hãi nhưng vẫn bước đi rồi tỉnh dậy đột ngột.
“Gì vậy?!” Cậu tự hỏi.
"Mà sao thấy ấm ấm kỳ lạ?" Vừa nói vừa nhìn xuống dưới chân.
“Tè mất rồi!” cậu bé mấy vui vẻ, bức bối lan tỏa,cậu khóc muốn,dù cậu muốn thế.
"Oa Oa Oa Oa" Cậu X.
Bố và mẹ đang chăm sóc nhau bên cạnh thay cho cậu bé.
Người mẹ:
"Ổn rồi,đống phấn nữa con yêu!"
Người bảo lý vũ khí:
"Không được nữa,con trai!" Vừa nói vừa làm mặt hài,cố gắng làm con bé cười.
Cậu nín khóc,mắt bắt đầu nặng nề, cơn buồn ngủ kéo đến và cậu ngủ bài đi.
Trong giấc mơ,cậu khía thấy đầu của một con rồng bị chặt chẽ bởi một người đàn ông, sau đó, một cánh cổng đen mở ra, một bóng hình xuất hiện, một người đàn ông khác đang mời người đàn ông kia đi theo mình. Họ nói gì rồi quay sang đánh nhau nhưng cuối cùng lại cùng nhau bước qua cảnh cổng.
![Kí Ức Kiếm thánh [Vietnamese]](/dist/img/nocover-new-min.png)