Trọng Sinh
357 truyện
Xuyên thành Omega cấp thấp bị ngàn người chê vạn người ghét. Lúc này nguyên chủ vừa mới bị người đời chỉ trích thậm tệ vì dám mở mồm mắng chửi nhân vật chính thụ Nguyên Lạc dịu dàng lương thiện, được cả nhà cưng chiều. Nhìn những khuôn mặt lộ vẻ chán ghét trước mắt. Tôi mệt mỏi rũ mắt xuống. Sao cũng được, tôi là một kẻ chán đời mà. Người nhà bảo tôi cút, tôi chẳng thèm thu dọn đồ đạc, đi thẳng luôn cho lẹ. Kỳ phát tình đến, cơ thể bủn rủn ngứa ngáy, tôi tiện tay vớ con dao gọt hoa quả định rạch luôn tuyến thể sau gáy. Nhân vật chính thụ "bạch liên hoa" hãm hại tôi đẩy cậu ta xuống nước, tôi thuận thế nhảy xuống cùng luôn, mặc kệ cơ thể chìm dần xuống đáy nước... Cứ tưởng tất cả mọi người đều hận không thể cả đời không qua lại với tôi. Nhưng sau đó, người nhà lại mang đủ loại quà cáp đắt tiền đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn kia. Hễ có chút gió thổi cỏ lay là lại chắn trước mặt tôi, nhe nanh múa vuốt: "Các người lại chọc ghẹo vợ tôi làm cái gì hả!"
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đám đệ đệ nhà ta đúng là chẳng được việc gì. Vừa nhận được thánh chỉ tứ hôn của hoàng thượng, cả nhà bọn họ đã ôm nhau khóc lóc. Đệ đệ ta hiền lành thật thà nửa đời người, hiếm lắm mới nói được một câu cứng rắn: “Dù có phải liều cái mạng này, ta cũng không thể để Linh Nhi gả cho tên khốn Tạ Bồi Tùng đó!” Tạ Bồi Tùng là thế tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ. Nửa tháng trước, hắn vừa ép chết vị hôn thê đã định thân với mình từ nhỏ. Cô nương nhà người ta lén tặng hắn tín vật định tình, hắn lại đem thứ ấy đưa cho một tên ăn mày dưới chân thành. Đến lúc tới cửa từ hôn, hắn còn nói vị hôn thê của mình không đứng đắn, lén lút tư thông với nam nhân khác. Cứ thế, hắn ép một tiểu cô nương mới mười sáu tuổi phải nhảy xuống hồ sen tự vẫn. Nay thánh chỉ ban xuống, muốn tứ hôn đích trưởng nữ Thẩm gia cho thế tử Vĩnh Ninh Hầu phủ, nói là kết thành lương duyên, để hai nhà đời đời giao hảo. Ta giật phắt thánh chỉ khỏi tay đệ đệ. “Có cô cô này ở đây, đích trưởng nữ Thẩm gia sao lại đến lượt con gái ngươi?” “Thánh chỉ này của hoàng thượng rõ ràng là tứ hôn cho ta.” “Ngươi cũng đừng khóc nữa, mau bò dậy chuẩn bị của hồi môn cho ta đi.” Ta là Thẩm Tiếu An. Bốn mươi lăm tuổi. Vừa từ trong quân doanh trở về. Đúng lúc đang ở độ tuổi đẹp nhất để xuất giá.
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đêm trước kỳ thi tuyển nữ quan, vị hôn phu Bùi Thanh mang đến tặng ta chiếc vòng ngọc gia truyền. Chàng nhìn ta đầy thâm tình rồi nói: “Đợi nàng thi xong, chúng ta sẽ thành thân.” Ngay lúc ta đang cảm động khôn xiết, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận. 【Nữ chính còn chưa biết đâu, nam chính cũng tặng cho nữ phụ một chiếc vòng giống hệt. Hai chiếc vòng này có thể cộng hưởng ý thức và chia sẻ cảm giác đó.】 【Nữ phụ chỉ cần đeo vòng là có thể dễ dàng biết được đáp án trong đầu nữ chính lúc làm bài.】 【Chỉ cần nữ phụ khẽ xoay chiếc vòng, vì hai người cùng cảm nhận nên nữ chính sẽ lập tức mất mặt ngay trong phòng thi đó~】 【Haiz! Kết quả là nữ chính thi trượt, còn nữ phụ thì đỗ.】 【Nam chính cũng chỉ là muốn tốt cho nữ chính thôi mà. Làm hiền nội trợ của nam chính chẳng phải rất tốt sao? Cứ nhất quyết đi thi nữ quan làm gì, đây chỉ là một chút trừng phạt nho nhỏ thôi.】 【Đúng thế, hơn nữa nữ phụ tuy yêu nam chính nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nữ chính thành thân, đáng thương biết bao.】 【Nam chính vốn mềm lòng mà~ Cho nên mới muốn dùng chiếc vòng để bù đắp cho nữ phụ đó~】 Đọc xong, ta xoay người buộc luôn chiếc vòng lên cổ một con chó đang đến kỳ động dục.
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta và tỷ tỷ cùng xuất giá trong một ngày. Tỷ ấy gả cho Đoan Vương quyền khuynh triều dã. Ta gả cho vị thế tử hữu danh vô thực, chỉ ham rong chơi hưởng lạc. Thế nhưng ngay trong đêm động phòng, khoảnh khắc khăn voan được vén lên, ta sững sờ tại chỗ. Nam nhân trước mắt không phải thế tử Thẩm Xác, mà là Đoan Vương Tạ Diễn. Ngày hôm sau, bốn người chúng ta gặp nhau tại Đoan Vương phủ. Tỷ tỷ đỏ hoe vành mắt, cất lời chất vấn: “Uyển Uyển, vì sao muội lại đối xử với ta như vậy? Nếu muội muốn gả vào nhà quyền quý, cứ việc nói thẳng với ta, ta sẽ nhường cho muội.” Chỉ một câu ấy đã khiến ta trăm miệng khó biện minh. Sau đó, tỷ tỷ đau lòng rời khỏi kinh thành, Thẩm Xác đưa tỷ ấy đi khắp nơi du ngoạn để giải sầu. Còn ta lại bị Tạ Diễn xem thành kẻ tâm cơ thâm trầm. Hắn càng oán hận ta đã cướp mất vị trí của người trong lòng hắn. Hai bên nhìn nhau đều sinh chán ghét, giày vò nhau suốt nửa đời. Mãi đến trước khi chết, ta mới biết chuyện tráo hôn năm ấy lại do chính tỷ tỷ một tay sắp đặt. Khi mở mắt lần nữa, ta lập tức xé tan hôn thư. “Ta muốn từ hôn.”
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, ngọt văn, song khiết, sinh con, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, chủ thụ, ấm áp, 1v1, nhân vật thức tỉnh. Giới thiệu: Ôn Từ Thư tỉnh mộng, hóa ra bấy lâu nay cậu vẫn luôn sống trong một cuốn tiểu thuyết. Cơ thể cậu vốn dẫu ốm yếu cũng là vì tác giả chẳng cho lấy một cơ hội để sống sót. Theo cốt truyện, sau khi cậu qua đời, cậu con trai ruột thịt sẽ hắc hóa, trở thành nam phụ cố chấp chuyên đi phá hoại tình cảm của đôi chính. - Ngày đầu tiên sau khi thức tỉnh, cậu con trai chín tuổi nghịch ngợm Bạc Nhất Minh đang gào thét ầm ĩ khắp nhà: "Con không quan tâm, con nhất định phải đi thi làm idol! Tương lai con phải trở thành một siêu sao hàng đầu showbiz!" Ôn Từ Thư vốn đang thở mong manh: "Quản gia, mang cho tôi một cái chảo gang, gọi thêm hai vệ sĩ nữa." Đôi mắt phượng khẽ liếc nhìn đứa con trời đánh, cậu dặn thêm: "Gọi bốn vệ sĩ tới đây." Bạc Nhất Minh đứng trên sofa nhìn xuống người ba nhỏ vốn có sức khỏe yếu ớt của mình, ngơ ngác: "Ba nhỏ? Ba hiểu lầm rồi, con đi thi làm idol chứ không phải đi đánh nhau, không cần gọi vệ sĩ đâu ạ." - Khi người ba lớn Bạc Thính Uyên về đến nhà, đập vào mắt hắn là cảnh tượng trong phòng khách: bốn vệ sĩ cao mét chín đang đè chặt tay chân con trai. Mà Ôn Từ Thư vốn có sức khỏe ốm yếu lúc này đang vung chiếc chảo gang, giáng thẳng vào mông con. Trán Ôn Từ Thư lấm tấm mồ hôi mỏng, đôi tay cầm chảo run lên vì mệt. Bạc Nhất Minh gào thét cầu cứu: "Ba lớn! Mau cứu con, ba nhỏ điên rồi, ba ấy đánh con! Chắc chắn ở bên ngoài ba ấy có đứa con khác rồi, hu hu hu... Á!" Lại thêm một chảo nữa giáng xuống. Bạc Thính Uyên nhanh chóng tiến lại đỡ lấy Ôn Từ Thư, dùng giọng trầm thấp từ tính đầy ôn nhu hỏi: "Sao lại động tay động chân rồi?" Bạc Nhất Minh tưởng mình đã tìm được cứu cánh, định bụng nhảy dựng lên. Kết quả, Bạc Thính Uyên lạnh lùng buông một câu: "Giữ chặt tiểu thiếu gia cho tôi." Hắn đỡ Ôn tiên sinh ngồi xuống sofa, tận tình đút từng ngụm nước, sau đó mới tiến đến trước mặt con trai. Hắn cao ngạo cởi bỏ áo vest, cầm lấy chiếc chảo gang lên và vung mạnh - "A a a a a!" - Cuối cùng, Bạc Nhất Minh cũng toại nguyện bước chân vào giới giải trí, nhưng không phải tham gia chương trình thần tượng như hằng mong ước, mà là tham gia show thực tế "Cải tạo thiếu gia nhà hào môn". Trong tưởng tượng của Bạc Nhất Minh, giới giải trí là: Công khai thân phận con trai tỷ phú, nhún nhảy vài cái, nháy mắt làm duyên là fan sẽ kéo đến rần rần, yêu mình đến chết đi sống lại. Thực tế khắc nghiệt là: Trong chương trình, cậu bị ba nhỏ chỉ huy đi cuốc đất, nhổ cỏ, phun thuốc trừ sâu. Làn sóng bình luận của khán giả: "Trời ơi, sao Ôn Từ Thư lại đẹp đến nhường này! Bạc Nhất Minh, nhóc tránh ra chỗ khác cho ba cậu tỏa sáng đi, mau xuống ruộng cấy mạ đi đừng làm phiền tôi ngắm mỹ nam!" Bạc Nhất Minh gào khóc: "Sách giáo khoa của tôi đâu? Thiếu gia đây quyết chí thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại!" - Ôn Từ Thư luôn ngỡ rằng Bạc Thính Uyên kết hôn với mình chỉ vì nghĩa vụ giữa hai gia tộc, bởi vậy cậu luôn sống trong u uất. Mãi sau khi thức tỉnh cậu mới biết, người chồng vốn tưởng lạnh lùng bấy lâu hóa ra lại yêu mình sâu đậm. Việc chia phòng ngủ bao năm là vì Bạc Thính Uyên sợ sức khỏe cậu không chịu nổi. Không bao giờ nhắc chuyện công việc ở nhà là vì sợ cậu nghe thấy sẽ phiền lòng. Những bó hồng đỏ thắm đầy sến súa vào mỗi dịp lễ chẳng phải do trợ lý đặt, mà chính tay hắn tự chọn lựa. Ôn Từ Thư ngậm ngùi: "Cái miệng này nếu không dùng để nói lời yêu thương thì đem đi quyên góp cho rồi!" - Thông tin tác phẩm: Hình tượng: Mỹ nhân tóc dài mang khí chất cổ điển, ốm yếu mong manh (thụ) Ôn Từ Thư × Con lai Trung - Pháp kiểu trưởng thành, biết chăm sóc như hệ cha, lớn hơn 5 tuổi Bạc Thính Uyên. Thể loại: Hào môn thế gia, ngọt văn, nhẹ nhàng, chữa lành. Nhân vật chính: Ôn Từ Thư, Bạc Thính Uyên. Vai phụ: Bạc Nhất Minh. Thông điệp: Yêu chính là được thấu hiểu.
Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Cây đổ bầy khỉ tan, kiến hôi thì phải làm sao đây? Hắn: Người này thật ngốc, nếu không phải ta chỉ dạy, đã sớm bị người ta nuốt chửng rồi. Nàng: Người này thật ngốc, nếu không phải ta cho ăn, đã sớm chết đói rồi. Ai cũng cười nàng ăn nói vụng về, miệng lưỡi chậm chạp. Thế cũng chẳng sao, kiếp sau mà bọn họ cầu thần bái Phật mong có được, kiếp này nàng đã làm được rồi. Ai cũng chê cười hắn chó cậy thế chủ. Thế thì có can hệ gì? Hắn đã sống thành một con chó mà không ai dám khinh thường, nhờ bản lĩnh của mình khiến nàng không cần phải cúi mình khom lưng, lưu lạc khắp nơi.
Người Dưới Người - Ngô Nhược Ly
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Cha không thương, mẹ kế không yêu, phải gả thay cho em trai, đối tượng kết hôn thì tàn tật lại còn mang tính cách âm u tàn độc. Đó chính là hoàn cảnh hiện tại của kẻ xuyên sách là tôi đây. Trong tiểu thuyết, “Phó Linh” là một tên pháo hôi hàng thật giá thật. Cậu ta gả vào nhà họ Quý thay cho nhân vật thụ chính là Phó Tri, đối tượng là Quý Minh Tước bị tàn tật hai chân - cũng chính là chú út của nhân vật công chính Quý Tu Diễn, và là phản diện cuối của cuốn sách. Sự phản bội của người thân, sự mỉa mai và hạ thấp ngoài sáng trong tối của người nhà họ Quý, cùng sự ghẻ lạnh của chồng... đã khiến trái tim vốn dĩ nhạy cảm của "Phó Linh" dần trở nên méo mó, bước lên con đường hắc hóa.
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi lén lút viết truyện “người lớn” với kẻ thù không đội trời chung làm nam chính.Không ngờ lại bị anh phát hiện."Tư thế này, anh không thích."Anh vươn tay ôm tôi vào lòng, giọng điệu mờ ám."Chỗ này, chỗ này, đều phải sửa."Tôi run rẩy."Sửa thế nào?"Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của kẻ thù nheo lại."Anh dạy em."
Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Bạn trai cũ lướt thấy ảnh tôi chụp cùng người khác, lập tức cào phím:"Em đổi nghề thu mua đồng nát rồi?"Tôi lúc ấy buồn ngủ ,đầu óc mơ màng, nhắn:"Anh ấy 21."Ba giờ sáng.Bạn trai cũ lại tiếp tục nhắn:"21...là tuổi... đúng không?"
Chỉ Thích Mỗi Em
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta đây, vốn tin vào nhân quả nhất, cũng là kẻ kiên nhẫn nhất.Kế mẫu phạt ta quỳ nơi từ đường trong tiết đông giá rét, khiến ta mang bệnh căn.Ta chẳng hề tố cáo, chỉ đợi đến khi con trai bà ta vướng vào thói cờ bạc, liền tiện tay thay hắn tr ả n ợ và đứng ra bảo lãnh.Cho đến ngày hắn nợ một khoản cự bạc, hai mẹ con bị tộc nhân xóa tên, lưu lạc làm ăn mày, rồi ch ết cóng trong ngôi miếu hoang.Ta ra vẻ tốt bụng giúp họ thu liễm thi hài, thế là trở thành vị Hoạt Bồ Tát được người người tán tụng.Năm năm sau, phu quân vốn tự nhận mình thanh cao, dẫn về một đứa trẻ nam năm tuổi, bảo là con của ân nhân cũ.Dẫu cho có phải ủy khuất con gái ruột, hắn cũng muốn dốc hết sức lực để trải đường cho đứa trẻ ấy.Ta nhìn gương mặt đứa trẻ có bảy phần giống hắn, liền mỉm cười.Bồ Tát nhắm mắt rồi, Diêm Vương cũng nên đến thu người thôi.
Liễu Mi Bồ Tát
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta sinh ra trong một gia đình thương gia, từ nhỏ đã tinh thông việc tính toán.Thuở nhỏ, phụ thân cứ say rượu là lại thích phô trương cái uy phong của đấng nam nhi, động chút là đ ánh đập mẫu thân tàn nhẫn.Sau đó, ta đã tự tay đổi cho mẫu thân một người phu quân vừa ý.Mẫu thân vui vẻ, ta cũng vui vẻ.Sau này, ta mang theo vạn quan gia sản gả vào Tướng quân phủ.Năm thứ hai, phu quân mất tích.Năm thứ sáu, phu quân Ngụy Chiêu dẫn theo một người phụ nữ cùng hai đứa trẻ trở về.Hắn đứng trước cửa phủ quát lớn với ta: "Sáu năm không con nối dõi, ngươi không xứng làm chính thê, nên lui vị nhường hiền."Sau lưng ta bỗng vang lên giọng trẻ thơ non nớt: "Nương thân, hắn là ai? Thật là vô lễ."Ngay sau đó, nam tử trên xe lăn được người đẩy tới cạnh ta.Ngụy Chiêu nhìn gương mặt giống hệt mình, nhất thời ngẩn người.Nam tử trên xe lăn nắm lấy tay ta, quát lớn: "Kẻ địa vị thấp kém nào đây, dám ăn nói vô lễ với phu nhân của bổn quan."Ta cười nhạt, nghiêng đầu đáp: "Chắc là tên lừa đảo nào đó đang mưu toan tới đây bịp bợm thôi."
Con Gái Nhà Buôn
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đường Ninh vừa đến nhà họ Thịnh, liền được dặn dò ba chuyện. Thứ nhất: Thịnh tiên sinh là người cổ hủ, nghiêm túc. Thứ hai: Thịnh tiên sinh không thích người khác lại gần. Thứ ba: Thịnh tiên sinh có một điều cấm kỵ, chính là một cô gái từng được nhà họ Thịnh nuôi nấng. Mà Đường Ninh, chính là đứa con nuôi thứ hai của nhà họ Thịnh. Sau khi Đường Ninh đến nhà họ Thịnh, cô luôn biết chừng mực, giữ lễ nghi, tuyệt đối không dám chạm vào bất kỳ điều cấm kỵ nào của Thịnh tiên sinh. Về sau, Đường Ninh mới biết được, Thịnh tiên sinh thực ra rất nho nhã lịch thiệp. Thịnh tiên sinh thỉnh thoảng cũng rất bám người. Mà Thịnh tiên sinh, còn rất biết cách yêu thương một người. . . . . . . Viên kẹo chanh vào ngày mưa âm u, ngọt ngào đến mức có thể xua tan mọi mù mịt.
Giang Nam Xuân Thịnh - Giới Tiệp
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trong miếu có ba vị tiên tri. Họ tiên tri rằng tỷ tỷ sẽ gả vào nhà cao cửa rộng, hưởng hết vinh hoa. Còn ta sẽ g,i,ế,t cha g,i,ế,t mẹ. Khi Huyện lệnh mới nhậm chức đến nhà dạm ngõ cầu hôn. Cha mẹ ta phấn khởi xoa tay, nháy mắt ra hiệu cho tỷ tỷ đang nấp nửa người sau cánh cửa ra mắt quý nhân. Huyện lệnh Lý Bá Hành tuấn tú khó có người bì kịp, nụ cười ấm áp khiến người ta không thể rời mắt. “Hai vị hiểu lầm rồi.” Hắn quay đầu, chỉ tay về phía ta đang bị xích bằng sợi xích chó nơi góc sân. “Người ta muốn cưới là thứ nữ của hai vị, Khương Phúc.”
Vị Tiên Tri Cuối Cùng - Hương Cốt Kê Thối
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tháng sau chính là lễ cập kê của ta. Vậy mà mẫu thân lại đưa về một cô nương lạ mặt, nói rằng đó mới là nữ nhi ruột thịt của bà. Ta lặng lẽ thu dọn xiêm y, sắp xếp hành trang, sau đó quỳ xuống hành lễ từ biệt. Mẫu thân khẽ nói: “Ôn gia ta nhiều đời trâm anh thế phiệt, nuôi thêm một nữ nhi nữa thì có hề gì.” Ánh mắt ta lướt qua người phụ nhân đang đứng dưới bậc thềm kia. Bà tỏ ra lúng túng, tay chân không biết đặt đâu cho phải. Ta khẽ lắc đầu. “Nữ nhi của người, bà ấy đã trả lại cho người.” “Còn nữ nhi của bà ấy… người cũng nên trả lại cho bà ấy rồi.”
Ánh Đèn Nhân Gian
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Quá giờ trưa, ánh mặt trời chói chang nhất. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mặt, dù nhắm mắt, Ôn Dữu Ninh vẫn thấy chói. Cô nhíu mày, lơ đãng đưa tay che mặt, định quay lưng lại để ngủ tiếp thì một tiếng "tích" ngắn ngủi vang lên. Ôn Dữu Ninh bỗng mở choàng mắt, ngồi dậy nhìn màn hình máy tính. Dòng chữ trên livestream hiện lên: 【 Người dùng 1998 đã vào phòng live. 】 Đã ba tiếng kể từ lúc bắt đầu live, cuối cùng cũng có người đầu tiên vào. Ôn Dữu Ninh mừng rỡ, "Chào mừng..." Vừa mở lời, con số người xem ở góc trên bên phải màn hình đã từ 1 biến thành 0. — Người dùng mới đã thoát phòng live. Ôn Dữu Ninh: “...”
Tôi Dựa Vào Đọc Tiếng Lòng Của Động Vật Để Livestream Chữa Bệnh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta tên là Khương Uyển. Ta là đích nữ của Hộ bộ Thượng thư, hôm nay phải đến tham dự cung yến trong cung do Trần Quý phi tổ chức. Tỷ tỷ đứng sau lưng, đích thân chải trang cho ta. Tỷ ấy vừa chải tóc, vừa cẩn thận dặn dò kỹ lưỡng. "Muội muội à, từ nhỏ muội đã lớn lên cùng ngoại tổ phụ ở Giang Nam, lát nữa chớ có nhận nhầm người đấy. Tam hoàng t.ử là một kẻ tàn phế ốm yếu, còn Nhị hoàng t.ử thì muội từng gặp rồi đúng chứ?" "Thái t.ử dung mạo tuấn mỹ, là người của hoàng gia, trên người mặc mãng bào, rất dễ nhận ra." Ta gật đầu, nhìn khuôn mặt mình trong gương, da trắng như tuyết, dung mạo tựa như hoa, rực rỡ như hoa đào lý. "Tỷ, muội nhất định sẽ chinh phục được Thái t.ử." "Tốt, Nhị hoàng t.ử thực lực không đủ nhưng lại dã tâm bừng bừng. Ta gả cho hắn, coi như nửa bàn chân đã bước vào quan tài rồi. Chỉ có muội mà gả cho Thái t.ử..." "...mới có thể giữ được vinh hoa phú quý cho nhà chúng ta."
Gả Khéo
Sưu tầmbởi NovelHub Official
“Đấu địa chủ, chia ruộng đất”, cô tiểu thư nhà địa chủ mất đi gia đình, lại còn bị ép gả cho một gã lưu manh. Cứ ngỡ cuộc đời này thế là xong đời, chẳng thể ngờ gã lưu manh ấy lại dè dặt, nâng niu bảo vệ cô hết mực, thậm chí còn cùng cô tạo nên một cuộc sống tốt đẹp. – Lý Nhị Cẩu không nơi nương tựa, lại chẳng có học thức. Hắn sống sót được đến nay đều nhờ vào cái da mặt dày như tường thành để đi lừa gạt, ăn chực uống chực. Hắn vốn nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ lại lấy được một “tiên nữ” về làm vợ. Để không làm “tiên nữ” phải chịu khổ, hắn chỉ còn cách nỗ lực vươn lên. – Đây là câu chuyện về một gã lưu manh hối cải, nỗ lực để có một cuộc sống tốt hơn, cũng là câu chuyện về một cô nàng lá ngọc cành vàng sau khi gia đạo sa sút vẫn tiếp tục được yêu chiều hết mực.
Tiểu Thư Địa Chủ - Thu Diệp Hoàng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đây là lần thứ ba cha mẹ tìm đến ta. Khi bọn họ ra lệnh cho ta phải trả món nợ c.ờ b.ạ.c thay đệ đệ, ta ném một con d.a.o găm xuống đất, lạnh lùng nói: “Được thôi. Cứ một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Giống như bao lần trước đây, họ c.h.ử.i bới, định lao vào đ.á.n.h ta, nhưng lập tức bị thị vệ bên cạnh bóp gáy, ấn c.h.ặ.t xuống nền đất lạnh. Ta khẽ nhướng mày, tên thị vệ liền "tốt bụng" dạy họ cách dập đầu hành lễ: “Nào, hãy nói theo ta: Tham kiến Quý phi nương nương.”
Mộng Độ Đêm Xuân
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vô tình, tôi lướt trúng một phòng livestream. Cái tên nghe khá kêu: "Tiệm Cầm Đồ Cái Gì Cũng Không Có". Mang theo tâm trạng tò mò nhấn vào xem, bên trong náo nhiệt đến không ngờ. Có người muốn cầm 10 cân mỡ, có người muốn cầm khả năng hóng hớt. Lại còn có một ca khó đỡ hơn: [Chủ tiệm, tôi dùng bộ đề '5 năm luyện thi Đại học, 3 năm mô phỏng' quý giá nhất của mình để đổi lấy một suất vào Thanh Hoa, được không?] Tôi cười suýt sặc, đứa trẻ này đúng là kỳ tài! Chủ tiệm lại tỏ ra rất bình tĩnh, hắn quét mắt nhìn màn hình rồi nghiêm túc đáp: "Bộ đề thì không được, nhưng 'năng lực học tập' thì có thể." Nếu thực sự cầm cố năng lực học tập, chẳng phải sẽ biến thành một đứa ngốc học gì cũng không vào sao!
Tiệm Cầm Đồ Thần Kỳ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Văn án: Trong trận chiến tranh đoạt chức vị thủ tịch. Khi ta và sư muội sắp phân định thắng bại, thì bản mệnh kiếm trong tay ta bỗng nhiên xoay ngược mũi kiếm, đ.â.m thẳng vào người ta, khiến ta trọng thương. Kiếm hồn sau đó hiện thân, nói rằng: “Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, nhất định sẽ làm nàng ấy bị thương. Ta không muốn ngươi mang tiếng làm hại đồng môn, tình thế cấp bách, đành phải hành động như vậy. Xin lỗi.” Người đời vẫn nói, kiếm có linh hồn, sẽ một lòng trung thành với chủ nhân. Nhưng ta đã cứu Mục Nguyên Kiếm khỏi vực sâu, lại cùng hắn tung hoành thiên hạ, danh chấn giang hồ, gắn bó mấy chục năm như hình với bóng. Vậy mà hắn vẫn luôn ngạo nghễ bất thuần. Tất cả mọi người đều khuyên ta: duyên phận với thần kiếm không thể cưỡng cầu, nếu đã không phải là thứ thuộc về mình, thì dù có chiếm giữ cũng chẳng thể thật sự nắm trong tay. Nếu đã vậy, chi bằng đem Mục Nguyên Kiếm nhường cho sư muội. Ta nghĩ, lời ấy cũng có lý. Dẫu sao những năm qua dùng Mục Nguyên Kiếm, ta thậm chí còn không phát huy nổi bảy phần thực lực. Xem ra đã đến lúc, nên chọn một thanh kiếm mới để mang theo bên người rồi.
Ta Bị Kiếm Hồn Của Mình Phản Bội
Sưu tầmbởi NovelHub Official