Từ khóa hot

Chưa có từ khóa nổi bật cho ngôn ngữ này.

Truy cập nhanh

N

NovelHub

Đọc truyện mọi lúc, mọi nơi

Thể loại

Truyện Tiên Hiệp

463 truyện

Tiên Hiệp

463 truyện

Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)
Hoàn thành

Sau khi cữu cữu tạ thế, cữu mẫu bèn định cho Thư Thụy một mối hôn sự.Gả cho Ngô đại viên ngoại đã ngoài tứ tuần ở trên trấn để làm kế thất. Thư Thụy không cam lòng.Đêm đến, y thu dọn hòm xiềng, mang theo tờ khế ước cửa tiệm do cha nương để lại, định bụng lên phủ thành tìm một con đường sống.Trên đường trốn gả, Thư Thụy đã lỡ gây ra một tai họa: y đánh xe ngựa đâm trúng một vị hậu sinh tuấn tú.Vị hậu sinh nọ mở mắt ra, ôm đầu kêu đau, bảo rằng mình chẳng còn nhớ gì nữa, hắn mất trí nhớ rồi!Thư Thụy đời nào tin cái trò tà môn này.Y bèn bôi đen thui cái mặt, hóa trang thành một kẻ đầy tàn nhang thô kệch, rồi lao đến khóc lóc nỉ non đến mức khiến người ta buồn nôn:"Tướng công, ngay đến ta mà chàng cũng quên rồi sao? Chúng ta là phu thê tình thâm ý nồng mặn nồng mà!" Hậu sinh tuấn tú nhìn y chằm chằm, trầm mặc hồi lâu, trong ký ức quả thực không nhớ nổi mình có một vị phu lang như thế này.Nhưng với tâm lý "thà có còn hơn không", hắn chấp nhận sự thật một cách rất tự nhiên:"Vậy ta đói rồi, muốn ăn cơm"Gian tiệm cũ kỹ bỏ hoang nhiều năm trên phố Thập Lý, bụi đóng còn dày hơn ngói, thế mà lại chầm chậm được sửa sang, dọn dẹp sạch sẽ.Trước cửa treo lên tấm biển hiệu mới, làm sinh ý mở khách điểm.Khách điểm nhỏ nhoi, vỏn vẹn bốn gian phòng thượng hạng, một gian phòng chung; Địa bàn tuy chẳng lớn, nhưng vừa có thể đặt chân trú chân, lại vừa có thể dùng bữa lót dạ. Hai người trẻ tuổi đứng ra chèo kéo sinh ý: Một vị là Ca nhi, vừa làm chưởng quầy lại kiêm luôn đầu bếp. Gã chạy vặt chạy đường thì diện mạo tuấn lãng, trông có vẻ ngơ ngác, nhưng thân thủ lại cực kỳ lợi hại. Hôm nay trong tiệm có: Cá trắm đen hầm măng chua, bánh trứng rau tề, canh trà đắng... Phòng ốc đã phủ kín, không nhận thêm khách trọ nữa...Ngày tháng êm đềm trôi, điểm nhỏ đón gió sương, đi qua năm này tháng nọHướng Dẫn Đọc:Tình cảm: Yêu đương kiểu "gà bông".Thể loại: Ca nhi văn, điền văn thị chính, sinh hoạt thường nhật.Nhãn nội dung: Điềm văn (ngọt), cuộc sống thị giếng, điền văn hàng ngày.Nhân vật chính: Quý Thư Thụy, Lục Lăng.Khác: Thường nhật, kinh doanh, mỹ thực.Tóm tắt một câu: Kinh doanh tốt ba bữa một ngày, trải qua những tháng ngày hạnh phúc nhỏ nhoi.Lập ý: Không từ bỏ chính là hy vọng! Đây là phần 2, độc giả vui lòng đọc phần 1 trước để nắm rõ mạch truyện! Phần 3 đang được dịch và sẽ được đăng tải sớm, mong độc giả đón đọc!

40

Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Trọng Sinh Thập Niên 80: Vợ Tôi Có Chút "Nóng Tính"
Đang ra
373

Trọng Sinh Thập Niên 80: Vợ Tôi Có Chút "Nóng Tính"

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

NGỰ THÚ GIA TỘC: TA CÓ MỘT QUYỂN VẠN LINH ĐỒ GIAM
Đang ra

Trọng sinh đến Thái Hành sơn Diệp gia, người mang vạn linh đồ giam Ngự thú, ngự sơn xuyên, ngự cỏ cây Tự dục chân linh, dẫn dắt gia tộc trở thành một thế hệ tiên gia! 【 gia tộc tu tiên 】【 phàm nhân lưu 】【 ngự thú 】 Không thánh mẫu, sát phạt quyết đoán, vô hệ thống

11

NGỰ THÚ GIA TỘC: TA CÓ MỘT QUYỂN VẠN LINH ĐỒ GIAM

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

TOÀN DÂN: TA ĐỌC THUỘC LÒNG BA NGÀN ĐẠO TẠNG CHUYỂN CHỨC THIÊN SƯ
Đang ra

【 toàn dân chuyển chức + khôi hài + nhiệt huyết + nhiều chức nghiệp + vô địch thăng cấp lưu 】 Trăm năm trước, dị tộc tùy ý xâm nhập, nhân tộc gần như đi hướng diệt vong. Vì chống cự ma thú xâm lấn, mỗi người cũng sẽ ở mười hai tuổi tiến hành chuyển chức. Duy có trở thành chuyển chức người, không ngừng thăng cấp, mới có thể sừng sững thế giới đỉnh! Diệp Tưởng tại chuyển chức cùng ngày, trở thành tiên thiên tròn mười cấp đạo sĩ, nhưng bởi vì đạo sĩ không có chút nào cường đại kỹ năng, phụ trợ kỹ năng cũng quá huyền học, đơn độc năng lực tác chiến thậm chí không dường như cấp Phong Lang, bởi vậy được xưng là phế vật chức nghiệp. May mắn, hắn thu được thần cấp thiên sư hệ thống, thu được duy nhất ẩn tàng chức nghiệp, thiên sư. Kim Quang Thần Chú, vạn tà bất xâm! Chính Lôi Pháp, Tam Thanh Thần Lôi! Kỳ môn độn giáp, phù lục, chém giết dị thú, đồ diệt dị nhân!

471

TOÀN DÂN: TA ĐỌC THUỘC LÒNG BA NGÀN ĐẠO TẠNG CHUYỂN CHỨC THIÊN SƯ

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

THIÊN LA
Đang ra

Tác giả: Hồng Phong Thể loại: Dị Giới, Hài Hước, Tiên Hiệp Giới thiệu: Hàng vạn năm về trước trong trận đánh cuối cùng của Thần Ma đại chiến đã làm cho Thiên La đại lục thay đổi, linh mạch tự phong ấn bên trong phong linh, linh thạch xuất thế, nhân tộc và yêu tộc được thế phát triển trở thành chủ nhân mới đại lục. Hàng vạn năm về sao Ma giáo tạo nghiệt, các thế lực liên kết với nhau cùng tiêu diệt tà giáo, Thiên La lần nữa rơi vào hỗn loạn. Trong trận chiến chính tà, thiên tài lần lượt xuất thế, Lâm Phong mang theo thượng cổ bảo vật bắt đầu hành trình nhân sinh, trong lúc vô tình hắn đã bị cuống vào đại chiến, nhân sinh từ đó biến đổi không ngừng. Cấp độ tu luyện: + chia thành cửu cấp từ nhất cấp đến cửu cấp, mỗi cấp chia thành tứ kỳ là sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh kỳ. + nhất cấp – tam cấp: linh lực nhập thể. + tứ cấp – lục cấp: linh lực phóng xuất. + thất cấp – cửu cấp: linh lực hóa hình. + tu sĩ từ nhất cấp đến lục cấp gọi chung là linh giả, thất cấp là vương giả, bát cấp là tôn giả, cửu cấp là thánh giả. Cấp độ linh dược, đan dược, binh khí, yêu thú, pháp chỉ, trận pháp… được chia thành tứ cấp thiên, địa, huyền, hoàng mỗi cấp chia thành tứ phẩm cực, thượng, trung, hạ. Chức nghiệp chiến đấu: chiến sư, pháp sư, đan sư, trận sư, khí sư.

427

THIÊN LA

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

VẤN ĐẠO TIÊU DAO
Đang ra

Trung Dương là một cậu học sinh cấp 3 bình thường. Từ nhỏ đến lớn cậu luôn phải chịu áp lực và sự kì vọng quá mức của ba mẹ. Họ muốn cậu phải là con ngoan trò giỏi, học hành để đậu đại học, cuộc đời mười mấy năm của cậu chưa từng được bước ra khỏi ngôi nhà của mình quá năm cây số Sau một ngày dài đi học trên lớp, trên trường, tối cậu vẫn phải ở nhà làm bài thêm. Vì lao lực học hành quá độ, cộng với áp lực thi đậu đại học, Dương đã chết vì đột quỵ ngay trên bàn học, linh hồn thì xuyên không vào một thế giới tu tiên. Nơi đây là một thế giới,sân chơi hoàn toàn khác, khắc nghiệt nhưng cũng đầy rẫy tiên pháp thần thông, y hệt những cuốn tiểu thuyết tu tiên mà cậu thường xem. Từ đây, hành trình tung hoành tu tiên giới, tìm kiếm sự tự do mà cậu đã bỏ lỡ ở kiếp trước, chính thức bắt đầu.

44

VẤN ĐẠO TIÊU DAO

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

THIÊN NGOẠI LAI: CẤM KHU
Đang ra

Trong một thế giới tu tiên linh khí đã cạn kiệt, Mạc Y Thiên – trưởng tử của một đại gia tộc ở Sa Đô Đế Quốc, đích thực là một kẻ phế vật ngũ linh căn cả đời chỉ mong được yên ổn sống qua ngày không tranh không giành với thế giới. Nhưng bước ngoặt cuộc đời đã đến với hắn, mối thù diệt tộc không báo không thôi. “Ta phải làm sao đây?” Luôn là một câu nói xuyên suốt của hắn, hắn chỉ là một phế vật không hơn không kém, làm sao để dành lại được công bằng, giải được nỗi oan ức của gia tộc? Đó là câu hỏi mà chúng ta cần nghe được câu trả lời ở trong cuộc hành trình tăm tối của Y Thiên. Ở đây do linh khí vốn đã ít ỏi lại thêm các công pháp thuần tu luyện đã sớm bị tuyệt hậu, các thiên tài song hoặc nhất linh căn mới có cơ hội được trời thiên vi ban cho Khí Linh bản mệnh, dựa vào đó mà tu luyện. Còn các kẻ khác chỉ cần từ nhất đến tam linh căn vẫn còn cơ hội thu phục lấy Giả Linh cho bản thân. Tuy nhiên Mạc Y Thiên thì sao, một ngũ linh căn? Hắn sẽ tạo nên một thời đại mới, đi theo lối mòn của thời đại cũ với tư duy khác biệt và tư chất ngu dốt hắn từng bước kiên định bước lên cho dù vấp ngã, cho dù sụp đổ thì hắn vẫn chính là hắn, vẫn chính là Y Thiên, vẫn sẽ mãi không bỏ cuộc.

179

THIÊN NGOẠI LAI: CẤM KHU

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Thập Niên 70: Đoàn Sủng Người Nhà Kiều Nữ Pháo Hôi
Hoàn thành

Tên khác: 70 đoàn sủng: Cực phẩm người nhà pháo hôi kiều kiều nữ/Thập Niên 70 Cô Nàng Pháo Hôi Cực Phẩm Tác giả: Thập Hồng Diệp Số chương: 197 Chương +2 Ngoại truyện Văn án Lục Giai Giai thân kiều thể nhuyễn, ai ngờ chỉ chớp mắt thành thập niên 70 bao cỏ pháo hôi, mang thêm cả nhà đều là ác độc cực phẩm. Nhưng ở cái này cực kỳ trọng nam khinh nữ niên đại, nàng lại là cả nhà bảo bối cục cưng. Lục phụ Lục mẫu: "Giai Giai là ta tâm đầu nhục, phải kiều dưỡng." Các ca ca: "Ta muội muội bệnh tật ốm yếu, như thế nào có khả năng việc nhà nông!" Lục Giai Giai: "...... Ta muốn vương tạc!" Lục Giai Giai một chân đá văng ra cơm mềm nam, thuận tiện tìm toàn thôn nhất hữu lực hán tử. Tiết Ngạn tính cách muộn tao, mặt mang hung khí, quái gở lại lãnh ngạnh, một tay là có thể đem lục giai giai nâng lên, tự ti cũng không buông tay.

199

Thập Niên 70: Đoàn Sủng Người Nhà Kiều Nữ Pháo Hôi

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
Hoàn thành

《Chiêu Hề Cựu Thảo》Tác giả: Thư Hải Thương SinhBiên tập: Nguyên *Ghi chú: Như những truyện khác mình biên tập, trong truyện CHỈ CÓ những chữ in nghiêng có màu XÁM, đặt trong ngoặc thì là chú thích của mình trong quá trình biên tập, còn những chữ in nghiêng, đặt trong ngoặc còn lại đều là của tác giả. Không phải mình bình luận xen vào. Đây là truyện mình được biết tới qua đọc giới thiệu chị Kam Linh và cảm thấy hợp gu (và mang tính thử thách :))) nên mới bắt tay vào làm.  Cảm ơn bạn Cá đã giúp mình làm cái bìa dễ thương thế này nha ( ´ ▽ ` )ノ ✿✿✿✿✿ Biên tập giới thiệu Vốn chẳng biết tương tư, lại vì tương tư mà chết. Bức cổ phong diễm lệ, dốc hết mối tình tuyệt ái của núi sông. Hề Sơn đợi đã ba trăm, cớ sao công tử Phù Tô chưa về. Có đôi đời trước kiếp này, luân hồi sinh tử vẫn không dứt tình. Ta muốn cưng chiều chàng cả cuộc đời, trở thành chàng, giống như những chàng đã làm cho ta cả một đời. Chỉ mong cuộc đời này chàng hãy u mê như ta kiếp trước, được yêu thương, được người an bài. Giới thiệu nội dung Lửa vàng đất đỏ, trăm năm nước Hoa, chư hầu chia đất, tựu thành Chiêu quốc. Sách sử viết hơn ba trăm vạn quyển, trong sách có tám vạn vạn người, mỗi kẻ trong vạn vạn người mang một nỗi niềmriêng, năm mươi năm trôi qua kẽ tay, cũng chỉ như hoa xuân tàn trong khoảnh khắc. Sách kia có vườn hoa hải đường, đứa trẻ trong vườn mãi chả chịu lớn, công tử ngoài vườn ấm áp không dời. Sách kia có hồ Thái Dịch, trong hồ cung điện nối dài, có nàng công chúa tuyệt vọng chẳng nguôi, ngoài hồ sương mù chả tan, Tướng gia theo đạo mãi không thấy về. Sách kia còn có một ngọn núi xanh, trên núi xanh có tuyết trắng, dưới núi xanh có cô nương. Cô nương thích nhìn mọi người, mong chóng tìm thấy anh trai trên đường, để anh cõng nàng, đưa nàng về nhà, tiễn nàng xuất giá. Đợi đến khi được gả cho chàng trai giỏi nhất trên đời, ấy sẽ có người đợi nàng trưởng thành, có người đưa nàng đi ngắm ngọc trắng dưới đáy biến, hoa hồng trên vách núi, thích nàng đến mức đánh giặc uống rượu đọc sách đánh đàn chẳng nỡ rời, mãi ở bên nhau cùng non cao sông dài.

117

Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
Hoàn thành

Thể loại: Ngôn tình, Thanh mai trúc mã, Trùng sinh, Ẩm thực, Ngọt văn, Niên đại, Đời thường GIỚI THIỆU Đào Đào chỉ chợp mắt một cái, vậy mà đã quay về năm 1997. Năm đó, Cảng Thành được trao trả, cô mới lên tám, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tiệm bánh mì của gia đình chưa phá sản, mẹ kế là dì Úc chưa bị đứa trẻ có tính tình kỳ quái, gay gắt như cô ép phải bỏ đi, và Úc Loan cũng chưa qua đời. Vạt nắng cũ kỹ xuyên qua chiếc tủ kính kiểu cũ trong nhà, cô giàn giụa nước mắt nhìn Úc Loan bảy tuổi đang ngồi xổm dưới hàng bánh kem hình giỏ hoa, kêu lạch cạch chơi con ếch sắt. Cậu bé là đứa em trai mắc chứng tự kỷ nhẹ mà dì Úc dẫn theo. Nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc ngây ngô trên mặt bàn: “Mụ đàn bà tồi tệ và kẻ ngốc không được vào”, Đào Đào quyết tâm viết lại vận mệnh của mình. Sống lại một đời, cô muốn tất cả những người cô yêu thương đều được hạnh phúc. Nhất là Úc Loan… Hồi nhỏ cô hay bắt nạt cậu, cậu khóc cũng chẳng dám thành tiếng, khuôn mặt trắng trẻo ngoan ngoãn, chỉ biết dùng đôi mắt trong veo như suối nhìn cô, rụt rè túm lấy góc áo cô gọi: “Chị ơi.” Sau khi sống lại, cô phụ giúp gia đình quản lý tiệm bánh, chăm chỉ học hành, yêu thương người thân bạn bè, rèn luyện cho Úc Loan cách tự lập. Thấy mọi thứ đang ngày một khởi sắc, Đào Đào vừa lên đại học quyết định tìm người yêu để ăn mừng một phen. Ngờ đâu đúng ngày cô có bạn trai, Úc Loan bị kích động mạnh đến mức suy sụp. Đào Đào dỗ dành hồi lâu, cậu mới rúc vào hõm vai cô, tủi thân rơi nước mắt hệt như một chú chó bự: “Em ghét… người khác… nắm tay chị.” – Trong nhận thức của Úc Loan, thế giới này vận hành theo một trật tự tuyệt đối như một công thức được lập trình sẵn. Chỉ duy nhất Đào Đào là ẩn số X. Cô sẽ hất tung bộ xếp hình của cậu, giấu bài tập của cậu, hành hạ cậu làm đủ thứ chuyện, nhưng lại kéo cậu vào phòng giấu đi để bảo vệ khi cơn bão ập tới. Về sau, trong suốt những đêm mưa sấm chớp của tuổi thơ, cậu luôn ôm gối đứng chôn chân trước cửa phòng cô, đợi cô vừa càu nhàu ghét bỏ vừa kéo cậu vào trong. Bài toán khó đến mấy cũng có thể chứng minh được. Nhưng riêng tình cảm dành cho chị, cậu không tài nào tính toán nổi. Cho đến khi nhìn thấy Đào Đào nắm tay nam sinh khác, cơn đau thắt nơi lồng ngực đã cho cậu câu trả lời. Cậu tuyệt đối không muốn, bất cứ kẻ nào, cướp mất chị. Vào ngày trưởng thành, chị kiễng chân, vò đầu cậu như vò cái đầu vịt quay da giòn: “Khoai Môn của chúng ta mười tám tuổi rồi, sinh nhật muốn quà gì nào?” Cậu nhìn thẳng vào cô, khẽ giọng đáp: “Em chẳng muốn món gì cả.” “Em chỉ cần chị thôi.” – Truyện kể quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn, bối cảnh địa lý giả tưởng, thể loại ẩm thực đời thường chữa lành mang phong cách thập niên 90. Kết cục viên mãn (HE). Chị gái thợ làm bánh trùng sinh x Em trai tự kỷ chức năng cao. Không có quan hệ huyết thống, quan hệ cha mẹ kế đã được giải trừ (không ngược) và hai người yêu nhau khi đã trưởng thành. Văn phong vụn vặt, chậm nhiệt. Tuyến sự nghiệp kinh doanh cửa hàng xuyên suốt tác phẩm nhưng những tình tiết về đời sống thường ngày, sự trưởng thành và tuyến tình cảm cũng chiếm tỷ lệ không nhỏ. Đây không phải thể loại nữ cường cuồng sự nghiệp, các nhân vật phụ cũng có đất diễn, mang hơi hướng quần tượng nhẹ. Nam nữ chính đều không hoàn hảo, nam chính không phải thiên tài, xin đừng áp đặt với thực tế. Chứng tự kỷ không có phổ bệnh nào giống nhau hoàn toàn, mỗi người một khác. Mong rằng mỗi “đứa trẻ đến từ những vì sao” rồi sẽ có một ngày không còn cô đơn nữa. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

80

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học, Bà Ngoại Lại Đến Lừa Tôi Học Thuộc Đáp Án
Hoàn thành

Đêm trước kỳ thi đại học. Bà ngoại đã mất ba năm, lại về báo mộng cho tôi. Bà ngồi bên mép giường, tay cầm một xấp đề thi. “Niệm Niệm, bà ngoại lấy được đề thi thật cho cháu rồi này.” “Cháu học thuộc từng câu từng chữ nhé.” “Ngày mai thi đứng đầu toàn tỉnh luôn.” Lúc đó, tôi tin sái cổ. Khi còn sống, bà ngoại thương tôi nhất. Mùa đông sợ tôi lạnh, nửa đêm bà lóc cóc dậy đắp chăn cho tôi. Tôi thi trượt, bà chưa bao giờ mắng, chỉ nấu cho tôi một bát chè trứng ngọt. Nên khi bà nói bảo đảm tôi thi đứng nhất, tôi không mảy may nghi ngờ. Đêm đó, tôi học thuộc lòng xấp đề trong mộng cho đến tận lúc trời sáng. Đề bài, đáp án, các lựa chọn. Thậm chí cả đề làm văn tôi cũng học thuộc sạch. Ngày hôm sau bước vào phòng thi, khoảnh khắc lật tờ đề ra, tôi suýt khóc. Giống hệt.

126

Đêm Trước Kỳ Thi Đại Học, Bà Ngoại Lại Đến Lừa Tôi Học Thuộc Đáp Án

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh
Hoàn thành

Có những vở diễn, một khi đã mở màn, khán giả không được rời ghế, diễn viên không được thoát vai, người đứng sau cánh gà không được phát ra tiếng khóc. Bởi vì nơi đó là Nhà Hát Vô Thanh. Người sống bước vào, ký ức sẽ biến thành kịch bản. Người ch/ết ngồi dưới khán đài, nước mắt sẽ biến thành tiếng vỗ tay. Những tiếc nuối không nói ra sẽ hóa thành lời thoại. Những bí mật bị chôn dưới đất sẽ bị ánh đèn sân khấu chiếu sáng từng chút một, cho đến khi người trong cuộc không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là ký ức của mình, đâu là thứ Quỷ Chủ cố tình sửa lại để lừa mình bước vào kết cục đã định. Sau khi rời khỏi Chợ Âm Dương, tôi lấy lại được mảnh Mệnh Đăng thứ tư, cũng biết được người phụ nữ áo đen năm đó không phải Tần Nhã Lan thật. Bà ấy bị cướp mặt, bị kẻ khác dùng thân phận bước vào phòng sinh, trở thành cái bóng gánh tội suốt hơn bốn năm. Còn Tần Duệ, đứa trẻ bệnh nặng được cứu bằng một giao dịch sai lầm, từ lâu đã không còn là chính mình. Kính nô trong thân thể hắn bị đánh tan, nhưng trước khi biến mất, nó để lại một câu khiến cả Tần gia không thể yên lòng. Cửa dưới từ đường sắp mở. Đêm thứ ba sau khi mọi chuyện tạm lắng, từ đường Tần gia truyền ra tiếng hát hí. Bài vị tổ tiên rung lên, nền gạch nứt ra, một tấm vé xem kịch màu đen chậm rãi trồi lên từ khe đất. Người được mời là anh hai tôi, ảnh đế Tần Dạ. Trên vé viết: “Không lên sân khấu, mất giọng.” “Lên sân khấu, mất mạng.” Anh hai là diễn viên. Giọng nói, gương mặt, ánh mắt, từng câu thoại đều là mạng sống của anh ấy. Nhưng lần này, thứ Nhà Hát Vô Thanh muốn lấy không chỉ là giọng của anh. Nó muốn mượn vai diễn của anh để kéo cả Tần gia vào một vở kịch cũ, vở kịch tên là “Đêm Mưa Năm Đó”. Đó là đêm tôi vừa sinh ra. Đó là đêm mẹ tôi bất tỉnh trong phòng sinh. Đó là đêm Tần Nhã Lan bị lấy mặt, Ôn Dao xuất hiện, người phụ nữ có dấu mắt sau gáy dùng dao xương tách Mệnh Đăng của tôi. Cũng là đêm trong chiếc xe đen ngoài bệnh viện, có một người đeo chiếc nhẫn cổ của Tần gia lặng lẽ ngồi chờ. Sư phụ nói, Quỷ Chủ thứ tư Vô Thanh không mua mặt, không bán xương, không thu thuế. Nó lấy vai diễn. Chỉ cần bị nó chọn, người đó phải diễn đến khi màn hạ. Diễn sai, mất vai. Diễn đúng, mất hồn. Không diễn, mất giọng. Tôi vốn tưởng mình bước vào nhà hát để cứu anh hai. Nhưng khi tấm màn sân khấu đỏ như m/áu kéo lên, khi tiếng trống mở màn vang vọng trong bóng tối, tôi mới phát hiện vai chính của vở diễn này không phải anh ấy. Mà là tôi. Trên sân khấu, một chiếc nôi trẻ sơ sinh đặt giữa cơn mưa giả. Trong nôi là tôi của hơn bốn năm trước. Bên cạnh chiếc nôi, người phụ nữ áo trắng cầm dao xương cúi đầu mỉm cười. Còn dưới hàng ghế số mười ba, một người đàn ông ngồi trong bóng tối, bàn tay đặt trên tay vịn, chiếc nhẫn cổ của Tần gia phản chiếu ánh đèn lạnh. Có người vỗ tay. Có người cười. Có người nói: “Diễn lại đêm đó đi.” “Lần này, để ta xem Tần gia còn cứu được đứa trẻ ấy không.”

19

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 9: Nhà Hát Vô Thanh

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường
Hoàn thành

Có những bí mật không được chôn dưới mộ, mà được đặt ngay dưới bài vị tổ tiên, ngày ngày nhận hương khói của hậu nhân. Sau khi rời khỏi Nhà Hát Vô Thanh, anh hai tôi lấy lại được giọng nói, mảnh Mệnh Đăng thứ năm cũng trở về. Nhưng ngay khi mảnh đèn nhập vào ngọc bội, bài vị thứ bảy trong từ đường Tần gia tự nứt ra, để lộ một chiếc nhẫn cổ bị cắt làm đôi và một dòng chữ viết bằng m/áu khô: “Ta chưa từng phản bội Tần gia.” “Ta chỉ chọn để Tần gia sống.” Người để lại lời này tên là Tần Thủ Nghiệp. Người giữ từ đường đời trước. Một người đáng lẽ đã ch/ết hơn ba mươi năm. Sư phụ nói, năm đó kẻ mở đường cho Quỷ Chủ không phải người ngoài. Hắn biết ngày sinh của tôi, biết phòng sinh của mẹ, biết cách tách Mệnh Đăng, cũng biết dưới từ đường Tần gia có một cánh cửa không được mở. Cửa Hắc Uyên. Tôi vốn tưởng chỉ cần tìm ra Tần Thủ Nghiệp, mọi chuyện sẽ sáng tỏ. Nhưng khi chúng tôi mở lại ghi chép cũ của Tần gia, mới phát hiện trong gia phả có một trang bị xé mất. Trên trang đó, từng ghi tên một đứa trẻ. Một đứa trẻ sinh ra trước tôi rất lâu. Cũng mang Mệnh Đăng. Cũng bị Tần gia tự tay đưa xuống dưới từ đường. Đêm thứ bảy sau khi Nhà Hát Vô Thanh sụp đổ, cửa dưới từ đường lại vang lên tiếng gõ. Cộc. Cộc. Cộc. Giống như có người bị nhốt dưới lòng đất rất lâu, cuối cùng cũng tỉnh lại. Tôi đứng trước bài vị thứ bảy, nghe thấy một giọng già nua từ dưới khe nứt truyền lên: “Đứa trẻ mang đèn.” “Con không nên trở về Tần gia.” Sư phụ bảo tôi đừng xuống. Mẹ ôm tôi khóc, anh cả phong kín từ đường, anh hai khàn giọng nói lần này anh đi thay tôi, anh ba thức trắng ba đêm để tìm cách khóa cửa. Nhưng vô dụng. Bởi vì từ giây phút mảnh Mệnh Đăng thứ năm trở về, cánh cửa dưới từ đường đã nhận ra tôi. Đêm đó, toàn bộ bài vị tổ tiên đồng loạt quay mặt vào trong. Hương trên bàn thờ cháy ngược. Dưới nền gạch cổ, một cầu thang đen chậm rãi hiện ra. Ở cuối cầu thang có ánh đèn đỏ. Và một đứa trẻ đang hát: “Đèn về rồi.” “Cửa mở rồi.” “Người bị bỏ dưới đó…” “Muốn lên rồi.”

13

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 10: Cửa Dưới Từ Đường

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
Hoàn thành

Bán Bánh Thể loại: Đam mỹ, cổ trang, gương vỡ lại lành, truy phu, sinh tử văn, cường cường. Giới thiệu: Ta từng là một tiểu gia quý tộc được trọng vọng. Vì y, ta đã trở thành người bán bánh dạo trên phố. Sáu năm sau, vào một đêm mưa, y gõ cửa nhà ta cùng một đứa trẻ. Hàng xóm đều nói rằng ta đã cưới một người phụ nữ xinh đẹp nhưng sa sút. Chỉ mình ta biết rằng hắn vừa là mối thù truyền kiếp, vừa là tình cảm dịu dàng không thể nào quên của ta.

155

Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
Hoàn thành

Tác giả: Tô Tiền Tiền Thể loại: Nguyên văn, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt ngào, Góc nhìn của nữ chính, Song hào môn, Người cũ đối đầu Số chương: 52 chương chính Editor: Vanna Giới thiệu Bad boy × Đại mỹ nhân Lương Tư Vũ và Thương Triệt, mỗi người đều là người thừa kế của hai gia tộc hào môn đỉnh cấp tại Cảng Đảo. Một người kiêu sa xinh đẹp, một người trẻ trung tuấn tú. Cuộc hôn nhân liên kết vốn dĩ môn đăng hộ đối, hoàn hảo không tì vết. Thế nhưng sau cánh cửa đóng kín, hai người lại hoàn toàn lệch sóng. Kết hôn chưa đầy ba ngày đã âm thầm ly hôn, giấu kín tất cả mọi người. Chỉ là lợi ích giữa hai gia tộc chằng chịt ràng buộc, khiến họ dù đã ly hôn vẫn buộc phải tiếp tục diễn vai vợ chồng ân ái trước công chúng. Trước mặt người đời, tình nồng ý mật, sau lưng, xem nhau như người xa lạ. Cho đến một đêm, màn kịch vợ chồng giả đi quá giới hạn. Sau một lần say, xuân ý nồng nàn, Lương Tư Vũ chợt nhận ra, cũng không phải là hoàn toàn không hợp. “Hay là thử phát triển lâu dài?” Thương Triệt: “?” “Không được thì thôi, tôi tìm người khác vậy.” “…Cô coi tôi là cái gì vậy?” — Cậu ba họ Thương cực kỳ khinh thường chuyện mình lại trở thành bạn giường của vợ cũ. Nhưng Lương Tư Vũ mềm mại, thơm tho, lại còn lúc vui sẽ ngọt ngào gọi anh một tiếng chồng. Thế nên anh vừa tự khinh bỉ bản thân, vừa không kìm được mà nghiện. Tự an ủi rằng, đây chẳng qua chỉ là nhu cầu của người trưởng thành, anh tuyệt đối sẽ không yêu người phụ nữ kiêu căng tùy hứng này. Cho đến khi tin tức ly hôn của họ bị kẻ có ý tung ra ánh sáng. Cả thành phố chấn động, cổ phiếu dao động, mọi thứ rối ren như ong vỡ tổ. Giữa lúc sóng gió ngập trời — Thương Triệt tận mắt nhìn thấy Lương Tư Vũ bí mật gặp gỡ một nam minh tinh nổi tiếng trong khách sạn. “Không đợi nổi mà đã muốn thay người rồi sao?” “?” Lương Tư Vũ cố ý chọc tức anh, “Không phải anh chẳng thèm làm bạn giường của tôi à?” “… ” “Được thôi, cô thích ai thì thích.” Thương Triệt cười lạnh, cúp máy. — Cô chủ nhà họ Lương quay về trạng thái độc thân, đào hoa nở rộ, người theo đuổi vây kín. Sự nghiệp của cậu ba nhà họ Thương thuận buồm xuôi gió, bình lặng như nước. Bề ngoài, cả hai dường như đều sống rất tốt. Nhưng không ai biết, mỗi đêm khuya, Thương Triệt đều ngồi trong phòng làm việc, gương mặt âm trầm, lặng lẽ đọc từng tin tức scandal liên quan đến Lương Tư Vũ. Về sau, truyền thông phát hiện sắc mặt cô chủ họ Lương rạng rỡ, nghi ngờ đã có người yêu mới. Người thì đoán là vị luật sư theo đuổi cô nhiều năm, kẻ lại cho rằng là đàn anh xuất sắc quen từ thời du học. Đêm khuya, trên chiếc giường trong biệt thự, Thương Triệt bực bội mà thấp giọng, nâng mặt người trong lòng: “Bao giờ em mới nói cho bọn họ biết người đó là anh?” Lương Tư Vũ: ? Chẳng phải đã nói chỉ là qua đêm thôi sao? ————— # Càng giả vờ càng yêu sâu# # Nam chính không danh phận ngày nào cũng ghen# # Chỉ cần được ở bên vợ, làm bạn giường cũng được# Ghi chú: Ly hôn của hai người xuất phát từ hiểu lầm do lòng kiêu ngạo. Nam chính yêu mà không tự biết, về sau sẽ truy thê điên cuồng, dâng hết trái tim lẫn con người. Hai người đều là kiểu ăn ý từ lần đầu, hợp nhau đến mức khó tin. Lưu ý đọc: 1. Nữ chính theo họ mẹ, thuộc gia tộc hào môn mẫu hệ.2. Nam nữ chính chỉ có duy nhất đối phương, cả thể xác lẫn tinh thần.3. Tất cả tên người, địa điểm đều là hư cấu. Tóm tắt bằng một câu: Chồng cũ vì yêu mà hạ mình.

160

Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
Hoàn thành

Ta mắc phải một chứng bệnh quái lạ, chỉ có thể nói lời thật. Trong thọ yến của Thái hậu, Hoàng thượng ban hôn cho ta, hỏi ta vừa ý ai. Ta nhìn Tiêu thế tử ốm yếu ngồi bên trái, lại nhìn Lục thống lĩnh mặt đen đang đứng trước điện. Ta nói: “Tiêu thế tử quả thực có dung mạo đẹp, nhưng một chén trà mà chàng ho đến ba lần, gả qua đó e rằng ngày ngày ta phải canh bên lò thuốc. Thân thể Lục thống lĩnh thì cường tráng, nhưng ánh mắt ngài nhìn người cứ như đang thẩm vấn phạm nhân, ban đêm cùng giường, ta sợ sẽ gặp ác mộng.” Tiếng chén rượu trong điện lập tức ngừng bặt. Rượu trong tay cha ta đổ ướt nửa tay áo. Tiêu Cảnh Hành đặt khăn xuống, trên gương mặt trắng bệch vì bệnh không có lấy một tia cười. Lục Tri Dã đặt tay lên chuôi đao bên hông, hỏi ta: “Khương Vãn Huỳnh, vừa rồi nàng nói gì?” Ta muốn nói hai vị đều là rồng phượng trong loài người, ta không dám trèo cao. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại biến thành: “Ta nói hai người, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể lo tang sự, một người trông như bất cứ lúc nào cũng có thể tra án.”

14

Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
Hoàn thành

Tôi là một đứa con trai lưỡng tính bị người người ghét bỏ. Cậu em trai sinh đôi Ninh Thừa Diệu thì ngược lại, là một tiêu điểm có vô số người theo đuổi. Ninh Thừa Diệu từng vờ vịt vẻ phiền não nói với tôi: "Người theo đuổi em nhiều quá, yêu không xuể luôn, hay là em chia cho anh một người nhé?" Dù biết cậu ta đang sỉ nhục mình. Nhưng tôi vẫn đồng ý. Đối tượng yêu qua mạng của tôi vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, ngày nào cũng gọi "bé cưng", "vợ ơi". Anh ấy còn không ngừng chuyển khoản cho tôi mỗi khi tâm trạng tôi sa sút. Tôi chẳng thể kiểm soát nổi bản thân mà chìm đắm vào phần ấm áp trộm cắp được này. Cho đến khi anh ấy đề nghị muốn gặp mặt. Ninh Thừa Diệu giật lấy điện thoại của tôi. "Cho anh mượn yêu đương lâu như vậy rồi, đến lúc phải trả lại cho em chứ." "Anh thật sự nghĩ anh ấy sẽ thích một con quái vật như anh sao?"

38

Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Bùi Kinh Thu
Hoàn thành

Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”

112

Bùi Kinh Thu

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
Hoàn thành

Ngày ta rời đi hôm ấy, trong phủ trên dưới đều đang bận rộn nghênh đón Tân phu nhân. Mấy nha hoàn nhìn bóng lưng ta cười khẩy: “Nàng ta cũng xứng đòi danh phận hay sao?” Về sau nghe nói, sau đêm tân hôn, Thiếu gia dặn dò gã sai vặt: “Gọi A Anh đến mài giũa tính tình một chút, sửa được rồi thì nâng lên làm di nương.” Gã sai vặt kinh ngạc tột độ: “A Anh? Nửa tháng trước nàng ta đã chuộc thân lập gia đình rồi ạ.”

11

Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng

Sưu tầm

bởi NovelHub Official

Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Hoàn thành

Trên đường tìm em trai, ta vô tình cứu được thế tử Hầu phủ. Hầu phủ cảm kích ân cứu mạng, mời ta ở lại lâu dài. Kinh thành tin tức linh thông, thuận tiện cho ta dò hỏi tung tích em trai. Vậy là ta ở lại, ở một cái đã ba năm. Mãi không tìm được người, trong Hầu phủ dần dần nổi lên lời ra tiếng vào. Tạ Thế Trạch còn nói trước mặt người khác: “Nàng ta nào có tìm em trai gì đâu, rõ ràng là lấy ân cứu mạng ra ép báo đáp, mơ tưởng vị trí chủ mẫu Hầu phủ.” “Đám nữ tử giang hồ này đã từng thấy vinh hoa phú quý thế này bao giờ. Chẳng qua chỉ bịa ra cái cớ để ăn vạ không chịu đi mà thôi.” Đúng lúc Hầu phu nhân có ý định bàn chuyện hôn sự cho hắn, bà cũng muốn thay ta mai mối. Ta khéo léo từ chối. Sắc mặt Hầu phu nhân trầm xuống, hỏi ta: “Chẳng lẽ đúng như Thế Trạch nói, ngươi thật sự mơ tưởng vị trí chủ mẫu? Một kẻ bèo trôi không gốc rễ như ngươi, sao gánh nổi việc quản lý cả một phủ?” Lời bà ta nói rất cay nghiệt. Ta cũng không nhẫn nhịn nữa: “Ta đã tìm được tung tích em trai, vé thuyền cũng đã đặt xong. Chuyện hôn sự của ta không phiền phu nhân nhọc lòng.”

8

Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai

Sưu tầm

bởi NovelHub Official