Sủng
348 truyện
Ngày ta rời đi hôm ấy, trong phủ trên dưới đều đang bận rộn nghênh đón Tân phu nhân. Mấy nha hoàn nhìn bóng lưng ta cười khẩy: “Nàng ta cũng xứng đòi danh phận hay sao?” Về sau nghe nói, sau đêm tân hôn, Thiếu gia dặn dò gã sai vặt: “Gọi A Anh đến mài giũa tính tình một chút, sửa được rồi thì nâng lên làm di nương.” Gã sai vặt kinh ngạc tột độ: “A Anh? Nửa tháng trước nàng ta đã chuộc thân lập gia đình rồi ạ.”
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trên đường tìm em trai, ta vô tình cứu được thế tử Hầu phủ. Hầu phủ cảm kích ân cứu mạng, mời ta ở lại lâu dài. Kinh thành tin tức linh thông, thuận tiện cho ta dò hỏi tung tích em trai. Vậy là ta ở lại, ở một cái đã ba năm. Mãi không tìm được người, trong Hầu phủ dần dần nổi lên lời ra tiếng vào. Tạ Thế Trạch còn nói trước mặt người khác: “Nàng ta nào có tìm em trai gì đâu, rõ ràng là lấy ân cứu mạng ra ép báo đáp, mơ tưởng vị trí chủ mẫu Hầu phủ.” “Đám nữ tử giang hồ này đã từng thấy vinh hoa phú quý thế này bao giờ. Chẳng qua chỉ bịa ra cái cớ để ăn vạ không chịu đi mà thôi.” Đúng lúc Hầu phu nhân có ý định bàn chuyện hôn sự cho hắn, bà cũng muốn thay ta mai mối. Ta khéo léo từ chối. Sắc mặt Hầu phu nhân trầm xuống, hỏi ta: “Chẳng lẽ đúng như Thế Trạch nói, ngươi thật sự mơ tưởng vị trí chủ mẫu? Một kẻ bèo trôi không gốc rễ như ngươi, sao gánh nổi việc quản lý cả một phủ?” Lời bà ta nói rất cay nghiệt. Ta cũng không nhẫn nhịn nữa: “Ta đã tìm được tung tích em trai, vé thuyền cũng đã đặt xong. Chuyện hôn sự của ta không phiền phu nhân nhọc lòng.”
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Bố tôi cho anh họ vay năm mươi nghìn để nhận thầu căn-tin, ba năm sau anh họ mắng ông không biết xấu hổ. Ngày mừng thọ bảy mươi tuổi của ông nội, anh họ bao trọn nhà hàng tốt nhất trong huyện. Sáu bàn họ hàng, ai nấy đều khen anh ta có tiền đồ. Rượu qua ba tuần, anh ta bỗng lấy từ trong túi ra một xấp tiền, “bốp” một tiếng đập lên bàn. “Lâm Vãn, năm mươi nghìn, trả lại cô.” Tôi sững ra một lúc. Số tiền này là ba năm trước, để nhận thầu một quầy trong căn-tin, anh ta từng quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin bố tôi giúp anh ta gom đủ. Khi đó anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, nói đây là cơ hội trở mình duy nhất của anh ta. Mấy năm nay, anh ta kiếm được tiền, đổi xe, cưới vợ. Nhưng chưa từng nhắc đến chuyện trả tiền. Thấy cả bàn đều nhìn sang, anh ta càng cười đắc ý hơn. “Đỡ cho nhà cô cứ nhớ mãi, cứ như tôi nợ nhà cô ân tình lớn lắm vậy.” Tôi nhìn xấp tiền kia, không nói gì. Hôm nay là đại thọ của ông nội, cục tức này, tôi có thể nhịn. Nhưng anh họ lại nhìn về phía bố tôi, giọng càng lớn hơn. “Chú hai, cháu cho chú một lời khuyên.” “Sau này không có bản lĩnh thì đừng giả vờ làm người tốt, năm đó cho cháu vay năm mươi nghìn, làm như mình là ân nhân cứu mạng không bằng.” “Nực cười.” Nụ cười gượng gạo trên mặt bố tôi dần dần biến mất. Bàn tay thô ráp của ông siết chặt dưới bàn, rồi lại từ từ buông ra. Tôi không cãi, cũng không làm ầm. Chỉ cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn cho đối tác. “Quầy căn-tin mà anh họ tôi đang nhận thầu ở công ty các anh, hợp đồng sắp hết hạn rồi phải không?” Đối phương nhanh chóng trả lời tôi. “Sao thế? Anh ta chọc giận cô à?” “Chỉ cần cô nói một câu, ngày mai tôi sẽ cho anh ta cuốn gói.”
Tình Thân Không Răng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vào tiệc mừng sinh thần của nữ nhi. Chiếc khóa trường mệnh trong hộp gấm lại bị đổi thành một con rắn đứt đầu. Giữa lúc các nữ quyến trong phủ đều bị dọa đến thất thanh kêu la. Bạch nguyệt quang của phu quân vành mắt đỏ hoe, ôm đứa trẻ lên tiếng xin lỗi: “Đứa bé còn nhỏ, không hiểu chuyện, đâu phải cố ý mang rắn đứt đầu đến nguyền tiểu thư yểu mệnh.” Nàng ta giấu vẻ khiêu khích nơi đáy mắt, chờ ta nổi trận lôi đình, tự tay phá hỏng yến sinh thần của nữ nhi. Thế nhưng ta chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Tên hạ nhân lập tức dứt khoát vung gậy, giáng mạnh vào sau đầu gối nàng ta. Nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, trán đập mạnh xuống đất. Máu tươi chảy ròng ròng, bộ dạng vô cùng thảm hại. Ta lại chỉ khẽ gõ lên nắp chén trà, từ đầu đến cuối cũng chẳng buồn ngẩng đầu. “Kéo ra ngoài, giết đi!” “Trẻ con không hiểu chuyện, lẽ nào người lớn cũng chết hết rồi sao?”
Bùi Kinh Thu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thể loại: Đô thị, Chỉ yêu một người, Tình yêu và hôn nhân, Tinh anh trong ngành, Truyện ngọt ngào, Yêu thầm. Nhân vật: Hứa Thanh Hòa, Thời Ôn Lễ Giới thiệu chung: Hôm đó, lúc Hứa Thanh Hòa bước xuống khỏi bàn mổ đã rất khuya, chẳng ngờ trưởng khoa vẫn đứng ở bên ngoài phòng phẫu thuật đợi cô. Trưởng khoa lên tiếng trước: “Bố em cứ khăng khăng nói em độc thân là do thầy bóc lột hết thời gian của em, làm em không có thời gian mà yêu đương. Hôm nay thầy sắp xếp xem mắt cho em luôn!” Hứa Thanh Hòa: “…..” Trong lòng cô đã có người mình thích, nên lúc nào cũng lấy lý do bận rộn công việc để thoái thác với bố mẹ. Còn chưa kịp để cô tìm cớ từ chối, trưởng khoa đã nói tiếp: “Giới thiệu cho em Thời Ôn Lễ bên khoa Ngoại thần kinh.” Nghe thấy cái tên này, trái tim Hứa Thanh Hòa bất chợt đập thình thịch. Tiêu chuẩn của Thời Ôn Lễ trước giờ đều vô cùng cao, đến cả đối tượng xem mắt do đích thân viện trưởng giới thiệu anh cũng thẳng thừng từ chối. Những người theo đuổi bị anh khéo léo từ chối nhiều không đếm xuể. Suốt những năm qua, vì để có thể được đứng gần anh hơn một chút, cô đã giấu kín mọi tâm tư của mình. “Trưởng khoa, em và bác sĩ Thời ngày nào cũng chạm mặt nhau. Nếu thầy cứ gán ghép, anh ấy mà từ chối em, sau này gặp nhau chẳng phải rất gượng gạo sao?” Trưởng khoa: “Yên tâm, Thời Ôn Lễ đã đồng ý xem mắt với em rồi.” – Thời Ôn Lễ không thể nào ngờ được, có một ngày mình lại đi xem mắt với đồng nghiệp của mình. * Truyện của anh trai Thời Ôn Lễ, tiến triển chậm, thiên về tình yêu hôn nhân. Giới thiệu ngắn gọn trong một câu: Vừa hay chính là anh ấy Thông điệp: Yêu nhau chân thành *Giải thích tên truyện: Tên truyện tiếng Trung là: 四月清和 cụm 清和: qīnghé Thanh Hòa đồng âm với tên nữ chính là 青禾 qīnghé. 清和 qīnghé có nghĩa là chỉ sự bình yên, yên bình trong tâm hồn, ngoài ra còn chỉ thời tiết trong trẻo, mát mẻ và ôn hòa không nóng cũng không lạnh, rất dễ chịu. Tên nữ chính: 青禾 qīnghé 青: xanh non, tươi trẻ禾: lúa, mạ non 青禾 gợi hình ảnh mạ non xanh mướt, tượng trưng cho sự tươi mới, trong trẻo và sức sống. 四月清和 hiểu là tiết trời tháng Tư thanh mát, tác giả mượn hình ảnh trong trẻo và dịu dàng của tháng Tư để gợi đến nữ chính. Tui chọn dịch là “Tháng Tư ôn hòa” vì sẽ có tên của cả nam nữ chính – Thời Ôn Lễ và Hứa Thanh Hòa, cảm giác nghe như vậy sẽ tình hơn. Ngoài ra câu 四月清和 còn có nguồn gốc trong câu thơ 四月清和雨乍晴,南山当户转分明 nằm trong bài thơ 客中初夏 – Khách trung sơ hạ (Đầu hạ nơi đất khách) của 司马光 – Tư Mã Quang một nhà sử học và chính trị gia nổi tiếng thời Bắc Tống. 四月清和雨乍晴,南山当户转分明 Bản dịch của Ngô Văn Phú thể Lục Bát Tháng Tư mưa tạnh trời trong, Nam Sơn trước cửa núi non điệp trùng.
Tháng Tư Ôn Hòa - Mộng Tiêu Nhị
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vào ngày sinh nhật tuổi trưởng thành của Lẫm Trĩ Thuỷ, cô bất ngờ biết được rằng mình có hôn ước từ trên trời rơi xuống, đối phương chính là người cầm quyền gia tộc danh giá bậc nhất Tứ Thành. Trước khi bàn bạc về điều kiện liên hôn, hai người chỉ chính thức gặp mặt đúng một lần. Lần đầu gặp gỡ, ngăn cách bởi rèm đèn mạ vàng, anh mặc một bộ âu phục sẫm màu, ngồi ngay ngắn phía đối diện, dưới đôi mày tuấn tú là đôi mắt tựa màu hổ phách. Ánh mắt nhìn ấy rơi thẳng lên người cô, khiến tim Lẫm Trĩ Thuỷ bất giác run lên, nhưng cô vẫn nhớ rõ thân phận giữa hai người, cố làm ra vẻ tự nhiên mà hỏi: “Vậy sau khi kết hôn, có cần phải…tiếp xúc thân mật không?”. “Ừm.” “Thỉnh thoảng chứ?”. “Không…” Mỗi ngày. – Lẫm Trĩ Thuỷ nhẹ nhàng thở ra, cô vẫn luôn nghĩ rằng Ninh Thương Vũ là kiểu người dù gần hay xa đều toát ra sự lạnh lùng xa cách, cứ ngỡ rằng anh không hề có hứng thú với cuộc hôn nhân này. Thế nhưng trên thực tế, ngay từ đêm tân hôn, Lẫm Trĩ Thuỷ đã chẳng thể ngủ đúng giờ. Cô không kìm được mà nhấn mạnh: “Chúng ta kết hôn theo thỏa thuận, mỗi người đều có mục đích riêng, loại thân mật như vậy chắc chắn sẽ không có lần thứ hai nữa đúng không?”. Ninh Thương Vũ nghiêng người, cúi xuống ngang tầm mắt cô. Ngay khi Lẫm Trĩ Thuỷ đột nhiên cảm thấy nguy hiểm và định né tránh. Thù trong khoảnh khắc tiếp theo, cổ chân đã ửng đỏ của cô liền bị những ngón tay thon dài của người đàn ông giữ lấy, khiến cô giẫm thẳng lên anh. Giọng nói anh khàn khàn vang lên giữa bóng tối: “Thiện Thiện.” Anh gọi tên thân mật của cô, như một bậc quân vương bá đạo chiếm cứ thành trì.“Ai dạy em kiểu dùng xong chồng mới cưới rồi thì có thể bỏ mặc như thế được?”. Ninh Thương Vũ sống cao ngạo trên đỉnh tháp quyền lực, không ai có thể tiếp cận, cho đến năm mười tuổi, có người dẫn Lẫm Trĩ Thuỷ đến trước mặt anh. Cô lúc ấy giống hệt một búp bê sứ tinh xảo ngồi ngay ngắn trong hộp quà cao cấp, thân hình nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, lễ phép. Đã lọt vào mắt anh thì từ đó, chỉ nhận định một mình cô. Sau đó, hơn mười năm sau….Khát vọng anh dành cho cô, chưa từng nguôi ngoai. — Lẫm Trĩ Thuỷ, đêm ngày nhớ em [Kim chỉ nam đọc truyện] Nữ chính cách dịu dàng × Nam chính dã tâm.Sạch! Hào môn, cưới trước yêu sau, ngọt ngào nhẹ nhàng, nam lớn hơn nữ 7 tuổi, chênh lệch hình thể rõ rệt. Nam chính là kẻ si tình chính hiệu, vừa quyền thế vừa giàu có, đứng trên đỉnh cao của danh lợi, mắc chứng sạch nghiêm trọng, sau khi kết hôn chỉ yêu duy nhất nữ chính.Nội dung: Hào môn thế gia, Con cưng trời ban, Ngọt sủng, Cưới trước yêu sau, Cứu rỗi.
Ngày Ngày Nhớ Mong - Kim Họa
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta chạy nạn mưu sinh, từ tay Giặc Oa cứu được Thái Phi và Tiểu Vương gia. Vương gia muốn lấy thân báo đáp, ta tự biết Vương gia và nữ nhi chài lưới có khác biệt một trời một vực. Ta không cảm thấy mình thấp kém hơn ai, nhưng suy cho cùng, hôn nhân là một thứ phức tạp. Ta chỉ một lòng muốn trở về làng chài của mình để mưu sinh mà thôi...
Nữ Ngư Minh Ngọc - Đồng Đồng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Khương Thế Tích bị phán sau thu vấn trảm. Khương gia vì muốn lưu lại hậu thế, đã bỏ ra số tiền lớn để đưa ta vào Thiên lao mượn giống. Đêm thứ nhất, hắn kiên quyết không chịu. Đêm thứ hai, thái độ của hắn đã nới lỏng. Đêm thứ ba, hắn cùng ta thẳng thắn trò chuyện về lý tưởng nhân sinh. Đêm thứ tư, hắn cùng ta đã hạ vài ván cờ năm quân. Đến đêm thứ bảy, ta đã có chút không kiên nhẫn: "Không phải, rốt cuộc ngươi có làm được hay không?"
Thế Tích Và Liên Thành
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thẩm Tri Dao xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết, trở thành nữ phụ ác độc - cô tiểu thư xấu tính, suýt nữa bị nam chính đem cho mãnh thú ăn mất! Ngay lập tức, nàng quyết định: tránh xa nam chính và nữ chính là cách tốt nhất! Với sự giúp đỡ của không gian tùy thân, Thẩm Tri Dao thu dọn hành lý, trở về thôn quê để kiếm sống và xây dựng sự nghiệp. Nhưng cuộc sống ở thôn quê không hề đơn giản: có bà nội kế khó ưa, cha mẹ nàng đã qua đời sớm, đệ muội trong nhà thì yếu ớt, thể dựa dẫm ai. Thẩm Tri Dao không nản lòng, kiên quyết tách riêng gia đình, cắt đứt mọi quan hệ rắc rối. Nàng mở một cửa hàng, trồng đủ loại cây: cà chua, khoai tây, khoai lang, các loại trái cây ghép… thứ gì cũng có! Không chỉ vậy, nàng còn chăm sóc, bồi dưỡng đệ muội trở thành những người xuất sắc. Sự nghiệp thành công, tiền bạc rủng rỉnh, cuộc sống an nhàn khiến Thẩm Tri Dao cảm thấy chuyến xuyên không này cũng không đến nỗi tệ. Chỉ có điều… tiểu ca ca bên nhà hàng xóm sao cứ luôn muốn đến gần nàng thế nhỉ?
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi anh trai kế bị mù, tôi lập tức bay xuyên đêm về nước để tranh đoạt gia sản. Nhưng hết lần này đến lần khác đều thất bại. Để thử xem anh có còn nhìn thấy hay không, tôi gọi mười cô gái xinh đẹp nhảy quảng trường ngay trước mặt anh, thế mà anh hoàn toàn không phản ứng. Bạn thân còn xúi tôi thử không mặc quần áo đi thử một phen. “Nó dù sao cũng là anh kế, nếu thật sự mù rồi, thấy em gái kế trần truồng mà vẫn thờ ơ, thì chắc chắn là bi/ến th/ái rồi!” Cho đến khi tôi đi tắm mà quên mang đồ ngủ, cứ thế trần trụi đi ngang qua phòng khách. Anh trai kế đang ngồi trên sofa, mắt nhìn thẳng, không hề liếc sang. Thế nhưng chỗ nào đó lại âm thầm dựng lên. Hỏng rồi! Anh ta đâu có mù, mà còn là một tên bi/ến th/ái !
Gả Cho Anh Kế Giả Mù
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi và cô bạn thân, hai đứa đều chỉ là những ngôi sao hạng xoàng trong làng giải trí. Cư dân mạng thường chê chúng tôi giả vờ ngây thơ, tỏ ra đáng yêu suốt ngày. Cả hai đều thấy bất công; nếu thật sự thông minh, chẳng ai lại bước chân vào giới giải trí làm gì. Công ty thấy chúng tôi chẳng làm nên trò trống gì, bèn đóng gói rồi đẩy cả hai vào một chương trình tạp kỹ để làm nền cho các ngôi sao nổi tiếng. Trên chương trình, một tiểu hoa tự xưng là nhị tiểu thư nhà họ Bùi ở Giang Thành. Bạn thân tôi ngạc nhiên: “Gì cơ, bố mình dám lén có con riêng sao…”
Đào Hôn Trong Đêm Xuân
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Bạn tôi đi biển, lúc về tặng tôi một vỏ ốc biển rất to.Tôi hào hứng ôm vỏ ốc, sau đó thành tâm ước:“Ước gì có chàng trai từ vỏ ốc bước ra, mỗi ngày lo cơm nước quét dọn thì hay biết mấy.”Không ngờ, điều ước ấy lại thành sự thật.Chỉ có điều, thật xui xẻo! Cái quái gì đây?!Đây nào phải “tiên ốc” đảm đang hiền lành, rõ là tổ tông chuyên gây họa!Ngày nào cũng đòi sống đòi ch ế t, khiến tôi thót cả tim, không phá nhà, thì quậy tung trời.Tóm lại chẳng lúc nào chịu yên.Tôi nhìn căn phòng bày bừa như mới có bão nhiệt đới quét qua, chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
Chàng Trai Ốc Biển
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ma Tôn đuổi theo ta ba vạn con phố.Đuổi đến khi ta không còn sức chạy nữa, bụng phình ra, nằm bẹp xuống mặc kệ đời: “Muốn chém muốn gi.ết tùy ngài.”Ma Tôn mặt mày âm trầm trói ta về nhà.Ta cứ tưởng hắn sẽ tàn nhẫn móc tim moi gan ta, ngũ mã phanh thây, nhưng không ngờ một Ma Tôn cao cao tại thượng như hắn lại ngồi xổm trong bếp miệt mài nghiên cứu thực đơn dành cho thai phụ.Đáng yêu ch.ết mất!
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Phụ thân vì báo ân, đã đem ta và con gái của ân nhân tráo đổi cho nhau.Ta theo chân ân nhân bị lưu đày đến biên quan.Còn ả thì vào phủ làm thiên kim tiểu thư.Mười năm sau.Ân nhân được rửa sạch nỗi oan, mang ta trở lại kinh thành.Phụ thân muốn tráo đổi chúng ta trở lại.Nhưng lại là để ta thay con gái ân nhân ra tái ngoại hòa thân.Ta kiên quyết từ chối."Ở biên thành ta đã hứa thân với người ta, đã nói rõ là sẽ gả cho chàng ấy rồi."Nương và tỷ tỷ ra sức khuyên bảo ta."Gia cảnh có được sự khá giả này đều nhờ ân nhân che chở, con không thể chỉ biết nghĩ cho bản thân mình."Đệ đệ thì trực tiếp trói ta lên kiệu hoa.Đến khi ta mất mạng nơi tái ngoại.Vị hôn phu của ta vừa lúc dẫn theo đội ngũ đón dâu.Vội vã đến kinh thành.
Tiêu Không Quyết
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Kết Hôn Bốn Năm Không Gặp Mặt, Ông Xã Quan Quân Đã Trở Lại
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Cả Đại Viện Phải Trầm Trồ
Sưu tầmbởi NovelHub Official

Ngày ta rời đi hôm ấy, trong phủ trên dưới đều đang bận rộn nghênh đón Tân phu nhân. Mấy nha hoàn nhìn bóng lưng ta cười khẩy: “Nàng ta cũng xứng đòi danh phận hay sao?” Về sau nghe nói, sau đêm tân hôn, Thiếu gia dặn dò gã sai vặt: “Gọi A Anh đến mài giũa tính tình một chút, sửa được rồi thì nâng lên làm di nương.” Gã sai vặt kinh ngạc tột độ: “A Anh? Nửa tháng trước nàng ta đã chuộc thân lập gia đình rồi ạ.”
TA BỎ CHẠY TRƯỚC KHI TRỞ THÀNH NHA ĐẦU THÔNG PHÒNG
Sưu tầmbởi NovelHub Official
"Tiểu thư, tiểu thư, mau tỉnh lại, người kinh thành tới rồi." Nha hoàn Liên Nhi cố sức lay mạnh Thẩm Thục Nguyệt đang ngủ say sưa. "Ai da, Liên Nhi, cho ta ngủ thêm chút nữa đi." "Ôi tiểu thư, Thừa tướng muốn người hồi kinh rồi." "Hồi kinh?" Thẩm Thục Nguyệt đang mơ màng chợt tỉnh hẳn. Kể từ khi xuyên vào thân xác này, không lâu sau nàng đã bị tống về quê. Nhiều năm trôi qua, nàng đã quên mất cả dáng vẻ của những người thân trong gia đình của thân xác này ở kinh thành rồi. Ai tới? Sắp hồi kinh sao? Nàng bỗng cảm thấy hơi phấn khích. Hiện tại, nàng đã có đủ năng lực để hồi kinh, gặp gỡ đám người đã hại c.h.ế.t nguyên chủ.
Đích Nữ Trở Về, Diệt Cả Nhà Kế Mẫu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Hai giờ sáng, Lục Cảnh Uyên mới về nhà. Tôi ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, ngón tay siết c.h.ặ.t tờ đơn ly hôn đã tự dự thảo suốt ba tháng qua. Tivi đang phát lại bản tin tài chính: “Chủ tịch tập đoàn Lục Thị - Lục Cảnh Uyên vì hồng nhan tri kỷ Lâm Vũ Hề, đã mạnh tay vung ra 10 tỷ để rót vốn cho tập đoàn Lâm Thị, giúp Lâm Thị từ cõi c.h.ế.t sống lại.” Trong ống kính truyền hình, anh mặc bộ vest thẳng tắp, góc mặt nghiêng lạnh lùng nghiêm nghị. Lâm Vũ Hề diện một chiếc váy trắng đứng bên cạnh anh, nụ cười rạng rỡ như hoa. Thật là đẹp đôi.
Tôi Từng Thầm Yêu Lục Cảnh Uyên Rất Nhiều Năm
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, lâu ngày gặp lại, gương vỡ lại lành, cảnh sát chìm, hình cảnh, nam nữ trưởng thành, HE Giới thiệu: Ngu Kiều và Tiêu Long đều mang trên mình những quá khứ không ai hay biết. Dưới sự sắp xếp của đội trưởng đội phòng chống ma túy Lão Phùng, hai người trở thành một cặp cộng sự nằm vùng chống ma túy. Trải qua hai năm, đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng đúng vào thời khắc then chốt của cuộc vây quét ma túy, Lão Phùng lại chết thảm. Hai người mất đi thân phận, mất đi chỗ dựa, như chiếc thuyền con bị ném vào biển hiểm đầy đá ngầm. Mà đối thủ của họ, ông trùm ma túy thì âm hiểm, xảo trá, tàn bạo. Chỉ cần sơ sẩy một bước, sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. May thay, trong bóng tối vẫn còn ánh sáng. (Kết thúc không phải BE) Cặp chính: Ngu Kiều (Đường Hinh) – Trình Dục Huy Cặp phụ: Tiêu Long (Trần Bách Thanh) – Lý Đan Ni
Tương Lai Còn Dài - Đại Cô Nương
Sưu tầmbởi NovelHub Official