Sủng
348 truyện
Quá giờ trưa, ánh mặt trời chói chang nhất. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mặt, dù nhắm mắt, Ôn Dữu Ninh vẫn thấy chói. Cô nhíu mày, lơ đãng đưa tay che mặt, định quay lưng lại để ngủ tiếp thì một tiếng "tích" ngắn ngủi vang lên. Ôn Dữu Ninh bỗng mở choàng mắt, ngồi dậy nhìn màn hình máy tính. Dòng chữ trên livestream hiện lên: 【 Người dùng 1998 đã vào phòng live. 】 Đã ba tiếng kể từ lúc bắt đầu live, cuối cùng cũng có người đầu tiên vào. Ôn Dữu Ninh mừng rỡ, "Chào mừng..." Vừa mở lời, con số người xem ở góc trên bên phải màn hình đã từ 1 biến thành 0. — Người dùng mới đã thoát phòng live. Ôn Dữu Ninh: “...”
Tôi Dựa Vào Đọc Tiếng Lòng Của Động Vật Để Livestream Chữa Bệnh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ta tên là Khương Uyển. Ta là đích nữ của Hộ bộ Thượng thư, hôm nay phải đến tham dự cung yến trong cung do Trần Quý phi tổ chức. Tỷ tỷ đứng sau lưng, đích thân chải trang cho ta. Tỷ ấy vừa chải tóc, vừa cẩn thận dặn dò kỹ lưỡng. "Muội muội à, từ nhỏ muội đã lớn lên cùng ngoại tổ phụ ở Giang Nam, lát nữa chớ có nhận nhầm người đấy. Tam hoàng t.ử là một kẻ tàn phế ốm yếu, còn Nhị hoàng t.ử thì muội từng gặp rồi đúng chứ?" "Thái t.ử dung mạo tuấn mỹ, là người của hoàng gia, trên người mặc mãng bào, rất dễ nhận ra." Ta gật đầu, nhìn khuôn mặt mình trong gương, da trắng như tuyết, dung mạo tựa như hoa, rực rỡ như hoa đào lý. "Tỷ, muội nhất định sẽ chinh phục được Thái t.ử." "Tốt, Nhị hoàng t.ử thực lực không đủ nhưng lại dã tâm bừng bừng. Ta gả cho hắn, coi như nửa bàn chân đã bước vào quan tài rồi. Chỉ có muội mà gả cho Thái t.ử..." "...mới có thể giữ được vinh hoa phú quý cho nhà chúng ta."
Gả Khéo
Sưu tầmbởi NovelHub Official
“Đấu địa chủ, chia ruộng đất”, cô tiểu thư nhà địa chủ mất đi gia đình, lại còn bị ép gả cho một gã lưu manh. Cứ ngỡ cuộc đời này thế là xong đời, chẳng thể ngờ gã lưu manh ấy lại dè dặt, nâng niu bảo vệ cô hết mực, thậm chí còn cùng cô tạo nên một cuộc sống tốt đẹp. – Lý Nhị Cẩu không nơi nương tựa, lại chẳng có học thức. Hắn sống sót được đến nay đều nhờ vào cái da mặt dày như tường thành để đi lừa gạt, ăn chực uống chực. Hắn vốn nghĩ cả đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ lại lấy được một “tiên nữ” về làm vợ. Để không làm “tiên nữ” phải chịu khổ, hắn chỉ còn cách nỗ lực vươn lên. – Đây là câu chuyện về một gã lưu manh hối cải, nỗ lực để có một cuộc sống tốt hơn, cũng là câu chuyện về một cô nàng lá ngọc cành vàng sau khi gia đạo sa sút vẫn tiếp tục được yêu chiều hết mực.
Tiểu Thư Địa Chủ - Thu Diệp Hoàng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đây là lần thứ ba cha mẹ tìm đến ta. Khi bọn họ ra lệnh cho ta phải trả món nợ c.ờ b.ạ.c thay đệ đệ, ta ném một con d.a.o găm xuống đất, lạnh lùng nói: “Được thôi. Cứ một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Giống như bao lần trước đây, họ c.h.ử.i bới, định lao vào đ.á.n.h ta, nhưng lập tức bị thị vệ bên cạnh bóp gáy, ấn c.h.ặ.t xuống nền đất lạnh. Ta khẽ nhướng mày, tên thị vệ liền "tốt bụng" dạy họ cách dập đầu hành lễ: “Nào, hãy nói theo ta: Tham kiến Quý phi nương nương.”
Mộng Độ Đêm Xuân
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Vô tình, tôi lướt trúng một phòng livestream. Cái tên nghe khá kêu: "Tiệm Cầm Đồ Cái Gì Cũng Không Có". Mang theo tâm trạng tò mò nhấn vào xem, bên trong náo nhiệt đến không ngờ. Có người muốn cầm 10 cân mỡ, có người muốn cầm khả năng hóng hớt. Lại còn có một ca khó đỡ hơn: [Chủ tiệm, tôi dùng bộ đề '5 năm luyện thi Đại học, 3 năm mô phỏng' quý giá nhất của mình để đổi lấy một suất vào Thanh Hoa, được không?] Tôi cười suýt sặc, đứa trẻ này đúng là kỳ tài! Chủ tiệm lại tỏ ra rất bình tĩnh, hắn quét mắt nhìn màn hình rồi nghiêm túc đáp: "Bộ đề thì không được, nhưng 'năng lực học tập' thì có thể." Nếu thực sự cầm cố năng lực học tập, chẳng phải sẽ biến thành một đứa ngốc học gì cũng không vào sao!
Tiệm Cầm Đồ Thần Kỳ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Văn án: Trong trận chiến tranh đoạt chức vị thủ tịch. Khi ta và sư muội sắp phân định thắng bại, thì bản mệnh kiếm trong tay ta bỗng nhiên xoay ngược mũi kiếm, đ.â.m thẳng vào người ta, khiến ta trọng thương. Kiếm hồn sau đó hiện thân, nói rằng: “Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, nhất định sẽ làm nàng ấy bị thương. Ta không muốn ngươi mang tiếng làm hại đồng môn, tình thế cấp bách, đành phải hành động như vậy. Xin lỗi.” Người đời vẫn nói, kiếm có linh hồn, sẽ một lòng trung thành với chủ nhân. Nhưng ta đã cứu Mục Nguyên Kiếm khỏi vực sâu, lại cùng hắn tung hoành thiên hạ, danh chấn giang hồ, gắn bó mấy chục năm như hình với bóng. Vậy mà hắn vẫn luôn ngạo nghễ bất thuần. Tất cả mọi người đều khuyên ta: duyên phận với thần kiếm không thể cưỡng cầu, nếu đã không phải là thứ thuộc về mình, thì dù có chiếm giữ cũng chẳng thể thật sự nắm trong tay. Nếu đã vậy, chi bằng đem Mục Nguyên Kiếm nhường cho sư muội. Ta nghĩ, lời ấy cũng có lý. Dẫu sao những năm qua dùng Mục Nguyên Kiếm, ta thậm chí còn không phát huy nổi bảy phần thực lực. Xem ra đã đến lúc, nên chọn một thanh kiếm mới để mang theo bên người rồi.
Ta Bị Kiếm Hồn Của Mình Phản Bội
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tôi xuyên không vào truyện, hóa thân thành Ngân Linh tiên cơ, một cái tên mờ nhạt, chẳng xứng với hai chữ nữ phụ. Nàng là con một của tông chủ Phi Tinh Tông tiền nhiệm, người đã ngã xuống trong trận chiến diệt ma năm nào. Từ thuở bé, nàng đã được nâng niu như ngọc quý, bao bọc trong vòng tay che chở của tông môn. Sư tôn, cũng chính là đương kim tông chủ, dành cho nàng tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời. Y phục lộng lẫy, trân bảo hiếm hoi, mọi thứ đều thuộc về nàng. Dù nàng có phạm lỗi lầm, ông ta cũng chỉ bao dung, chưa từng một lời trách phạt. Được nuông chiều quá độ, Ngân Linh dần trở nên kiêu căng, ngạo mạn. Thời gian trôi, nàng trở thành nữ tu bị người đời khinh ghét nhất đại lục Linh Xuyên. Độc ác, kiêu ngạo, vô lý, kẻ bị nàng đắc tội nhiều vô số kể. Nếu không có sư tôn chống lưng, e rằng tính mạng nàng đã sớm bị người ta tước đoạt.
Duyên Nợ Với Hồ Ly
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ngày ta nhận được giấy thư hòa ly, phu gia bị tịch biên, đày đi lưu đày. Đất lưu đày, lại đúng là nơi được gọi là vùng hoang dã man rợ mà bọn họ thường nói. Quê hương của ta – Ninh Cổ Tháp.
Chồng Trước Bị Đày Đến Quê Nhà Ta
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Thể loại: Đam mỹ, ABO, thanh xuân vườn trường, hợp đồng tình yêu, duyên trời sắp đặt, HE, ngọt, nhẹ nhàng. Giới thiệu: Vì lý do sức khỏe, gia đình Thời Ỷ hy vọng cậu có thể yêu một Alpha có độ phù hợp cao, tốt nhất là sớm kết hôn. Thời Ỷ hoàn toàn phớt lờ chuyện này, chỉ cảm thấy Alpha đều rất nhàm chán. Cho đến gần đây, cậu gặp một Alpha thú vị và bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Mùi pheromone của đối phương rất dễ chịu, ngoại hình cũng đẹp, hơn nữa vì làm thêm một công việc đặc biệt nào đó nên còn rất giỏi dỗ dành người khác. Để đối phó với sự thúc giục của gia đình, đồng thời cũng vì một chút tư lợi, Thời Ỷ quyết định bàn bạc với Alpha kia, nhờ hắn ta giả làm người yêu của mình. Thương Tùy tình cờ gặp lại một Omega mà hắn từng có duyên gặp gỡ thời thơ ấu. Năm đó, Thời Ỷ từng nằm bò bên bậu cửa sổ của hắn, nói rằng khi lớn lên sẽ cưới hắn, nhưng ngay sau đó lại biến mất không tăm tích, tiện thể quên hắn luôn. Lần tái ngộ này, Thời Ỷ dường như nhận nhầm hắn thành một người chuyên cung cấp pheromone để chiều lòng khách hàng. Một cách khó hiểu, Thương Tùy lại phối hợp với cậu, thế là cả hai hoàn thành một màn "kinh doanh" hoàn hảo. Có lẽ vì rất hài lòng với "dịch vụ" của hắn, Thời Ỷ càng ngày càng tiến lại gần, thậm chí còn hỏi hắn liệu có thể giả làm người yêu của mình hay không. "Được thôi, nhưng lần này đừng quên tôi nữa đấy." Thương Tùy mỉm cười đối diện với ánh mắt có chút bối rối của Thời Ỷ.
Mèo Say Hồ Điệp - Dẫn Lộ Tinh
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tiểu blogger ẩm thực Lạc Ca bất ngờ xuyên , trở thành hộ tịch, bước khó khăn trong thế giới cổ đại xa lạ . Để thể sống trong thời đại , nàng tự tìm cho một vị phu quân tiện nghi. Nguyên ý chỉ để cầu sống, nào ngờ thu hoạch điều bất ngờ ngoài ý . Thử hỏi, phu quân trung khuyển trêu chọc sủng ái như ai mà chẳng ! Thật sự khó để rung động mà! Cố Cẩm Sâm ngày ngày lo lắng, thê tử mềm mại đáng yêu, việc nhà cửa bếp núc đều giỏi, còn kiếm tiền thì ?
Hán Tử Thô Vớ Được Nàng Dâu Vượng Phu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Ngày Miêu Cương tuyển chọn Thánh nữ, muội muội sợ rắn, không dám bước vào Vạn Xà động. Kiếp trước, nàng khóc lóc cầu xin ta thay nàng đi một chuyến. “Tỷ tỷ, tỷ gan dạ hơn muội, tỷ thay muội vào lấy Thánh Linh ra có được không?” Ta đã đi. Vạn xà đều lui tránh. Thế nhưng Thánh Linh lại quấn lên xương cổ tay ta, ngay tại chỗ nhận ta làm chủ. Phu quân cau mày, nói ta cố ý cướp vị trí Thánh nữ. Mẫu thân cũng đỏ hoe mắt mắng ta: “Ngươi biết rõ đó là số mệnh của muội muội ngươi, vì sao còn muốn cướp?” Sau đó, muội muội khóc lóc nói nàng mới là Thánh nữ được trời định. Phu quân liền đích thân rạch cổ tay ta, tách Thánh Linh ra khỏi máu thịt ta, rồi buộc lại cho nàng. Khi ta chết trong Vạn Xà động, độc xà đầy đất đều đang quỳ lạy nàng. Mở mắt ra lần nữa, Vạn Xà động lại mở. Muội muội níu lấy tay áo ta, nước mắt lưng tròng: “Tỷ tỷ, muội sợ rắn.” “Tỷ vào thay muội có được không?” Ta mỉm cười, gỡ từng ngón tay nàng ra. “Thánh nữ mà sợ rắn?” “Vậy muội vẫn nên sớm đổi nghề đi.”
Muội Muội Giả Làm Thánh Nữ, Bị Vạn Xà Vạch Trần
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Sau khi phu quân qua đời, ta gục trên quan tài, khóc đến gần như ngất đi. Trước mắt ta lại đột nhiên hiện ra từng hàng chữ. [Nam chính sắp cùng nữ chính mềm mềm thơm thơm bỏ trốn rồi! Đống rối rắm này cứ để lại cho mụ vợ già úa kia đi!] [Nam chính thông minh thật đấy, lại nghĩ ra được cách giả chết này. Đợi đến Tây Bắc rồi, hắn có thể cùng nữ chính sống những ngày tháng hạnh phúc chẳng biết xấu hổ nữa rồi!] [Ha ha ha, nữ chính đúng là tiểu hồ đồ, sao lại để quên hoàn dương đan ở đây chứ? May mà chưa bị nữ phụ phát hiện, bằng không tất cả tiêu đời rồi!] [Nói mới nhớ, hoàn dương đan này thật sự lợi hại đến thế sao?] [Tất nhiên rồi, đừng nói là người, ngay cả chó ăn vào cũng có thể sống thêm mười năm!] Mắt ta sáng lên, ánh mắt rơi xuống chiếc hộp gỗ nhỏ kia. Ta vươn tay mở ra, bên trong quả nhiên đặt một viên thuốc màu đen. Những hàng chữ trước mắt lập tức cuộn lên điên cuồng. [Không phải chứ, không phải chứ? Nữ phụ định làm gì vậy? Nàng ta sẽ không phát hiện ra rồi chứ?] [Cút nhanh lên, đừng động vào hoàn dương đan!] Ta cầm viên thuốc, đầu ngón tay khẽ buông lỏng. “Cạch” một tiếng, viên thuốc rơi thẳng vào miệng Đại Hoàng.
Sau Khi Ta Cho Chó Ăn Hoàn Dương Đan, Phu Quân Giả Chết Thật Sự Tắt Thở
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Phụ thân ta là Bá gia phủ Thành Ý, nhưng lại chỉ là một kẻ ăn không ngồi rồi, bất tài vô dụng. Việc thành công nhất trong đời ông, có lẽ chính là sinh con. Trước sau ông nạp cả thảy 21 phòng thiếp thất, sinh được 14 nữ nhi. Đến khi còn muốn tiếp tục sinh thêm, ông lại mắc chứng thượng mã phong, để lại di chứng miệng méo mắt lệch, từ đó mới chịu yên phận. Đích mẫu là một nữ nhân tâm địa tàn nhẫn. Phụ thân nạp thiếp, bà đích thân lo liệu. Thiếp thất mang thai, bà sai người đưa t.h.u.ố.c, tặng vật, hỏi han ân cần. Thế nhưng, đợi đến khi đứa trẻ chào đời, sống hay c.h.ế..t đều do một tay bà quyết định.
Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trong kinh thành, lời đồn về Cảnh Hành nhiều không kể xiết. Hắn cùng đương kim thánh thượng là huynh đệ cùng phụ dị mẫu, song vì sinh mẫu không được sủng ái mà bị tiên đế vứt bỏ, thậm chí năm mười hai tuổi lưu lạc dân gian, bốn năm sau, khi tiên đế lâm bệnh nguy kịch mới được tìm về. Hai vị thê t.ử trước đều c.h.ế.t t.h.ả.m sau đêm tân hôn, vậy mà hắn vẫn đến cầu thân trưởng tỷ của ta. Nghe nói là bởi những năm tháng lưu lạc, từng bị trưởng tỷ tính tình kiêu ngạo coi như tiểu khất nhi, giữa đường nhục mạ. Nghĩ đến tính cách “có thù tất báo” của hắn, lòng ta run sợ, vô thức nhắm mắt lại. Ngay sau đó, hắn bỗng dừng lại: “Sợ sao?”
Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Phủ Nhiếp Chính Vương
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Trò chơi “Khế Ước Vĩnh Vực” ra mắt, vô số người đắm chìm trong đó, tận hưởng cảm giác chiến đấu và chém giết quái vật. Giang Họa Huỳnh cũng thả mình trong game, nhưng khác với mọi người, cô không thích giết chóc mà lại thích nuôi dưỡng đủ loại quái vật hùng mạnh. Đột nhiên một ngày, trò chơi đóng cửa, nhân loại bắt đầu bị kéo vào thế giới game một cách ngẫu nhiên. Giang Họa Huỳnh cũng không ngoại lệ. Nhưng hình như cô đã nhận được một năng lực kỳ lạ: luôn có thể khiến các sinh vật phi nhân loại yêu mình vô điều kiện.
Cô Là Hắc Nguyệt Quang Của Đám Quái Vật
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Tại tiệc nhận thân, thiên kim giả khóc lóc đòi tzự tzử, cả nhà vây quanh an ủi cô ta.Cứ như thể cô ta mới là người từ nhỏ đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ, chịu đủ mọi khổ cực vậy.Thế là tôi lao đầu tông thẳng vào cửa lớn."Chị đừng làm khó bố mẹ nữa, hay là để tôi đi chzết đi!"Cú va chạm này thật sự kinh thiên động địa.Nó khiến nhà họ Phương mất hết mặt mũi, khiến người ngoài bàn tán xôn xao.Và cũng khiến danh tiếng của Phương Di tan tành mây khói.Bên ngoài đều nói thiên kim giả muốn ép chết thiên kim thật.Hừ, đồ tôm tép.Định so độ tàn nhẫn và thủ đoạn với tôi sao?Định chơi trò khổ nhục kế với tôi sao?Trong khi tôi còn đang đánh nhau sống chzết với bọn côn đồ có dzao trong ngõ hẻm, thì cô vẫn còn đang học cắm hoa, lễ nghi đấy.Tôi đây, thật sự dám chết.Còn cô, dám không?
Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Việc xét nhà diễn ra vào lúc nửa đêm. Ta đang bị đích mẫu phạt quỳ trong từ đường ở hậu viện, đầu gối đã quỳ đến mức mất đi cảm giác, bỗng nghe thấy từ tiền viện truyền đến tiếng binh khí va chạm. Ngay sau đó là tiếng khóc la chói tai của đích mẫu, tiếng mắng chửi phẫn nộ của đại ca, và cả tiếng van xin tha mạng của nhị tỷ. Ta sững sờ trong ba nhịp thở, sau đó đưa ra một quyết định. Ta không chạy ra tiền viện, mà xoay người lao thẳng xuống hồ sen. Khoảnh khắc nước tràn vào tai, cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng. Ta mở to mắt dưới đáy nước, nhìn thấy ánh lửa xuyên qua mặt nước, cứ đong đưa đong đưa, giống như giấy tiền vàng mã bị đốt cháy suốt cả một đêm. Trời sáng, sau khi ta từ dưới hồ bò lên, tất cả người trong phủ đều không còn ở đó nữa. Sổ danh sách bị vứt trên mặt đất, ta lật từng trang từng trang cho đến hết, trên đó có tên của từng người chủ, từng tên hạ nhân trong Trương gia. Duy chỉ không có ta. Ta nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đó rất lâu, bỗng nhiên bật cười. Trương gia hao tổn tâm cơ để xóa bỏ dấu vết tồn tại của ta, đến cuối cùng, sự tuyệt tình này ngược lại đã trở thành con đường sống duy nhất của ta.
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Đoàn phim vừa khai máy ngày đầu tiên thì xảy ra chuyện. Nam diễn viên đóng vai xác chết đột nhiên ngồi bật dậy giữa đêm. Hắn nhìn chằm chằm lên mái nhà khách sạn, sắc mặt trắng bệch như vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ. Mọi người xung quanh tưởng hắn đang đùa nên còn cười hỏi lại. Ai ngờ hắn run rẩy chỉ lên mái nhà rồi hỏi: “Các người không nhìn thấy cô bé mặc váy đỏ sao?” Không ai nhìn thấy cả. Ba phút sau, hắn nhảy từ tầng sáu xuống. Camera giám sát không quay được bất cứ thứ gì. Cảnh sát không tìm được nguyên nhân. Vụ việc nhanh chóng bị kết luận là tai nạn ngoài ý muốn. Nhưng khi đoạn phim hậu trường được kiểm tra lại từng khung hình, người ta phát hiện phía sau nam diễn viên kia luôn có một cô bé váy đỏ đi theo. Cô bé không có bóng. Không có khuôn mặt. Nơi đáng lẽ là mắt, mũi và miệng chỉ là một khoảng đen sâu hun hút. Ba năm sau. Anh hai tôi, Tần Dạ, ảnh đế trẻ tuổi nổi tiếng nhất giới giải trí, nhận lời tham gia một chương trình thực tế phát sóng trực tiếp. Địa điểm quay hình chính là thị trấn cổ Thanh Hà. Nơi từng xảy ra vụ hỏa hoạn bí ẩn khiến hơn ba mươi người mất tích hai mươi năm trước. Người dân địa phương đồn rằng mỗi đêm đúng mười hai giờ, trong thị trấn sẽ vang lên tiếng trẻ con chơi trốn tìm. Có người nghe thấy tiếng giày thêu chạy trên mái ngói. Có người nghe thấy ai đó gọi tên mình từ phía sau. Cũng có người nhìn thấy một cô bé mặc váy đỏ ôm búp bê cháy đen ngồi trên nóc nhà. Lần này, anh hai dẫn tôi theo đoàn phim. Ngay khi bước qua cổng thị trấn, tôi đã nhìn thấy cô bé đó. Nó ngồi trên mái nhà phủ đầy rêu xanh, hai chân đung đưa trong gió. Thấy tôi ngẩng đầu nhìn mình, cô bé chậm rãi nghiêng đầu. Sau đó nở một nụ cười quỷ dị. “Chị tới rồi.” “Tôi đợi chị lâu lắm rồi.”
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ
Sưu tầmbởi NovelHub Official
Anh trai luôn lạnh nhạt với tôi. Cho đến hôm đó, cô em gái thiên kim giả khẽ liếc nhìn anh ấy. Giây tiếp theo, tiếng lòng của cô ấy vang lên bên tai tôi. [Sao anh không nhìn chị ấy? À đúng rồi, dưới gối anh toàn ảnh chị ấy, sớm đã nhìn chán rồi.] Tôi đặt đũa xuống, đứng dậy, khẽ ho một tiếng. "Anh, em hình như làm rơi đồ trong phòng anh, em đi tìm xem." Anh trai tôi đột nhiên giơ tay, nắm chặt cổ tay tôi. "Rơi cái gì?" "Là....." Lúc này, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của cô em gái. [Chị ấy chắc chỉ muốn vào ngửi mùi của anh thôi, chuyện này chị ấy làm thường xuyên mà.] Lực đạo trên cổ tay tôi đột nhiên siết chặt. Trong đôi mắt đen láy của anh ấy, in rõ vẻ mặt hoảng loạn của tôi.
Tiếng Lòng Giữa Chúng Ta
Sưu tầmbởi NovelHub Official